vietsoul21

Công hữu và những tên “phú hộ vô sản” …

In Chính trị (Politics), Việt Nam on 2009/09/22 at 09:37

BBT: Xin gởi một chương trích từ tập tản văn “Gửi lại trước khi về cõi” của Vũ Cao Quận, cựu Đại Tá Quân Đội Nhân Dân miền Bắc CS, bỏ đảng năm 2000. Đây là những tâm tình “tản mạn” của một người đến gần cuối đời thấy những hy sinh, lý tưởng của mình đã bị phản bội, chà đạp, lăng nhục và không thể còn gì khác hơn là dùng ngòi bút vạch mặt, chỉ tên những tội đồ và tội ác của Đảng CSVN.

Công hữu và những tên “phú hộ vô sản” của Mã Khắc Tư tiên sinh

Vũ-Cao-Quận

Platon là thầy tôi nhưng chân lý còn quý hơn thầy

Aristote

Đang sửa soạn bộ tách trà để đón mấy ông bạn già đến chơi thì thằng cháu ngoại vào khoe rối rít quyển tranh truyện mẹ nó vừa mới mua. Liếc thấy trang tranh truyện vẽ một vị chức sắc mặt mũi phương phi đang phán xử việc tranh chấp “quyền sở hữu con sò” của hai ngư dân gày gò tội nghiệp. Ôi chao! Cái ông La-Phông-Ten từ thời “ Ê-lê-măng-te” thơ dại của Tễu tôi, cái thuở ngu đần của người dân hàng trăm năm trước cũng vẫn là bài học sáng giá cho những người dân “thông minh” gấp triệu lần “của CNXH” hôm nay. Phút loé sáng bất chợt, gợi cho Tễu tôi viết về vấn đề “Công hữu và những tên phú hộ vô sản nấp sau học thuyết của Mã Khắc Tư tiên sinh”.

Cũng xin vài lời “Phi lộ” khi vào bài. Tễu tôi rất khoái câu “Tôi chỉ làm tay sai cho chính cái đầu của tôi!” của một ông tiến sĩ chốn kinh kỳ. Tôi không rõ ông Tiến sĩ nọ có làm “Tay sai” cho ai không ? Còn Tễu tôi suốt 30 năm làm “Tay sai” cho cuộc đời, cầm súng chiến đấu cho Hoà bình – Độc lập – Thống nhất – Dân chủ và Hạnh phúc của Tổ quốc Việt Nam. Tuy nhiên với cái đầu “chật hẹp” của mình, trong bài viết này Tễu tôi cũng nhặt nhạnh ý này, ý nọ của vị này, vị kia cũng mong lượng thứ cho cái sự “đạo văn”.

Từ những năm đầu xanh tuổi trẻ cầm súng chiến đấu đến khi bắt đầu mon men đến “Cửa Mác, sân Lê” cái khái niệm về “Công hữu của Chủ nghĩa cộng sản” nó cứ được giải thích mờ mờ, ảo ảo về mặt lý luận: Tài nguyên, ruộng đất, tư liệu sản xuất… đều là của chung của toàn xã hội, nhưng đi vào cụ thể thì cái món “công hữu “này nó cứ “riêng riêng” thế nào ấy ?… Xin trích trong “Giao phong” của các thầy Tầu Mã Lập Thành và Lăng Chí Quân vài dòng để các vị tham khảo:

“… Trong Nhà nước chúng ta, khái niệm “Nhà nước” được ứng dụng rộng rãi. Sự vươn dài của khái niệm này vào lĩnh vực kinh tế là “quốc hữu” cũng tức là “sở hữu nhà nước”. Thế nhưng chúng ta rất ít suy nghĩ xem “nhà nước” là ai ? “Nhà nước chiếm hữu” là “ai chiếm hữu” ? “Tài sản nhà nước” là tài sản của ai? “Tiền của nhà nước” là tiền của ai ? Là của toàn thể công dân ? Là của chính phủ ? Là của quan chức ? Hay là đơn vị hành chính xí nghiệp của sở hữu Nhà nước ? Rõ ràng là của toàn thể công dân! Vì vậy “Chế độ sở hữu Nhà nước” còn có một khái niệm nữa để mô tả, gọi là “chế độ sở hữu toàn dân”. Tình hình hiện nay là “Đảng” – “Chính” – “Nước” – “Dân” trộn lẫn làm một. Kết quả của sự trộn lẫn này là sản sinh ra Logic: “Sở hữu toàn dân” là “Sở hữu nhà nước”, “Sở hữu nhà nước” là “Sở hữu chính phủ”, “Sở hữu chính phủ” là “Sở hữu của quan chức”!…

À thì ra thế! Tuy nhiên các “sếnh sáng” hơi vòng vo Tam quốc làm dân “Giao chỉ” bầy tôi chưa thật rõ ngọn nguồn. Vậy Tễu tôi xin được phép “thông ngôn” như sau:

“Công hữu của Nhà nước XHCN Việt Nam” bao gồm: Tài nguyên, hầm mỏ, đất đai, nhà cửa, ruộng đồng… được Đảng và Chính phủ giữ “giùm” cho nhân dân. Nói chung là như vậy, nhưng Đảng và Nhà nước cũng phải cử một ông “Kèo”, ông “Cột” cụ thể rồi giao con dấu và chữ ký cùng các quyền hành quản lý cho ông ấy. Và cái ông “kèo”, ông “cột” nọ cũng sẽ tuyên bố trước bàn dân thiên hạ là: “Từ nay tôi sẽ là người đầy tớ trung thành của nhân dân theo câu: Quan dã dân chi công bộc! Của Khổng Tử dạy (vì không thấy Mác dạy câu này). Tôi sẽ đem lại một sự công bằng cho nhân dân và bao lời hứa hẹn vân vân khác!…

Nhưng éo le thay! Sự đời lại không đi theo cái Logic ấy. Vì sau khi có quyền hành, con dấu và chữ ký, việc đầu tiên của ông “kèo”, ông “cột” nọ sẽ “Xắn” miếng “công hữu” ngon nhất, béo bở nhất cho “xếp” người đã giao quyền hành và con dấu cho ông. Rôi tuần tự ông tiếp tục tùng xẻo “miếng công hữu” tuỳ theo “thăn thủ, tim gan…” cho vợ cho con cháu, họ hàng “chú, bác, cậu, dì, cô dị, tỷ muội” và các “chiến hữu” thân thiết của ông. Còn nhân dân “người chủ” của ông cứ yên trí đi, mọi người sẽ được “một mảnh vỏ sò” là cái chắc! Ông Lã Phụng Tiên của cái nước “Phú-lang-xa” xa xôi với những vần thơ ngụ ngôn hàng trăm năm trôi qua mà vẫn chí lý vậy sao ?…

Miếng “công hữu” bị băm nát ra để chia chác nhau, đất nước này còn gì nữa đâu, vậy mà mấy nhà “Mác học” của cái gọi là “hội đồng lý luận nghiên cứu” cứ cãi vã nhau Mác dùng chữ “Obextvennaia xobxtvennoxchi” tức là “sở hữu xã hội” chứ không phải chữ “Kommunaia” Tễu tôi chỉ e khi các vị bàn rõ được bản chất chữ “công hữu” thì các nhà lãnh đạo “vô sản” của chúng ta đã trở thành các nhà “tư sản” từ đời nảo đời nào rồi! Xin nêu một vài trong hàng ngàn ví dụ cho vui: Chủ nhân của khách sạn Bảo Sơn là ai vậy ? Chủ nhân của “Tập đoàn taxi “Việt Phương” là ai vậy ? Chế độ phong kiến ở nước ta bị vùi sâu dưới ba thước đất từ lâu rồi, mà sao khắp chốn đô thành từ Nam chí Bắc các Hotel mang nhãn “Queen” – “Royal” – “Prince” – “Princesse” được trưng lên một cách đoàng hoàng, công khai ở một đất nước do giai cấp vô sản nắm chính quyền. Thưa các vị “Tư sản đỏ”! Các từ Hoàng hậu, hoàng gia, hoàng tử, công chúa… làm các vị khoái rồi chăng ?. Tên của khách sạn trên chỉ gợi cho Tễu tôi một sự liên tưởng thôi, còn cái chính là cái ông “Kèo”, ông “Cột” trên mà giữ “giùm” cái “công hữu” của toàn dân theo kiểu như vậy thì Tễu tôi mạn phép hương hồn cụ Mác là cái khái niệm “Công hữu” của cụ đề ra thì đời xưa vốn đã thế rồi. Tễu tôi được các giáo viên giảng dạy về duy vật lịch sử (Cách đây 45 năm rồi) nói về chủ nghĩa Cộng sản nguyên thủy. Lý luận thì thê lê lắm nhưng tựu trưng là thế này: Chế độ cộng sản nguyên thuỷ là chế độ khởi thuỷ hoang dã của con người khi tập hợp sống thành bày đàn. Nó là chế độ vô cùng công bằng. Không có áp bức bóc lột. Mọi người đều phải lao động bình đẳng như nhau. Mọi thành quả lao động đều được chia đều (bình quân). Vì năng suất lao động săn bắn, hái lượm lúc đó rất thấp, làm chỉ vừa đủ ăn trong ngày. Của cải vật chất được tập trung vào ông Tù trưởng của bộ lạc để cuối ngày phân phối cho đều đến các thành viên. Thật là một xã hội trong sáng tuyệt vời về sự công bằng. Ngày nay có Tivi khi xem các đoạn phim về “Thế giới động vật”, tôi bắt đầu ngờ ngợ về các điều mà tôi lĩnh hội được gần nửa thế kỷ trước. Các vị hãy cùng Tễu tôi xem một bày đàn sư tử khi săn được mồi thì con sư tử đực đầu đàn nó thả sức chén no nê đã, còn các con khác có đủ ăn không, đối xử như vậy có gây cho đồng loại bị chết đói hay không thì chắc nó không quan tâm. Những ông Tù trưởng của Bộ lạc người vượn dù có thông minh hơn thì ông cũng không hình dung nổi thế nào là bóc lột nên khi bày đàn tập trung của cải, vật chất vào tay ông ta rồi liệu ông ta xử sự có giống con sư tử đực đầu đàn kia không ? Như vậy cái “Công hữu cộng sản nguyên thuỷ” như Mác dạy: Nó vô tư, nó trong sáng thì cũng đã có bàn tay quyền lực của cá nhân dính vào rồi. Và khi đã có quyền cá nhân dính vào rồi thì sao còn là “công hữu” nữa ?… Cứ như thế ta giở dần trang lịch sử cuả loài người, chủ nô cũng giữ “giùm” của cải vật chất cho nô lệ, vua chúa phong kiến cũng giữ “giùm” ruộng đất cho nông dân, các ông chủ tư bản cũng giữ “giùm” nhà máy, hầm mỏ cho giai cấp công nhân, cho đến bây giờ các ông Tổng bí thư, Bí thư Tỉnh, Thành phố, huyện, xã cũng đang giữ “giùm” cái giang sơn gấm vóc Việt Nam theo “Công hữu” của chủ nghĩa Mác đó thôi. Nghĩ về cái con sư tử đực đầu đàn như trên, Tễu tôi chợt nẩy ra một ý nghĩ lẩn thẩn: Giá mà ta tổ chức được một cuộc dạo chơi đến thăm tư thất của các vị Bí thư, chủ tịch từ cấp xã, phường lên tận cấp Trung ương thì mới thấy hết được cái tinh thần cách mạng kiên trì đến cùng chủ nghĩa Mác – Lênin, kiên trì đến cùng chủ nghĩa Cộng sản. Nói hơi xa một chút, cố đồng chí Brêgiơnhép nguyên Tổng bí thư ĐCSLX, một người đại diện cho giai cấp vô sản có nhiều thứ không kể hết được như: lấy “ô tô xịn vào loại cao cấp” của các hãng ô tô hàng đầu của “bọn đế quốc” làm tang vật dẫn chứng thì có mười mấy cái!… Đồng chí Xê-au-xet-cu, nguyên tổng bí thư ĐCS Ru-ma-ni của cải chắc cũng không kém “người anh Liên Xô” của mình, nhưng có một chi tiết khá thú vị là các rô-bi-nê trong toa lét hoàn toàn đúc bằng vàng và có một tác phong rất “giản dị vô sản” là sau khi bắt tay ai kể cả bắt tay Tổng thống Mỹ là phải rửa tay bằng cồn 900 để sát trùng. Nhưng trước loạt đạn trừng phạt của nhân dân, không có một thứ thuốc sát trùng nào cứu nổi mạng ông. Trả nợ máu là quy luật của muôn đời. Còn ở ta thì sao ? Những vi-la thơ mộng với các hàng liễu rủ ở Hồ Tây, những dẫy biệt thự sang trọng “ liếm” vào chỉ giới bảo vệ đê hàng chục mét ở đê Yên Phụ là của những ai vậy ? Còn những ông “Kễnh” ở những toà nhà toạ lạc giữa thủ đô nay đã “chầu trời” từ lâu có trả về cho “công hữu XHCN” không ? Nghe nói có vị phá nhà cũ xây lại nhà mới hết những “ba tỉ”. Rồi còn nghe đồn đại có vị tư lệnh nào đó khi được rước về nơi cực lạc cũng cố mang theo cỗ áo quan trị giá 17 triệu đồng.

Đất nước này là hương hoả của tổ tiên, ông bà để lại cho 80 triệu con lạc, cháu Hồng, đâu có phải của riêng của “Đảng”. Suốt hơn nửa thế kỷ chiến đấu chống ngoại xâm giành độc lập tự do cho dân tộc, xương phơi máu chảy khắp 3 miền Bắc-Trung-Nam và cả Miên- Lào, rải rác hàng triệu nấm mồ liệt sĩ. Đảng viên ngã xuống một người, ngoài Đảng ngã xuống gấp trăm, gấp nghìn. Hà cớ gì vì cái lý thuyết “công hữu” ngoại lai mà Đảng tự cho phép mình thống trị 100% các cơ quan quyền lực và quản lý kinh tế, tài nguyên của đất nước. Thật là kỳ lạ cái cơ quan mà người dân không hề có một chút quyền thì Đảng lại đặt những cái tên rất “mĩ miều và mị dân”: Quân đội nhân dân – Công an nhân dân – Toà án nhân dân – Viện kiểm sát nhân dân – Uỷ ban nhân dân… Còn cái cơ quan “công hữu” rất cần sự kiểm tra, giám sát của nhân dân thì chữ “nhân dân” Đảng lại… quên: Ngân hàng Nhà nước – Kho bạc Nhà nước ?… Với cách “công hữu” hiện nay, Đảng đã tự xếp mình ngồi chung trên cỗ xe lịch sử của quá khứ với lũ chúa đất, chủ nô, với các vua chúa phong kiến. Với xã hội “tư hữu” của C.N.T.B mà ông Mã Khắc Tư vô cùng căm ghét thì còn lâu “Đảng” mới đáng ngồi chung cỗ xe với họ. Cái “Cơ chế thị trường theo định hướng X.H.C.N” của Đảng còn đang lẽo đẽo chạy theo vết xe T.B.C.N trên chặng đường lịch sử, sức mạnh của Đảng không còn là chân lý nữa, mà sức mạnh hiện nay là dựa vào súng đạn. Nhưng xin hỏi: Đảng có “sợ” sự phán xét của mai sau không ? Trăm năm “bia đá công tích” của “Đảng” sẽ mòn đi, nhưng “bia miệng” về “Đảng” hẳn trơ gan cùng tuế nguyệt!.

Ôi chao! Đang bàn về vấn đề “công hữu” Tễu tôi đi lạc đề khá xa rồi. Cái thời của Mác, Mác chỉ thấy vật chất của cải là những vật hữu hình là chủ yếu như: Cái xe, cái bàn, cái ghế…

Ngày nay có vi tính, nó không hữu hình, nó đang hình thành một nền Thương mại điện tử. Nó mua bán, nó trao đổi trên trời mỗi ngày 1500 tỷ đô la Tễu tôi không hình dung được các học trò của Mã Tư Khắc sẽ “công hữu”nó như thế nào ? Nghe đâu Tổng cục 2 chi gần 10 triệu USD để xây dựng một tổng đài rà quét máy điện thoại di động VMS, liệu có phải là “công hữu” nốt cả khoảng trời vô hình kia không ?

Còn một số “công hữu” cuối cùng mà Tễu tôi muốn bàn đến. Đó là… “công hữu suy nghĩ” hay gọi là “công hữu tư tưởng” cũng vậy! Vậy Tễu tôi xin được thưa với các vị lãnh đạo các cấp của Đảng là: Hơn một nửa thế kỷ nhân dân Việt Nam dốc một lòng theo Đảng nay còn chút suy nghĩ về cuộc đời này chỉ xin Đảng đừng “công hữu” nốt. Đảng rất vĩ đại, toàn dân Việt Nam ai cũng thấy, không cần phải nói thêm một điều gì về sự vĩ đại này nhưng Đảng cày ruộng không giỏi bằng một nông phu, Đảng đánh cá không thể hơn ngư dân, Đảng hiểu về khoa học, hiểu về nguyên tử không thể hơn các nhà bác học và muôn ngàn cái đẹp cùng triệu nỗi đắng cay của cuộc đời này Đảng không thể nghĩ thay cho văn nghệ sĩ. Những điều này nó nằm trong óc của từng người. Không hề tốn kém về vật chất, tiền bạc và cũng không thể làm giảm được tin tưởng và sự kính trọng trong lòng nhân dân nếu “Đảng” thực sự đứng vững trên đôi chân của chính “Đảng”. Quá khứ là rất trân trọng nhưng không thể dùng quá khứ làm vẻ vang hiện tại bằng cách đàn áp, áp đặt mọi suy nghĩ khác Đảng, cái “công hữu” mà Đảng thực hiện đang làm cho toàn dân tộc Việt Nam đau đớn vì suy thoái của Đảng. Đảng đã tự đưa Đảng lên hàng Đế chế.

Ơi các bạn mọi nơi mà tôi không quen biết khi đọc những dòng này trong đau đớn hoặc chế riễu, cười cợt thì mắt Tễu tôi cũng từng đẫm lệ nhiều rồi.

Người thức giả phải biết nói lên sự thật cho muôn dân được ấm no, thiên hạ được thái bình và triều đình được vững mạnh

Chu Văn An

Tễu tôi luôn tự nghĩ thân phận mình như một con cóc nhỏ nhìn lên bầu trời thì mênh mông, nắng nóng như đang thiêu đốt chốn nhân sinh, cố đem chút sức tàn “nghiến răng” vài tiếng liệu có vang trời cao! Mưa… tôi van xin “trời” hãy mưa đi…

Hà nội năm 2000

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: