vietsoul21

Trịnh Khả Nguyên – Phú Văn Lâu

In Việt Nam, Văn Chương on 2010/08/27 at 16:05

Phú Văn Lâu

 

Tôi ngồi tại Phú Văn Lâu [1],

Nơi một ông vua năm nào ngồi đây giả vờ câu cá,

Ngài ngồi đây để lo

Việc nước

việc nhà

việc cả.

Còn tôi ngồi đây chẳng có việc gì cả để lo.

Nhìn trước là nước, là sông, là những con đò.

Nhìn sau là cung điện, lâu đài, thành lũy.

 

Một em đi ngang qua,

Chào mời ẻo lả:

– Anh ơi “Nhất dạ Đế vương”:

Trên sông, thuyền em đó, nhà em ở đó.

 

“Răng không, cô gái trên sông,

Hôm nay cô đã từ trong ra ngoài,

Thơm như hương nhụy hoa nhài,

Sạch như nước suối ban mai giữa rừng

Ngày mai trong giá trắng ngần,

Cô thôi sống kiếp đày thân giang hồ”[2]

 

– Vô hậu! Anh là thi sĩ?

Dẹp giùm cái chàng thi sĩ dỏm anh đi

Đừng “chơi” em bằng những lời hoa mĩ

Em chỉ là con đĩ, bán “dưới” nuôi “trên.”

 

– Nhưng tôi đâu phải là vua,

Mà “xài” nhất dạ đế vương ghê rứa?

Những con trời đã không còn nữa,

Những ông trời con bây giờ mới rộ,

Mặc long bào, ngồi lên ngai giả, ậm ợ mấy câu:

Quân bay đâu, quân bay đâu!

 

Phú Văn Lâu, Phú Văn Lâu,

Ai ngồi, ai câu, ai sầu, ai thảm, ai thương, ai cảm [3]

Cho nước non nầy

 

[1] Phú Văn Lâu, trước Ngọ Môn, bên bờ sông Hương, Huế. Ngày trước vua Duy Tân ngồi đây giả vờ câu cá để gặp các vị Thái Phiên, Trần Cao Vân bàn kế hoạch đánh Pháp.

[2] Trích bài “Tiếng hát sông Hương” của Tố Hữu

[3] Một câu ca Huế

 

© 2010 Trịnh Khả Nguyên

© 2010 talawas

 

Đọc nguyên bài Trịnh Khả Nguyên – Phú Văn Lâu và Đèo Ngang trên talawas

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: