vietsoul21

Posts Tagged ‘biểu tình’

Song Chi – Chủ quyền mất dần, nhục cũng thành quen

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Thế giới on 2012/12/02 at 11:45
Song Chi (NV) – Việc in chìm tấm bản đồ hình “lưỡi bò” trên hộ chiếu mới của nhà cầm quyền Trung Quốc chỉ là một diễn biến tiếp theo sau hàng loạt hành động trước đó của Bắc Kinh nhằm hợp pháp hóa bản đồ phi pháp này.
 
Và khi các nước có liên quan hoặc đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc trên biển Ðông còn đang tức giận và tìm cách đối phó với những tấm hộ chiếu “lưỡi bò”, thì Trung Quốc đã lại có thêm một bước đi khiêu khích nữa:
 
Báo chí trong và ngoài nước dẫn nguồn tin từ truyền thông nhà nước Trung Quốc nói rằng bắt đầu từ năm 2013, các quy định mới sẽ cho phép cảnh sát tỉnh Hải Nam lên tàu và lục soát các tàu nước ngoài bị xem là xâm nhập trái phép trong vùng biển mà Trung Quốc tự cho là lãnh hải của mình ở biển Ðông.
 
Trên thực tế từ nhiều năm qua, tàu Trung Quốc đã từng nhiều lần bắt giữ các tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam. Nhẹ nhất thì cũng là tịch thu ngư cụ, hải sản… rồi thả cho về, nặng hơn thì đánh đập, bắt giam, đòi tiền chuộc, cũng có khi tông chìm tàu…
 
Nhưng tất cả những hành động này chỉ là “không chính thức”.
 
Còn nay thì cảnh sát biển của Trung Quốc sẽ chính thức được quyền lục soát, tịch thu và trục xuất tàu nước ngoài xâm nhập khu vực đường “lưỡi bò”!
 
Ðiều này cho thấy Bắc Kinh ngày càng tự tin không cần giấu diếm mưu đồ độc chiếm biển Ðông, bất chấp sự lo ngại và phản đối của các nước trong khu vực và quốc tế.
 
Các nhà bình luận chính trị đã nói nhiều về chiến lược của nhà cầm quyền Trung Quốc trên biển Ðông: Ðó là cứ lấn dần, từng bước thiết lập quyền kiểm soát khu vực biển Ðông cho đến khi Trung Quốc có thể thâu tóm toàn bộ khu vực theo đúng như tham vọng của họ.
 
Với các nước khác như thế nào không biết, nhưng trước bước đi mới này của Trung Quốc, nhà cầm quyền Việt Nam sẽ làm gì để bảo vệ ngư dân và khẳng định chủ quyền của mình?
 
Liệu Việt Nam có dám cho tàu cảnh sát đi bảo vệ ngư dân mà nếu có, thì liệu có thể đối phó với lực lượng tàu hải giám, tàu ngư chính, cảnh sát biển… đồ sộ, đông đảo các loại của Trung Quốc?
 
Hay là cứ mặc cho tàu cá của ngư dân bị tàu Trung Quốc công khai chặn bắt, lục soát, tịch thu và trục xuất ngay trên chính vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam? Ðể rồi cùng lắm, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao lại xuất hiện, “phát lại” cuộn băng với những lời phản đối cũ mèm?
 
Và nếu tình hình cứ tiếp diễn một thời gian thì ngư dân Việt Nam dù có muốn cũng không thể tiếp tục ra khơi để rồi lại mất trắng tài sản, chưa kể có thể còn bị cảnh sát Trung Quốc đánh đập, lăng nhục, bắt giam.
 
Trong khi đó, tàu cá của ngư dân Trung Quốc, như thực tế đã xảy ra, ngang nhiên vào ra trên khu vực biển Ðông, đánh bắt cá dưới sự yểm trợ của những tàu hải giám.
 
Thế là dần dần người Việt đành bỏ trống biển khơi cho Trung Quốc. Nói cách khác, biển Ðông, hay ít nhất là khu vực thuộc chủ quyền của Việt Nam từ xưa đến nay, trở thành của Trung Quốc mà họ không cần phải gây chiến tranh. Vừa tốn kém vừa tạo điều kiện cho các nước khác có dịp “tọa sơn quan hổ đấu”, một điều mà nhà cầm quyền Trung Quốc tối kỵ.
 
Chưa hết, trên bản tin Thứ Sáu 30 tháng 11, 2012 của trang Nhật báo Ba Sàm lại có thêm “hung tin” từ một số blogger và một nguồn tin từ báo giới cho hay: Vào lúc gần 8 giờ ngày 30 tháng 1 năm 2012, tàu Trung Quốc lại vừa xâm nhập lãnh hải Việt Nam, cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 nằm sâu trong lãnh hải Việt Nam!
 
Còn nhớ, khi tàu Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 02 vào tháng 5 năm 2011, Việt Nam đã phản đối khá mạnh, tổ chức họp báo đưa tin, báo chí được phép lên án mạnh mẽ. Liệu bây giờ Việt nam sẽ có phản ứng gì mạnh hơn nữa không?
 
Một ví dụ khác trước đó nữa, khi lần đầu tiên Bắc Kinh tuyên bố lập thành phố đô thị cấp huyện thuộc tỉnh Hải Nam lấy tên là Tam Sa nhằm quản lý 3 quần đảo Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa vào cuối năm 2007, người dân Việt Nam đã giận dữ xuống đường tại Sài Gòn, Hà Nội.
 
Những cuộc biểu tình hiếm hoi đầu tiên phản đối Trung Quốc trong một chế độ mà biểu tình là chuyện cấm kỵ quả thật đã gây tiếng vang lớn, thế giới cũng phải lưu ý.
 
Tiếp theo là hàng loạt cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa-Trường Sa của cộng đồng người Việt ở nước ngoài, tại các thành phố thuộc các quốc gia khác nhau.
 
Sức ép của lòng dân buộc nhà nước Việt Nam cũng phải lên tiếng phản đối mạnh mẽ. Kết quả là Trung Quốc buộc phải tuyên bố tạm dừng kế hoạch này.
 
Thế nhưng sau một thời gian, cái “thành phố Tam Sa”, trung tâm hành chính Tam Sa lại được đường hoàng thành lập, phát triển.
 
Trung Quốc đã lập cục cấp điện, đã bắt đầu xây dựng các cơ sở xử lý rác thải và nhà máy xử lý nước thải ở đây (“TQ lập cục cấp điện trái phép tại Hoàng Sa”, báo VNExpress).
 
Trung Quốc đã tổ chức lễ thành lập “thành phố Tam Sa”, bầu thị trưởng, thành lập bộ chỉ huy quân đồn trú (”Trung Quốc ngang nhiên tổ chức lễ thành lập “thành phố Tam Sa”, báo Thanh Niên), phát hành bản đồ “thành phố Tam Sa,” v.v… và v.v…
 
Việt Nam đã làm gì? Một bên cứ phản đối, một bên cứ việc ta ta làm, đường ta ta cứ đi. Còn người dân? Chán ngán và không buồn phản đối nữa.
 
Thế là Trung Quốc thắng.
 
Vụ cắt dây cáp tàu, cấp hộ chiếu, cho cảnh sát biển được phép lục soát, trục xuất tàu cá của ngư dân Việt Nam… tất cả đều theo một lộ trình như vậy.
 
Trước đây khá lâu người viết bài này đã từng viết về tình trạng biển Ðông ngày càng trở nên chật hẹp với Việt Nam, nay thực tế đã quá rõ ràng, nghiêm trọng.
 
Mà nhà cầm quyền Việt Nam thì vẫn không cho thấy sẽ có một phương sách đối phó nào theo hướng mạnh mẽ tăng dần cho xứng tầm với mức độ ngang ngược ngày càng tăng từ phía Bắc Kinh, nếu không muốn nói là ngược lại.
 
Nhưng điều chua xót hơn là chính người dân Việt Nam chúng ta dường như cũng chẳng có cách gì khác ngoài việc giận dữ, tuyên bố phản đối.
 
Kinh nghiệm cay đắng của những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc trước đây bị chính nhà nước Việt Nam gây khó dễ, ngăn chặn đủ kiểu, thậm chí thẳng tay đàn áp khiến cho những cuộc biểu tình khó có thể nổ ra nữa.
 
Mà nếu có nổ ra thì vài trăm người, thậm chí vài ngàn người cũng chưa đủ gây sức ép lên nhà cầm quyền Trung Quốc nếu chúng ta thử làm vài so sánh:
 
Cuộc biểu tình của khoảng 400 nghìn người Hong Kong chống lại bàn tay xâm lấn của chính phủ trung ương Trung Quốc đối với các vấn đề nội bộ của Hong Kong, nhân ngày kỷ niệm thứ 15 Hồng Kông được trao trả lại cho Trung Quốc -ngày 1 tháng 7 năm 2012.
 
Cuộc biểu tình của hàng chục nghìn người Hồng Kông đòi chính quyền Trung Quốc hủy bỏ việc áp đặt môn học “yêu nước Trung Quốc” đối với học sinh phổ thông ngày 1 tháng 9 năm 2912.
 
Hay những cuộc biểu tình của chính người Trung Quốc phản đối việc Nhật Bản quốc hữu hóa quần đảo Ðiếu Ngư/Sensaku. Xảy ra vào ngày 15, 16 tháng 9 năm 2012 tại nhiều thành phố khác nhau, lên đến hơn 60,000 người, một số cuộc biểu tình còn biến thành bạo lực, v.v…
 
Chỉ riêng Việt Nam, nhà cầm quyền đã thành công khi ra sức dập tắt mọi cuộc biểu tình, mọi hành động phản đối Trung Quốc, làm nguội lạnh lòng yêu nước và sự quan tâm đến tình hình chính trị, vận mệnh đất nước trong đa số người dân.
 
Trong khi chính họ ngày càng tự quen dần với nỗi nhục bị Trung Quốc lấn lướt, coi không ra gì, thì đến lượt họ cũng tập cho người dân quen với điều này.
 
Cũng như chuyện tham nhũng, càng ngày số vụ tham nhũng càng nhiều, mức độ tham nhũng càng lớn, nhưng người dân đã bị quen dần đến mức không còn thấy kinh ngạc. Thì chuyện Việt Nam bị Trung Quốc lấn dần trên biển Ðông đến lúc không còn chỗ mà lùi, cũng không làm ai hoảng hốt nữa.
 
Câu hỏi bây giờ không còn là liệu có mất nước hay không mà bao giờ thì mất?
 
Và thời gian không còn tính theo đơn vị năm nữa mà là tháng, ngày.
 
Song Chi
Advertisements

Người Buôn Gió: 18-3 trại Thanh Hà

In Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2012/03/18 at 09:11

 

Đi cùng Bùi Nhân đến thăm Bùi Minh Hằng hôm nay không nhiều người lắm, có bé Cải , anh Tường Thụy, Dũng Aduka, chị  Phương Bích, chị Hiền Giang, Lê Dũng và bác Lê Hiền Đức.

Hà Nội mịt mù sương, đi mãi đến đoạn rẽ vào Tây Thiên thì trời quang, nắng ấm. Con đường vào trại Thanh Hà mới được đổ bê tông, người dân nói vừa mới làm xong. Con đường này còn chạy xa nữa vào thôn xóm bên trong, nhưng đoạn đổ bê tông thì chỉ đổ từ đường nhựa vào đến cổng trại là dừng hẳn.

Dễ nhận ra trại Thanh Hà vì những tấm biển nền đỏ chữ vàng ghi dòng chữ

– khu vực cấm tụ tập
– khu vực cấm quay phim, chụp ảnh

Liên tiếp những biển cấm như thế dọc hàng rào, những tấm biển cấm này thậm chí khiến cái biển tên trại lọt thỏm, khiêm tốn vì nhỏ bé và cũ mờ. Sau dãy hàng rào sắt, người ta giăng lưới đen che kín không cho người bên ngoài nhìn vào bên trong. Sao thiết kế mà chả nghĩ gì cả, không xây luôn tường cao, có rào thép gai như nhà tù cho đỡ mất công, giờ lại phải rào lưới che mắt thiên hạ như vậy.

Mình và Bùi Nhân đến cửa phòng trực, hỏi về chuyện giấy ủy quyền của Nhân cho mình thăm nuôi chị Hằng trại giải quyết sao,trực ban trại tên Hiệu nói quy định của cục quản lý trại giam là mình không phải thân nhân ruột thịt nên không ủy quyền được. Mình hỏi xin lại cái giấy ủy quyền thì anh ta kêu nộp ban giám đốc. Mình nói theo nguyên tắc không chấp nhận đơn thì trả lại đơn và phê lý do. Anh Hiệu nói là công an phải thu thập tài liệu. Mình nói chả lẽ giờ tôi nộp sổ đỏ cho ông thì ông cũng bảo đó là tài liệu để ông thu à. Ông không chấp nhận đơn thì giả lại đơn cho tôi và ghi lý do vì sao vào đó, thế mới đúng luật. Sao lại tính chuyện thu luôn là thế nào. Hiệu bảo cái này giám đốc trại giữ, hôm nay chủ nhật nên không giải quyết được.

Mình Bùi Nhân xách đồ vào thăm mẹ, mọi người đang đứng bên ngoài thì một người mặc áo cảnh sát đứng bên trong hàng rào đứng sau cái biển cấm quay phim, chụp ảnh dùng máy quay phim chĩa vào mọi người, cũng trong hàng rào góc khác một người mặc đồ an ninh cũng dùng máy quay để ghi lại hình những người đến trại. Mặc dù không hề tụ tập, mấy người đi đã ít lại chia thành mấy tốp hai hoặc ba người đứng các điểm khác nhau nhưng vẫn bị quay phim. Lát sau công an xã đến rầm rập bằng xe máy và ô tô. Tổng cộng khoảng 17 người, trong đó có một nữ số này đứng hết bên ngoài, họ tự giới thiệu họ là công an xã. Một công an xã hỏi mọi người đứng đây làm gì, trả lời đường thì đứng chứ sao, anh ta nói anh ta đến đây để bảo vệ đất và chìa thẻ công an xã ra. Mọi người nói ông cứ đứng đấy bảo vệ đất, chúng tôi bê đi miếng nào hẵng hay. Một người trung niên dáng cấp trên nói đây là chủ quyền của chúng tôi. Mình mới hỏi chủ quyền là gì, là ông sở hữu đất này của ông à. Ông ý bảo ông ý là quản lý, mình hỏi thế ông tên gì, cấp gì quản lý đất gì, ranh giới đến đâu. Ông nói chức vụ và giới hạn đất chủ quyền của ông đến đâu thì tôi xin đứng ra ngay vạch đó. Mình lấy giấy bút ra thì ông ý đi thẳng.

Mình quay qua nhìn qua trong trại lớp lưới, nhìn đoạn hở dưới chân lưới đếm được 16 cái gầu quần màu xanh tức là 8 đôi giày, 8 đôi tất xanh. Có tốp nữa đi xe máy đến vào trại, họ mang theo máy quay phim, nâng tổng số máy quay lên 3 chiếc, tương đương với đúng 3 tấm biển cấm quay phim chụp ảnh treo ở hàng rào.

Một tốp người gồm em chị Hằng, con gái, con rể đi ta xi, họ trình chứng minh thư và được vào ngay. Tốp này gần trưa mới đến, lúc đi có vẻ vội vàng nên chỉ có đúng một túi quà nhỏ. Họ là những người mà trại gọi là thân nhân của chị Hằng được phép gặp. Tốp này ở Sơn Tây đến vào thăm chị Hằng một lúc thì ra ngay.

Cánh cổng trại khóa kín, ai vào trực ban mới ra mở cửa cho người lách vào rồi đóng lại. Lúc này bên trong khoảng gần 20 cảnh sát, bên ngoài cũng tầm 20 người gồm công an xã, một nhóm mặc thường phục chỉ đạo, một nhóm thì riêng rẽ mặc quần an ninh nhưng áo thường dân.

Bà Lê Hiền Đức xin vào trại tham quan trường giáo dục, nhưng người trực ban bảo đây là khu vực an ninh quốc phòng không có phận sự không vào được. Bà thở dài và than, tám mươi tuổi đầu rồi giờ mới biết trường giáo dục là cơ sở an ninh quốc phòng. Bà Hiền Đức rời cổng trại đến chỗ nhà dân, nơi có tốp người đang ngồi trong. Bà hỏi mượn cái ghế, họ bảo chủ nhà đi vắng không lấy ghế cho bà được. Bà bảo sao chúng mày ác thế, tao già thế này mà chúng mày để tao đứng khi chúng mày con trẻ, nhà người ta đi vắng sao mày lại lấy ghế của nhà người ta ra cửa ngồi. Bọn kia bảo nếu là bà thì bà cũng thế thôi. Trong bọn đó có tay trung niên ban nãy kêu chủ quyền, quản lý đất cát gì đó. Em bé Cải chạy ra quán mượn ghế cho bà ngồi. Bà Hiền Đức ngồi yên vị thì trong tốp đó có một tay mặc quần công an, áo sơ mi ra hỏi bà làm gì. Bà bảo tao chống tham nhũng, tay đó nói, bà chống tham nhũng mà bà không sợ pháp luật sao. Mọi người ồ lên cười vì câu nói quá hay của hắn. Mọi người chất vấn sao hắn lại hỏi thế, làm hắn bối rối bỏ đi. Mình ngồi cách đó một đoạn chợt nghĩ, biết đâu hắn là cao nhân. Đúng là thời nay chống tham nhũng là phải biết sợ pháp luật. Tại vì sao thì cứ nhìn công cuộc chống tham nhũng là rõ.

Đến trưa Bùi Nhân ra, hình như việc đơn từ gì đó của chị Hằng chưa xong. Mang máng nghe thấy là trại không chấp nhận đơn đánh máy, mà phải viết bằng tay thì mới được. Mà viết tới tận 5 trang nên chắc chiều mới xong. Mọi người kéo ra quán ăn mỳ tôm, vừa ngồi xuống thì quán mất điện. Chạy đi các nhà hàng xóm xung quanh nhà nào cũng có điện.

Đến 2 giờ Nhân gọi điện hỏi cán bộ trại mẹ viết xong chưa, cán bộ bảo chưa biết bao giờ mới xong. Mọi người ra cổng trại chờ, nói với nhau là nếu khó dễ thời gian chuyện làm đơn thì chúng ta trong lúc chờ đợi vào hỏi chuyện hoa hôm 8-3. Chị Phương Bích hỏi trực ban anh Trần Thái Hòa đâu, vì hôm mùng 8-3 chị gửi hoa cho Bùi Hằng nhờ anh Hòa đưa mà chị Hằng không nhận được. Trực ban nói là anh Hòa có lòng tốt muốn đưa hoa giúp cho chị Hằng, nhưng lãnh đạo trại không cho phép anh thực hiện điều đó. Trực ban còn chạy đi vào trong lấy xấp ảnh ngày 8-3 ở trại có tổ chức cho chị em phụ nữ, và ảnh anh Hòa cầm bó hoa đứng cạnh chị Hằng dưới sân khấu có chữ 8-3. Ý trực ban nói là anh Hòa cũng đã tặng hoa của trại cho chị Hằng, thôi thì ngày 8-3 có hoa là được rồi. Có người nói là các anh làm thế cũng tốt, nhưng không phải các anh mang tình cảm của các anh ra thay thế tình cảm của người khác được.

Đang lằng nhằng chuyện hoa thì cán bộ cầm đơn chị Hằng viết ra đưa cho Nhân Bùi, kèm với mẩu giấy gửi cho Nhân Bùi mà chị Hằng phải hai lần lặp lại nội dung nhấn mạnh là mẹ viết đến 3 giờ chiều mới xong. Chị Phương Bích lên xe thắc mắc, quái sao mình đưa chứng minh thư tên mình là Bích Phượng, cái tên Phương Bích là tên trên blog, thế mà công an trại cầm chứng minh thư xem mà cứ gọi mình là Phương Bích. Xe đang đi trên đường be tông thì em bé Cải cất máy ảnh vào túi. Mình bảo em cất vội thế, biết đâu tí nữa ra kia có xe cảnh sát giao thông chặn xe mình thì sao. Lấy máy ảnh ra đi được ra đến đoạn đường nhựa chừng 10 phút y rằng có tốp cảnh sát giao thông chặn lại, mấy xe sau đi, đến xe nữa của đoàn thì lại bị chặn lại nốt để kiểm tra giấy tờ. Bà Hiền Đức xuống xe hỏi tại sao bao nhiêu xe đi qua không chặn, lại chặn riêng hai xe này. Tốp công an nói kiểm tra không có gì thì đi, giấy tờ đầy đủ thì được phép đi. Tất nhiên hai xe giấy tờ đều đầy đủ, họ cho đi chóng vánh, thậm chí hối thúc đi, nhưng bà Hiền Đức bực chuyện bao nhiêu xe nườm nượp đi qua họ không kiểm tra cái nào mà chỉ kiểm tra hai xe này. Sau thì bà cũng lên xe đi, mình lại nói cái trạm cảnh sát giao thông cơ động ấy mình đi qua rồi thì họ cũng giải tán, vì đây là đường liên xã chứ đường huyện hay tỉnh gì đâu mà đến 5 cảnh sát giao thông lập trạm. Mình nói xong quay sang cửa kính nhìn thấy mấy xe máy người điều khiển không đội mũ bảo hiểm phi dưới qua vèo vèo, thế chắc là trạm giao thông ấy giải tán ngay sau đó thật rồi.

Về đến nhà đã 5 giờ chiều, mất trọn 12 tiếng từ lúc đi đến lúc về.

Nguồn: Người Buôn Gió

Cùng tác giả:

Người Buôn Gió – Tái cơ cấu thần chưởng

Người Buôn Gió – Đêm dài biên ải

Người Buôn Gió: 18-3 trại Thanh Hà

Người Buôn Gió – Người Nông Dân Nổi Dậy

Người Buôn Gió – Hóa ra đều ăn cắp hết

Người Buôn Gió – Đi tù và đi cải tạo

Người Buôn Gió – Con trâu của ai?

Người Buôn Gió – Hà Nội trong mắt ai

Loạt bài Đại Vệ Chí Dị:

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị – Mọi sự quái đản đều là do… thế lực thù địch

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị: Cứ đổ cho thế lực thù địch xúi dục là OK!

Diên An – BỨC XÚC CẢM

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2011/12/28 at 08:55
 

Là một ca sĩ tự do,  từ ngày tôi chập chững bước vào nghề (với nghệ danh Thu An, giờ là Diên An) cho đến nay đã gần 10 năm, vẫn mãi thế.. một con đường mà tôi đã lựa chọn và cũng là ước mơ duy nhất từ khi còn bé. Quay nhìn lại quãng đường khá dài mà ngượng ngùng, giật mình khi tôi đã trải qua và vẫn bước đi trên con đường chông chênh, đầy cạm bẫy nhưng chưa bao giờ tôi có ý nghĩ bỏ cuộc.  Bằng chính “đôi chân” của mình, tôi đã bước đi thật chậm nhưng chắc chắn là sẽ chắc hơn, tự rèn luyện là nhiều cho giọng hát của bản thân, xây dựng từng xúc cảm riêng cho từng tác phẩm.

Điều mà tôi sợ hãi nhất là: mất hết cảm xúc dù chỉ trong một ngày!

Có lẽ do tôi sống và làm việc nhiều bằng cảm xúc, nên khi bao diễn cảnh trái quá, trải ra trước mặt tôi: người giàu quá, kẻ nghèo xác xơ, người đầy uy quyền, kẻ bị đày vì yếu thế,…Và cay đắng hơn khi nạn bạo lực học đường đang hoành hành, nó đã thôi thúc tôi phải làm điều gì đó để ngăn lại những cảnh tượng thật dã man… Nhưng tôi phải làm gì đây!? Rồi một ngày lang thang internet bắt gặp bài báo viết về ngư dân Việt Nam đã và đang bị tấn công giết hại bởi tàu Trung Quốc, nghĩ đến cảnh tượng con dân đất Việt bị tra tấn, giết chóc thật man rợ dưới tay lũ ác ôn.. tôi đã lần đến các cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Và cũng từ đây, cuộc đời tôi bất ngờ biến đổi!

Bị bắt trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc ngày 17/07/2011, khi tôi vẫn ngớ người chẳng hiểu vì sao?!? Rồi tôi cũng đã hiểu ra trong ngày gần nhất, rằng hãy kìm nén cảm xúc của mình vì đã được các đồng chí công an giải dạy “chuyện này không cần đến tôi hay bất kỳ người dân nào phải lên tiếng”. Tôi quá nhỏ bé, tôi biết! Tôi lại càng lặng lẽ và thấy trống trải hơn trước, cảm thấy như đã đánh mất một thứ gì quan trọng vô cùng trong cuộc sống ngắn ngủi này, nhưng vẫn phải sống và cười nhạt.

Và cũng từ đây, tôi có thêm những người bạn, fans  ít nhiều hiểu được tôi. Và cũng từ đây, cho đến bây giờ và có lẽ sau này tôi ngày càng được các anh chiến sĩ công an đánh thức giấc ngủ ngoan, trò chuyện huyên thuyên về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Và ngày hôm nay, tôi đã được gán cho là kẻ có tội trong tư tưởng “chống đối”. Các hình ảnh vui chơi của tôi trên mạng cùng các fan, các bạn đã từng có mặt trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, và chỉ thế là tôi đã có cái tư tưởng “chống đối”.

Họ: Sao lại chơi với những con người có tư tưởng lệch lạc, mà không phải là những người bạn khác.

Tôi: Em là ca sĩ, ngoài việc ca hát.. em cần giao tiếp, vui chơi. Hơn nữa, em cần được sự yêu mến của càng nhiều số đông các fan càng tốt.

Em không cần biết và không quan tâm họ đã làm gì, với các anh cũng thế, cả những người lao động cho đến những người trí thức.

Họ: Nói thẳng với em, khi em đi cùng những con người có tư tưởng “chống đối”, thì chính em cũng phải có cùng tư tưởng mới đi cùng nhau được.

Tôi: Anh này! Tư tưởng của em nằm ở trong đầu em, anh đọc được những gì em đang suy nghĩ? Sao anh lại vô cớ gán cho em cái tội “chống đối”??

Anh có biết đêm qua em đã thức trắng vì bị cơn sốt hành không? Đêm trước thì đến 7h sáng em mới ngủ được và 9h sáng anh khu vực đến nhà em đập cửa ầm ầm.. để gửi tờ giấy mời làm việc với lý do “Làm rõ hoạt động của bản thân” mà em không thể hiểu được cái nội dung ấy là như thế nào!? Và em đã tròn xoe mắt khi em thật sự không thể hiểu được đây là cái gì??? Đây! Anh cầm tay của em đi (…) Anh có hiểu cảm xúc của em không? (mém khóc)

Họ: Ờ.. thì là người mà..

Tôi: Đúng! Là người thì phải có cảm xúc, tức giận cũng là một cảm xúc (giận các anh vô cùng).

Họ: Nhưng em tụ tập với đám người này đi biểu tình.

Tôi:  Ok, em sẽ hiểu mập mờ về cái lý do của giấy mời là.. em sẽ phải thuật lại là em đã đi đâu và làm những gì trong những ngày gần đây. Và đến đây em đã quá hợp tác với các anh rồi, thậm chí đã đi xa hơn cái nội dung của tờ giấy mời, cả cảm xúc của em mà em cũng bộc bạch luôn.

Còn cuộc biểu tình em đã tham gia và bị bắt vào ngày 17/07 thì em đã làm việc với các anh 3 ngày liền rồi và đã xong, em cũng đã đi biểu tình sau đó đâu!?? Em mất quá nhiều thời gian để hợp tác với các anh về cái lý do mà em không hiểu hết được trong giấy mời, trong  khi công việc của em còn rất nhiều và sức khỏe nữa.

Họ: Anh biết là em hợp tác tốt, anh cũng không muốn làm mất thời gian và ảnh hưởng sức khỏe của em. Thôi! Buổi làm việc đến đây được rồi, hôm nào em khỏe.. lên làm việc tiếp.

Tôi: Em đã trình bày quá đầy đủ nội dung trong buổi làm việc hôm nay. Nếu mời em lần sau nữa, em mong các anh sẽ có cái lý do chính đáng em sẽ sẵn sàng đến làm việc. Không ai muốn bị làm phiền kiểu này đâu anh à!

Họ: Tôi sẽ mời em lên làm việc lần nữa hoặc nhiều lần nữa với lý do gì cũng được.

Tôi: ^^

PS: Tôi vẫn ấn tượng nhất là các anh đã mời tôi đi ăn sáng sang trọng tại lầu 3 nhà hàng Nhơn Hòa với bánh canh tôm cua và soda chanh đường. Ấn tượng hơn là anh ấy thật ga lăng với tôi và rất sành điệu! (✿◠‿◠)

Nguồn: FB Diên An

Bút Gà (chấp bút) Đinh Thế Huynh gởi các cô cậu Nghị

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/11/30 at 08:37

IQ cao - Dân trí thấp (Nguồn: Dân làm báo)

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi[1] đảng CSVN, gởi lời phán của bà đến các cô/cậu Nghị. Phán đây là cho các cô/cậu Nghị (viên) Quốc Hội (quốc hủi) ấy, chứ không phải cậu Nghị cầu tự của Bà được sắp xếp đến nơi đến chốn, ghế mát bát vàng[2].

Bà phán rằng các cô/cậu Nghị chỉ cần làm đúng một việc với chức năng “gật” là đủ rồi. Chứ đừng mồm miệng mắm tôm phát biểu linh tinh, lang tang thối hoăng làm ô uế phủ bà. Bà bảo cậu Phước có hung hăng con bọ xít tung hô vạn tuế bà thì cũng chả thêm miếng lộc nào đâu. Thóc bà chỉ có ngần ấy. Chia hết cho các cô, các cậu ở bao cơ chế trong ngoài Đảng nên chẳng còn thừa để cậu ta mót.

Cậu Phước có to tiếng hơn cái phèng la (Đông La) chém gió vào lịch sử bôi nhọ cụ Phan Bội Châu thì cậu cũng giữ chân thủ nhang cho phủ bà thôi. Thế cũng là hơn cái phèng la (Đông La)[3] ngậm cứt phun (người) vào tay Cù Huy Hà Vũ chỉ súng sính cái chân lính anh, lính chị hầu bà. Cậu nói leo rằng thì là “Người Việt Nam yêu sự công bằng nên không ai chấp nhận đa đảng” làm gì? Anh Đinh Thế Huynh của bà đã nhắn cậu để độc quyền bảo kê, cầu chứng tại phủ bà câu “Việt Nam không có nhu cầu đa đảng”[4] rồi. Chớ có mà lẻo mép bị ăn tát sái quai hàm đấy nhá!

Bà thì phán thế nhưng riêng cá nhân tớ, Bút Gà, thấy cậu Phước cũng được việc đấy. Quốc hội thì phải có phát biểu tranh luận qua lại chứ “gật” mãi thì chai mặt à. Phải có kẻ tung, người hứng thì mới gọi là sân khấu chứ lị. Ngay cả anh Tấn Dũng, Tấn Sang cũng đang lấn sân Tấn Tài, vị “Hoàng đế đĩa nhựa” cải lương để ca những bài mùi hết biết chứ lỵ. Anh Ba ca sáu câu vọng cổ trích đoạn “Luật biểu tình” trong tuồng “Dân chủ đầu mưng mủ” làm mủi lòng giới mộ điệu. Các fan Tấn Dũng tụ tập reo hò bị fan Công An với số đông áp đảo hốt trọn về trại phục hồi nhân phẩm[5]. (he he, ta tước hết nhân phẩm của chúng, rồi ta lại bắt chúng vào trại phục hồi. Chẳng phải là đôi ngã sang ngang, điếm đàng đểu cáng nhất đảng à!)

Anh Ba tài thật, ca đếch chê đâu được. Ca ầu ơ ví dầu, cả trái lẫn phải đều mù tịt mà nội ngoại lại đề huề. Vừa vuốt ve xoa dịu bức xúc giới trí thức đòi hỏi quyền biểu tình khi tung chước giải trình trước quốc hội và đề nghị “gật” thông qua chương trình xây dựng “Luật biểu tình” mà anh Ba đã giao bộ Công An soạn thảo. Vừa trấn an anh cả là đàn em vẫn tùng phục “trên căn cứ thoả thuận mọi nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề mà ta và Trung Quốc ký mới đây trong chuyến thăm của TBT Nguyễn Phú Trọng.” Anh Ba ở tận trung ương thoải mái vận vai kép độc ca sáu câu vọng cổ, mặc tay chân đàn em địa phương chịu trách nhiệm “dân của mày thì mày về mà giải quyết”[6], mày hốt tùy tiện.

Bút gà tớ thì được giao trách nhiệm soạn tuồng. Các cậu đừng tưởng tớ làm chấp bút là lề mề chỉ ngồi ngoáy hũ cáy đấy à. Tớ bận không kể xiết. Bà bảo tớ phải khảo cứu, điểm báo bọn “tư bản giãy chết” để điều nghiên, viết tuồng cho mấy anh không chệch hướng dân chủ, tự do. Các cậu không thấy khi mợ Doan ngẫu hứng tự biên tự diễn ca đoạn “dân chủ … khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần dân chủ tư sản …” nhưng cũng rất hơi bị cùng tuồng “Dân chủ đầu mưng mủ” của anh Ba mình.

Rằng cao quả thật là cao, nhân dân cứ việc mơ phào tào lao.

Đây này, để tớ kể chuyện buồn cười. Tớ vừa đọc được bài báo về chuyện ông Thống đốc Tiểu bang Kansas tận bên Mẽo xin lỗi cô học sinh trung học, quả là bọn chúng hâm thật:

Đọc tiếp »

Bút Gà (chấp bút) Đinh Thế Huynh gởi Nguyễn Đức Nhanh và Bộ CA

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/11/12 at 18:30

Nguyễn Đức Nhanh ̣̣(Nguồn: Dân Làm Báo)

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi[1] đảng CSVN, chuyển lời khen của bà đến cậu Nhanh đã nhanh chóng sửa sai. Sau sự cố cậu Nhanh nhanh nhẩu đoảng tuyên bố linh tinh lang tang, há miệng mắc quai, khiến tên Hán-Nôm[2] và đám cờ lau dưới trướng được thể tiến tới hơi bị ồn ào mà giờ này mọi việc đã đi về im ắng.

Cái mợ Bích Hằng to gan, già mồm giở trò buôn nón phản đối hành vi buôn nước thì cậu Nhanh tốt số đã bịt miệng và dấu tiệt. (Ối giời, thời này đi buôn nước thì mới thịnh chứ buôn nón có mà hâm.) Ả giở trò khăn quàng, nón lá bày tỏ lòng yêu nước, phản đối đồng chí anh em thì các cậu cũng đã khôn ngoan giàn trận dùng rào người che việc khuất tất trong lúc quẳng ả tải đi. Các anh biết là dẫu bà Trưng, bà Triệu đem voi về lúc này thì các cậu cũng không thiếu thủ thuật làm bốc hơi trong tích tắc chả một dấu tích sống sót. Tớ bảo nhé. Cậu Copperfield ảo thuật gia thượng thặng trên thế giới cũng phải về đây học nghề các cậu tướt tượt đấy. Thế mới gọi là được việc. Vì anh Trọng đang đi chầu Thiên Quốc mà để con nhà quê ấy vờn qua vờn lại ngay bờ hồ ta như thế thì có khác gì là chửi vào mặt các anh. Cứ vờ vịt lờ đi thì chẳng khác gì mặc cho nó ỉa vào mồm của anh Trọng. Thế thì ta còn mặt mũi nào để anh cả Trung (Quốc) tin tưởng cho xá hầu cầm chịch. Có đúng không nào?

Không được quên đấy nhé. Đã tự nguyện “còn Đảng, còn mình” nếu cần các cậu phải núp bóng, giả dạng, hành xử như bọn xã hội đen (dù không phải núp váy vợ). Cứ mặc nhé. Miễn là được việc thì đủ để tuyên dương anh hùng “núp”. Bộ sậu đã cung cấp vô số sim để các cậu xử dụng nhắn tin đe dọa, chửi bới ngày đêm, lôi các chiêu khủng bố ra không ngừng thì dù chúng chả sợ cũng bị căng thẳng tinh thần ngày này ngày kia thôi. Các cậu đã vận dụng được đám (an ninh giả trang) dân phòng băng đỏ giật nón và thuổng luôn tư trang của ả Hằng cũng hay đấy. Nón rách thì may ra còn giả lại, chứ lắc vàng thì cứ giữ làm chiến lợi phẩm nhé. Ta cứ cho quân được quả thì chúng sẵn lòng thi hành.

Nguồn: Đàn Chim Việt

À này, các anh cũng khen là cậu đã dưỡng quân để dùng vào việc lớn bịt miệng mợ Bích Hằng và “giải tán” người đi đường để ý lắng nghe. Chuyện cướp giật ngoài đường phố mà cậu khuyến khích các “hiệp sĩ đường phố”[3] ra tay nghĩa hiệp là đi đúng với đường lối chỉ đạo của bà.

Cậu Nhanh đã phối hợp chặt chẽ với Ủy Ban Nhân Dân TP Hà Nội xử dụng chiến thuật cù nhầy và tận dụng giới xã hội đen trong công tác trấn an xã hội. Cùng lúc ta dùng “quần chúng tự phát”[4] để chúng không thể khiếu kiện ai. Các cậu thử nghĩ đi nào, chúng đã vác đơn kiện VTV đến Tòa án nhân dân quận Đống Đa. Cậu Nguyễn Văn Thắng (thủm) phán liền rằng “Người khởi kiện không có quyền khởi kiện” thì làm được gì nhau. Thế là chúng ngửi không được nên bày trò kéo nhau khiếu nại với Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội. Buồn cười nhỉ.

Bà bảo ta cứ treo cái đèn cù ngay cổng Ba Đình để chúng tự do chạy—vòng vòng từ Nam ra Bắc, hết ngược lên Đông thì lại xuống Đoài. Một chốc bở hơi tai thì chúng chẳng còn hơi sức nào để gào thét phản đối anh láng giềng “lạ” hay rủa “dã man là công an”. Đơn từ khiếu kiện, kiến nghị, thư ngỏ thì chúng tự sướng truyền tay nhau đọc. Chứ có mà ló mặt được trên hơn 700 tờ báo và bao kênh đài phục vụ nhân dân ta.

Các cậu công an Tỉnh và Huyện phải khẩn trương khai triển học tập kiểu anh Nhanh hầu trấn áp đám “phản động”. Phải tiến nhanh tiến mạnh tuyên dương ngay thành tích công an Quảng Nam và quận 3, Sài Gòn.

Đảng ta là đảng cách mạng – ra đời trong cách mạng, làm cách mạng “đổi đời” với “chuyên chính” vô sản (he he, cái này là chúng nó đám dân ngu khu đen lao động hay mất đất đấy thôi chứ các anh mày đã đổi đời từ khuya “cái đêm hôm ấy đêm gì”[5] rồi) nên không thể có ma nào chen chân vào chuyện cách mạng. Dù bây giờ là thời “đạo đức Hồ Chí Minh”, thời xảo trá lên ngôi, thời kỳ “đồ đểu”, thời kỳ cờ “lạ”, thời kỳ vô cảm, thời kỳ gì cũng mặc.

Cuộc cách mạng lập tức hạ màn khi Đảng ta cầm quyền và không ai được múa may làm cách mạng nữa. Thế mà lại có những tên đầu têu nói thật. Định toan tính làm chuyện cách mạng à!? (“Trong thời kỳ dối trá toàn diện, việc nói lên sự thật là một hành động cách mạng” –  “During the time of universal deceit, telling the truth becomes a revolutionary act.” George Orwell)

Một mặt các anh xây dựng lực lượng an ninh bủa vây các “thế lực thù địch” với đảng, mặt khác các anh rào kín dựng chuồng lùa tất cả thanh niên vào trong đoàn ngũ[6] để thuần hoá phục vụ đảng.

Đảng ta là đảng của “nhân dân”, là đảng của “quần chúng” nên chúng ta triệt để xử dụng lực lượng (công an) “nhân dân”, lực lượng “quần chúng tự phát”. Cờ đỏ, băng đỏ, máu (đổ) đỏ là phương tiện và cứu cánh của Đảng ta.

Bà ra lời phán rằng hễ các cậu đã về hầu Bà (BCT) thì dân tộc, tổ quốc, tổ tiên, thần thánh khác phải vất tuốt tuồn tuột.

Bà còn dặn phải dẹp ngay đám sự thật, công lý, hòa bình thờ phượng chúa Giêsu rồi báng bổ bà của cậu của tớ. Bà đang trị vì thế gian này mà chúng lại tung hô (Chúa) cứu thế, độ nhân. Phải đẩy Giáo Hội Phúc Âm, Tin Lành xuống chuồng bò, giật đổ hết vì chỉ có lời bà phán là linh thiêng chứ lại tin lành gì!

Phải diệt ngay nhóm Phật Giáo Hoà Hảo như đã thủ tiêu giáo chủ chúng. Phải xoá sổ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất để thay vào bằng con nộm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Ta chỉ chấp nhận những tu sĩ đầu đội nón cối phục vụ Đảng trong GHPGVN như mọi tổ chức quốc doanh mà thôi.

Đoàn tăng ni phật tử thăm đảo Trường Sa (nguồn: Dân làm báo)

Bà đã ra một rừng luật thì các cậu cứ việc xử dụng luật (rừng) để trị. Chúng ta lại có Toà án Nhân Dân, cánh tay nối dài của bộ công an thì có “xử sao cũng được”.

Bà bảo phải vận động, tuyên truyền, giáo dục chúng bằng cách đăng ký thương hiệu và quy chụp khái niệm “nhân dân”, “dân tộc”, “tổ quốc” đấy mới là thuộc tính của Đảng của bà. Theo lời bà thì được chia thóc, hưởng lộc. Ngược lại trái với bà thì bị xọc, bị thọc hết đường sống.

Các cậu phải noi gương gã đệ tử “minh triết”[7] của ta, tẩy não mị dân theo chủ nghĩa vô thần, vô tổ quốc chỉ “còn đảng còn mình”. Bác ấy đã đạt tuyệt chiêu ngón đòn “miệng quan, trôn trẻ” nên lắm kẻ mắc lừa. Kể từ ngày gã đệ tử ruột “thăng” thì chẳng thiếu gì thằng mồm trơn trôn trẻ. Nhưng chưa có ai công lực thượng thừa nên mãi đến giờ này Bà vẫn phải đành hành xác nó. Cái ngón “nói và lừa”[8] là đòn cực hiểm nên ta phải dùng để điểm vào yếu huyệt khống chế chúng.

Bà khen các lính anh, lính chị của cậu đã dùng cơ bắp trang bị tận răng phương tiện hiện đại cùm tay, khoá mỏ những tên cách mạng mới. Nhưng Bà vẫn phải trách các cậu thủ nhang, đồng đèn mỗi một việc thế này. Ta có hơn 700 đoàn chầu văn mà lại không đảm nỗi một việc nhỏ cỏn còn con: chuyện vác trống mang kèn, phèng la rền rỉ át tiếng ba cha con nhà họ Huỳnh[9] và mấy tay bờ-lốc-gờ nghiệp dư. Đúng là vô tích sự, phí cả oản lộc của bà.

Ný nuận là sở đoản mà mãi đến giờ này các cậu thủ nhang, đồng đèn, chầu văn ấy mới vỡ bọng cứt nà thế nào. Quên sở trường truyền thống đảng ta mở cuộc đấu tố, mách tội bọn chúng, dọn đường cho các cán trai cán gái toà án nhân dân xử rồi à.

Còn mụ Doan thì mới là vô duyên (vô liêm) sỉ diện ngớ ngẩn với cái “dân chủ … khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần dân chủ tư sản …”. Lơ tơ mơ khui hũ mắm thối để “chọc tức dân”[10] à. Dân chủ tập trung (vào tay Đảng) của ta chắc chắn là (dị hợm) khác hẳn về bản chất rồi. Bà nhắn bảo với mụ Doan là cần chó gì lập lờ nấp dưới cái dân chủ (đầu mưng mủ) giả cầy ấy. Ta đã có ngón “Nói và lừa” rồi.

Đâu có gì mà sỉ diện hão như ông Thủ tướng nước Ý từ chức vì không đủ tín nhiệm. Các cậu không thấy anh Ba Dũng nước ta hào hùng đến thế nào ư? Anh Ba đã từng tuyên bố “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng, nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”. Rồi Vinashin, dự án Đại lộ Đông -Tây, tiền Polymer có rõ mồn một anh Ba cũng vẫn (từ) chối chứ có mà từ chức.

Cậu Hai con anh Ba, cháu ngoan của bà, thằng Nguyễn Trọng Nghị, giờ đã chểm chệ chức vị quyền tước[11] béo bở chưa nào.

Con chiên của Chúa thì bà cho ăn cái búa[12].

Con giun bà xéo mãi xem có quằn lên chưa!

Bút Gà


[7]Minh triết Hồ Chí Minh?”, Vietsoul:21

[8] Nói và lừa, Lê Hiền Đức – Dân Luận

[10] Chọc tức dân, blog Quê choa


Chuỗi bài: