vietsoul21

Posts Tagged ‘Cộng Đồng’

Critical Reflection with Vietnamese Young Readers

In Cộng Đồng, Chính trị (Politics), LittleSaigon - Seattle on 2009/09/12 at 20:45

Note: Why a letter to the International Examiner Editor?

A recent article (Little Saigon takes a walk with the Mayor), written by Quang Nguyen as an International Examiner contributor, appears to be a serious concern to those who have engaged in the transnational, ethnic and local politics. It was published on page 5 of Volume 36, number 15 (August 5-18, 2009).

http://www.iexaminer.org/archives/2009/3615/3615lsta.html (Note: This link to the particular page of the International Examiner became inactive even before our letter was published on September 2nd, 2009 )

To read our rebuttal to Quang Nguyen’s article, please go to:

Letter to the International Examiner Editor: “People in media can help facilitate democracy or participate in its betrayal.” — A response to Quang Nguyen’s August 18, 2009 article

Critical Reflection with Vietnamese Young Readers:

Dear young readers,

If you belong to the Vietnamese-American second generation, you may not feel any unease or discomfort after a quick reading of Quang Nguyen’s article, “Little Saigon Takes A Walk with the Mayor” . Please read it again. Really. We hope by inviting you to read the article again—at a deliberate pace with a more critical mind and heart.

We would like very much to have a dialogue with you all. Now, if you are not sure what we meant and curious about our perspective, please consider our below thoughts as preliminary and as a willingness to engage with all of you (including the author).

We certainly love to receive your feedback or question here or at our email address as the following: Vietsoul21@gmail.com. Thank you for your engagement in advance.

Here are out thoughts…

The article appears to be a serious concern to those who have attempted and/or engaged in the transnational, ethnic and local politics.

First of all, the author seems disregarding the anti-communism movement by judging it as a negative “discourse”. He even compartmentalized this phenomenon with a narrow-minded reasoning. He stated:

“There is a cultural aversion in the Vietnamese American community to get involved politically because it is often associated with rancor, antagonism, and bitterness due to the emotional nature of the anti-Communism discourse.”

Why only anti-communist discourse? If you look at the anti-war discourse in this country, especially when the middle class were drafted for Vietnam/American War, it was very emotional as well. Nobody was aware of Vietnam War protests when the poor and the ethnic were shipped out to the fighting first. Only later when the middle-class sons were drafted then there was fever-high protests and demonstrations. Anti-communism discourse could not be judged as negative due to the restructuring of neoconservative and enhancing of neoliberal discourse, especially for trading and exploiting people of free-market communist developing countries such as Vietnam.

In contrast, according to the author, the anti-communist engagement of the Vietnamese living outside of Vietnam such as in Seattle, USA—as a transnational movement—has become a hindrance for the Vietnamese American’s integration process into the city life, especially politics. His additional intolerant comment about the Vietnamese American socio-political engagement as “notoriously consensus-averse” reveals a biased investigation and escorts the internalized racist view.

Such overall apathetic outlook carrying disrespectful yet intentional self-serving actions has become demeaning and counterproductive not only toward the Vietnamese American small merchants but also the community at large. And it was not only about our recent history. The author carelessly compared Vietnamese as “tribesmen” in fighting “the mighty Han Dynasty of China”. He seems to be ingorant of the context in current geopolitics where China has exhibited hegemonic behaviours including claims of eighty percent of the East Sea and exerting military powers in the dispute of the Paracel Islands (Battle of the Paracel Islands) and the Spratly Islands. China history textbook even claims that Vietnam used to belong to China and ignores the fact that Vietnam as a independent country had rised up against their domination/occupation. (Nam Quốc Sơn Hà or “Mountains and rivers of Southern country”)

In spite of his numerous chances in taking advantage of these faceless names and numbers (in order to ensure his secret deal with the Mayor, DPD, developers, and the coopted groups such as Sage), the author has turned around to dismiss the community desire to promote their multiple complicated voice. Ingrained in left-wing elitist coaching and absorbed by material support from the rich (developers/landowners/real estate brokers), he became a loyal co-opt contesting the Vietnamese demand to be heard as lack of “a common vision and platform”.

The question for all who genuinely cares of and pursue social justice and democracy work would be the following:

“How could one individual and their associates’ conceited acts be privileged as the idealistic image for the “refugee discourse” paralleled with the “Asian model minority” trap[1]? Why aren’t there any progressive interventions from the media, land-use planning key players and associates, co-ethnic group representatives, nor the Vietnamese self-claimed group spokespersons?”

Reference:

[1]

Naomi Ishisaka, Hot Button: The Fall of Little Saigon – Big development is coming to Little Saigon. Will the community survive intact?, Seattle Magazine, March 2009.

Cherry Cayabyab, Community Voice: Alumni Spotlight – Quang Nguyen, ACL 2004”, Asian Pacific Community Leadership Foundation (ACLF) Newsletter, June 2009, vol. 7, issue 2, p. 4

 

Advertisements

Tái Ông Thất Mã (Góc nhìn khác)

In Cộng Đồng, Tạp văn on 2009/09/11 at 16:27

Lời ngỏ: Tuần này, có một vài sự kiện góp nhặt xin được chia xẻ ở đây. Các sự kiện “khoảnh khắc khúc đoạn” này chứa đựng “đầy phán đoán” xẩy ra đây đó. Rất nhiều lần nhà tôi nghe người ta gạn hỏi khéo léo rằng có lời đồn, hỏi là tôi đi đi về về làm việc tại Việt Nam. Hay khi chúng tôi bày tỏ cảm nghĩ của mình thì không được thông cảm và hiểu, mà nhận câu đáp trả chớp nhoáng bắt đầu bằng “Không nên như vậy vì sẽ không làm nên chuyện đâu!”.

Chuyện vừa xảy ra liên hệ đến bài viết phản biện chúng tôi vừa đăng trên báo International Examiner ngày 2/9/2009. Một người thuộc nhóm dạy Việt ngữ và giữ một chân thành viên Hội Đồng Quản Trị của Hội Thân Hữu (VFA) tại Seattle đã tung điện thư gởi các nhóm thảo luận trên mạng toàn cầu vu khống chúng tôi là “mạo danh” nhóm của họ. Chúng tôi phát hiện hành động khuất tất, không minh bạch này qua trung gian của một thành viên mạng. Việc khởi sự sau khi chúng tôi có gởi một điện thư chung (trong đó có nhóm của người này) để đọc bài viết của chúng tôi—một bài chứa đựng rất nhiều quan tâm về thế hệ trẻ gốc Việt sống lớn lên ở hải ngoại. Cho đến nay người này vẫn không phúc đáp thư của chúng tôi phản hồi về lời vu khống hàm hồ đầy khuất tất của họ. Riêng một vài diễn đàn trên mạng đã đăng tin thư của người này thì lại không đăng lời phản biện của chúng tôi.

Điều tình cờ khác làm ấm lòng chúng tôi khi có dịp được nghe kể một câu chuyện lý thú. Người chuyên gia trị liệu rất quý mến của chúng tôi–một người tâm nguyện về việc áp dụng thiền trong đời sống–đã chia xẻ với chúng tôi câu chuyện này mặc dầu ông ta không biết những sự kiện đầy “phán đoán” kể trên.

Chúng tôi còn nhớ đã được nghe câu chuyện này khi còn ở Việt Nam. Luân lý của câu chuyện là về hiện tượng phúc họa khôn lường rất phù hợp với nhân sinh quan của Việt Nam/Á đông. Câu chuyện lý thú lần này được ghi chép thì theo một lăng kính khác–lăng kính gọi là “phán đoán.” Chúng tôi dịch thuật câu chuyện sâu sắc này dưới đây để giúp bạn đọc và cả chúng tôi tiếp tục ngẫm nghĩ về khoảnh khắc khúc đoạn, phán đoán, đích đến, và hành trình.

Theo thiển ý của chúng tôi, những người đã “phán đoán” chỉ cần định tâm rồi phát biểu đơn giản về sự việc như thế này:

”Lâu nay không thấy Cô Trâm đến sinh hoạt tại Hội Cao Niên.”

”Blog Hồn Việt Thế Kỷ 21 vừa đăng một bài phản biện trên báo International Examiner.”

”Chúng tôi vừa nhận một lời mời để đọc bài viết tại blog của VietSoul:21 hay là Hồn Việt Thế Kỷ 21.”

Giá mà những người đã hành xử phán đoán chọn cách phát biểu như thế thì sẽ giúp cả đôi/ba bên không phiền lòng nhau để có thể trưởng thành và nối kết với nhau.

 

Tái Ông Thất Mã (Góc nhìn khác)

Phán đoán đồng nghĩa với một trạng thái của trí óc. Và trí óc thì lúc nào cũng muốn phán đoán vì nếu cứ phải ở trong tiến trình thì quả là căng thẳng và phiền phức khó chịu. Hãy thật can đảm lên. Đừng ngưng trưởng thành; hãy sống trong hiện tại, cứ giản dị sống ươm mình trong giòng đời.

Câu chuyện này xảy ra vào thời Lão Tử ở Trung Hoa, và Lão Tử thích chuyện này vô cùng.

Có một ông già sống trong làng, ông nghèo lắm nhưng ngay cả các vua chúa cũng ghen với ông cụ vì ông có một con ngựa trắng tuyệt đẹp… Các vua chúa đã ướm giá rất cao để mua con ngựa, nhưng cụ bảo, “Con ngựa này không phải là ngựa đối với tôi, nó thật ra là người. Làm sao mà mình bán người, bán bạn được?” Ông già nghèo nhưng không bao giờ đem bán con ngựa.

Một buổi sáng nọ ông già không thấy con ngựa trong chuồng đâu hết, cả làng tụ tập và nói với ông, “Ông dại dột quá đỗi đi thôi! Đã bảo ông là sẽ có ngày ngựa bị đánh cắp mà. Giá mà ông bán nó rồi thì có phải hơn không. Thật là tai họa!”

Ông cụ bảo, “Xin đừng nói quá lố nhé. Chỉ cần nói ngắn gọn là con ngựa không còn ở trong chuồng. Đấy là sự kiện; những cái khác là phán đoán. Tôi không biết đây là tai họa hay may mắn nữa, vì sự kiện này chỉ là một khoảnh khắc khúc đoạn mà thôi. Ai biết chuyện gì xảy tiếp theo nữa?”

Người làng cười ông già. Họ lúc nào cũng nghĩ ông này hơi khùng khùng. Nhưng sau năm mười ngày, con ngựa đột nhiên trở về đêm đó. Con ngựa đã không bị đánh cắp; nó chạy vào rừng hoang. Và không phải chỉ có vậy, con ngựa đem về cả bầy ngựa rừng với nó.

Người làng tụ tập một lần nữa và bảo ông, “Ông già ơi, ông nói đúng đấy. Đây không phải là tai họa; rõ ràng đây là may mắn.”

Ông cụ bảo, “Các ông bà lại nói quá lố nữa rồi. Chỉ cần nói là ngựa đã trở về… ai mà biết đây là may mắn hay không? Việc này cũng chỉ là một khoảnh khắc khúc đoạn. Ông bà mới đọc có một chữ trong một câu—làm sao ông bà có thể phán đoán được cả quyển sách?”

Lần này người trong làng chẳng nói nhiều, nhưng trong lòng họ biết là ông cụ sai. Mười hai con ngựa đẹp đã đến với ông kia mà…

Người con trai một của ông già sau đó bắt đầu thuần các con ngựa rừng. Chỉ một tuần sau đó anh ta té ngựa và hai chân bị gẫy. Người làng tụ tập một lần nữa và lại phán đoán, “Ông đúng rồi đó! Đây quả là tai họa. Mụn con của ông nay không làm gì được với đôi chân của nó, mà nó lại là chỗ nương nhờ duy nhất khi ông về chiều. Giờ thì ông nghèo không còn nước nào nói nữa.”

Ông cụ nói, “Các ông bà bị phán đoán ám ảnh mất rồi. Xin đừng bàn quá xa. Chỉ cần nói là con trai tôi bị gẫy chân thôi. Ai biết đây là tai họa hay may mắn. Cuộc đời đi rồi đến đến rồi đi trong những khoảnh khắc khúc đoạn, và chẳng có cái gì hơn trong đời đến với ông bà đâu.”

Vài tuần sau đó thì đất nước lại đi vào chinh chiến, và tất cả trai trẻ của làng bị đưa vào quân đội. Chỉ một mình con trai của ông cụ là còn sót lại vì anh ta què. Người trong làng khóc lóc thảm thiết vì cuộc chiến này là một cuộc bại trận và rồi họ bảo ông cụ, “Ông già ơi, ông nói đúng đấy—quả đây là chuyện phúc lành. Có thể là con ông què nhưng con ông còn ở với ông. Con chúng tôi thì biệt mất tăm luôn rồi.”

Ông cụ bảo, “Các ông bà lại phán đoán hoài. Ai mà biết được. Chỉ nói như thế này, con các ông bà bị bắt vào quân đội, và con tôi thì không bị bắt vào quân đội. Chỉ có trời mới biết đây là may mắn hay tai họa.”

Xin đừng phán đoán, nếu không thì bạn sẽ không bao giờ đạt tới vẹn toàn. Khoảnh khắc khúc đoạn làm bạn bị ám ảnh, tiểu tiết làm bạn kết luận vội vã. Một khi đã phán đoán rồi, bạn không thể trưởng thành. Phán đoán đồng nghĩa với một trạng thái của trí óc. Và trí óc thì lúc nào cũng muốn phán đoán vì nếu cứ phải ở trong tiến trình thì quả là căng thẳng và phiền phức khó chịu.

Thật vậy, hành trình thì không bao giờ chấm dứt. Một lối đường tắc thì ngõ khác thông. Một cánh cửa đóng lại thì cửa khác mở ra. Bạn đến được đỉnh cao này: một đỉnh cao hơn chắc chắn sẽ hiện ra. Ông trời hay đấng thiêng liêng là một hành trình không có đích. Ai thật can đảm thì sẽ không bao giờ bận tâm tới đích đến mà sẽ toại nguyện với hành trình, toại nguyện được sống trọn vẹn trong khoảnh khắc rời rạc của thời gian và trưởng thành từ đấy, và chỉ những người ấy mới có khả năng bước đi với vẹn toàn.


Bản tiếng Anh (English)

 

Các chuyện ngụ ngôn khác:

5 người bạn và 5 kẻ thù

Chuyện Ngụ Ngôn về Người Ở Cuối Nguồn



Little Saigon Asks the Mayor to Walk The Talk

In Cộng Đồng, Chính trị (Politics), LittleSaigon - Seattle on 2009/08/19 at 13:58

Below is the letter written by the Northwest Neighborhood Activists for Democracy & Social Justice responding to the essay Little Saigon takes a Walk with the Mayor by Quang Nguyen (WaVA Executive Director & International Examiner contributor, International Examiner, Vol. 36, no. 15, August 5-18, 2009, p. 5)

Latest News: Nickels concedes: ‘time for a new generation’

Đọc tiếp »

Tiểu Sài Gòn (Seattle) Yêu Cầu Thị Trưởng: Lời Nói Đi Đôi Với Việc Làm

In Cộng Đồng, Chính trị (Politics), LittleSaigon - Seattle on 2009/08/19 at 13:16

Nhóm Hoạt Động Dân Chủ Xã Hội vùng Tây Bắc

[Bài viết đáp lại bài “Little Saigon đi dạo với Thị Trưởng” (hay Little Saigon takes a Walk with the Mayor) của Quang Nguyễn—giám đốc Phòng Thương Mại (WaVA)—và là tác giả bài đăng trên báo International Examiner, số ngày 5 – 18 tháng 8 năm 2009, trang 5]

Thư gởi chủ bút báo International Examiner:

“People in media can help facilitate democracy or participate in its betrayal.” (“Người làm truyền thông có thể tạo điều kiện cho dân chủ hoặc tham gia phản bội dân chủ.”) —B.J. Bullert- International Examiner, ngày 2/9/2009 – Kỳ 36, số 17

Thư gởi chủ bút báo International Examiner (trang bìa & trang 2, http://www.iexaminer.org/2009/09/hieu-nguyen-quynh-tram-nguyen/)

Thư gởi chủ bút báo International Examiner (trang 2 và 11, http://www.iexaminer.org/2009/09/hieu-nguyen-quynh-tram-nguyen/)

Đọc tiếp »

Nhập nhằng sinh hoạt cộng đồng Việt TB WA (2)

In Cộng Đồng, Chính trị (Politics), LittleSaigon - Seattle on 2009/07/19 at 15:03

Thị trưởng Seattle tiếp xúc với Cộng Đồng người Á Châu

Mỗi kỳ bầu cử (2, 4, 6 năm một lần) ở tầm địa phương hay toàn quốc thì các ứng cử viên lại xuất hiện như nấm trắng sau cơn mưa. Ngoài các tấm bảng/áp phích cắm/dán đầy mọi nơi và những phút quảng cáo rầm rộ trên truyền hình và truyền thanh chúng ta cũng lại thấy ứng cử viên xuất hiện trong công chúng.

So với các thị trưởng tiền nhiệm, Nickels khét tiếng là người áp dụng chính sách top-down approach--không hề biết lắng nghe và bảo vệ quyền công dân của cư dân trong thành phố, nhất là người nghèo và thiểu số. Bài bình luận trên báo SeattleWeekly cho rằng Nickels là tay trong/tay ngoài của các nhóm đầu tư địa ốc kết sù ở tiểu bang và toàn quốc để trục lợi. Thử hỏi tại sao lương hướng của ông ta chỉ cỡ trên một trăm ngàn nhưng phải bỏ ra hàng triệu bạc để được tái đắc cử?

So với các thị trưởng tiền nhiệm, Nickels khét tiếng là người áp dụng chính sách top-down approach–không hề biết lắng nghe và bảo vệ quyền công dân của cư dân trong thành phố, nhất là người nghèo và thiểu số. Bài bình luận trên báo SeattleWeekly cho rằng Nickels là tay trong/tay ngoài của các nhóm đầu tư địa ốc kết sù ở tiểu bang và toàn quốc để trục lợi. Thử hỏi tại sao lương hướng của ông ta chỉ cỡ trên một trăm ngàn nhưng phải bỏ ra hàng triệu bạc để được tái đắc cử?

Ứng cử viên tranh cử có những người đã từng tranh cử trước nhưng chưa thành công và cũng có những người mới bắt đầu ra chính trường. Những người này cật lực đem tên tuổi và thành tích để làm bảng đo cho công chúng lựa chọn. Với sự thờ ơ của công chúng thì họ khó được nhớ đến để được bầu. Riêng các vị tại chức tái tranh cử thì có một lợi thế vô cùng lớn, đó là tên tuổi của họ được nhắc đi nhắc lại nhiều trong suốt những năm tại chức. Thế nhưng họ làm được việc gì, cho ai thì lại là một điều cần đem ra để cân nhắc có xứng đáng để được tái đắc cử hay không.

Ông Greg Nickels, “ngài”[i] thị trưởng thành phố Seattle vừa có cuộc gặp gỡ đặc biệt “dành riêng” cho người Mỹ gốc Á Châu địa phương vào ngày 25 tháng 6 năm 2009. Mục đích cuộc gặp gỡ này là “lắng nghe ý kiến, đệ đạt của các đại diện các cộng đồng sắc tộc này, hầu tạo cơ hội giải quyết, giúp đỡ thông qua việc ban hành các nghị quyết hoặc đưa vào lịch trình hoạt động trong các kế hoạch tương lai của thành phố [ii].

Denny Điệp Đặng bắt tay Thị Trưởng. Denny đã từng làm việc cố vấn cho tổ chức thân cộng PeaceTrees VietNam lại tự xưng làm người đại diện cho cộng đồng Việt TP Seattle!? Người đàn ông trong hình đang ngồi là Gary Johnson, cùng đồng giữ chức Giám đốc của Greater Seattle VN Association với Sơn Michael Phạm--nhân vật đã từng bị đồng hương biểu tình tại Seattle để phản đối cơ quan này quan hệ mật thiết với CSVN. Gary Johnson làm việc cho Thành Phố Seattle thuộc Phòng Kế Hoạch và Phát Triển đô thị.

Denny Điệp Đặng bắt tay Thị Trưởng. Denny đã từng làm việc cố vấn cho tổ chức thân cộng PeaceTrees VietNam lại tự xưng làm người đại diện cho cộng đồng Việt TP Seattle!? Người đàn ông trong hình đang ngồi là Gary Johnson, cùng đồng giữ chức Giám đốc của Greater Seattle VN Association với Sơn Michael Phạm–nhân vật đã từng bị đồng hương biểu tình tại Seattle để phản đối cơ quan này quan hệ mật thiết với CSVN. Gary Johnson làm việc cho Thành Phố Seattle thuộc Phòng Kế Hoạch và Phát Triển đô thị.

Quả y như là người ta thường nói rằng miệng lưỡi của chính trị gia thì dẻo và ngọt như kẹo kéo. Cứ mỗi mùa bầu cử thì cái bánh vẽ (xin đọc bài Xẻ cái bánh vẽĐề án xây cất Goodwill/Dearborn đã bị hủy bỏ) lại được vẽ to, tô đậm, thổi phồng đưa cho những tay cò mời chào. Và những người cơ hội thì xun xoe, quay quần như đèn kéo quân. Quý vị, những công dân Hoa-kỳ, những cư dân thành phố Seattle hãy tự hỏi là có biết “ngài” thị trưởng đã làm được gì cho cư dân người Mỹ gốc Việt trong suốt hai nhiệm kỳ qua?

Suốt bao nhiêu năm qua nào có thấy “ngài” thị trưởng thò mặt ra ở sinh hoạt cộng đồng Việt Nam. Đấu đế quá thì “ngài” cũng nên hạ giá, “giáng lâm” đến với dân đen chứ đâu mà lại vời chỉ vài vị “đại diện” đến để trình tấu lên. Đám dân đen này chỉ cần “ngài” đem các kế hoạch, đề án vẽ vời trước đây bao nhiêu năm đã xếp xó trong tủ, lấy ra thổi bụi và thực thi thì đã là quá tốt chứ chẳng cần gì đến ý kiến, đệ đạt nào mới nữa. (Xin xem Thư gởi toà soạn báo Seattle PI về chỉnh trang đô thị Little Saigon)

Riêng về người Mỹ gốc Việt tại Seattle cùng vài người các sắc dân Á châu khác đến gặp mặt ông thị trưởng thì phải nói đó là một cơ hội diễn tuồng (photo op, photo opportunity).

Denny Điệp Đặng và Thái Nhật Lĩnh được ai cử hay tự đại diện cộng đồng người Việt Seattle trong cuộc gặp gỡ hội thoại về các vấn đề và quan ngại cho người Mỹ gốc Á Châu và Thái Bình Dương với Thị Trưởng vào ngày 25.6.2009 tại tòa Thị Sảnh??? Đây là cuộc họp hoàn toàn không cho cộng đồng biết trước. Việc tham khảo ý kiến của các tổ chức, hội đoàn cộng đồng là chuyện không hề xảy ra.

Denny Điệp Đặng và Thái Nhật Lĩnh được ai cử hay tự đại diện cộng đồng người Việt Seattle trong cuộc gặp gỡ hội thoại về các vấn đề và quan ngại cho người Mỹ gốc Á Châu và Thái Bình Dương với Thị Trưởng vào ngày 25.6.2009 tại tòa Thị Sảnh??? Đây là cuộc họp hoàn toàn không cho cộng đồng biết trước. Việc tham khảo ý kiến của các tổ chức, hội đoàn cộng đồng là chuyện không hề xảy ra.

“Ngài” thị trưởng “quan tâm” đến cư dân thiểu số Á châu hay chỉ thấy họ là những lá phiếu cử tri cần thu góm. Còn người đi đến để đệ đạt, thỉnh cầu cùng lúc có cơ hội được xướng danh để dễ dàng trong hoạt động riêng tư hoặc cho tổ chức cục bộ.

Các diễn viên đóng vai quan hay vai hầu đều rôm rả vì đôi bên cùng hưởng lợi mà chẳng mất tí tị vốn liếng, công sức gì. Việc “ngài” thị trưởng đi kiếm phiếu thì đó là chuyện thường ngày chẳng ai cần để ý. Thế nhưng chuyện quanh quẩn cối xay là một điều không có gì vinh dự. Nếu có gặp mặt giới chức trách thì lẽ ra cần tự trọng, thẳng thắn với tư cách công dân (hay cư dân) để đặt vấn đề quyền hạn và quyền lợi hiển nhiên của cá nhân và cộng đồng chứ không phải mong đợi và xin cho. Phải tự xét lại xem có phải di chứng của tinh thần thuộc địa vẫn tiềm ẩn trong nhiều người Việt Nam nên thi hành tòng phục các hành vi hay xin cho, chứ không thực sự đứng lên đòi hỏi quyền lợi thiết thực của mình.

Họ đang nhỏ to bàn chuyện hành lang gì đây sau khi cuộc họp kết thúc? Có bao giờ chi tiết thông tin này được phổ biến trong cộng đồng? Thái Nhật Lĩnh (Linh Thai) không có mặt trong các hình chụp vì làm việc phó nhòm.

Họ đang nhỏ to bàn chuyện hành lang gì đây sau khi cuộc họp kết thúc? Có bao giờ chi tiết thông tin này được phổ biến trong cộng đồng? Thái Nhật Lĩnh (Linh Thai) không có mặt trong các hình chụp vì làm việc phó nhòm.

Thái Nhật Lĩnh, giám đốc Nhà Văn Hóa của Giáp Phúc Đạt, mới đây nhất đang lèo lái một ban vận động bầu cử. Kiểu làm việc gần như bắt chước theo kiểu Thị trưởng Nickels!!!

Thái Nhật Lĩnh, giám đốc Nhà Văn Hóa của Giáp Phúc Đạt, mới đây nhất đang lèo lái một ban vận động bầu cử. Kiểu làm việc gần như bắt chước theo kiểu Thị trưởng Nickels!!!

Chú thích:

[i] Cách dùng nêu danh của Báo Người Việt Ngày Nay (NVNN)

[ii] Theo báo NVNN số 55, ngày 26 tháng 6 năm 2009

Các bài viết liên hệ khác:

Phần 1: Chuyến viếng thăm riêng của Đại sứ Hoa Kỳ Michalak [Nhập nhằng sinh hoạt cộng đồng Việt TB WA]

Bài đã đăng Talawas: Những cái nhập nhằng không tên (Chuyện cộng đồng Việt hải ngoại rối rắm sau 30 năm)

Tham khảo: Chỉnh trang đô thị–một dạng phân biệt chủng tộc mới.

Bài mới: Thư cho chủ bút báo International Examiner: “Phản hồi bài của Quang Nguyễn (Phòng Thương Mại) ngày 8/8/2009″

Thư ngỏ Anh ngữ cho giới trẻ (A letter to the second-generation Vietnamese Americans): “Critical Reflection with Vietnamese Young Readers regarding an International Examiner Article from Quang Nguyễn (Vietnamese Chamber of Commerce)”

Nhập nhằng sinh hoạt cộng đồng Việt TB WA

In Cộng Đồng, LittleSaigon - Seattle on 2009/07/14 at 18:20

Chuyện cộng đồng rối rắm đã bao năm nay chưa bao giờ được mở gỡ. Cận đây nhất là một vài sự kiện nhập nhằng cần được đưa ra dưới ánh sáng.

Vi Nhân ♦ 14.07.2009

Buổi họp mặt giữa các “lãnh đạo” cộng đồng Seattle với đại sứ Hoa-kỳ Michael Michalak (18-6-2009)

 

Tình cờ chúng tôi biết tin có một buổi họp mặt kín giữa đại sứ Hoa-kỳ ở Việt Nam ông Michalak và một số người Mỹ gốc Việt được mời tại nhà hàng Tea Palace lúc 2:30 đến 4:00, thứ năm ngày 18 tháng 6 năm 2009. Theo thông tin cho biết trước thì Tuần báo Người Việt Tây Bắc được yêu cầu đứng ra tổ chức buổi họp nói trên để đ/s gặp mặt các “lãnh đạo cộng đồng” để tìm hiểu về người Mỹ gốc Việt trong vùng. Họ dự trù có khoảng 30 người tham dự.

Gần 2 tuần trước, vào ngày thứ Bảy 6 tháng 6, ông đ/s đã tham dự buổi hội luận về Nhân Quyền Ngày Nay do đài truyền hình SBTN tổ chức tại quận Cam, miền Nam Cali. Cuộc hội luận này có sự tham dự rất nhiều chính giới và mở rộng cho công chúng. Ngỡ rằng buổi họp giữa ông đ/s và cộng đồng người Việt Seattle/Washington cũng nằm trong khuôn khổ trên. Thế nhưng thông tin về tổ chức và nội dung tinh thần buổi họp nhập nhằng chồng chéo của riêng và chung. Một thắc mắc đầu tiên là “ai (hội đoàn hay cá nhân) là người đứng ra tổ chức buổi họp mặt này?” Tiếp là câu hỏi “những ai được mời đến tham dự buổi họp mặt này?” và “Đây là một buổi họp mở rộng cho công chúng hay một cuộc gặp gỡ riêng lẻ?”

Theo thông tin thì tinh thần và nội dung buổi họp mang tính chất cộng đồng vì đ/s sẽ gặp mặt các “lãnh đạo cộng đồng” để tìm hiểu về người Mỹ gốc Việt tại Seattle và vùng lân cận. Có lẽ rằng các vị “lãnh đạo cộng đồng” này sẽ đến tham dự buổi họp mặt với tư cách đại diện cho người Mỹ gốc Việt. Những vị này sẽ nêu lên các vấn đề gì của cộng đồng? Thế nhưng buổi họp mặt này được tuyên bố là buổi họp riêng tư.

Viện lẽ đây là buổi họp riêng nên không có thông báo/phổ biến rộng rãi cho công chúng và không giải trình cho hội viên và đồng hương về chi tiết cũng như kết quả buổi họp. Thiết nghĩ nếu một nhân vật đại diện cho tổ chức và hội đoàn nào đó dù có đi họp riêng nhưng về một vấn đề chung thì cũng cần phải tường trình cho hội viên và công chúng về sinh hoạt nói lên được điều gì, làm được cái chi và ích lợi thế nào để từ đó được đạt được sự tin tưởng cũng như chứng tỏ sự minh bạch trong việc làm.

Hình chụp ĐS Michael Michalak và một số khuôn mặt được “chọn lựa” để tham dự cuộc họp mặt kín tại nhà hàng Tea Palace

Hình chụp ĐS Michael Michalak và một số khuôn mặt được “chọn lựa” để tham dự cuộc họp mặt kín tại nhà hàng Tea Palace–lãnh thổ của thương gia Trần Đức, người làm ăn với CSVN từ nhiều năm.

Được biết hai phóng viên báo Người Việt Ngày Nay (NVNN) và Bia Miệng, người thì được đuổi khéo là “you’re not invited” còn người thì bị/được điểm mặt “mời” ra khỏi phòng họp. Họ không được phép biết chi tiết để thông tin trên diễn đàn đại chúng.

Các nhân vật tham dự quả là “đặc biệt” đủ mọi thành phần tuổi tác từ già tới trẻ; từ bắc chí nam; mọi giới từ bác sĩ, luật sư, chủ chợ/nợ, tới dân biểu; từ chống cộng tới chống phá. Theo hình ảnh và tường trình thì có những cá nhân sau: Người Việt Tây Bắc (Phạm Kim, Julie Phạm hay Phạm Hoài Hương–con gái Phạm Kim, Don Phạm–con trai Phạm Kim), Nghiêm Hoà, Trần Đức, Nguyễn Xuân Dũng, Nguyễn Trọng Nghị, Nguyễn văn Thảo, Phan Rang, Hứa Yến Lến, Lê Vũ (SBTN), Dân biểu Trần Thái Văn (California), Vũ Quốc Thùy, Trí Võ, Huỳnh Thi (Hội luật sư đoàn VABWA), Ty Hồ (Hội luật sư đoàn VABWA), Quang Nguyễn (Phòng Thương Mại TBWA), Thu-Vân Nguyễn, Trần Tươi, Phan Thúy Hằng, Aaron Trần, v.v… (sẽ bổ túc danh sách thêm sau). Thế là không thiếu một ai, ngoại trừ sót mất một tên dân đen.

Theo báo NVNN thì báo NVTB tổ chức để treo bằng khen/vinh danh cho một số cá nhân, tổ chức nào đó. Chúng ta không biết ai làm được gì đáng khen, đáng thưởng và nhân danh ai để khen, để thưởng. Hoá ra ngoài tiền bạc và chức vị, khá người cũng muốn được các bằng khen từ giới tai to mặt lớn (hay là hình ảnh dựa dẫm) làm tín chỉ chứng thực và đánh bóng hồ sơ cá nhân. Nhưng theo một số người khác thì họ lại nghĩ có thể đây là buổi tiệc gây quỹ cho d/b Trần Thái Văn, hoặc giả là móc nối chào hàng với ông đ/s (sắp mãn nhiệm kỳ) Michalak để liên kết làm ăn buôn bán với doanh gia, tư bản t/b Washington và Việt Nam.

Xin quý vị giải thích, giải bày, giải mã, giải trừ cái nhập nhằng tư/công này.

Video liên hệ:

Video Sinh Hoạt Cộng Đồng

Các bài liên hệ:

Bài kế tiếp: Thị trưởng Seattle đã tiếp xúc với những ai trong Cộng Đồng người Việt [Nhập nhằng sinh hoạt cộng đồng Việt TB WA (2)]

Đã đăng Talawas: Những cái nhập nhằng không tên (Chuyện cộng đồng rối rắm sau ba mươi năm)

Tham khảo: Chỉnh trang đô thị–một dạng phân biệt chủng tộc mới.

Bài mới: Thư cho chủ bút báo International Examiner: “Phản hồi bài của Quang Nguyễn ngày 8/8/2009″

Thư ngỏ Anh ngữ cho giới trẻ (A letter to the second-generation Vietnamese Americans): “Critical Reflection with Vietnamese Young Readers”

Chỉnh trang đô thị, một dạng phân biệt chủng tộc mới

In Cộng Đồng, Thế giới on 2009/07/12 at 09:28

BBT Bài tiểu luận của ông Joe Debro được dịch dưới đây là một bài mô tả rất chính xác về vấn đề chỉnh trang đô thị tại thành phố San Francisco, tiểu bang California, Hoa-kỳ. Hiện tượng này xảy ra ở rất nhiều đô thị, không ngoại trừ thành phố Seattle, TB Washington. Thị trưởng Seattle, ông Greg Nickels, có tiếng về việc đẩy mạnh chỉnh trang đô thị, tạo điều kiện dễ dàng (phê chuẩn, giảm thuế) cho các nhà thầu xây cất trục lợi.


Đây là một chính sách gây tác hại xua đuổi người nghèo và ảnh hưởng đến người thuộc các sắc tộc thiểu số ra khỏi nơi họ sinh sống và làm ăn buôn bán. Đề án xây cất Dearborn/Goodwill gần khu Tiểu Sài Gòn (Little Saigon) được đề xướng bởi tập đoàn Ravenhurst và được ủng hộ mạnh mẽ của văn phòng Thị Trưởng từ năm 2006. Đề án này đe dọa phá hoại cảnh quang, tắc nghẽn đường phố, tăng giá mặt bằng nơi thương nhân Việt Nam thuê mướn. Nhóm Hoạt Động Dân Chủ Xã Hội vùng Tây Bắc Hoa-kỳ đã đấu tranh chống lại dự án vào giai đoạn cuối từ năm 2007 đến nay. Kết quả thiết thực là nhà thầu đành hủy bỏ đề án vào tháng 5 vừa qua.


Gentrification ... Just say No

Joe Debro – Ngày 9/7/2009

Từ Fillmore, Hayes Valley and Western Addition ở thành phố San Francisco, người Mỹ da đen và nhiều người trong các xóm nghèo khác đã bị xua đẩy đi. Sự xua đẩy này là một hình thức phân ly và kỳ thị chủng tộc mới. Trong xã hội học thì tên gọi định nghĩa cho sự xua đẩy này đã và vẫn là chỉnh trang đô thị (gentrification).

Cư dân San Francisco, thật ra là toàn dân California, sẽ chống đối phân ly và kỳ thị dưới bất cứ hình thức nào. Vì thế phân ly và kỳ thị phải hoạt động tầm ngầm thì mới thành công. Trong lịch sử cận đại, những thoả ước hạn chế cư sinh (homeowner covenant) đã được áp dụng để kỳ thị. Cử tri đã loại trừ thói lệ đó một khi chúng bị phơi bày ra ánh sáng.

Chỉnh trang đô thị—một dạng phân ly mới—rất hiệu quả vì người ta không hay/biết về hiện trạng bệnh lý của nó. Hệ thống truyền thông không hề loan tin mô tả loại dạng thực thi này. Truyền thông chính thống thì âm mưu toa rập che đậy không để cho những cử tri nào không thiên vị biết.

Dưới nhiệm kỳ hiện tại của thị trưởng San Francisco, chỉnh trang khu phố đang được tăng tốc. Địa hình cư dân đang dần thay đổi. Chỉ còn sót lại 2 khu Hunters Point và Visitacion để có thể khai triển đồ sộ. Dời đẩy cư dân nghèo đang trở thành/theo kỹ nghệ cấp cao. Tiến trình dời đẩy càng ngày càng rối rắm, phức tạp.

Chung cư công cộng thì đang bị tấn công. Bất hạnh nhất là khu chung cư công cộng thường nằm ở vị trí vùng địa ốc hạng ưu. Sở Nhà Đất (Housing Authority), Cơ Quan Tái Phát Triển (Redevelopment Agency) và Văn Phòng Phát Triển Cộng Đồng của Thị Trưởng là những tay chủ chốt trong quá trình Chỉnh Trang Đô Thị này. Họ xử dụng các khoảng tài khoản không phải đưa ra phê chuẩn để thuần hoá/trung hoà (co-opting) công tác nhẽ ra dùng để phát huy kỹ năng lãnh đạo tạo những đổi thay thực sự..

Vào thập niên 70, khi chỉnh trang đô thị được khởi xướng ở SF, Cơ Quan Tái Phát Triển dưới quyền một người Mỹ trắng, ông Justin Herman. Justin mướn vài người Mỹ đen có học để làm bình phong giữa ông ta và cộng đồng. Những người Mỹ đen này được mang danh hiệu giám đốc của khu vực. Họ là những người đã hứa hão với cộng đồng. Họ cũng thực sự tin rằng những người chủ nhà bị dời đẩy trong lúc xây cất sẽ được phép trở lại khu vực.

Cơ quan Tái Phát Triển này cho phép các giao kèo xây cất giả hiệu vờ diễn sự tham gia của cộng đồng. Cả văn phòng thị trưởng lẫn các cơ quan khác thì không ai tài trợ cho các tổ chức dựa gốc cộng đồng (CBOs, community-based organizations). Các công đoàn về xây cất thì chẳng cần giả bộ trong việc nhận người da đen hoặc người da trắng không “tay chân” với họ. Chuyện gọi là “phát triển nhân lực” thì chẳng có gì để kỳ vọng.

Nhà thầu người da đen và da màu là phương tiện còn sót lại cung cấp công ăn việc làm trong cộng đồng. Sảnh đường mướn người công đoàn của họ đã lộ rõ cách thức phân biệt.

Trò chơi nay đã thay đổi. Những kẻ điều hành thành phố càng ngày càng tinh vi. Các công đoàn lao động chuyên nghệ đang tìm đủ mọi kiểu để loại bỏ những kẻ thất nghiệp muốn kiếm thẻ công đoàn để đi làm.

Khi công trình xây cất bùng phát, sảnh đường mướn người công đoàn của họ đã mời gọi các công nhân không-công-đoàn (non-union workers) từ các nơi khác đến làm thay vì huấn nghệ cho người thất nghiệp ở địa phương. Nhân công ùn vào từ những tiểu bang có luật “right-to-work” [i] . Họ đã được cấp thẻ lưu động cho phép có công việc làm trong khi thanh niên trẻ ở địa phương thì bị loại ra khỏi lực lượng lao động, ngồi nhậu nhẹt hút sách nhìn người khác làm việc. Dẫu cách thức mướn người đó đang chậm dần trong hiện tại nhưng thanh niên địa phưong vẫn không có việc.

Các công đoàn ngành xây dựng như điện, nước, thép, kỹ sư và các chuyên nghệ khác thì “bán vịt trời” cho các giới chính quyền một chương trình trì hoãn việc làm. Thêm vào đó họ đã và đang đùa tiếu lâm một chuyện với tên gọi là thoả ước lao động công trình. Những ai khác nếu có khả năng và thực sự muốn giúp người thất nghiệp thì hỗ trợ chương trình tiền tập sự (pre-apprenticeship).

Cái giá mà các công đoàn lao động trả cho các chính trị gia là lời hứa tái cử. Hiện thời, nếu muốn có thẻ làm nghề điện từ công đoàn số 6 thì phải qua một khoảng thời gian dài hơn so với một người đạt được bằng bác sĩ ngoại khoa ở trường đại học California hay San Francisco. Thẻ công đoàn có được nhiều lợi hơn. Không phải trả nợ tiền mượn đi học. Lương khởi đầu là 85 đô la Mỹ một giờ. Nếu làm giờ phụ trội hoặc đóng vai trò lãnh đạo thì một người thợ điện có thể kiếm tới 200.000 đô la Mỹ một năm.

Những chương trình như thế là các cách thức mới để thuần hóa/trung hoà những ai cổ động cho các thay đổi thật dựa vào nền tảng cộng đồng. Các chương trình này lại đem hy vọng đến người vô vọng nữa. Thành phố thì quyết định ai được hỗ trợ và ai không thèm đếm xĩa tới. Thành phố chỉ hậu thuẫn những chương trình mang tính phô trương nhất..

Những chương trình nào mà trao quyền tự trị cho cộng đồng thì bị bỏ rơi cho chết đói. Những chương trình phát triển lực lượng lao động bị đẩy ra lề. Chỉ vài chương trình lẻ tẻ đem lại đồng lương đủ sống. Đa số các chương trình thì gieo hy vọng và hứa hẹn.

Thanh thiếu niên bỏ học sớm không có kỹ năng hay học vấn là người phạm pháp nhiều nhất ở SF cũng như tại các thành phố đô thị khác. Thay vì chỉ bảo cho họ các kỹ năng, chúng ta nên chuẩn bị để họ biết cách tập biết để học các kỹ năng. Các em thanh niên vô hình chung nhúng tay vào tội phạm và trở thành nguồn cung cấp phế thải cho một guồng máy tội phạm bất công khi không có kỹ năng và học vấn.

Cột bình luận này trong vòng vài tuần tới sẽ dùng để nêu danh và dẫn chứng cụ thể về các ví dụ hối lộ thối nát liên quan đến việc xua đẩy người nghèo ra khỏi đô thị. Vì đây là một vấn đề toàn tiểu bang, tôi dự định sẽ đem vấn đề này đến vài chính khách miền Nam California. Hạ nghị viên Maxine Waters và Thượng nghị sĩ Rod Wright là hai người tôi đang nghĩ đến.

Ông Joe Debro là người đồng sáng lập Liên Hiệp Nhà Thầu Thiểu Số Toàn Quốc, và vừa là một kỹ sư công trường và sinh hóa học. Mọi người có thể liên lạc với ông ta tại địa chỉ điện thư Transbayd@aol.com.
Đọc tiếp »