vietsoul21

Archive for Tháng Sáu, 2011|Monthly archive page

Tuyên bố bỏ Đảng Tà Ác nhất trong vũ trụ, Đảng Cộng sản Trung Quốc

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Thế giới on 2011/06/07 at 10:59

Tác giả: Đại Kỷ Nguyên

http://vietdaikynguyen.com/v2/china/1075-tuyen-b-b-ng-ta-ac-nht-trong-v-tr-ng-cng-sn-trung-quc

Ban Biên tập (Dân Chủ – Nhân Quyền Cho Việt Nam) – Đại Kỷ Nguyên phát hành ở đây bản dịch trực tiếp báo cáo bởi người dân Trung Quốc ‘từ bỏ’ Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức lệ thuộc của nó. Báo cáo này được nộp cho một trang web liên kết với các phiên bản tiếng Trung của Đại Kỷ Nguyên, Dajiyuan. Các phong trào từ bỏ, hoặc rút ​​khỏi ĐCSTQ, gọi là ‘tuidang’ trong tiếng Trung, bắt đầu vào cuối năm 2004, ngay sau khi Anh ngữ thời báoThe Epoch Times xuất bản sách Cửu Bình về Đảng Cộng sản [Nine Commentaries on the Communist Party], một loạt các bài bình luận tìm hiểu bản chất, lịch sử của ĐCSTQ. Các báo cáo đưa ra một cái nhìn hiếm thấy và thẳng thắn về lịch sử khiến cho người dân Trung Quốc quay lưng lại với Đảng Cộng sản, trong sự chọn lựa lương tâm đối lại chủ nghĩa thực dụng, và một cách hòa bình xây dựng một Trung Quốc tương lai không bị đảng cai trị.

Tuyên bố từ bỏ cái Đảng ác tà nhất trong vũ trụ, Đảng Cộng Sản Trung Quốc

Tôi đã bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tẩy não kể từ khi tôi mới sinh ra đời. Tôi đã thấm nhuần khái niệm của ĐCSTQ chống lại sự thật và đạo đức. Tôi đã từng tin rằng ĐCSTQ là một lãnh đạo tuyệt vời. Nhưng bây giờ tôi xấu hổ vì sự thiếu hiểu biết quá khứ của tôi.

Nhà lãnh đạo đầu tiên của Trung Cộng, Mao Trạch Đông, đã rất tàn ác, đã làm rất nhiều điều ác hại và gây tổn hại cho người dân trong một thời gian dài. Một người ác như thế không thể được coi là một con người. Những điều ác ông gây ra đã làm cho những ai chia sẻ tên gia đình họ Mao xấu hổ.

Khi cuộc kháng cáo Thiên An Môn năm 1989 nổ ra, ác cảm của tôi với ĐCSTQ đạt đến một mức cao mới. Tôi cảm thấy thương hại cho các sinh viên và cũng hết sức bất bình về những hành động tàn ác và vô nhân đạo của ĐCSTQ. Làm thế nào Đảng tấn công người vô tội theo cách như vậy! Nó vẫn còn cất giấu những hành động xấu xa của nó. Nó phản ảnh ĐCSTQ như là một tà giáo của thế giới tàn bạo ở cỏi thấp hèn.

Ngay cả những người làm việc khó nhọc cho nhân dân Trung Quốc và cho đạo đức, như Zhao Lianhai và Ai Weiwei, đang bị giam cầm bởi ĐCSTQ. Điều đó nói với tôi là Trung Cộng có thể biến Trung Quốc thành một nơi không có đạo đức.

Tôi tin rằng Trung Cộng sẽ bị hủy diệt bởi Trời. Các sự cố Thiên An Môn sẽ được chứng minh là đúng bởi vì có công lý trong trời và đất. Ở đây tôi kêu gọi các đảng viên ĐCSTQ ly khai khỏi ĐCSTQ càng sớm càng tốt cho bản thân, cho công lý, và thậm chí nhiều hơn, cho tất cả mọi người và vong linh những người bị mất mạng sống của họ vì những hành động độc ác của ĐCSTQ tà ác. Thiên Chúa tiêu diệt đảng Cộng sản!

Mao Shuying,
Bắc Kinh, Ngày 5 tháng 5, 2011

Nguồn: Dân Chủ – Nhân Quyền Cho Việt Nam

Advertisements

Lời ngỏ cho những người xuống đường ngày 5/6/2011

In Cộng Đồng, Việt Nam on 2011/06/06 at 16:25

Tuấn Khanh

06.06.2011

Cuộc đời có nhiều lý lẽ của nó. Với những người không tham gia biểu tình, những người đó có lý lẽ của mình. Những người biểu tình cũng có lý lẽ của mình. Tùy vào suy nghĩ và nhận thức riêng. Nhưng về giá trị thực tiễn thì, tôi nghĩ, nếu không làm sẽ không có gì.

Và tối thiểu, giữa một rừng xâm phạm của Trung Cộng với Việt Nam, cuộc biểu tình để lại trong lịch sử rằng chính phủ có quyền nhân nhượng và lùi bước vì lý do nào đó, nhưng nhân dân thì lương tri và phẩm giá dân tộc không thể đánh mất khi bị ngoại bang dày xéo.

Như một công dân vẫn theo dõi thời sự đất nước, tôi xin bày tỏ sự cảm mến và chia sẻ với những ai đã xuống đường ngày 5 tháng 6 năm 2011. Và tôi cũng dành sự trọng thị cho tất cả những ai có quan điểm riêng là không nên đi biểu tình, theo biểu tình là phản động… Đó là quan điểm của các bạn, nó phải được nhìn nhận như một dữ liệu có thật của thời cuộc trên đất nước này. Và nó cũng giúp tôi nhìn nhận rõ ai là bạn, ai không là bạn từ ngày hôm nay.

Tôi mong rằng những ai nghĩ về dân tộc, đất nước này với những thái độ và phản ứng chân thành nhất sẽ còn sáng suốt, bản lĩnh để theo dõi mọi diễn biến trên đất nước mình. Không ai có tư cách là người đại diện và thay mặt tất cả để quyết định rằng dân tộc này phải nghĩ gì hay nên làm gì. Áp đặt và cho mình rằng thông minh trên tất cả, trong lịch sử, chỉ có 2 loại là bạo chúa và bọn hèn thần bám đuôi.

Chắc sẽ không thể có được nhiều ngày 5 tháng 6, cũng như không có được nhiều ngày như vậy để những kẽ xâm lược và giết ngư dân vô tội người Việt trên Biển Đông phải lo lắng. Nhưng chí ít, chúng ta còn biết được rằng mỗi thế hệ người Việt vẫn luôn tồn tại những lớp người không biết cúi đầu trước kẻ mạnh.

Cám ơn tất cả những người đã chia sẻ với tôi những câu chuyện về ngày 5 tháng 6. Nó tốt lành và giá trị với tôi hơn bản tin của TTXVN hay những kẻ nhai lại sự kiện bằng loại nước bọt hèn hạ. Những suy nghĩ này, xin dành gửi đến các bạn.

Tuấn Khanh

Nguồn: Tiền Vệ (http://tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do;jsessionid=818E0BE94562A00C4E52BC67C4013AA6?action=viewArtwork&artworkId=12864)

Thông báo của Thanh Sinh Phó Đức Chính và Thanh Niên Cờ Vàng

In Cộng Đồng, Chính trị (Politics), Việt Nam on 2011/06/03 at 12:05

Thông báo ca Thanh Sinh Phó Đc Chính
và Thanh Niên Cờ Vàng
Xuống Đường Tự Phát Biểu tình chống Trung Cộng xâm lược và lên án thái độ khiếp nhược của nhà cầm quyền CSVN

Kính thưa

Quý Bậc Trưởng thượng,
Quý Hội đoàn, Đoàn thể,
Quý Ông, Bà, Cô, Chú, Bác, Anh, Chị, Em,
Quý Cơ Quan Truyền thông, báo chí.

Từ thuở Vua Hùng dựng nước, giặc phương Bắc luôn có ý đồ xâm chiếm nước ta nhưng bị cha ông ta nhiều lần đánh bại giữ vững bờ cõi, xây dựng tổ quốc. Từ ngày Cộng Sản Việt Nam lên nắm quyền đã tạo nhiều điều kiện cho quân xâm Trung Cộng xâm lược nước ta:

  • Công Hàm của Phạm Văn Đồng bán nước 1958 là văn bản mà Trung Cộng luôn dựa vào đó làm bằng chứng để chiếm đoạt Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam với hình vẽ “lưỡi bò”.
  • Hiệp Định biên giới 1999 đã nhường cho Trung Cộng gần 1,000 km2 đất biên giới. Hiệp Định Vịnh Bắc Bộ năm 2000 nhường cho Trung Cộng gần 11,000 km2 trên mặt biển.
  • Cho Trung Cộng Khai Thác Bauxite tại Tây Nguyên, và cho thuê rừng dài hạn ở 10 tỉnh đó là những vị trí chiến lược quan trọng để bảo vệ an ninh quốc phòng.
  • Trong những năm lại đây, Trung Cộng thường bắn giết và bắt bớ ngư dân Việt Nam đánh cá trên vùng biển của cha ông để lại.
  • Nghiêm trọng nhất là ngày 26/05/2011 vừa qua ba tàu Hải Giám của Trung Cộng uy hiếp và cắt dây cáp của tàu địa chấn Bình Minh 02 của hãng PetroVietnam trong vùng biển thuộc thềm lục địa Việt Nam chỉ cách mũi Đại Lãnh tỉnh Phú Yên 120 km.

Quân xâm lược Trung Cộng càng ngày càng hung hãn, nhà cầm quyền CSVN càng ngày càng cúi đầu khiếp nhược, quân đội bị trói tay, người dân lên tiếng yêu nước chống ngoại xâm là bị CSVN bắt bớ tù đày. Tổ quốc đang đứng trước nguy cơ mất nước, lòng dân trong nước đang sôi sục căm hờn.

“Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” Kính Mời Quý đồng hương tham dự chung với Thanh Sinh Phó Đức Chính và Thanh Niên Cờ Vàng để thể hiện tinh thần đoàn kết với người dân trong và ngoài nước, buổi biễu tình tự phát trước

Lãnh Sự Quán Trung Cộng, Los Angeles
443 Shatto Place, Los Angeles, CA 90020
vào lúc 11:00AM sáng
thứ Bảy, ngày 4 tháng 6 năm 2011để:

  • Lên án hành động xâm lược của Trung Cộng đối với Việt Nam,
  • Tố cáo Cộng sản Việt Nam khiếp nhược bán nước cầu vinh với Đồng bào trong và ngoài nước,
  • Yểm trợ đồng bào quốc nội đứng lên chống Trung Cộng xâm lăng, đoàn kết toàn dân giải thể ách thống trị độc tài CSVN.

Quý đồng hương tham dự biểu tình tại quận Cam, xin tập trung tại Garden Grove Park (trường Trung học Bolsa Grande) vào lúc 9:00AM. Có xe đò để đưa Đồng Hương tới địa điểm biểu tình, xe sẽ rời khỏi lúc 9:30 AM và được sự bảo trợ bởi công ty Xe Đò Hoàng.

Trân trọng thông báo

Đại diện Thanh Sinh Phó Đức Chính          Đại diện Thanh Niên Cờ Vàng
Ngãi Vinh                                                 Nguyễn Phục

Liên lạc: Ngãi Vinh (714) 699 0424 – Ngọc Phương Nam (714) 251 6193

Đường Đi: 405-North =>110-North=>Exit 3rd St (Exit #22B)=> Trái – W 3rd St=>Trái- S Alvarado S=>Phải – W 6th St =>Phải -Shatto Pl => 443 Shatto Pl Los Angeles, CA 90020

Cuộc biểu tình sẽ được truyền hình trực tiếp trên trang nhà của Thanh Niên Cờ Vàng (http://www.thanhniencovang.com)

 

Nội xâm

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2011/06/03 at 09:53

Nguyễn Xuân Bình

Theo blog Nguyễn Xuân Bình

Pốt lại bài viết từ ngày 20-12-2007

Phim yêu quý, bài học thứ hai bố muốn dạy con có nội dung: Nội xâm.

Từ lần này bố muốn mẹ con và em Bút cùng học được chứ? Những ngày qua, Mẹ thì biểu lộ tình cảm kín đáo hơn. Bút nhỏ quá chưa đi biểu tình được. Nhưng hơn lúc nào hết bố muốn trái tim mỗi thành viên trong gia đình mình cùng đập chung một nhịp yêu Tổ Quốc, cùng hồng hào gương mặt và vạm vỡ thân thể Việt Nam.

Đã bốn ngày sau cuộc biểu tình lần thứ hai. Cơ may hiếm hoi khi Tổ Quốc hiện lên trong mắt bố với biết bao hình thái sống động, yêu thương. Lá cờ Tổ Quốc, những gương mặt sinh viên đầy nhiệt huyết và cả hình ảnh của bố và Phim lại rực đỏ trên các mạng điện tử, blog… Nhiều cô chú tán tỉnh, bốc thơm Phim ra phết. Ghen tỵ.

Nhưng hào khí đó vẫn chưa đủ mạnh mẽ để xóa tan nỗi buồn trong bố. Biết bao thành viên cuộc biểu tình ngày 16-12 nhắc bố hãy viết bài thể hiện cảm xúc, suy nghĩ, nhận định mới. Vậy mà sao bố chần chừ mãi không viết được?

Hai bố con tham dự biểu tình trước cửa tòa đại sứ TQ tại Hà Nội

Ngay khi hô vang Trường Sa- Hoàng Sa- Việt Nam, có gì giục bố lướt nhanh qua những cánh tay giơ cao, những ánh mắt hừng hực. Bên cạnh dòng người biểu tình rực đỏ đi trên đường Tôn Đức Thắng lại là dòng người đen đen, xam xám đi ngược chiều. Phía trước, vì khẩu trang bịt kín nên không ai rõ mặt họ. Phía sau chỉ thấy những cái mũ bảo hiểm trơ lì, nhẵn bóng, lạnh lùng. Không ai ngoảnh lại. Một vài người ghếch chân lên vỉa hè giống như thói quen khi đi chợ cóc và tò mò: biểu tình gì đấy? Tâm trạng chung là thờ ơ, xa lạ.

Bố tự hỏi những người đi đường kia đang suy nghĩ gì?

Tại sao chỉ cách đây mấy chục năm, cha ông họ những chàng trai Hà Nội ra đường mua thuốc lá, khi nghe tiếng súng nổ đã không ngần ngại bỏ nhà lên chiến khu? Vì sao khi bom rơi, đạn nổ tơi bời, bao chiến sỹ đã ngã xuống mà anh em họ vẫn cùng thanh niên cả nước hát vang bài ca: đường ra trận mùa này đẹp lắm? Vì sao ngày trước bị đàn áp dã man, bạn bè họ vẫn hừng hực lời ca: dậy mà đi đồng bào ơi, dậy mà đi hỡi đồng bào ơi?

Vậy mà hôm nay đây, khi Tổ Quốc một lần nữa tổn thương, vì sao người cựu binh đang bán nươc chè trên hè phố Giảng Võ vẫn ngơ ngác nhìn theo đoàn biểu tình và buông lửng một câu: “bọn trẻ rách việc”?

Khi đoàn biểu tình dừng lại ở phố Trần Huy Liệu, Phim hỏi: Bố đang tìm ai? Thực lòng bố muốn nhìn thấy bạn bố – nhà văn, nhà báo Trần Chiến. Bác ấy là con trai ông Trần Huy Liệu, người từng tham gia và viết lại lịch sử cuộc biểu tình hào hùng 19 tháng 8 năm 1945.

Bố cũng đang tìm bác Phạm Xuân Nguyên. Giá như lúc này bác ấy sang sảng đọc bài thơ của một chiến sỹ Trung đoàn Thủ Đô:

Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng
Hồn mười phương vấn vương cờ đỏ thắm
Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa

Sau biểu tình, một người quen của bố, phó tổng biên tập một tòa báo, em trai nhà thơ Lưu Quang Vũ gọi điện tới, giọng nghe lạnh người: dạo này thêm nghề biểu tình à?

Lại cũng có rất nhiều bạn văn chương, báo chí nhắn tin: chủ nhật tới anh đừng đi biểu tình nữa. Không có lợi cho anh đâu…..

Điều này khiến bố càng thêm hoài nghi: trí thức VN đâu rồi? Thành chim quyên làm cảnh nhà quyền quý hay hóa ó đen bay lẫn hết vào núi đá rồi?

Ngoài việc lướt web sao không xuống đường sát cánh các sinh viên trẻ khích lệ họ biết quan tâm hơn tới những công to việc lớn của đất nước, có nhiều dũng khí khi biểu lộ chính kiến, đồng thời khuyên bảo họ đừng manh động, xô xát với cảnh sát, đối đầu với chính quyền.

Trong cuộc chiến chống ngoại xâm chúng ta cần có thêm nhiều lực lượng và đồng đội phía chiến hào của mình. Theo con chắc chúng ta còn cần có thêm nhiều siêu nhân áo đỏ, áo xanh, áo trắng, áo nâu… nữa đúng không?

Từ những lược ghi trên bố tạm thời chẩn đoán xã hội chúng ta đang mắc một căn bệnh trầm kha: nội xâm.

Virus nào đây? Liệt kháng? Vô cảm? Lãnh cảm? Bảo trọng? ly tán? Sợ hãi?

Điện não đồ thấy não trạng… đờ đớ đơ nằm chờ en tơ?

Điện tâm đồ kỹ hơn hình như trái tim Việt bây giờ có nhiều nhịp đập khác nhau quá? Dòng máu Việt loạn sắc tố rồi? Động mạch chủ thiếu máu trầm trọng, huyết áp tụt, hồng cầu uể oải đẩy ôxy? Máu đen, máu xanh, máu xam xám đầy ứ tĩnh mạch?

Sáng nay ngồi uống cà phê ở Nhà hát lớn, có người vẫn hỏi bố: biểu tình thì làm được gì? Tình hình sẽ tiến triển thế nào? Có người lại bàn rằng nội xâm đang khu trú ở đâu?

Việt Tân thì cho nội xâm là chính quyền. Bố lại nghĩ khác một chút. Cần phải cay đắng nhận thức rằng “Nội xâm” đang nằm sẵn trong mỗi người dân chúng ta. Cũng như các triều đại phong kiến, đảng chỉ nhất thời. Để trở thành một dân tộc lớn, cường tráng, bản thân mỗi chúng ta phải tự diệt hết virus Nội xâm. Với từng đảng viên cộng sản, công việc này chắc chắn còn nặng nề ghê gớm.

Cả gia đình bố là cộng sản. Cách đây hơn 20 năm trước khi tự từ bỏ hàng ngũ ấy bố đã hiểu: khó khăn lớn nhất với những người cộng sản là nhiều năm qua họ kiên trì xây dựng hệ thống cai trị, kiểm soát nhân dân chặt chẽ ở khắp nơi nhưng tiếc rằng lại không có nhiều cơ chế và công cụ để kiểm soát bản thân.

Cơ chế cai trị nhân dân như hiện nay chỉ liên tục làm tăng quỹ vốn sợ hãi của xã hội. Ngay trong gia đình mình, ông nội con một lão thành cách mạng, một sỹ quan cao cấp trong quân đội, cho đến nay vẫn chưa dám nhận bố đẻ của mình. Chữ “lý lịch” vẫn như lưỡi mác kề cổ ông con. Bố đau đớn vì chúng ta trở thành vô loài.

Không có cơ chế kiểm soát nội bộ, những người cộng sản mất đi những cơ hội để tìm kiếm những thủ lĩnh giỏi. Thời lập nghiệp, không ít người “hắc thế tâm” nhưng không thể phủ nhận rằng họ rất tài. Nhiều năm gần đây, giới lãnh đạo toàn những người tài thì nông, đức không mạnh. Có phải vận nước suy? Tuy nhiên bố nghĩ rằng lịch sử vẫn còn ưu ái giành cho những người cộng sản nhiều cơ hội để chứng tỏ rằng họ có thể xứng đáng với sự lựa chọn của nó.

Hai lần vừa rồi thời cuộc mượn những người biểu tình để nói toạc ra, đọc váng lên điều ấy. Nhưng thêm một lần nữa có nhiều người lại không hiểu và không thèm nắm bắt cơ hội này. Sinh viên và nhân dân đã chìa tay mà đảng không mặn mà.

Bởi thế chủ nhật này chúng ta sẽ không đi biểu tình nữa. Bố đang nghĩ đến những việc thiết thực hơn.

Bài học sau có tên: Ngoại xâm.

Nguồn: Dân Luận (http://danluan.org/node/8956)

Làm cách nào để giữ vững chủ quyền đất nước?

In Chính trị (Politics), Thế giới, Việt Nam on 2011/06/01 at 11:29

Vụ tàu hải giám của Trung Quốc ngang nhiên cắt cáp thăm dò của tàu địa chấn Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam đang khiến dư luận hết sức bất bình nó chẳng khác nào như giọt nước rót vào ly nước vốn đã đầy làm tràn ly.

Sau biết bao cuộc gây hấn đem tầu chiến, tầu giả dạng đánh cá, đâm chìm tầu của ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trên khu vực chủ quyền biển của quốc gia mình gây chết chóc và phá hoại tài sản của họ, rồi tung hàng mấy chục tỷ đô-la để xây dựng mới và tân trang lại những đảo ở Hoàng sa và Trường sa đã chiếm đóng của Việt Nam, hung hăng tự mình vẽ đường hàng hải quốc tế và cả biển của Việt nam và nhiều nước làm của mình, coi thường dư luận đã làm dấy lên phong trào phản đối mạnh mẽ bao giờ hết tại Việt Nam và dư luận quốc tế.

Đúng như nhiều báo chí trong và ngoài nước đã phanh phui mổ xẻ sự kiện bạo ngược này, tờ Báo Lao Động đã có bài phân tích rất chính xác của tác giả Nguyễn Đăng Thắng (nghiên cứu sinh luật tại Vương quốc Anh) khi nói rằng: “ Việc Trung Quốc lớn tiếng tuyên bố yêu sách đối với khu vực mà tàu Bình Minh 02 hoạt động là không thể chấp nhận được, bởi nó không dựa trên bất cứ một cơ sở nào trong pháp luật quốc tế hiện đại về biển. Việc xác định vùng biển theo pháp luật quốc tế bắt nguồn từ nguyên tắc rất cơ bản: “Đất thống trị biển”. Nội hàm của nguyên tắc này đó là quốc gia nào có bờ biển ở đâu thì sẽ có vùng biển ở đó. Có thể minh hoạ một cách sinh động nguyên tắc này bằng “hình” và “bóng”: Không có hình (bờ biển) thì làm sao có bóng (vùng biển)? Chỉ khi đáp ứng được tiêu chí đầu tiên và cơ bản nói trên, đó là có bờ biển, thì một quốc gia mới có thể nói đến chuyện có được các yêu sách vùng biển theo quy định của Công ước Luật Biển – thông thường không quá 200 hải lý. Với thực tế địa lý của mình, Trung Quốc không thể có yêu sách về vùng biển theo quy định của Công ước Luật Biển tại khu vực xảy ra vụ tàu Bình Minh 02 – nơi cách đảo Hải Nam của Trung Quốc 340 hải lý. Thậm chí, nếu Trung Quốc cố tình cho rằng vị trí hoạt động của tàu Bình Minh 02 sáng 26.5 nằm trên thềm lục địa kéo dài vượt ra ngoài 200 hải lý thì cũng phải phù hợp nguyên tắc đó là yêu sách về thềm lục địa kéo dài ngoài 200 hải lý không được chồng lấn lên vùng biển nằm trong phạm vi 200 hải lý tính từ đường cơ sở của quốc gia khác.”

Hay như tướng Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc đã nói: “Hành động tàu Trung Quốc cắt cáp tàu thăm dò của Việt Nam đã thể hiện tính ngang ngược của họ. Trung Quốc tự vẽ đường lưỡi bò, nhận khu vực trong đó là hải phận của họ. Thực tế điểm họ cắt cáp cách rất xa lãnh hải Trung Quốc. Họ vẽ đường lưỡi bò, nhưng họ không được nước nào công nhận cả. Trong khi Trung Quốc nêu 16 chữ trong quan hệ với Việt Nam thì hành động của họ thực tế lại đi ngược lại phương châm đó. Việc này cũng cho thấy ta phải đưa vấn đề ra công khai đấu tranh, lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa, đưa các tài liệu chứng cứ. Ta cũng cần phải gửi công hàm lên Liên Hợp Quốc (LHQ) tố cáo họ vi phạm Luật Biển LHQ, vi phạm vào hải phận của chúng ta.”

Đa số nhân dân Việt Nam và dư luận quốc tế cho rằng đó là đòn nắn gân sức mạnh của Việt Nam để tiếp đó họ có những kế sách tiếp theo. Vậy tại sao Trung Quốc lại có thể ngạo mạn hành động thô bạo đến như vậy?

Có mấy lý do cần phải nói đến:

1. Từ xưa đến nay Việt Nam luôn luôn giữ gìn mối quan hệ hữu nghị với Trung quốc. Nhưng ai cũng biết cha ông chúng ta xưa cũng thế, nhưng Trung quốc không thể giám gây hấn hay hành động thô bạo như hiện nay. Vì sao? Vì sách lược cuả cha ông ta là mền dẻo nhưng kiên quyết. Hàng năm vua chúa phông kiến Việt Nam vẫn mang sản phẩm quý lạ sang Trung quốc tặng thí nhưng một khi họ đem quân đe dọa thì cha ông ta kiên quyết đánh chặn, thậm chí thấy âm mưu xâm lược là có thật, các vua cháu Việt Nam còn tấn công thẳng vào nơi vua chúa Trung Quốc chuẩn bị lương thực, vũ khí để xâm lược Việt Nam như lịch sử đã ghi thời nhà Lý. Lý Thường Kiệt khi biết được âm mưu chuẩn bị tấn công Việt nam của nhà Tống, ông đã cho quân tấn công thẳng vào châu Ung Trung quốc, phá hết lương thảo đốt sạch vũ khí mà quân nhà Tống đang tích để xâm lược Việt Nam khiến vua Tống phải kinh sợ.

Mối quan hệ Việt Trung ngày nay không như vậy mà Việt Nam ta đã quá nhún nhường đến mức họ coi thường thậm chí ngạo mạn coi mình là bề trên, phớt lờ những nguyên tắc quan hệ ngoại giao sơ đẳng nhất. Tại sao nói vậy? Vì ai cũng biết việc Trung quốc đem tầu chiến hay tầu chiến cũ tân trang lại giả dạng tầu đánh cá xâm phạm thường vào lãnh hải Việt Nam, có lúc họ vào cả khu vực Dung quất, khu vực trong vòng 200 hải lý như quy định của luật quốc tế, bắt bớ, thu tầu lưới của ngư dân Việt Nam, thậm chí đâm vỡ tầu gây chết người, mất tài sản, bắt nộp phạt v.v…nhưng phía Việt Nam phản ứng thật là yếu ớt. Chỉ có vài lời ngắn gọn và quyen thuộc của bà Nguyễn Phương Nga khiến họ xem nhờn, chẳng để vào tai, việc gì họ làm họ cứ làm, tự tung tự tác ra vào biển của Việt nam như chốn ao nhà họ. Còn tình trạng một vài cá nhân bị bùa mê của các thứ khẩu hiệu nhì nhằng bốn tốt, hai mười mấy chữ vàng vân vân và vân vân làm quyên hết cái họa đang đến, chẳng nhìn thấy con dao bầu sáng loáng mà “bạn tốt” để sau lưng, chỉ loáng qua một cái là đầu rơi lúc nào không biết. Họ còn tin vào thương lượng hữu nghi, đơn phương như Trung quốc vẫn hà ru, chứ không muốn nghe các góp ý của các công thần là đem chuyện đại sự liên hệ đến vận mệnh quốc gia dân tộc gia bàn dân thiên hạ, ra tòa án quốc tế và khu vực để giải quyết tránh chấp lãnh hải chủ quyền đảo biển của Việt Nam. Hôm nay không biết những người này có còn biện minh được nữa hay không hay lại vì bùa mê vẫn làm lú trí?

2. Một lý do nữa, Trung quốc đã thấy rõ, nhiều năm qua vì lòng yêu nước, nhiều đồng bào cà chiến sỹ, các trí thức, các nhà báo v.v…đã tự mình đến trước đại sự quán hay lãnh sự quán Trung quốc tại Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh để tỏ thái độ bất bình lên án thì chẳng những chính phủ Việt Nam không hoan nghênh lại còn bắt bớ, gian cầm. Nhiều nhà báo viết lên tiếng nói của mình, của bạn đọc thì bị mất nghề, thậm chí bị bắt giam. Ngọn lửa yêu nước đó như bị dội những thùng nước lạnh làm buốt tim, khiến cho nó không thể bùng cháy, tiếp thêm sức mạnh vốn đã bao đời cha ông ta dầy công hun đắp mà bị tàn lụi đi. Cho nên Trung quốc cho là nhà nước Việt Nam sợ một Trung quốc mạnh nên cứ diễn hoài vở tuồng vào ra đất nước mình mà không hề biết sợ cái gì của hàng xóm cũng cho là của mình tha hồ vơ vét “tháo nhể”.

Vũ khí, sức mạnh quân sự là thuộc về sức mạnh vật chất để phòng thủ đất nước là điều quan trọng nhưng lòng yêu nước của toàn dân, tình đoàn kết trên dưới một bề trong ngìa của người Việt Nam mới là cái quan trọng quyết định lên tất cả, nếu không có cái sức mạnh ấy thì vũ khí kia chỉ là mớ sắt vụn không hai không khác.

Ngày nay nhiều người Việt Nam nhà nước ta sao chỉ lo mở rộng Hà Nội đến cuông si đến vậy? Hết mở Đông lại sang Tây, hết phía Bắc lại phía Nam, thậm chí định còn mở cả thành phố lớn ở trên nước sông Hồng, vậy thử hỏi nước nếu mất nhà ở đâu? Xây gì cho lắm, khi là đạo đức cán bộ không được vun đắp, thiếu kỷ cương, việc đó chỉ là miếng mồi cho phát sinh tham nhũng. Hết cắt lấy đất công, đến đất ruộng đem bán nay lại lấy đất của dân cho nên oán giận ngút trời sao có thể đoàn kết lòng người quy vào một mối mà lo giữ nước? Họa phương Bắc cướp biển hiện hữu, là tình trạng thật và đang trong cơn nguy hại lửa đã bén rơm, nhưng hễ ai muốn nói ra đều quy cho là “vấn đề nhạy cảm” và cho là nói xấu, làm mất an ninh đất nước, tạo ra những thứ không đáng cần có bắt tất cả phải vào nề “như con cừu” cúi đầu chỉ biết vâng dạ vào ra theo roi gậy mà Giáo sư Ngô Bảo Châu đã nói đến. Người công thần như Đại tướng Võ Nguyên Giáp, như tướng Đồng Sỹ Nguyên góp ý chẳng nghe, hay nghe để đấy, ông nói mặc ông. Đến những tri-thức con nhà cách mạng như Cù Huy Hà vũ, như hàng nhà trí thức, giáo sư đầy nhiệt huyết góp ý cũng mặc thậm chí đem lao lý khoắc vào cổ họ thì sao có thể hun đúc sức mạnh nhân dân? Kẻ thù của Việt nam biết rất rõ điều này nên Trung quốc nay làm liều như vậy, họ đâu có sợ? Chúng ta tại sao không nghe những người đại đức, những người ưu tú đó của đất nước mà lại đi nghe lời ru ngủ của Trung quốc kẻ đã vừa mới đem quân giết hại dân mình nay đang cướp biển đảo của mình? Nghe ai đó là điều cần phải suy xét cân nhắc, ta nghe Phật, nghe Thánh, nghe hững người công thần, những người yêu nước vốn đã quyên mình vì đất nước hay nghe kẻ cướp đây? Đó là tùy theo nơi bạn, nơi anh, nơi chị.

Còn Kiều bào đáng yêu đáng quý của đất Việt đây, họ ở nước ngoài ăn chắt để dè, hàng năm gửi về 20 tỷ đô la tạo nguồn sinh khí để xây dựng đất nước, tiền thì khuyến khích bà con gửi, nhưng nếu ai đó mua đất cũng không thể đứng tên,mọi thứ rào ngăn không để họ có một chỗ đứng. Vậy chỗ của họ ở đâu trong đất nước và trong lòng dân tộc này? Cái gọi là “Đoàn kết toàn dân” hay “Kiều bào ta khúc ruột Việt Nam” mỗi khi được ai đó cất lên trong những ngày lễ đón giao thừa hay ngày hội lớn dân tộc thì chỉ khiến làm họ mủi lòng, xót xa chứ đừng nói là sinh đồng cảm.

Biển Đông đang dậy sóng, gió phương Bắc thổi về làm nó dâng cao như sóng lừng. Làm gì đây để giữ yên lòng dân, giữ vững chủ quyền đất nước, đảo, biển đó là những thách thức và trách nhiệm đòi hỏi người cầm quân, lái con tầu đất nước phải lo lắng giải quyết. Thắng hay thua, thành hay bại đều là ở chốn này.

Nam quốc sơn hà nam đế cư!

Đất nước Việt Nam còn hay mất, thịnh hay suy đang phải trông vào mỗi người lãnh đạo có trách nhiệm cao của đất nước và của mọi người con đất Việt ở khắp mọi nơi, trên biển hay dưới xuôi, ở trong hay ở ngoài nước.

Trang báo hôm nay chắc đã ướt bởi nước mắt người con đất Việt xa xứ, lại cũng đau thêm lòng người Việt quê nhà. Viết báo hôm nay như để khóc để than, ngòi bút đó nghe có cả máu và vị mặn của người viết khi trang báo đến phải kết thúc.

Ngày 1 tháng 6 năm 2011.

Trân trọng vô cùng.

© Nguyễn Hoàng Hà

© Đàn Chim Việt (Nguồn: http://www.danchimviet.info/archives/35746)