vietsoul21

Archive for Tháng Năm, 2010|Monthly archive page

Tôi là người Việt Nam

In Cộng Đồng, Chính trị (Politics), Liên Kết, talawas, Việt Nam on 2010/05/25 at 07:46

“Họ bảo chúng tôi thiếu thông tin, thiếu hiểu biết. Họ bảo chúng tôi đừng mặc cảm nữa. Tại sao mặc cảm? Mặc cảm gì? Mặc cảm phe chiến bại ư? Mặc cảm bọn “phản quốc” bỏ nước ra đi ư? Làm gì có! Chúng tôi chẳng có mặc cảm, và luôn tự hào đã dám bỏ tất cả, chấp nhận tù đày và hiểm nguy trên biển cả sống vất vưởng để đi tìm tự do.”

—————

Vi Nhân

Tôi là người Việt Nam!

Tôi là người Việt Nam!

Tôi là người Việt Nam!

Lập đi lập lại câu này ba bốn lần trong đầu và tôi cảm thấy đau lòng. Đau đứt ruột.

Tôi vừa xem xong Thúy Nga Paris by Night 99, chủ đề “Tôi là người Việt Nam“. Rất nhiều người Việt Nam thành đạt trong mọi lãnh vực, chính trị, khoa học, kinh tế, tôn giáo, v.v… trên khắp thế giới Mỹ, Úc, Gia Nã Đại, Âu Châu được tuyên dương trong chương trình này. Những cá nhân đó với những thành tựu liệt kê xem ra đáng khâm phục. Họ đã vượt qua bao khó khăn cực nhọc trong tiến trình di cư hội nhập và sinh sống ở xứ người để có ngày hôm nay. Sức phấn đấu, trí sáng tạo, lòng tự tin, tính kiên nhẫn, tinh thần tự lực cánh sinh đã giúp họ đạt những thành quả vượt bực. Đó là những tấm gương sáng chói về thành công đường đời trên phương diện cá nhân.

Tôi là người Việt Nam. Nhưng sao lời khoa trương “tự hào dân tộc” hoặc hãnh diện là người Việt Nam này cũng làm tôi cảm thấy ngượng ngùng khi ngắm nhìn các thành tích của các cá nhân đó trong chương trình này. Có lẽ tôi lại thêm một chút gì xấu hổ thì đúng hơn khi “thấy người sang bắc quàng làm họ”. Vì những thành đạt của họ đâu ăn nhập gì đến cá nhân tôi! Tôi cũng chưa nhìn thấy những thành công với kích cỡ này đã mang lại ảnh hưởng tích cực gì cho dân tộc Việt Nam.

Ngược lại, ở xứ người này “một người làm quan cả họ được nhờ” thì cũng chẳng phải là một điều gì hay ho cho lắm. Hoa-kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Pháp, Anh, Đức có chắc hãnh diện vì có những gương công dân di dân gốc Việt sáng chói đem lại thịnh vượng cho đất nước của họ? Hay lại trở thành oan khiên của diễn luận và huyền thoại “tấm gương dân thiểu số” (model minority), và là tấm bia gián tiếp dẫn đến những vụ giết người vì phân biệt ghen ghét (hate crime)? Chất xám của những người di dân đến các nước này có điều kiện để phát huy, và giúp tài năng họ nẩy nở tạo ra những thành tựu xuất chúng thì cũng là tất nhiên, nhưng dựa vào đó mà ôm lấy làm tự hào dân tộc Việt Nam ư?

Tôi là người Việt Nam. Rất nhiều lời kêu gọi “Tràng pháo tay cho mẹ Việt Nam”, “Yêu tổ quốc, dân tộc Việt Nam” trong chương trình này. Quả là những lời kêu gọi tình tự ngọt ngào đứt ruột! Khúc ruột ngàn dặm này chẳng đã từng bị cắt vất bao năm, sình chướng ở xứ người. Người Việt nào chẳng yêu mẹ Việt Nam. Nhưng thôi, đừng bắt mẹ Việt Nam phải hy sinh mãi mãi. Đừng bắt chị, bắt em bán thân đợ nợ. Đừng bắt trẻ, bắt già học giáo điều thối rữa. Chúng đã cắt da xẻ thịt mẹ đem cho kẻ “lạ”. Chúng từng thế chấp mẹ cả trăm năm ở rừng đầu nguồn. Chúng không ngừng đào bới lưng còng mẹ, rút tủy tài nguyên. Chúng còn đè lưng cưỡi cổ anh em con, mẹ Việt Nam ạ. Tất cả cho kẻ “lạ”! Còn anh em thì sống chết mặc bay. Chúng lại hành hung, khủng bố, giam cầm người con nào muốn bảo vệ mẹ. Mẹ là mẹ của tất cả các con chứ đâu phải riêng gì của chúng! Chúng lại bảo các con cần đóng góp nuôi dưỡng mẹ. Và cũng chính chúng trâng tráo hàng ngày rút máu mẹ bán trước đã. Các con càng thương mẹ bao nhiêu, thì chúng càng bòn rút mẹ bấy nhiêu. Chúng giết mẹ rồi. Con sói lang lấy chăn phủ người, lấy khăn che mặt. Nhưng chúng con dù là cô bé quàng khăn đỏ ngây thơ cũng biết mẹ là mẹ. Mẹ đâu có mắt lồi hung dữ, mẹ đâu có răng nanh nhọn hoắc, còn hôi mùi thịt, còn tanh mùi máu. Chúng bảo “Trung với Đảng!” Không! Một trăm lần không, một ngàn lần không. Đảng không là tổ quốc! Đảng chẳng bao giờ là tổ quốc.

Tôi là người Việt Nam. Những câu ca dao, tục ngữ “lá lành đùm lá rách”, “bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy là khác giống nhưng chung một giàn” lan chảy trong huyết quản, nằm lòng từ thuở cắp sách tới trường qua các bài học đức dục. Ai mà không yêu tổ quốc, dân tộc. Tuy nhiên, lòng yêu tổ quốc không thể để bị bán tráo cho một chủ thuyết lai căn vô nhân bản.

Tình đồng hương, đồng bào, nhân loại hiện nay đang được khai hoa, rộ trái qua các tổ chức thiện nguyện và bất vụ lợi. Hoạt động của khá nhiều đoàn thể này tạo một cơ cấu, một thuật loại tổ chức sinh hoạt tạo thuận lợi cho các đóng góp giúp đỡ từ mọi người. Họ làm với mục tiêu chuyên biệt và tập trung trong một lãnh vực. Thật đáng quý, đáng trọng biết bao. Mục tiêu của các tổ chức thiện nguyện này nhằm nâng đỡ người nghèo khổ, hoạn nạn, bất hạnh. Đó là cơ chế giảm, bù trong xã hội với nhiều hố cách biệt. Giảm đói, giảm nghèo; bù thiệt thòi, thiếu thốn. Tuy nhiên, các tổ chức thiện nguyện và bất vụ lợi thật ra chỉ là một cơ chế phụ trong một quốc gia, nhà nước. Vì sao?

An sinh xã hội trước hết phải phát xuất từ chính sách của quốc gia và trách nhiệm của nhà cầm quyền đương thời. Quốc sách “cơm no, áo ấm” cho toàn dân bao giờ cũng phải thật sự là điều nằm lòng trong tiềm thức và chủ tâm của người lãnh đạo. Chứ không phải trên đầu môi, chót lưỡi của cái loa tuyên truyền thuộc một nhà nước “xã hội chủ nghĩa” nhưng chẳng màng gì đến phúc lợi xã hội. Giáo dục công cộng đã bị lụn tàn và giờ đây lại đẻ ra vô số khoản “lệ phí” đòi hỏi từ cha mẹ học sinh. Y tế công cộng thì trở chiều bệnh hoạn một khi giới “lương y như từ mẫu” lúc nào cũng hạnh hoẹ “đầu tiên” (tiền đâu?) trong từng khâu, từng phòng.

Tôi là người Việt Nam. Bản thân tôi cũng đã đóng góp gián tiếp, trực tiếp ở các tổ chức thiện nguyện địa phương cũng như các hội xuyên quốc gia về đến Việt Nam. Điều này không mấy phiền khó. Thật dễ để đóng góp tài chánh cho tổ chức thiện nguyện, và cũng không lắm nhọc khi bỏ chút công sức tham gia quyên tiền, hoặc trực tiếp đến tận nơi giúp đỡ người hoạn nạn. Các tổ chức thiện nguyện luôn tạo điều kiện dễ dàng cho mọi người đóng góp—gián tiếp hoặc trực tiếp. Kiểu nào cũng có cả. Ai cũng có thể mua được chút yên ổn tâm hồn mình trong nghĩa cử nhỏ đó. Làm việc đạo hạnh thì được phước. Chúa Giê-su đã phán, Phật đã dạy thế kia mà.

Ở các nước phương Tây và Bắc Mỹ, cơ chế vô vụ lợi này đã được sản sinh đi song song với dòng tư hữu hóa các hoạt động công ích cho phúc lợi của người dân. Chính quyền tự động hết phải lo nhiệm vụ gánh vác phúc lợi xã hội và để cho cả hai khối “tân bảo thủ” (neo-conservative) và “tân tự do” (neo-liberal) đảm nhiệm việc xã hội nhưng đi theo luật thị trường. Chưa kể hết là những tệ nạn cấp mới của thành phần tự xưng thiện nguyện tốt bụng vô vụ lợi để che dấu những động cơ hám danh, thủ lợi đằng sau tấm màn sân khấu vì trò chơi chính trị của tranh dành ngân quỹ. Tệ nạn này được gọi chung là “hội chứng tập đoàn kỹ nghệ vô vụ lợi” (the non-profit industrial complex) giống như tệ nạn “hội chứng tập đoàn kỹ nghệ nhà tù” (the prison industrial complex) từ thế kỷ trước vẫn đang tiếp diễn.

Ca dao Việt Nam có câu “dù xây chín bậc phù đồ, không bằng làm phước cứu cho một người”. Công việc thiện nguyện thật ra có tính chất xoa dịu tạm thời vết thương cấp bách, giảm bù những thiếu sót của xã hội mà thôi. Y thể như một nhà phát chẩn ở đâu đó đến cho những người nghèo đói tạm qua bữa, qua ngày. Xã hội nào mà người đứng xếp hàng trước nơi phát chẩn càng ngày càng dài và khi nhu cầu phát chẩn càng ngày càng tăng thì cái phước huệ đóng góp đó cần phải được suy nghĩ lại. Nhắm mắt làm phước thì dễ, nhưng mở mắt để nhìn bất công tạo đau khổ khốn cùng thì khó. Sao không ai chất vấn nguyên do gì số người đó càng ngày càng tăng trong khi cũng một số không ít người nhà sang cửa rộng, đô thị cao lớn, xe bóng loáng, tiệc tùng hoành tráng, áo xiêm lộng lẫy?

Đang còn biết bao những người “rơm”[1] ngủ rừng ngủ bụi xứ người, những người lao động không tên tuổi chết vùi trên đất khách, những em thơ làm nô lệ tình dục khi chưa biết mộng mơ. Cơ chế nhà nước thế nào thì kết quả cho con dân của xã hội thế đó. Giàu nghèo là chuyện đương nhiên, nhưng làm gì mà một bên thì giàu nứt vách đổ tường, và còn lại thì nghèo rớt mồng tơi phải là một câu hỏi lớn.

Những tên trưởng giả mới này là ai? Là con ông cháu cha, là con cháu các cụ[2]. Họ cũng xếnh xáng để “tên tuổi” nằm đầu bảng đóng góp thiện nguyện, nhưng trước đó thì họ đã vơ vét vào riêng, để rồi chỉ thí “cô hồn” chút ít hầu đánh bóng tín chỉ đạo đức của mình.

Những người nô lệ mới này là ai? Là nông dân mất ruộng, là công nhân mất việc, là ngư dân mất thuyền. Như trong chuyện ngụ ngôn về người ở cuối nguồn , chúng ta phải hỏi xem “Chuyện gì xảy ra ở đầu nguồn? Nguyên do nào mà các thi thể trôi dạt từ thượng nguồn xuống hạ lưu?” Khi hiểu và giải quyết được nguyên nhân từ thượng nguồn thì không còn vấn đề xẩy ra dưới cuối nguồn.

Tôi là người Việt Nam. Một đất nước bị đô hộ ngàn năm giặc Tàu, làm thuộc địa thực dân Pháp trăm năm, làm công cụ và lệ thuộc Mỹ, Nga, Tàu nhiều thập niên kéo dài cho đến hiện tại. Đã có một thời, toàn dân đã đứng lên trong phong trào giải thực với tinh thần dân tộc để giành lại độc lập. Nhưng vô số những người yêu nước đó, cha ông chúng tôi, đã bị bán đứng, bị thủ tiêu, bị kết án, bị đấu tố, bị kềm kẹp. Họ bị kẻ lừa bịp treo đầu dê bán thịt chó. Chúng đã treo bảng “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà” nhưng bán ép chủ nghĩa “Cộng Sản” độc tài Stalinist, Maoist vô thần, bất nhân. Nay chúng lại treo bảng “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” nhưng món hàng thực chất là độc tài đảng trị, tư bản bè phái, đặc quyền, đặc lợi cho thiểu số cầm quyền và những kẻ quỳ lụy ăn theo.

Tôi là người Việt Nam. Chúng tôi được mang kèm thêm tên “tị nạn cộng sản”. Bây giờ chúng tôi lại “được” dán mác “khúc ruột ngàn dặm”, “kiều bào”, “việt kiều yêu nước”. Họ bảo chúng tôi thiếu thông tin, thiếu hiểu biết. Họ bảo chúng tôi đừng mặc cảm nữa. Tại sao mặc cảm? Mặc cảm gì? Mặc cảm phe chiến bại ư? Mặc cảm bọn “phản quốc” bỏ nước ra đi ư? Làm gì có! Chúng tôi chẳng có mặc cảm, và luôn tự hào đã dám bỏ tất cả, chấp nhận tù đày và hiểm nguy trên biển cả sống vất vưởng để đi tìm tự do. Một tự do mà chính quyền nhà nước cộng sản đã tước đoạt, không cho phép. Tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do tín ngưỡng, tự do đảng phái, tự do báo chí, tự do công đoàn. Chúng tôi không chấp nhận thứ tự do trong cũi, tự do đi lề bên phải, tự do làm con vẹt theo “chỉ đạo” của đảng cộng sản trong một nhà tù lớn.

Họ ve vãn bảo muốn hoà hợp, hoà giải với chúng tôi. Dân tộc, đồng bào, anh em của chúng tôi thì chẳng có gì để sinh ra phải hoà giải với nhau vì chúng tôi tự nhiên thương yêu nhau. Riêng với Đảng CSVN, chúng tôi cũng có thể sẵn lòng gạt bỏ mọi chuyện trong quá khứ để tiến tới tương lai. Nhưng chúng tôi không thể quên dĩ vãng này. Vì chúng tôi cần phải nhớ, phải mở mắt để thấy và kiểm định những việc đang xảy ra trong hiện tại và diễn tiến vào tương lai. Khi Đảng CSVN còn độc tôn lãnh đạo, cố bám chặt đặc lợi, đem đặc quyền cho bè nhóm thì những lời kêu gọi hoà hợp, hoà giải thật ra chỉ là một trò bịp. Tôi không thể nhắm mắt tự hào mình là người Việt Nam như thể trò bịp ấy không hề xẩy ra.

Tôi là người Việt Nam. Tôi sẽ hãnh diện là người Việt Nam với tự hào dân tộc khi đất nước dân tộc tôi thay đổi và phát triển theo chiều cấp tiến xã hội – mọi người được cơm no áo ấm, các trẻ em có tuổi thơ mơ mộng trong hệ thống giáo dục phổ thông miễn phí, những nông dân có ruộng để cày cấy, những công nhân được công đoàn lao động và luật pháp bảo vệ, các văn nghệ sĩ được tự do sáng tác và xuất bản, người khuyết tật, già nua được an sinh xã hội và y tế công cộng chăm lo, và trên hết mọi công dân được tự do bình đẳng dưới một nhà nước dân chủ pháp trị trong tinh thần dân tộc, nhân bản.

© 2010 Vi Nhân

© 2010 talawas, http://www.talawas.org/?p=20610

——————————–

CHÚ THÍCH:

[1] Những bước chân đổi đời gian nan – Câu chuyện người rơm

[2]Vietnam’s New Money (BILL HAYTON | JANUARY 21, 2010, Foreign Policy)

Các bài liên hệ:

Tự tình mẹ

Giờ phẫn nộ

Bịt miệng nạn nhân

Chúng tôi (Tự trào – Trí Thức – Tâm Tài)

Thời cửu vạn, ôsinThe Age of Day Laborer and Housemaid

Những cái nhập nhằng không tênThe Unspoken Ambiguities

Lết tới “thiên đường”

Phản bội hay trung thành với lý tưởng?

Các bài trên Tạp chí Da Màu:

Tháng Tư Câm

Hồn ma và xương khô

Nhạc minh hoạ:   Sinh ra là người Việt Nam – Phan văn Hưng

Advertisements

Câu chuyện Sô viết – Vì sao chủ nghĩa cộng sản bị cáo buộc chống nhân loại?

In Chính trị (Politics), Lịch Sử, Thế giới on 2010/05/17 at 18:50

BBT: Trên toàn thế giới, từ Thế chiến thứ hai đến nay, càng ngày càng nhiều tổ chức, nhiều quốc gia lên án chủ nghĩa cộng sản. Tháng giêng năm 2006, Hội Đồng Châu Âu đã công bố nghị quyết lên án chủ nghĩa cộng sản, khẳng định chủ nghĩa cộng sản đã phạm những tội ác chống nhân loại vô cùng khủng khiếp. Hội Đồng cũng kêu gọi tổ chức để xét xử những tội ác đó.

Đảng Cộng Sản Việt Nam, nằm trong quỹ đạo của Cộng Sản Quốc Tế, làm tay sai cho Nga, Tàu cũng đã phạm những tội ác tày trời, giết chết bao đồng bào. Đảng CSVN thi hành Cải Cách Ruộng Đất đấu tố giết hại bao nhiêu đồng bào ruột thịt, phá đổ luân thường đạo lý con người giữa cha con, anh em, bà con, láng giềng. Đảng CSVN ban sát lệnh chôn sống, chặt đầu tàn sát thường dân vô tội trong cuộc tấn công Tết Mậu Thân. Đảng CSVN triệu tập và bắt giam hơn hai trăm ngàn quân nhân, nhân viên chính quyền Việt Nam Cộng Hoà đày đọa họ trong lao tù “cải tạo”. Đảng CSVN đẩy hàng triệu người Việt Nam ra biển cả làm mồi cho bão tố, kình ngư, hải tặc. Đảng CSVN đuổi bao gia đình lên vùng “kinh tế mới” rừng sâu nước độc phơi thân trong khí chướng.

Cả thế giới đã vất quẳng chủ nghĩa cộng sản vào thùng rác của lịch sử. Thế nhưng “đỉnh cao trí tuệ” của nhà nước CSVN vẫn bám theo giáo điều lỗi thời, thối rữa đó. Trong tháng 4 vừa qua, ông Tô Huy Rứa, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, kiêm Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương, còn khẳng định “Di sản của Lenin đã và sẽ là một trong những nền tảng chính trị, tư tưởng và phương pháp luận trong mọi hành động của Đảng, nhà nước và nhân dân ta” trong buổi hội thảo về “Di sản của Lenin trong thế giới ngày nay và sự nghiệp đổi mới ở Việt Nam”. Mời các bạn xem phim tài liệu về di sản của Lenin và chủ nghĩa cộng sản tại Liên Xô dưới đây:








Tại sao tôi làm gái mát-xa ở Sài Gòn

In Việt Nam on 2010/05/06 at 07:40

Cô Lan Phạm, 21 tuổi, làm việc tại một phòng massage tại Quận 1 ở Sài Gòn. Ðây là thành phố du lịch nổi tiếng ở Việt Nam. Giống như hàng triệu thanh niên tại các vùng quê, Sài Gòn là một miền đất hứa có sức hút lớn những nông dân phải làm việc cực nhọc trên ruộng lúa mà vẫn mang nợ suốt đời. Cô Lan đã có một cuộc nói chuyện với biên tập viên Andrew Lâm của New America Media, người vừa mới về thăm quê nhà nhân dịp 35 năm ngày kết thúc Chiến Tranh Việt Nam.

SÀI GÒN, Việt Nam: Quê tôi tại huyện Tân Châu, tỉnh An Giang. Gia đình tôi có 6 người. Chúng tôi đều làm nghề nông. Tôi đã tới Sài Gòn được 4 năm.

Công việc nhà nông rất cực nhọc. Người nông dân luôn phải sống trong nợ nần. Cuộc sống của họ phụ thuộc vào vụ mùa. Trong suốt những ngày tháng đợi chờ lúa chín, người nông dân vẫn phải nuôi sống gia đình nên họ phải mượn tiền. Sau khi thu hoạch, họ phải trả nợ cả gốc lẫn lời. Nếu có chuyện gì xảy ra, như lụt lội hay mất mùa, người nông dân lại phải mượn tiền để tiếp tục sống. Và họ sẽ luôn phải mang nợ. Sau một thời gian, cuối cùng họ phải làm điều mà họ không muốn.

Cha mẹ tôi luôn mắc nợ. Họ không thể nuôi ăn đủ cho 4 đứa con. Chị của tôi lập gia đình khi mới có 17 tuổi với một người đàn ông Ðài Loan mà chị chưa từng gặp mặt cho tới khi ông sang Việt Nam để cưới chị. Chị phải kiếm tiền. Chị gửi tiền về nhà được khoảng 1 năm nhưng hiện nay chúng tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Chị bị mất tích đã được 7 năm. Do đó chúng tôi lại ngập trong nợ nần vì chúng tôi bắt đầu sửa nhà khi chị còn gửi tiền về, nhưng chúng tôi không có đủ tiền. Cho nên bây giờ đến lượt tôi phải chăm sóc gia đình

Tôi là chị thứ 2. Gia đình tôi quan trọng hơn cả bản thân tôi, do đó, tôi thà làm bất kỳ việc gì vì họ. Bất cứ việc gì. Tôi có thích việc tôi đang làm hay không? Không. Nó đã làm cuộc đời tôi hư hỏng. Nhưng việc này vẫn còn hay hơn là chứng kiến gia đình mình chết đói hay bị mất hết ruộng đất.

Nhưng tôi có quyền gì mà ca thán? Sài Gòn đầy rẫy những dân ngoại tỉnh, những người giống như tôi, những người tới từ những vùng quê và đang cố kiếm sống, cố để tồn tại. Mỗi khi Tết đến, đường phố lại vắng vẻ. Tất cả mọi người đều về quê ăn Tết với gia đình. Ðó là thời gian duy nhất chúng tôi được nghỉ ngơi, không phải làm những gì chúng tôi đang làm để nuôi sống gia đình, được sống với gia đình người thân.

Khi tôi tới Sài Gòn, tôi chưa bao giờ tưởng tượng nổi cuộc sống ở đây lại giàu có như vậy. Tất cả những ngôi nhà lớn và xe hơi bóng lộn. Nhưng người Sài Gòn coi thường người nhà quê. Họ khinh thường những người nông dân. Họ nghĩ rằng chúng tôi ngu dốt. Nhưng thực sự tôi luôn đứng gần đầu lớp. Tôi đọc được sách báo, nhưng họ vẫn nghĩ là tôi ngu hay vô học. Tôi phải bỏ học từ lớp 9 để giúp gia đình mình. Tôi đã có thể học cao hơn nếu tôi có cơ hội

Tôi đọc gì trong báo ư? Thêm nhiều sân gofl đang được xây dựng. Hàng tỉ đô la được đầu tư vào. Nhưng đối với chúng tôi tiền đi đâu hết rồi. Nhiều ngôi biệt thự lớn có trần dát vàng được xây lên. Nhiều sân golf lớn được xây lên nhưng những cây cầu của chính phủ xây tại nông thôn thì liên tục bị sập. Những đại gia tới chơi tennis, sau đó họ tới đây để massage và đối xử với những cô gái ở đây như đồ rác rưởi.

Nếu tôi là chủ tịch nước, tôi sẽ nuôi người nghèo, xây nhà cho những người vô gia cư. Tôi sẽ làm gì đó để những người nghèo thấy họ đang được giúp đỡ. Tôi sẽ không đuổi họ khỏi vùng đất của họ để người giàu có thể xây nhà cao tầng và sân golf.

Còn khách hàng của tôi, tôi không thích người Mỹ. Tôi thích người Úc. Họ tốt và lịch sự. Họ rất vui tính. Một số người nói rằng họ muốn cưới tôi sau khi tôi làm cho họ thích, nhưng tất cả đều là giả dối. Họ quay lại vài lần, sau đó thì họ biến mất.

Nhưng tôi không thích cưới một người đàn ông Việt. Họ đầy quỷ quyệt, gian trá…. Ðàn ông Việt Nam không đáng tin. Họ đối xử với phụ nữ như rác, đặc biệt là những người như tôi. Chúng tôi bị đá ra ngoài khi họ xong việc. Họ cho tiền bo rất kẹo. Họ chỉ cho tiền bo khi chúng tôi bảo họ… điều đó là chắc chắn. Ðôi khi họ lăng mạ chúng tôi sau khi chúng tôi phục vụ họ. Nhiều lúc, khi tôi đứng lên lưng họ (massage đi trên lưng), tôi chỉ muốn giẫm lên cổ họ (cười).

Nhưng hiện tôi kiếm được tiền. Tôi kiếm đủ tiền để nuôi sống gia đình và 2 em của tôi có thể tiếp tục tới trường. Thậm chí tôi còn có tiền để đi massage đôi khi (cười). Tôi nói nghiêm túc đấy. Công việc của tôi rất khó nhọc.

Tôi không thể tiếp tục sống như thế này về lâu về dài (bắt đầu rưng rưng nước mắt). Nhưng nếu tôi làm đầu bếp hay làm công nhân, tôi sẽ không kiếm đủ tiền và gia đình tôi sẽ gặp nhiều khó khăn. Tôi biết tôi phải có tay nghề để tồn tại nhưng nếu không có tiền đi học ở trường, tôi có được tay nghề gì đây?

Ðiều tôi lo lắng nhất bây giờ là tôi sẽ khó lấy chồng. Khi họ biết tôi là gái massage, họ nghĩ tôi là người xấu. Tôi không có cơ hội với bất cứ người đàn ông tử tế nào. Tôi không thấy bất cứ lối thoát nào.

Nhưng ngay cả các cô gái làm nghề massage cũng có ước mơ. Tôi mơ một ngày nào đó tôi sẽ tìm được một người chồng tốt. Tôi mơ rằng tôi sẽ có đủ tiền để tôi có thể đi tìm chị tôi và đem chị về nhà. Sau đó tôi sẽ xây một ngôi nhà đẹp đẽ để cả gia đình tôi có thể sum vầy. Nhưng tôi không biết bao giờ điều đó mới thành sự thật. (H.N.)

Nguồn: New America Media