vietsoul21

Archive for Tháng Chín, 2012|Monthly archive page

Ởm à, Tản mạn [về Khánh Ly]

In Cộng Đồng, Chính trị (Politics), Tạp văn on 2012/09/28 at 23:32

Việc Khánh Ly về Việt Nam hát hay không hát hiện nay vẫn là một câu hỏi, chưa là sự thực. Tuy nhiên với những động thái mở đường, những lời đánh tiếng, và sau đó Khánh Ly trực tiếp trả lời phỏng vấn trên BBC thì có thể nói trước đó là chuyện sẽ đến.

Về Khánh Ly thì cá nhân chúng tôi chuộng giọng hát của chị, một thời. Từ trước tới giờ, chúng tôi chẳng có gì để phê phán hoặc thành kiến với những lời đàm tiếu, dị nghị về lối sống hoặc cuộc đời riêng tư của Khánh Ly. Tuy nhiên việc về Việt Nam để hát dưới sự kiểm duyệt và xin phép được biểu diễn dù gián tiếp (hay trực tiếp) là một điều đáng xem xét ở đây.

Con người là động vật duy nhất có khả năng biện minh (justify) cho các hành xử của họ, và họ rất là thông minh, khéo léo trong việc hợp lý hóa (rationalize) cho các hành xử của họ một khi nó xung đột (conflict) với quan điểm và lương tri (riêng tư hoặc thuộc về nhân loại). Họ có thể dùng mọi thứ—từ ngôn từ đến khả năng thu hút—để ảnh hưởng, thuyết phục, biện hộ hay lừa dối mình. Đằng sau tận đáy sâu thẳm của tâm lý là những khát vọng—cái lực hấp  dẫn thúc đẩy có khi còn trói buộc con người vận dụng mọi lý lẽ—trong chiều đáp ứng thỏa mãn ước vọng của mình.  Và một phương tiện khác họ thường dùng đến đó là tự quên, tự chối chối bỏ những gì đã nói, làm, hứa, thề và cả thân thế mình nữa. Nhất là những ai khoác lên chiếc áo hoa xiêm lộng lẫy biến mình thành trọng tâm chiêm ngưỡng dưới ánh đèn sân khấu—nghệ thuật hay chính trị—thực và ảo. Viễn cảnh về khối đông người hâm mộ thần tượng chiêm ngưỡng chắc đủ để biện minh và hợp lý hóa cho danh ca Khánh Ly trở về.

Khánh Ly và bao nhiêu người miền Nam, danh ca hay đánh cá, đã liều mình trốn chạy cái độc tài cộng sản ác độc vô nhân, thế thì (chị) em còn nhớ hay (chị) em đã quên.

Con người trong vị trí hay tư cách là một cá nhân so với con người của công chúng (public figure) thì hoàn toàn là hai thực thể khác nhau, đặc biệt trong lãnh vực xã hội và chính trị. Khánh Ly, cá nhân, đi về Việt Nam thì chả ai phải nói gì. Phần lớn tập thể tỵ nạn cs đã làm thế—đã đi về nơi chôn nhau cắt rốn với tư cách cá nhân vì lý do cá nhân, gia đình, bạn bè, chòm xóm v.v…  Nhưng Khánh Ly, danh ca, con người công chúng, người tỵ nạn cs đi về Việt Nam thì là một vấn đề chính trị. Nhất là tại thời điểm hiện nay.

Việt Nam đang lặn ngụp trong một môi trường mà tự do bị bóp nghẹt, các người đấu tranh dân chủ bị trù dập, lãnh án nặng nề, các thanh niên công giáo bị bắt giữ và tuyên án, bao nhiêu người dân oan mất đất sống lê lết ở các công viên Hà-nội, Sài-gòn. Vì thế, việc Khánh Ly về Việt Nam hát là một cái tát vào dân quyền, nhân quyền, và hơn thế nữa là cú đấm mõm những cái đầu biết cúi.  Chính quyền CSVN sử dụng nó với mục đích tuyên truyền trong nước và hải ngoại (nghị quyết 36) cho cái gọi là tự do, hòa giải, đoàn kết dân tộc v.v… và v.v… Và đã có không ít người đu dây tự mình ỡm à tiếp thị cho cái vàng mã “hòa giải” này.

Thật nực cười cho lời biện hộ hợp lý hóa của Khánh Ly đồng ý chịu kiểm duyệt bởi chính quyền VN trong khi trả lời phỏng vấn: “Phải có kiểm duyệt. Lỡ hát những bài người ta không cho phép thì phiền lắm. Nhưng mà nhiều khi tôi nghĩ nó cũng đúng. Mình vào nhà người ta. Tức là vào nhà người ta thì chỉ được làm những gì người ta cho phép.” Hóa ra từ xứ tự do lại phải đi vuốt ve cái “con cặc”[1] của xã hội chủ nghĩa (gấp ngàn lần ở các xứ Tây phương). Đó phải là cách tự quên, quên đi quá khứ khi nhà mình đang ở yên ấm thì bị cướp trắng tay, bị đuổi đi kinh tế mới, bị bắt đi cải tạo, phải liều mình trốn thoát ra được xứ sở tự do để an cư lạc nghiệp nay trở lại mái nhà xưa để thì-mà-là xin-cho phép.

Chúng tôi còn nhớ trong một video phỏng vấn với đài VNCR vài năm trước Khánh Ly nói nếu về thì sẽ về cùng với mọi người vì “khi đi thì đã cùng đi thì về sẽ cùng về“. Câu nói này trong ngữ cảnh và nội dung của cuộc phỏng vấn thì được hiểu với ý (nghĩa bóng) là “khi nào Việt Nam được tự do dân chủ thì mọi người Việt Nam hải ngoại và Khánh Ly trong tập thể tỵ nạn cs cùng về nước”; bây giờ thì chắc Khánh Ly sẽ dùng theo nghĩa đen (thui) của nó, ai cũng về (hát) thì tôi cũng về (hát) thôi.

Trong bài “Tản mạn về Khánh Ly”[2], tác giả quả thật khéo mở bài dẫn dắt từ các lời đàm tiếu, thị phi con người cá nhân Khánh Ly đồng điệu với “Những vấn đề thuộc về đố kỵ, chia rẽ, bôi xấu …”[3]  và kết đến thương thay “tội nghiệp cho Khánh Ly – Nữ Ca Sĩ tài năng, vận số bọt bèo, gây nhiều tranh luận bất tận, dường như vẫn ‘không buông tha’ chị?” vì những lời xôn xao về con người công chúng của Khánh Ly. Riêng câu hỏi “Liệu việc chị về hát có là một đổi thay thức thời của chính thể này?” của tác giả thì quả thật là một câu hỏi đùa bắt bóng vì “Còn ai mơ hồ gì về nhà nước cộng sản Việt Nam nữa hay không?”[4]

Ấy thế nhưng cũng rất dễ để quay lưng, nhắm mắt, cúi đầu nhằm biện minh và hợp lý hóa cái mơ hồ (hòa hợp hòa giải, tự do độc lập, nhà nước pháp quyền) của chế độ CSVN.

© Vietsoul:21

Advertisements

Lục Dân – Hội chứng “không biết” đang làn tràn

In Liên Kết on 2012/09/09 at 09:04

Có lẽ chưa bao giờ tình hình kinh tế, xã hội nước ta xẩy ra nhưng vụ động trời như hiện nay nhưng đáng tiếc khi hậu quả ghê gớm của những vụ này đã và đang hiển hiện trước mắt mọi ngưòi thì không ít các cá nhân, các tổ chức quản lý khi được hỏi đều trả lời “không biết”. Câu trả lời dửng dưng và vô cảm này lâu nay đã trở thành một hội chứng xói mòn lòng tin và gây tác hại lớn . Xin đơn cử một vài vụ .

Đầu tiên là các vụ liên quan đến người Trung Quốc. Vụ ngưòi Trung Quốc nuôi cá trái phép trên vịnh Cam Ranh hàng năm trời, trước khi bị phát giác. UBND Khánh Hòa trả lời “không biết”. Vụ Công ty Nguyên Long Sơn thuộc tập đoàn kinh tế Nguyên Hinh Trung Quốc mua 1,2 ha đất trồng lúa ở Hàm Đức, rồi 59,7 ha đất trồng cây ở Hàm Chính cùng thuộc huyện Hàm Thuận ở Bình Thuận để chuyển đổi thành đất trồng thanh long, Sở TN-MT Bình Thuận ỡm ờ trả lời “không minh bạch”.

Vụ ngưòi Trung quốc lộng hành thành lập các cơ sở buôn bán, rồi dựng biển hiệu tiếng Trung Quốc, gây ra hàng loạt sự kiện bức bối ở hàng loạt xã dọc QL1A thuộc huyện Kỳ Anh ( Hà Tĩnh) ông Nguyễn Đức Thắng Chánh văn phòng UBND huyện được hỏi trả lời tỉnh khô “chúng tôi không biết, vì huyện chỉ chủ trương giải phóng mặt bằng”. Hàng loạt cơ sở y tế do ngưòi Trung Quốc khám chữa bệnh với giá cắt cổ tràn lan ở các tỉnh trong cả nước và đặc biệt dầy đặc ở TPHCM và Thủ đô Hà Nội, trong đó không ít cơ sở đã gây ra chết bệnh nhân nhưng ngành y tế cũng lại “không biết” và chỉ khi vụ việc đáng tiếc xẩy ra mới đi giải quyết hậu quả bằng những biện pháp nửa vời. Vụ 31000 lao động người nước ngoài tương đương 3 sư đoàn) đang hoạt động trái phép ở hầu hết các tỉnh thành nứơc ta, ngành lao động xã hội cũng lại trả lời “không biết vì không kiểm soát nổi” …

Những việc tầy trời dính đến an ninh quốc gia như vậy còn không biết, các vụ “đơn giản” hơn thì hội chứng này càng phát triển. Xin đơn cử vài vụ điển hình

Vụ thất thoát 44 tỉ ở Cục điện ảnh sau một hồi điều tra, cuối cùng vào ngày 13/8 vừa qua Viện kiểm sát tối cao lạnh lùng công bố quyết định “tạm đình chỉ vụ việc vì không bắt được thủ phạm”.

Vụ 62 người dân bình thường ở xung quanh sân bay Đà Nẵng bất ngờ nhiễm chất độc điôxin mới được phát hiện trong tuần đầu tiên của tháng 9, cũng được các nhà chức trách trả lời “sẽ điều tra vì không rõ nguyên nhân”.

Hàng nghìn ha vườn quốc gia Ba Bể, Cúc Phương bị lâm tặc phá trụi. Chính quyền hai tỉnh này và ngành lâm nghiệp vẫn trả lời “không biết”.

Còn ngay giữa Thủ đô Hà nội việc ngôi chùa Trăm gian, một di sản văn hoá của cha ông ta được dựng từ thời Lý Cao Tông 1185 bị phá dỡ hoàn toàn. Việc phá dỡ này diễn ra hàng tháng trời với tiếng cưa, tiếng búa cách UBND xã Tiên Phương sở tại gần 1km, cách UBND huyện Chương Mỹ 4km và Sở VHTT Hà nội cũng không xa mà chỉ đến khi ngôi chùa biến thành một đống đổ nát gây bức xúc trong nhân dân, trong giới chuyện môn thì ông Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội mới họp báo tìm nguyên nhân, thủ phạm và giải pháp khắc phục…

Thật đau lòng cùng với tham nhũng, hội chứng “không biết” đang phát triển đã làm băng hoại nhiều mặt xã hội ta, làm mất lòng tin của ngưòi dân đối với nhà nước.

Cái gì quan chức cũng “không biết” như vậy, lòng tin của dân còn biết gieo vào đâu hỡi đồng bào?.

Lục Dân

Nguồn: Bà Đầm Xòe