vietsoul21

Archive for Tháng Bảy, 2010|Monthly archive page

Dửng Dưng (Indifference )

In Việt Nam, Văn Chương on 2010/07/16 at 11:38

BBT: Nhân đọc một bài thơ trên blog, đồng thanh tương ứng, xin gởi đến các bạn đọc.

 

 

Dửng Dưng (Indifference)

“bới nghèo khó người tìm ăn chưa đủ

đốt giàu sang bầy kiêu ngạo khoe đời

trong chén rượu giọt máu đào lấp lánh

cuộc truy hoan rồi tắt giữa vô minh”[1]

thương những ai còn giữ chữ trung trinh

những giọt lệ rơi giữa vùng sa mạc

cuộc sống nay dường như tiền với bạc

bạc – tiền ơi! Bạc – những mái đầu xanh.

người – thờ ơ với mọi việc chung quanh

như quên hẳn mình cùng chung nòi giống

em – tuổi thơ bán rẻ vì cuộc sống

chị – nuốt lệ ngậm ngùi thân đổi lấy đô

anh – đói nghèo khí phách hóa hồ đồ

bạn – quên mau quá những ngày khốn khó

ta – dửng dưng thêm từng cây củi nhỏ

nuôi lửa hồng hủy diệt tổ tiên ta

mắt giả mù không thấy chuyện xót xa

tai giả điếc chẳng nghe lời rên xiết

chết xó đường không phải là dân Việt

người bị “buôn” chẳng phải giống Lạc Hồng

đô la xanh, lý thuyết đỏ, tương lai hồng

hòa hợp nhau như bức tranh loang lỗ

trái chuối vàng giờ lại thêm ruột đỏ

một màu đen trên di sản tổ tông

vài chữ còm chở dòng máu Lạc Long

gửi bạn thiết đang sống đời vong quốc

con “rồng lạc” dõi mắt về cố quốc

chim xa đàn kêu: “quốc quốc gia gia” .

TTL (2004)

____________________________________

[1] Thơ Mạc Phương Đình



Của giả & của nợ – Tưởng Năng Tiến

In Chính trị (Politics), Việt Nam on 2010/07/10 at 15:13

BBT: Xin gởi quý bạn đọc phần trích dẫn bài viết “Của giả và của nợ” của Tưởng Năng Tiến.

Ở Hà Nội “… có Hàng Bún, Hàng Cá, Hàng Cháo, Hàng Chuối, Hàng Dầu, Hàng Mắm, Hàng Muối, Hàng Ðường, thậm chí có cả Hàng Rươi. Tiểu thủ công nghiệp có các Hàng: Bạc, Bài, Cót, Da, Ðiếu, Ðồng, Mã, Giầy, Giấy, Nón, Vải, Trống, Phèn, Quạt, Vôi, Thiếc, Mành, Tre, Thùng, Cân… Ða số các hàng chỉ còn là cái tên gọi, còn hàng hoá thì đã ‘hiện đại hóa’, phố nào cũng đầy quần áo dầy dép, hàng Trung Quốc và Thái Lan. Hàng Mã có lẽ là nơi duy nhất giữ nguyên truyền thống, bán toàn đồ mã”.

Bằng chính sách kinh tế hoạch định, những sinh hoạt ngành nghề riêng biệt kể trên đều được người cộng sản đưa vào tổ hợp. Với thời gian, tất cả đều chết dần, chết mòn, và chết ráo – trừ nghề làm đồ mã. Hiện tại ở Việt Nam có hai loại đồ mã: loại gia công, gồm những thứ vặt vãnh (nhà, cửa, ngựa, xe, con hầu, tầu thuyền, tiền giấy…) để đốt cúng cho người quá cố, không tiện đưa vào tập thể vì nó trái với chính sách bài trừ dị đoan của nhà nước; loại quốc doanh, gồm những mặt hàng chiến luợc là sản phẩm riêng biệt của dân làng Ba Ðình, Hà Nội – nơi tập trung những gia đình thuần túy hành nghề cách mạng, và hiện đang là giới cầm quyền ở Việt Nam.

Phần nhờ bản tính khéo léo, phần nhờ học hỏi thêm được nhiều tiểu xảo từ những nước xã hội chủ nghĩa anh em, nửa thế kỷ qua, dân làng Ba Ðình đã làm được nhiều thứ đồ mã nổi tiếng khắp nơi. Xin đơn cử vài mặt hàng tiêu biểu.

Trước hết, xin giới thiệu qua về Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam. Món đồ mã này được làm ra vào ngày 20 tháng 12 năm 1960, và làm khéo đến độ khiến một số người dân miền Nam tưởng là đồ thật. Không ít kẻ đã bỏ mạng hay bỏ mẹ (đời) vì nó. Ðến lúc được mang ra đốt, nó cháy như điên. Sự nghiệp cách mạng, của nhiều người miền Nam, cũng cháy theo luôn – như đuốc.

Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam là loại hàng chiến lược, tập hợp nhiều món đồ mã linh tinh khác – đại loại như Hội Cựu Chiến Binh, Ủy Ban Tôn Giáo, Hội Nông Dân Việt Nam, Hội Phụ Nữ Việt Nam, Tổng Công Ðoàn… Nó được dân làng Ba Ðình dụng công dụng sức rất nhiều, thỉnh thoảng vẫn được tu bổ hay sơn phết lại, để dùng lâu hay dùng luôn – nếu được.

Cho đến bao giờ mà qúi vị dân biểu vẫn tiếp tục ngồi họp trong một đại sảnh có chưng bảng hiệu “Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh Muôn Năm,” vẫn im thin thít trước hành vi ngang ngược của bọn bá quyền phương Bắc, và vẫn chấp nhận điều Bốn Hiến Pháp như là một một sự kiện “tất yếu” thì cái được gọi là Quốc Hội không chỉ là của giả mà còn là của nợ.

Đọc nguyên bài Của giả và của nợ



Tales from the two cities

In Tạp văn on 2010/07/09 at 15:12

Vi Nhân

 

We traveled to Philladelphia last month for a conference. We usually rent a car while travel but this time we decided to take public transportation. We used the subway, train, bus, and trollies for commuting between our stay at the Days Inn hotel by the Philladelphia airport and our destinations (the conference center, downtown Philladelphia and its landmarks, NY). Philladelphia public transportation is quite good. However, it takes time to go places, particularly if one doesn’t know the schedule well enough. We were surprised with many encounters while using public transportation. It offers us many opportunities to see things which we would not be able to have if being well confined within a rented car on a defined route. Stripped off our confinement of comfort and priveleges we see more of the real.

On the Saturday that I took the bus (Megabus) from Philly to NY to see my son, I got to the bus station quite early so I walked inside the 30th street station to take cover instead of waiting on the JFK/Market street corner under the hot and humid weather. This is an old-time big city train station, beautiful and enormous. It houses Amtrak station and Philly’s regional rails and subway. Inside, on the main concourse there are pairs of long wooden benches facing each other for people in waiting, for departure or for pick-up. I sat on one corner of a bench, in the middle is a Caucasian mother and her daughter, and on the other corner is a fourty something Black man. The mother is probably mid-fifty with an adult daughter, looking like a college student. She was plugged with earphones and using a computer. On the opposite bench, empty from across my corner, in the midde is a White couple in the fifty, and at the other end is an African American mother and her late teen daughter. There was a White lady in late fifty, crutch under one arm and a removable cast for the foot on the other leg walking to our benches. She was neatly dressed and clean. She really looked like a person just down on her luck. She approached the mother and daughter next to me asking for help with food and meal, saying that she was out of job since March. She went across to opposite bench asking the couple, who just sat down a few minutes earlier holding two fast food bags and drinks. They shook their heads, did not say a word. She walked away. I turned around watching her approached another White lady from the bench behind with same result, no one give a handout. She did not ask me, an Asian American, neither the African American mother and daughter nor the Black man. I did not know how to act. I was thinking of approaching her to help, but afraid of offending with unsolicited help. A few minutes later, I looked back behind me again but she had disappeared. I should have approached her earlier, regardless.

The next day, I went back from NY to Philly. I took the subway from 30th street terminal back to the end of the line, the 69th street terminal, before taking another 40-minute bus ride back to the hotel. This terminal is in Darby, west of Philly, a small working class town, predominantly blacks with low-income families. The subway line passes through rows of run-down old houses along the track. Those houses seem to be built around the same time period with almost identical facing, two-stories brick houses, nice looking at one time but now with broken windows, boarded up, patched up roofs, damaged gutters, ruined by time without repairs. The 69th street terminal is a pretty small enclosure up the stairs from the subway. It has large glass windows on two sides and two short benches looking out to the bus stop outside. There was a White gruff-looking man with disheveled oily hair and dirty clothes. He looks like an old-time panhandler. He darted inside the terminal and asked for changes. I gave him whatever changes in my pant pocket. He walked to the Black man next to me and asked the same. The Black man gave him a dollar bill. He then went to two more persons sitting and standing around the benches but without result. He ran to the bus stop outside asking from a Black lady and she gave him a bill. He went to a couple of people outside then darted back inside the terminal and ran down the stairs to the subway. Within a few minutes he got some changes from three out of 7-8 persons that he asked.

I ponder on the race and class of people who ask, who being asked, and who help.

 

Philladelphia, 06.20.2010



Úm ba la, ùm bà là, tiền vào túi ta (tái cơ cấu Vinashin)

In Âm Nhạc (Music), Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2010/07/04 at 09:34

BBT: Gởi các bạn đọc bài hát Chúng Đi Buôn của nhạc sĩ Phan Văn Hưng để chia xẻ cảm xúc, tâm tư khi nghe biết chuyện tái cơ cấu Tập đoàn Vinashin.

Tin cập nhật:

TT Nguyễn Tấn Dũng phải nhận trách nhiệm và từ chức

Vinashin diễn nghĩa – Tập 1: VIỆT THỪA TƯỚNG DŨNG TẤN GẠT LỆ “CHÉM” THANH BÌNH; PHÓ THỪA TƯỚNG HOÀN TRUNG DÂNG “KHÔNG THÀNH KẾ” ĐỂ GIẢI CỨU VINASHIN

Tại sao 2 tác giả tàu Hoa Sen bị khởi tố?

Từ Titanic đến Vinashin – Những cơn ác mộng kinh hoàng đến những cú lừa thế kỷ

Nguyễn Trung – Từ chuyện Vinashink – Con tàu không bến đến một cơ chế cần khai tử

Nguyễn Thanh Giang – Ai gây nên “Vinashin”?

Người Buôn Gió – Trách nhiệm với 86 nghìn tỷ và 16 năm tù

Vinashin – Chuyện bây giờ mới kể (1)

Vinashin – Chuyện bây giờ mới kể (2)

Vinashin – Chuyện bây giờ mới kể (3)

Nguyễn Quang A – Tái cơ cấu Vinashin?

Vinashin: Bổ nhiệm người nhà và “xẻ” vốn trái nguyên tắc

Nguyễn Tấn Dũng- Phạm Thanh Bình. Nguồn On the net

Xin mời bạn xem thêm câu chuyện phụ họa:

“Câu chuyện dân gian Việt Nam dưới thời Cộng Sản”

eyes see you – mắt nhìn bạn

In Văn Chương on 2010/07/01 at 07:17

I see you[1]

eyes wandering on bill boards

I see you

eyes glaring at Time square

Eyes see you

laughing, waving, jumping with joy

all eyes on you:

15 seconds

of existence

I see you

eyes not seeing me

I walk the streets looking, looking, and looking

eyes wandering on

eyes not seeing anyone

I, a phantom

thousands of eyes passing through me

thousands of eyeballs on crowded traffic

further and further from here

I see you

eyes not seeing me

Am I here?

 

Vi Nhân

NY-Time Square 06.19.2010

 

____________________________________

[1] The Zulu greeting, “Sawubola” means “I see you” and the response “Ngikhona” means “I am here”

Tôi nhìn bạn[1]

mắt lợn lờ trên tấm bảng quảng cáo

Tôi nhìn bạn

mắt chóa lòa ở Time square

Những con mắt xem bạn

đang cười vang, tay vẫy chào, nhảy múa vui mừng

những con mắt xem bạn:

15 giây

hiện hữu

Tôi nhìn bạn

mắt không thấy tôi

Tôi bước đi trên đường dõi mắt, dõi mắt, mỏi mắt

những con mắt lợn lờ

những con mắt không thấy ai

tôi, một bóng ma

hàng ngàn con mắt nhìn xuyên qua

hàng ngàn ánh mắt trên xa lộ xô bồ

xa dần xa dần nơi đâu

Tôi nhìn bạn

mắt không thấy tôi

Tôi đâu đây?

 

Vi Nhân

NY-Time Square 19.06.2010

____________________________________

CHÚ THÍCH:

[1] câu chào hỏi của người Zulu, “Sawubola” có nghĩa “Tôi nhìn/gặp bạn” và câu chào đáp lại “Ngikhona” có nghĩa “Tôi đây”