vietsoul21

Archive for the ‘Chính trị (Politics)’ Category

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/08/08 at 07:19

Nước Vệ triều nhà Sản, năm thứ 66.

Mùa nước, nhưng con sông chính miền Bắc, miền Nam vẫn cạn kiệt, ruộng đồng khô hạn. Đất đai canh tác bán rẻ cho tư thương nước ngoài. Thóc lúa, thực phẩm khan hiếm, giá cả tăng từng ngày.

Bạo nắm quyền thiên hạ, thế nghiêng trời lệch đất, thâu tóm mọi quyền lực vào tay. Các quan trong triều đến nhân sĩ trong nước gặp Bạo đều phải cúi đầu không dám nhìn thẳng.

Lạm phát ngày một cao, người lao động đói khổ đình công. Triều đình bắt bớ, tầm nã những người đình công, còn bọn chủ nhân thế đó mà đánh đập, dùng xe tứ mã cán chết người đình công.

Công sai là cánh tay phải của Bạo, như kiêu binh ngày xưa tha hồ hoành hành ức hiếp dân kiếm chác, ăn hối lộ. Gặp người trái ý là đánh đập, có nhiều vụ dẫn đến tử vong. Giết xong vu là tự vẫn, đột tử.

Mọi thứ đắt đỏ, chỉ có mạng người và nhân cách là rẻ rúng.

Bấy giờ ở huyện Can, xứ Tĩnh có người họ Cù, cha ông mấy đời làm quan thanh liêm, phò trợ tiên đế, khai quốc công thần. Dòng họ nhà đó từ nơi phát tích đến kinh kỳ, danh tiếng đều lững lẫy thiên hạ. Đến đời Cù tiên sinh, tên chữ là Võ ức cảnh thế thời điên đảo, Võ tiên sinh bỏ áo từ quan, về nhà mở phòng cãi hòng bênh vực dân nghèo dưới thời mạt pháp.

Nước Vệ thời nhiễu nhương, kẻ sĩ theo nghề luật càng đi càng thấy rối rắm, bất công. Mười năm theo nghề, Võ tiên sinh hiểu được cái cốt lõi của việc, như người thầy thuốc bắt được căn bệnh. Với lòng tự trọng của người dòng dõi, Võ tiên sinh theo bước Chu tiên sinh ngày xưa dâng sớ lên triều Sản, đòi cải cách , xử các quan lại tham nhũng, ức hiếp dân chúng, lời sớ gang thép, khảng khái chấn động cả thiên hạ. Kẻ sĩ nước Vệ rùng mình tính giấc, ngóng theo hành động can trường của Võ tiên sinh. Uy danh của Võ bây giờ khiếp người trong thiên hạ ai cũng nấy nể và cảm mến.

Nhà Sản không nhận ý kiến của Võ tiên sinh, bởi mọi cải cách, ý hay từ xưa đến nay là phải do triều đình ban ra, kẻ bên ngoài dẫu trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, đọc bốn ngàn cuốn sách, kinh thư làu làu, tài an bang tế thế cũng không bao giờ được trọng dụng. Bởi dụng ý người ngoài, hóa ra triều Sản xưa nay vẫn vỗ ngực là hội tụ tinh hoa trí tuệ bốn cõi, lại phải nghe lời người khác sao, hơn nữa bấy lâu trót cả ngợi Bạo tể tướng là anh tài hiếm có, nghìn năm mới xuất hiện một lần, khắp thế giới đều công nhận. Nay lại có kẻ tài hơn nữa thì còn uy tín gì trong dân gian.

Lẽ đời thường không nghe thì phải giết, xưa kia Hàn Tín dâng kế sách cho Hạng Vũ, Hạng không nghe, mưu sĩ Phạm mới nói. Hàn là người tài, nếu không nghe thì phải giết đi. Hạng cho rằng Hàn là kẻ hèn lính chấp kích, không bõ giết. Sau mới mang họa vào thân ở trận Bối Thủy vì tay Hàn. Nhà Sản lâu nay học chính sự từ Tề, chuyện này tất phải làm theo sách Tề dạy. Huống chi nay Võ tiên sinh danh lừng thiên hạ, không phải như Hàn Tín lúc bấy giờ.

Năm Canh Dần, triều nhà Sản thứ 65, đời cuối cùng, Cường Vệ Vương chỉ lo vơ vét, bỏ mặc chính sự cho Bạo. Nhân lúc đó tay chân của Bạo ở bộ Hình, lấy lòng chủ soái mới dùng kế gian dâm để vu họa Võ tiên sinh. Trước là đánh về mặt danh dự, để chia rẽ lòng người, sau bắt kết tội chống triều đình, tiếp nữa cho người lăng loàn rêu rao chuyện thị phi. Tiếp đó mang ra tòa xử tội, lúc xử không tranh tụng, cấm dân chúng xem. Xử xong nói rằng xử công khai, đúng người, đúng tội, dư luận đồng tình.

Dư luận nhìn nhau ngơ ngác, biết gì đâu mà đồng tình.

Nhà Sản sợ dân không tin, bèn chọn những cảnh trong tòa chép lại những cảnh quan tòa kết tội đưa cho dân chúng xem, lại cho bọn bồi bút chạy lăng xăng hô hoán thêm ai bênh Võ tiên sinh là thế lực thù địch mưu hại nhân dân. Cảnh tượng thật vừa ngao ngán vừa nực cười, ai cũng chả hiểu vì sao bỗng dưng có kẻ góp ý với triều đình, bị xử tù, người bênh vực lại thành thù địch cả.

Lúc này lạm phát, suy thoái, đổ nợ, dân chúng, triều đình nhìn nhau nghi kỵ, thấy đâu cũng là bọn thù địch. Kẻ sĩ nhìn triều đình là thù địch, triều đình bảo kẻ sĩ là thù địch, chỉ tội dân đen kém hiểu biết không biết tin ai, dưới lưỡi đao búa kề cổ, khối kẻ đành ừ à cho qua chuyện theo ý triều đình.

Nước Vệ hỗn loạn, càng thêm hỗn loạn. Kẻ thắt dây phải là kẻ mở dây.

Thế nhưng nhà Sản dưới thời Bạo, không làm điều theo luân thường. Ỷ mạnh ra sức đàn áp, vu vạ người lương thiện nhiều hơn.

Chẳng những mở nút trói, lại càng thắt thêm. Nước Vệ rồi sẽ về đâu?

Nguồn: Người Buôn Gió

Cái giá của sự ngây thơ

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2011/08/05 at 22:38

Nguyễn Chí Đức

Đọc bài “Nguyễn Chí Đức: Họ đã “chơi” đồng chí của họ”  thấy ngậm ngùi cho Đức. Sự phẫn nộ của Đức là hậu quả của sự tin tưởng quá ngây thơ của anh.

Mình không quen Đức để hỏi xem Đức đã chiều theo ý người ta thế nào để ra nông nổi ấy. Mình hình dung  người  ta đã gặp Đức ra sao, xin lỗi Đức thế nào, rồi nói bây giờ việc đã lỡ ra thế rồi, nếu em nói ra công an đạp vào mặt em nhất định sẽ bị kẻ xấu lợi dụng, làm mất uy tín Đảng. Chỉ vì một việc nhỏ mà Đảng ta phải mang tiếng xấu, bọn phản động chúng nó rêu rao thế nào em biết rồi đấy, nguy hiểm vô cùng. Dù thế nào chúng ta cũng là đồng chí của nhau, có gì thì đóng cửa bảo nhau, chứ nếu em cứ đòi tố cáo, điên lên người ta trả thù em thì các anh không bảo vệ được em đâu nhé. Đừng có đẩy người ta đến chân tường em ạ, để cho người ta một lối thoát danh dự, khi đó chẳng những em được an toàn mà uy tín Đảng không mất. Là đảng viên em có muốn Đảng ta vì một việc nhỏ mà mất uy tín không?

Chắc là người ta “khuyên nhủ chân tình” như vậy nên anh Đức, một đảng viên trong sáng hồn nhiên mới gật đầu đồng ý. Anh kể: ”lúc ấy làm việc với rất nhiều công an thành phố, viện kiểm sát và với cả giám đốc công ty tôi là bí thư đảng ủy thì tôi đã chỉ mặt tất cả những người công an ở đấy bảo là “Tôi làm việc này là vì Đảng. Bản thân tôi là đảng viên, tôi làm việc hợp tác với các anh là vì tôi muốn bảo vệ Đảng tại vì tôi không muốn đi quá sự việc”.

Nghe anh kể mà thương. Không biết sau vụ ”toạc móng heo” với RFA thì tình hình thế nào. Anh nói: Ngày mai tôi sẽ lên gặp bí thư đảng ủy để xem thái độ của đồng chí đấy với giám đốc như thế nào. Nếu ủng hộ tôi thì còn khác, còn nếu phủi tay cũng giống như công an thành phố Hà Nội thì có lẽ là tất cả hệ thống chính trị nó đẩy tôi ra khỏi đảng. Mình lại hình dung thế này: cái ông bí thư đảng ủy mới tròn xoe mắt, nói a thế à. Chết chết…bậy quá bậy quá. Thế là không được. Cứ bình tĩnh đi, để anh hỏi xem vì sao họ làm thế. Em cũng đừng làm gì, đừng nói gì nữa nhé. Cứ để việc đó cho anh, anh có trách nhiệm với em việc này. Vài ngày sau , đợi Đức nguôi giận, bí thư mới gọi lên, nói anh hỏi rồi em ạ. Cũng phải thông cảm cho người ta thôi, cũng vì uy tín của Đảng mà người ta làm vậy. Đặt cương vị em thì em giải quyết thế nào? Cái clip ấy mà bảo cắt dán có chó nó tin. Đành phải nói vậy chứ chẳng biết nói sao. Thôi em chịu hy sinh cho Đảng đi. Cũng chẳng mình em hy sinh đâu, ông Nhanh cũng hy sinh, ông Minh cũng hy sinh. Chúng nó chửi họ như chửi chó, họ phải cắn răng chịu đựng chứ có sung sướng gì đâu. Chỉ cần Đảng hiểu mình là được em ạ. Hy sinh cho ai chứ hy sinh cho Đảng không bao giờ thiệt đâu. Hôm qua anh lên nói chuyện, mấy anh ở thành ủy quan tâm đến em lắm. Họ nhắc đi nhắc lại anh phải quan tâm giúp đỡ em. Tương lai em sáng lắm, đừng vì tiểu tiết mà làm hỏng đại sự em nha.

Với một tâm hồn trong sáng như Đức, chắc là anh khó cưỡng lại được, nhất là khi người ta “hở” cho anh biết, nếu cưỡng lại anh sẽ gặp họa, có thể là đại họa. Nếu Đức “không còn sợ nữa” như anh nói, nhất định cưỡng lại, đòi làm cho ra nhẽ, khăng khăng bảo họ “chơi” đồng chí của họ, dám lật kèo đồng chí của họ, thì lập tức người ta sẽ đập bàn, nói ai đồng chí với anh? Đức nói tôi là Đảng viên, tôi không đồng chí với anh thì là cái gì. Người ta sẽ cười khẩy, nói thời này còn đồng chí với đồng cheo, ngu lắm, ngu lâu lắm con ạ.

Chẳng biết câu chuyện của Đức có xảy ra như mình hình dung không, nhưng mình tin như vậy, bởi vì đó là “sự tráo trở của phương pháp”  mà Alejo Carpentier viết hẳn một cuốn sách nói về sự khốn cùng của người dân Mỹ la tinh dưới chế độ độc tài. Và chính đó là giá của sự ngây thơ, hơn một thế kỉ người dân Mỹ la tinh phải trả bằng máu và nước mắt.

Nguồn: Quê Choa

Phó thường dân (9): vô liêm sỉ – man rợ

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/08/05 at 22:21

Vietsoul:21

Phó thường dân (9): vô liêm sỉ – man rợ

[tiếp theo kỳ trước: (1) Anh tám hồ hởi (2) Nôị-thực-dân (3) Sợ (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông (5) Con dân – con cá – cò mồi (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng (7) (Vô) Hậu  (8) Gió mưa là chuyện của trời … (10) Phế-anh-hùng  (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ (15) phố vẫy (16) Mít tờ Đàm và Bác Hồ (17) Nín thở qua cầu]

People have to make do with what they have … there is a certain art of placing one’s blows, a pleasure in getting around the rules of constraining space.

(Người tacũng chỉ làm được với những gì họ có … đó là một nghệ thuật trả miếng, một cái hả hê khi vượt qua các luật lệcủa khoảng giới hạn bóp nghẹt.)

– Michel de Certeau

Những ngày chủ nhật tháng 6 và tháng 7 năm nay, hay đúng hơn là những tối thứ bẩy ở đây (cách xa Việt Nam gần nửa vòng trái đất), phó thường dân tôi vẫn hướng về đất nước mình, với hy vọng, với âu lo, và với phẫn nộ. Chúng tôi dí mắt vào máy tính xem tin tức cập nhật từ blog Anh Ba sàm, blog Nguyễn Xuân Diện và Dân Làm Báo.

Nỗi hân hoan phấn khởi nhìn những đoạn video và hình ảnh cuộc biểu tình vài tuần trước (24 tháng 7) như cơn nước vỡ bờ. Phó thường dân tôi cảm động vô cùng khi nhìn thấy cảnh các bác, các cô chú, các em thanh niên và cả các cháu bé đã có được một khoảng thời gian ngắn, một mảng không gian vừa đủ tự do biểu lộ quyền công dân và tình yêu nước sâu khẳm trong lòng.

Thế mới biết sự phẫn nộ và sức mạnh của đám đông. Và không ai có thể tước được quyền lực của chúng ta, ngoại trừ chúng ta. Ngay cả những người bị giam cầm, khoá tay, bịt miệng vẫn có sức mạnh và quyền lực của họ. Đó là quyền lực của lương tri Việt Nam đương đại mà Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Phạm Thanh Nghiên, Cù Huy Hà Vũ, Phạm Minh Hoàng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Trần Anh Kim, LM Nguyễn Văn Lý v.v… đang gánh gồng với với bao oan khiên, khổ ải.

Tiếc thay, ngay sau những cuộc biểu tình đó lại có những lời phê phán “vô liêm sỉ” và “man rợ” [1] về lời lẽ dung tục và hành động phản kháng trong bức xúc của những người đi biểu tình bị bắt.[2]

Nghe đến “máu trên máu dưới trét vào mặt” thì cánh đàn ông chúng mình hãi thật. Vì sao? Vì mình là đàn ông mà dây phải thứ đó thì có mà “nhục”. Vì thuộc phái “yếu”mà đấng trượng phu mày râu nếu vấy vào thì có mà bị bêu xấu. Chung quy là vì mình đã được điều kiện hoá xem đấy là dơ bẩn, xấu xa.

Không biết cánh phụ nữ thì nghĩ gì nhưng tớ đoán là các bà nghe cũng chối đấy (vì cũng bị điều kiện hóa) nhưng chắc chắn không hãi tiệt như chúng mình. Vì sao? Vì máu đó là một phần thân thể của họ. Họ có thể che, dấu nhưng không thể dứt bỏ được. Máu kinh nguyệt là một đặc ân để các phụ nữ – bà và mẹ của mình – có thể cưu mang ra các đấng mày râu chứ chẳng phải đùa đâu.

Ngược lại, giới mày râu chúng ta cứ thì văng tục “đ.m.” vô tư, thoải mái theo quán tính và hệ thống. Tại sao?

Này, tớ phải thú thật với các cậu cánh đàn ông chúng mình nhé. Ví dụ nếu một tên “lạ” độc ác nào đó kê súng vào màng tang của tớ và bảo phải lựa chọn giữa một trong hai hoặc phải “đ.m.” hoặc “máu trên máu dưới trét vào mặt” thì tớ hai tay xin chọn giải pháp sau. Chẳng phải “đ.m.” là đáng ghê tởm hơn “máu dưới” sao? “đ.m.” hàm chứa bạo hành hãm hiếp và sỉ nhục đến giới phụ nữ tước đoạt phẩm chất con người không những của người mẹ mà còn cả dòng tộc, con cháu từ thế hệ này sang thế hệ khác. Thế nhưng trong xã hội phụ hệ thì từ “đ.m.” đã được bình thường hoá như là một tiếng đệm, một tiếng của quyền lực. Và ngược lại “máu dưới” là dơ bẩn, xấu xa.

Phó thường dân đã từng được nghe có cậu nói rằng khi nào hăng “máu” lên văng “đ.m.” liên tục thì thấy “đã”, “sướng” (tự sướng đấy nhé!). Tương tự đó là “con c..” đối nghịch với “cái l..”. “Con c..” thường được dùng trong ngữ cảnh quyền lực còn “cái l..” thì lại trong ngữ cảnh dơ bẩn, xấu xa, ô nhục. Mà cường độ hoá cái xấu hơn nữa là “cái l.. què”.

Ngôn ngữ luôn hàm chứa quyền lực: cá nhân, giới tính, phe nhóm, giai cấp, và nhà nước. Ví dụ như từ “man rợ” chẳng hạn. Không biết từ “man rợ” được dùng từ lúc nào nhưng vì phó thường dân tôi chữ nghĩa không đầy cái lá mít nên xin nhường cho các nhà ngôn ngữ học truy tầm. Từ “man rợ” mang đầy quyền lực của đại Hán Trung Quốc đối với giống “man di” ở phương Nam, của thực dân đối với người thuộc địa, và ngay cả của người Kinh đối với người Thượng, người dân tộc miền núi sâu xa.

Khi nhìn và phán đoán các hành động và sự kiện chúng ta cũng cần để ý đến tương quan quyền lực. Giữa những cá nhân với nhau (chưa hẳn là quyền lực bằng nhau vì khác biệt giai cấp, giới tính, tính đại diện) thì những từ dung tục được xem là hạ cấp (theo giới có học). Còn giữa cá nhân đối với nhóm/tập thể quyền lực thì lại là vấn đề khác.

Khi một bà răng đen, váy đụp dùng “đồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm” đối lại với ông hia mão “miệng nhà quan có gang có thép” thì đó là một phản kháng vô cùng thâm thúy. Ai cũng tán thưởng chứ nào có ai nói là bà ấy “man rợ”. Cũng như thế, một Minh Hằng (cá nhân, nữ) đem cái “máu trên máu dưới trét vào mặt” đó để đối lại với băng đỏ của đám dân phòng (nhà nước, nam) rất là thích đáng vì các hành động trấn áp độc ác, vô nhân (tránh dùng từ man rợ) của họ. Một bên là cá nhân xử dụng vũ khí duy nhất (một phần thân thể) của mình để kháng cự lại tập đoàn quyền lực với dùi cui, roi điện, bình xịt cay, vòi rồng, còng sắt, súng ngắn, súng dài. Đối tượng Minh Hằng chửi rủa không phải riêng một cá nhân nào nhưng là những tên đại diện cho guồng máy quyền lực độc tài vô nhân đàn áp đồng bào.

  • Vô nhân (man rợ) là Đại úy công an Phạm Hải Minh thô bạo đạp lên mặt anh Nguyễn Chí Đức[3] biểu tình chống bá quyền Trung Quốc xâm lấn biển Đông.
  • Vô nhân là bắt người vô tội bằng hai bao cao su, bằng gán ghép trốn thuế, bằng điều 88 luật hình sự[4]
  • Vô nhân là đám dân phòng, cảnh sát, công an, an ninh bóp cổ, túm cẳng, lôi sềnh sệch, rồi quẳng đồng bào yêu nước biểu tình vào xe như đem heo về lò sát sinh.
  • Vô nhân là đám công an huyện Tân Yên, Bắc Ninh hành hung đánh chết anh Nguyễn Văn Khương chỉ vì lý do đi xe máy không đội mũ bảo hiểm.
  • Vô nhân là Trung tá Nguyễn Văn Ninh và công anh phường Thịnh Liệt đánh trọng thương gãy cổ ông Trịnh Xuân Tùng[5] không cho gia đình thân nhân đưa cấp cứu dẫn đến tử vong.
  • Vô nhân là cướp đất người dân mất nhà, mất ruộng không nơi ở không phương tiện mưu sinh

Nếu nói Minh Hằng “vô liêm sỉ” thì thật là … sao nhỉ.

  • Vô liêm sỉ là điều 4 hiến pháp CHXHCN Việt Nam: độc tài, độc đảng, độc quyền.
  • Vô liêm sỉ là tự bầu, tự bổ nhiệm vai “đầy tớ”, làm “công bộc của dân”[6] tên Nguyễn Tấn Dũng.
  • Vô liêm sỉ là tay giám đốc công an t/p Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh mặt dầy đổi trắng thành đen[7] để  “chơi” đồng chí của họ.[8]
  • Vô liêm sỉ là thẩm phán và hội đồng xét xử của toà án bỏ túi (kangaroo court) đối với người yêu nước như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ, Phạm Thanh Nghiên, v.v…
  • Vô liêm sỉ là tự phong hàm áo thụng vái nhau, tự tiện cấp theo cơ chế tại chức và mua bằng “tiến sĩ” giấy.
  • Vô liêm sỉ là con đường hoạn lộ của CCCC như Nông Đức Tuấn, Nguyễn Thanh Nghị[9] và vô số trong BCT, BCH TW ĐCSVN, cơ quan nhà nước.
  • Vô liêm sỉ là tên ma cô và kẻ mua bán dâm trẻ vị thành niên Chủ tịch Tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô và Hiệu trưởng Sầm Đức Xương.[10]

Phó thường dân tôi đã được cho đi ăn học chút chữ nghĩa, làm việc lương trung bình, sống đời trung lưu, tự/bị cho mình là “trí thức tỉnh lẻ”.  May là chúng tôi chưa được đọc “sấm” Hegel hoặc thấm nhuyền “tư tưởng đạo đức” Hồ Chí Minh nên tư duy theo thành phần giai cấp tạch-tạch-sè. Không ít trong giới chúng tôi đôi (nhiều) lúc muốn tỏ ra có cái nhìn tưởng như là khách quan trong lý luận và phán xét sự việc nhưng thực ra lại ẩn chứa một cái nhìn thiên vị nghiêng về quyền lực. Dĩ nhiên khi đó chúng ta quên mất cái tương quan quyền lực mà phang ngòi bút vô tội vạ đến những người nói năng “hạ cấp”. Ngược lại nếu một khi đã rời tháp ngà, dù chưa phải ở gầm cầu xó chợ, được chung đụng với người dân dã thì ta dễ có thể thông cảm và hiểu hơn những nỗi bức xúc với cuộc sống.  Lúc đã xem họ như mình thì chắc chẳng ai lại hạ bút “phán” những từ như vậy.

© 2011 Vietsoul:21

[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … – (12) Nhà em có nuôi một con két … – (13) Cái nhà là nhà của ta … – (14) Mèo – thỏ]


CHÚ THÍCH:

[9] Quét mãi lá đa, Dân Làm Báo

Hà Nội: Biểu tình rầm rộ lần thứ 8

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2011/07/25 at 08:06

Hàng trăm người sáng nay, 24/7/2011, đã rầm rộ tuần hành xung quanh Hồ Gươm và khu vực vườn hoa Lý Thái Tổ. Đây là số lượng lớn gấp vài lần cuộc biểu tình Chủ Nhật tuần trước. Mặc dù Chủ Nhật trước đoàn biểu tình đã gặp phải sự đàn áp dữ dằn hơn bao giờ hết với hàng chục người bị bắt trong đó nhiều người bị đánh đập. Cũng có những thông tin nói rằng số người tham dự hôm nay tới 1000.

Thay đổi chiến thuật

Lần này, thay vì tập trung tại khu vựa vườn Hoa Lê- nin, gần Đại sứ quán Trung Quốc như các Chủ Nhật trước, nhóm trí thức chủ trương kêu gọi biểu tình xung quanh bờ Hồ. Khu vực gần Đại sứ quán Trung Quốc trong mấy Chủ Nhật gần đây trở thành khu vực cấm, công an, an ninh từ sớm đã chăng dây, đặt rào chắn và canh phòng nghiêm ngặt cùng một loạt phương tiện sẵn sàng trấn áp.

Bờ hồ Hoàn Kiếm cách khá xa Đại sứ quán Trung Quốc và là một không gian “mở” với nhiều lối qua lại nên rất khó để công an ‘khoanh vùng’.

Công an chùn tay?

Vẫn các gương mặt đã trở nên quen thuộc với cộng đồng mạng và các tham dự viên biểu tình như các ông Phạm Duy Hiển, Ngô Đức Thọ, Phạm Xuân Nguyên, Trần Nhương, Vũ Ngọc Tiến, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Quang Thạch…

Chiều qua, tiến sĩ Nguyễn Quang A đã bị an ninh tới tận nhà yêu cầu không đi biểu tình lần này nhưng ông Nguyễn Quang A vẫn có mặt ngay từ sáng sớm.

Những hình ảnh công an đàn áp biểu tình tuần trước, đặc biệt đoạn video clip đại úy công an tên Minh đạp thẳng vào mặt một thanh niên khi anh đang bị giữ chặt tay chân đã làm dấy lên làn sóng phản đối mạnh mẽ. Nhiều trí thức, nhà văn đã cùng ký tên vào một bức thư gửi giám đốc Công Tp. Hà Nội đề nghị xử lý viên công an này. Nhà văn Nguyên Ngọc gọi đó là “ác ôn”. Các trang mạng lề trái cùng các hãng thông tấn lớn, trong đó có BBC, RFA, VOA, AF đã truyền đi khắp thế giới hình ảnh đàn áp này. Cũng có thể, vì vậy, biểu tình lần này diễn ra suôn sẻ hơn.

Giới trí thức và luật sư đang đưa ra đề nghị đặt vấn đề với Quốc hội luật hóa việc biểu tình vốn đã được quy định từ nhiều năm nay trong Hiến pháp.

Các tình tiết mới

Lần này, xuất hiện một số tình tiết mới so với các cuộc biểu tình trước kia. Đó là một phút mặc niệm dành cho các chiến sỹ- không phân biệt từ phía ‘bên này’ hay ‘bên kia’ đã ngã xuống trong các trận chiến bảo vệ 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Tên các chiến sỹ hi sinh từ cả 2 phía đều được ghi trang trọng và mặc niệm

 

Đặc biệt, những người bểu tình đã đem theo nhiều băng rôn, hay đơn giản là những tờ gấy A-4 in từ máy vi tính tên của các anh hùng liệt sỹ, 74 người hy sinh tại Hoàng Sa vào tháng 1/1974 và 64 người hy sinh tại Trường Sa năm 1988. Tên tuổi của họ cho tới nay chưa mấy ai biết tới, thậm chí chỉ đôi năm trở lại đây những sự kiện này mới được báo chí phần nào đề cập tới.

Một hình ảnh rất đẹp khác là sự góp mặt ngày càng nhiều hơn của các bạn trẻ, các em nhỏ. Đặc biệt, ống kính của những người tham dự lần này đã ghi lại hình cô Trịnh Kim Tiến trong tà áo dài trắng tha thướt với băng rôn vắt chéo người như thường thấy trong các cuộc thi hoa hậu nhưng với hàng chữ “Hoàng Sa- Trường Sa- Việt Nam“.

Hình ảnh làm xiêu lòng cả các phóng viên nước ngoài có mặt trong buổi sáng nay tại Hà Nội.

Trịnh Kim Tiến là con gái ông Trịnh Xuân Tùng người bị trung tá công an quận Hoàng Mai đánh gẫy cổ và mất hôm 8/3/2011. Đây là lần thứ 5 cô đi biểu tình chống Trung Quốc.

Phóng viên nước ngoài ngây ngất nhìn theo Trịnh Kim Tiến. Ảnh Lê Anh Tuấn/ Blog NXD

Ảnh sử dụng trong bài của Blog Nguyễn Xuân Diện và Anhbasam.

© Đàn Chim Việt

Thái Hữu Tình – Nghìn tay Điếu Cày!

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam, Văn Chương on 2011/07/23 at 14:31

Nghe tin anh mất tay
Lòng già đau như cắt
Trời có còn nước mắt
Cùng ta thương Điếu Cày?

Bàn tay vàng ghi hình Bản Giốc
Cánh tay vàng ôm dọc giang sơn
Lũ bán nước chặt bàn tay ấy
Giọt máu loang nuôi lớn căm hờn.

Cánh tay Anh rụng nơi đâu
Dân tộc hồi sinh từ nơi đó
Tổ quốc bị cụt dần lãnh thổ
Cũng “Xót xa như rụng bàn tay” (*)

Những cuộc biểu tình tới đây
Ngàn cánh tay
đấm lên trời khẳng định
Máu Hồng Lạc
không nuôi phường khuyển nịnh!
Nuôi những cánh tay
bất tử Điếu Cày!
Sống muôn đời
Như Đức Phật nghìn tay!

20-7-2011

Thái Hữu Tình

_____________________

(*) Thơ Hoàng Cầm (Bên kia sông Đuống)

Bút Gà (chấp bút) Đinh Thế Huynh gởi Nguyễn Đức Nhanh giám đốc Công an T/p Hà Nội

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/07/23 at 10:00
Nguyễn Đức Nhanh (Nguồn: Dân Làm Báo)

Nguyễn Đức Nhanh (Nguồn: Dân Làm Báo)

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi đảng CSVN, chuyển lời khen thưởng của các anh mày đến các cậu đã kiên quyết giải quyết dứt điểm, xé lẻ đám cờ lau thanh thiếu niên và phong tỏa, cô lập được nhóm nhân sĩ, trí thức. Cậu đúng không hổ danh (mậu hẩu dành[1]) là anh Nhanh.

Các anh mày biết đám nhân sĩ, trí thức ấy đã viết thư cho cậu[2]. Các cậu cứ phang vào cho tụi nó nhận được tiền từ các “thế lực thù địch” để rảnh rỗi thời gian và thừa giấy bút, nặn hết kiến nghị này đến ra tuyên cáo nọ rồi thảo thư vặn hỏi. Lại còn bày trò đòi chứng nhận tới tay nữa chứ lỵ.

Cậu Nhanh đã đỡ đòn cho các anh mày thộp trọn bọn chúng. Vậy mà chưa nhanh chóng bắt quả tang chúng nhận tiền ở đâu. Sao mà chểnh mảng đến thế! Bọn cảnh sát Úc lơ tơ mơ ở tận đâu đâu ấy mà còn điều tra biết được chú Lương Ngọc Anh, Lê Đức Thúy nhà mình cầm nhẹ 12 triệu đô-la Úc trong vụ in tiền polymer[3]. Ngành công an ta mà lại chịu thua bọn tình báo tư bản à?

Các anh mày cũng khen cậu đã tận dụng được dân phòng địa phương, các tay đầu gấu cải trang, thanh niên xung phong, và an ninh chìm. Đây là một kế sách độc (hại): thanh thiếu niên trong lực lượng dân phòng lo đối trọng với giới trẻ xuống đường, các tay đầu gấu dùng bạo lực và nhục hình lên các tên nào cứng đầu, còn an ninh chìm luôn mò tìm bám sát lưng quần.

Các cậu đã chấp hành tốt biết chia cắt phân tán mỏng nhóm bọn chúng, nhất là không để những người bên lề tự động gia nhập vào. Càng cô lập chúng và tạo ra thêm nhiều người ngoài cuộc nữa thì chúng chỉ chống mắt xem chứ không thấy chịu phần trách nhiệm giúp đỡ kẻ bị ta bịt (đạp) miệng bằng dép bằng giầy.

Các cậu tách được đám cờ lau không để chúng quay quần dưới các cây đa, cây cổ thụ nên đành tan hàng giải tán. Hiệu quả cho công tác đối xử phân biệt để chia rẽ, cách biệt chúng thì tuyệt vời. Phước cho các anh và cả các cậu là những cây thông chẳng bám sát đám cờ lau để thành một khối bất phân ly. Ví như chúng vờ tự nguyện “bị bắt” đi theo giới trẻ thì đã sinh chuyện và chúng ta chả biết giải quyết thế nào!

Tớ cho các cậu biết. Các anh mày xưa nay tự hào là đã “trồng người” theo khuôn mẫu thuộc giống nhai lại. Làm sao chúng nó không mắc vào chước của ta. Chúng tưởng cách “gậy ông đập lưng ông” khi dụng lời Bác Hồ, xổ thơ kháng chiến ra để lên lớp giảng mô-ran hòng làm bọn tớ câm họng. Ối giời ôi tưởng trương cờ, khiêng hình tướng Giáp ra làm bửu bối, làm tấm khiên chống đỡ mà nên à. Đấy chỉ là bái vật treo trên cửa trước để mà mắt bọn chúng chứ có thiêng gì. Ta chẳng mảy may kiêng dè. Ta xé rách hình. Ta vò nát vất cờ. Hình Bác thì các anh mày đã “đăng ký thương hiệu” và “cầu chứng tại toà” thì độc quyền sử dụng thế nào cũng được. Cách (các) anh mày (ăn mày) dĩ vãng cái “quang vinh” đẫm máu đang thâu được khối lợi. Chúng càng tung hô thì chỉ riêng ta càng thêm trục lợi. Bái vật đương đại các anh mày tôn thờ là vàng, địa ốc, đô-la đấy nhé!

Này nhé, thưở Ga-li-lê-ô (Galileo) quan sát và khám phá là quả đất vận hành quanh mặt trời thì cả hệ thống quyền lực chóp bu và giáo hội khư khư quả quyết nó là trung tâm của vũ trụ. Tay này bị nhà cầm quyền với giáo hội kết tội là người dị giáo và bị quản thúc cho đến chết. Nhà thông thái Xô-cờ-rát (Socrates) trước đó cũng cùng chung số phận. Gã ấy lên tiếng phê phán những lời “sấm” độc đoán của hệ thống nắm giữ quyền lực đương thời nên mắc tội “đầu độc thanh thiếu niên”.

Vào thời kỳ (đồ đểu) này thì Đảng CSVN ta quyết đoán là trọng tâm của đất nước và toàn dân được (bị) gạt ra rìa tha hồ mỏi mệt vận hành “hết ngày dài lại đêm thâu” quanh cái đèn cù. Chỉ còn lại một số ít các nhà nhân sĩ, trí thức ngoài luồng chưa bị chúng ta chèo kéo, mua chuộc, vấy mực không xu phụ theo hệ thống quyền lực. Nếu chúng to gan dám lên tiếng thì ta cứ đổ cho là “phát tán luồng gió độc”[4] đến bọn thanh thiếu niên rồi thì “tuyên truyền chống chế độ”.

Các anh mày đã đem cái bình vôi chủ nghĩa cộng sản tự lập “phủ”  để trọn quyền sanh sát độc tài độc đoán. Hơn sáu mươi nhăm năm đảng ta đặt mình vào trung tâm quyền lực rồi gán gép điều 4 hiến pháp thì đếch thằng nào nào có thể chen chân.

Tuy thế các cậu vẫn phải luôn cảnh giác với đám trí thức tạch-tạch-sè. Không ít chúng nó rất khôn (lõi) trong cái trò vờ vịt, vờ vĩnh hèn, nhũn[5]. Thế cho nên ta cần nắm biết tâm lý đi guốc trong bụng chúng khi một tên vờ vịt đóng vai trò hèn thì chắc chắn cái (nuốt) nhục dễ trở thành bóng đen ám ảnh hắn và không chóng thì chầy nhận hắn chìm sâu trong hố thẳm tiềm thức. Chỉ có một cú sốc cuộc đời (như đối diện với cái chết chẳng hạn) thì hắn mới dám gỡ cái mặt nạ để sống đời khai phóng tự do. Cái chết lâm sàng rồi sẽ đến nhưng chẳng qua là cái chết muộn màng, vì tâm linh hắn đã chết từ mưởi mươi nào. Riêng phần các anh cũng đã ban phát cho chúng chút danh để chúng hãnh tiến một tí và chút phận để an toàn một tị. Phải làm cho bọn này luôn cảm thấy cái danh phận chênh vênh có thể bị mất đi bất cứ lúc nào nếu chúng lệch hướng, chệch đường (lề) ta vẽ.

Những cuộc biểu tình vừa qua là cái gai đối với các anh mày biết chửa. Chúng tớ khó có cớ ngăn cản người dân tỏ lộ lòng yêu nước xử dụng quyền công dân để biểu tình chống bá quyền Trung Quốc xâm lược biển Đông. Các cuộc biểu tình tiếp diễn hàng tuần thế này thì hơi bị khó cho anh mày đấy. Ai chẳng biết bản chất việc biểu tình mang nội hàm tính tự do, dân chủ và là một vấn đề “nhạy cảm” không thể bàn tới. Dân chủ buộc đòi hỏi tất yếu là đa nguyên, đa đảng nên đối nghịch với độc quyền (độc tài) và lợi ích của đảng ta. Các cậu biết là làm sao chúng tớ có thể lấy thúng úp voi mãi. Con voi tự do-dân chủ nằm vạ ngay trong phòng (elephant in the room[6]) thì sao mà tránh được.

Tóm gọn, tớ có lời khen các cậu đã thi hành tốt việc trấn áp dẹp bọn (phản) phản động biểu tình trong những tuần vừa qua. Các anh đang gật gù nhất trí (đắc chí). Sẽ cất nhắc cậu vào chung đèn đóm nên cứ thế nhé.


[1] Tiếng Quảng Đông. Hán Việt: bất hảo nhơn

[2] Thư gởi ông Nguyễn Đức Nhanh, blog Nguyễn Xuân Diện

[6] Wikipedia: “Con voi ở trong phòng” là một thành ngữ tiếng Anh ẩn dụ cho một sự thật hiển nhiên đang bị bỏ lờ qua hoặc không được nhắc đến. Thành ngữ này cũng áp dụng đối với một vấn đề hoặc một nguy cơ quá rõ ràng nhưng không ai muốn bàn luận hay đề cập.

Câu thành ngữ dựa trên ý tưởng rằng một con voi ở ngay giữa căn phòng thì không thể lờ như là không thấy; do đó mọi người trong phòng, những người tảng lờ như thể con voi không đứng ở đó là vì họ cố tình tránh đối phó trực diện với vấn đề lớn hệ trong lồ lộ trước mắt.


Chuỗi bài:


[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ]

Văn tế biểu tình

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam, Văn Chương on 2011/07/21 at 15:59

Hỡi ôi!

Hải đảo- Biển Đông; lòng dân trời tỏ.

Mười năm công đèn sách, chưa chắc còn danh nổi tợ phao; một trận chống Tàu, tuy là mất tiếng vang như mõ.

Nhớ linh xưa:

Nhà báo nhà văn; giáo sư tiến sĩ.

Chưa quen tụ tập, đâu biết biểu tình; chỉ nghiên cứu sinh, ở trong trường bộ.

Cầm bút nghiên, cầm đèn sách, tay vốn quen làm; tập phản đối, tập đấu tranh, mắt chưa từng ngó.

Tiếng hải tặc phập phồng hơn mươi tháng, trông tin quan như trời hạn trông mưa; mùi bốn tốt vấy vá đã ba năm, ghét nhu nhược như nhà nông ghét cỏ.

Bữa thấy ngư dân bị chấn lột, muốn tới ăn gan; ngày xem tàu Hải giám chạy đen sì, muốn ra cắn cổ.

Biển Đông chủ quyền sáng rõ, há để ai bịa đặt lưỡi bò; hai quần đảo lớn của ta, đâu dung lũ cướp ngày chiếm chỗ.

Nào đợi ai đòi, ai bắt, phen này xin ra sức biểu tình; chẳng thèm đắp tai cài trốc, chuyến này quyết giương cao cờ, biểu ngữ.

Khá thương thay:

Vốn chẳng phải thanh niên trai trẻ, theo dòng phản đối đấu tranh; chẳng qua là tiến sĩ, giáo sư, mến nghĩa xuống đường đi bộ.

Mấy chục ông nhân sĩ, nào đợi tập rèn; vài trăm chú sinh viên, không chờ bày bố.

Ngoài cật có một manh cờ đỏ, nào đợi mang học vị học hàm; trong tay cầm biểu ngữ, băng rôn, chi nài sắm huân chương, giải thưởng.

Biểu ngữ viết bằng than đen mực đỏ, vạch mặt chỉ tên bọn hải tặc kia; băng rôn dùng bằng tấm vải thô, phản đối lũ bá quyền nọ.

Chi nhọc quan quản gióng trống kì, trống giục, cùng nhau lướt tới, cảnh sát cũng như không; nào sợ lính cơ động đám nhỏ, đám to, dấn bước xông lên, liều mình như chẳng có.

Kẻ hô vang, người hét ngược, làm cho Khương Du, Chiêu Húc hồn kinh; bọn hè trước, lũ ó sau, trối kệ em Phương Nga líu lưỡi.

Ôi !

Những lăm Nhà nước đồng thanh; đâu biết biểu tình vội bỏ.

Một chắc chủ quyền rằng chữ quyết, nào hay bốn tốt bọc chữ vàng; trăm năm xã tắc ấy chữ thiêng, đâu ngờ chẳng thiêng bằng chế độ.

Đoái đường Điện Biên Phủ cỏ cây mấy dặm sầu giăng; nhìn chốn Bờ Hồ, già trẻ hai hàng lụy nhỏ.

Chẳng phải án cướp, án gian đày tới, mà công an vây bắt cho cam tâm; vốn không ai xúi giục đấu tranh, bị đánh đập rủa nguyền cho đáng số.

Nhưng nghĩ rằng:

Tấc đất biên cương ơn Tiên tổ, tài bồi cho nước nhà ta; Hải đảo- Biển Đông Tổ quốc, mắc mớ chi ông cha nó.

Vì ai khiến quan quân khó nhọc, ăn tuyết nằm sương; vì ai xui đồn lũy tan tành, xiêu mưa ngã gió.

Sống làm chi theo quân tả đạo, quăng vùa hương xô bàn độc, thấy lại thêm buồn; sống làm chi ở chốn quan trường, chia dự án, gặm biên cương, nghe càng thêm hổ.

Thà thác mà đặng câu địch khái, về theo tổ phụ cũng vinh; hơn còn mà chịu chữ đầu Tàu, ở với lưu manh rất khổ.

Ôi thôi thôi !

Phạm Duy Hiển đau chân dân dìu cõng, tấm lòng son gửi lại bóng trăng rằm; Nguyễn Quang A bền bỉ giấu hờn, tủi phận bạc trôi theo dòng nước đổ.

Đau đớn bấy, Hồng Kiên lên xe bus, bọn nít ranh gọi ông lão bằng thằng; não nùng thay, Xuân Diện chạy tìm đoàn, cơn bóng xế dật dờ trước ngõ.

Ôi !

Một trận khói tan, nghìn năm tiết rỡ.

Binh tướng nó hãy đóng ở đảo Hoàng Sa, ai làm nên bốn phía mây đen; ông cha ta còn ở Bản Giốc, Biển Đông, ai cứu đặng một phường con đỏ.

Thác mà trả nước non rồi nợ, danh thơm đồn sáu tỉnh chúng đều khen; thác mà ưng đình miếu để thờ, tiếng ngay trải muôn đời ai cũng mộ.

Sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc, linh hồn theo giúp cơ binh, muôn kiếp nguyện được trả thù kia; sống vì dân, thác cũng vì dân, lời dụ dạy đã rành rành, một chữ ấm đủ đền công đó.

Nước mắt biểu tình lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thiên dân; cây hương nhân sĩ thắp thêm thơm, cám bởi một câu vương thổ.

Hỡi ôi thương thay !

Có linh xin hưởng.

(Nhại theo Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Nguyễn Đình Chiểu)

Nguồn: Nguyễn Quang Lập – Quechoa.info