vietsoul21

Archive for the ‘Tạp văn’ Category

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/08/08 at 07:19

Nước Vệ triều nhà Sản, năm thứ 66.

Mùa nước, nhưng con sông chính miền Bắc, miền Nam vẫn cạn kiệt, ruộng đồng khô hạn. Đất đai canh tác bán rẻ cho tư thương nước ngoài. Thóc lúa, thực phẩm khan hiếm, giá cả tăng từng ngày.

Bạo nắm quyền thiên hạ, thế nghiêng trời lệch đất, thâu tóm mọi quyền lực vào tay. Các quan trong triều đến nhân sĩ trong nước gặp Bạo đều phải cúi đầu không dám nhìn thẳng.

Lạm phát ngày một cao, người lao động đói khổ đình công. Triều đình bắt bớ, tầm nã những người đình công, còn bọn chủ nhân thế đó mà đánh đập, dùng xe tứ mã cán chết người đình công.

Công sai là cánh tay phải của Bạo, như kiêu binh ngày xưa tha hồ hoành hành ức hiếp dân kiếm chác, ăn hối lộ. Gặp người trái ý là đánh đập, có nhiều vụ dẫn đến tử vong. Giết xong vu là tự vẫn, đột tử.

Mọi thứ đắt đỏ, chỉ có mạng người và nhân cách là rẻ rúng.

Bấy giờ ở huyện Can, xứ Tĩnh có người họ Cù, cha ông mấy đời làm quan thanh liêm, phò trợ tiên đế, khai quốc công thần. Dòng họ nhà đó từ nơi phát tích đến kinh kỳ, danh tiếng đều lững lẫy thiên hạ. Đến đời Cù tiên sinh, tên chữ là Võ ức cảnh thế thời điên đảo, Võ tiên sinh bỏ áo từ quan, về nhà mở phòng cãi hòng bênh vực dân nghèo dưới thời mạt pháp.

Nước Vệ thời nhiễu nhương, kẻ sĩ theo nghề luật càng đi càng thấy rối rắm, bất công. Mười năm theo nghề, Võ tiên sinh hiểu được cái cốt lõi của việc, như người thầy thuốc bắt được căn bệnh. Với lòng tự trọng của người dòng dõi, Võ tiên sinh theo bước Chu tiên sinh ngày xưa dâng sớ lên triều Sản, đòi cải cách , xử các quan lại tham nhũng, ức hiếp dân chúng, lời sớ gang thép, khảng khái chấn động cả thiên hạ. Kẻ sĩ nước Vệ rùng mình tính giấc, ngóng theo hành động can trường của Võ tiên sinh. Uy danh của Võ bây giờ khiếp người trong thiên hạ ai cũng nấy nể và cảm mến.

Nhà Sản không nhận ý kiến của Võ tiên sinh, bởi mọi cải cách, ý hay từ xưa đến nay là phải do triều đình ban ra, kẻ bên ngoài dẫu trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, đọc bốn ngàn cuốn sách, kinh thư làu làu, tài an bang tế thế cũng không bao giờ được trọng dụng. Bởi dụng ý người ngoài, hóa ra triều Sản xưa nay vẫn vỗ ngực là hội tụ tinh hoa trí tuệ bốn cõi, lại phải nghe lời người khác sao, hơn nữa bấy lâu trót cả ngợi Bạo tể tướng là anh tài hiếm có, nghìn năm mới xuất hiện một lần, khắp thế giới đều công nhận. Nay lại có kẻ tài hơn nữa thì còn uy tín gì trong dân gian.

Lẽ đời thường không nghe thì phải giết, xưa kia Hàn Tín dâng kế sách cho Hạng Vũ, Hạng không nghe, mưu sĩ Phạm mới nói. Hàn là người tài, nếu không nghe thì phải giết đi. Hạng cho rằng Hàn là kẻ hèn lính chấp kích, không bõ giết. Sau mới mang họa vào thân ở trận Bối Thủy vì tay Hàn. Nhà Sản lâu nay học chính sự từ Tề, chuyện này tất phải làm theo sách Tề dạy. Huống chi nay Võ tiên sinh danh lừng thiên hạ, không phải như Hàn Tín lúc bấy giờ.

Năm Canh Dần, triều nhà Sản thứ 65, đời cuối cùng, Cường Vệ Vương chỉ lo vơ vét, bỏ mặc chính sự cho Bạo. Nhân lúc đó tay chân của Bạo ở bộ Hình, lấy lòng chủ soái mới dùng kế gian dâm để vu họa Võ tiên sinh. Trước là đánh về mặt danh dự, để chia rẽ lòng người, sau bắt kết tội chống triều đình, tiếp nữa cho người lăng loàn rêu rao chuyện thị phi. Tiếp đó mang ra tòa xử tội, lúc xử không tranh tụng, cấm dân chúng xem. Xử xong nói rằng xử công khai, đúng người, đúng tội, dư luận đồng tình.

Dư luận nhìn nhau ngơ ngác, biết gì đâu mà đồng tình.

Nhà Sản sợ dân không tin, bèn chọn những cảnh trong tòa chép lại những cảnh quan tòa kết tội đưa cho dân chúng xem, lại cho bọn bồi bút chạy lăng xăng hô hoán thêm ai bênh Võ tiên sinh là thế lực thù địch mưu hại nhân dân. Cảnh tượng thật vừa ngao ngán vừa nực cười, ai cũng chả hiểu vì sao bỗng dưng có kẻ góp ý với triều đình, bị xử tù, người bênh vực lại thành thù địch cả.

Lúc này lạm phát, suy thoái, đổ nợ, dân chúng, triều đình nhìn nhau nghi kỵ, thấy đâu cũng là bọn thù địch. Kẻ sĩ nhìn triều đình là thù địch, triều đình bảo kẻ sĩ là thù địch, chỉ tội dân đen kém hiểu biết không biết tin ai, dưới lưỡi đao búa kề cổ, khối kẻ đành ừ à cho qua chuyện theo ý triều đình.

Nước Vệ hỗn loạn, càng thêm hỗn loạn. Kẻ thắt dây phải là kẻ mở dây.

Thế nhưng nhà Sản dưới thời Bạo, không làm điều theo luân thường. Ỷ mạnh ra sức đàn áp, vu vạ người lương thiện nhiều hơn.

Chẳng những mở nút trói, lại càng thắt thêm. Nước Vệ rồi sẽ về đâu?

Nguồn: Người Buôn Gió

Phó thường dân (9): vô liêm sỉ – man rợ

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/08/05 at 22:21

Vietsoul:21

Phó thường dân (9): vô liêm sỉ – man rợ

[tiếp theo kỳ trước: (1) Anh tám hồ hởi (2) Nôị-thực-dân (3) Sợ (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông (5) Con dân – con cá – cò mồi (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng (7) (Vô) Hậu  (8) Gió mưa là chuyện của trời … (10) Phế-anh-hùng  (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ (15) phố vẫy (16) Mít tờ Đàm và Bác Hồ (17) Nín thở qua cầu]

People have to make do with what they have … there is a certain art of placing one’s blows, a pleasure in getting around the rules of constraining space.

(Người tacũng chỉ làm được với những gì họ có … đó là một nghệ thuật trả miếng, một cái hả hê khi vượt qua các luật lệcủa khoảng giới hạn bóp nghẹt.)

– Michel de Certeau

Những ngày chủ nhật tháng 6 và tháng 7 năm nay, hay đúng hơn là những tối thứ bẩy ở đây (cách xa Việt Nam gần nửa vòng trái đất), phó thường dân tôi vẫn hướng về đất nước mình, với hy vọng, với âu lo, và với phẫn nộ. Chúng tôi dí mắt vào máy tính xem tin tức cập nhật từ blog Anh Ba sàm, blog Nguyễn Xuân Diện và Dân Làm Báo.

Nỗi hân hoan phấn khởi nhìn những đoạn video và hình ảnh cuộc biểu tình vài tuần trước (24 tháng 7) như cơn nước vỡ bờ. Phó thường dân tôi cảm động vô cùng khi nhìn thấy cảnh các bác, các cô chú, các em thanh niên và cả các cháu bé đã có được một khoảng thời gian ngắn, một mảng không gian vừa đủ tự do biểu lộ quyền công dân và tình yêu nước sâu khẳm trong lòng.

Thế mới biết sự phẫn nộ và sức mạnh của đám đông. Và không ai có thể tước được quyền lực của chúng ta, ngoại trừ chúng ta. Ngay cả những người bị giam cầm, khoá tay, bịt miệng vẫn có sức mạnh và quyền lực của họ. Đó là quyền lực của lương tri Việt Nam đương đại mà Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Phạm Thanh Nghiên, Cù Huy Hà Vũ, Phạm Minh Hoàng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Trần Anh Kim, LM Nguyễn Văn Lý v.v… đang gánh gồng với với bao oan khiên, khổ ải.

Tiếc thay, ngay sau những cuộc biểu tình đó lại có những lời phê phán “vô liêm sỉ” và “man rợ” [1] về lời lẽ dung tục và hành động phản kháng trong bức xúc của những người đi biểu tình bị bắt.[2]

Nghe đến “máu trên máu dưới trét vào mặt” thì cánh đàn ông chúng mình hãi thật. Vì sao? Vì mình là đàn ông mà dây phải thứ đó thì có mà “nhục”. Vì thuộc phái “yếu”mà đấng trượng phu mày râu nếu vấy vào thì có mà bị bêu xấu. Chung quy là vì mình đã được điều kiện hoá xem đấy là dơ bẩn, xấu xa.

Không biết cánh phụ nữ thì nghĩ gì nhưng tớ đoán là các bà nghe cũng chối đấy (vì cũng bị điều kiện hóa) nhưng chắc chắn không hãi tiệt như chúng mình. Vì sao? Vì máu đó là một phần thân thể của họ. Họ có thể che, dấu nhưng không thể dứt bỏ được. Máu kinh nguyệt là một đặc ân để các phụ nữ – bà và mẹ của mình – có thể cưu mang ra các đấng mày râu chứ chẳng phải đùa đâu.

Ngược lại, giới mày râu chúng ta cứ thì văng tục “đ.m.” vô tư, thoải mái theo quán tính và hệ thống. Tại sao?

Này, tớ phải thú thật với các cậu cánh đàn ông chúng mình nhé. Ví dụ nếu một tên “lạ” độc ác nào đó kê súng vào màng tang của tớ và bảo phải lựa chọn giữa một trong hai hoặc phải “đ.m.” hoặc “máu trên máu dưới trét vào mặt” thì tớ hai tay xin chọn giải pháp sau. Chẳng phải “đ.m.” là đáng ghê tởm hơn “máu dưới” sao? “đ.m.” hàm chứa bạo hành hãm hiếp và sỉ nhục đến giới phụ nữ tước đoạt phẩm chất con người không những của người mẹ mà còn cả dòng tộc, con cháu từ thế hệ này sang thế hệ khác. Thế nhưng trong xã hội phụ hệ thì từ “đ.m.” đã được bình thường hoá như là một tiếng đệm, một tiếng của quyền lực. Và ngược lại “máu dưới” là dơ bẩn, xấu xa.

Phó thường dân đã từng được nghe có cậu nói rằng khi nào hăng “máu” lên văng “đ.m.” liên tục thì thấy “đã”, “sướng” (tự sướng đấy nhé!). Tương tự đó là “con c..” đối nghịch với “cái l..”. “Con c..” thường được dùng trong ngữ cảnh quyền lực còn “cái l..” thì lại trong ngữ cảnh dơ bẩn, xấu xa, ô nhục. Mà cường độ hoá cái xấu hơn nữa là “cái l.. què”.

Ngôn ngữ luôn hàm chứa quyền lực: cá nhân, giới tính, phe nhóm, giai cấp, và nhà nước. Ví dụ như từ “man rợ” chẳng hạn. Không biết từ “man rợ” được dùng từ lúc nào nhưng vì phó thường dân tôi chữ nghĩa không đầy cái lá mít nên xin nhường cho các nhà ngôn ngữ học truy tầm. Từ “man rợ” mang đầy quyền lực của đại Hán Trung Quốc đối với giống “man di” ở phương Nam, của thực dân đối với người thuộc địa, và ngay cả của người Kinh đối với người Thượng, người dân tộc miền núi sâu xa.

Khi nhìn và phán đoán các hành động và sự kiện chúng ta cũng cần để ý đến tương quan quyền lực. Giữa những cá nhân với nhau (chưa hẳn là quyền lực bằng nhau vì khác biệt giai cấp, giới tính, tính đại diện) thì những từ dung tục được xem là hạ cấp (theo giới có học). Còn giữa cá nhân đối với nhóm/tập thể quyền lực thì lại là vấn đề khác.

Khi một bà răng đen, váy đụp dùng “đồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm” đối lại với ông hia mão “miệng nhà quan có gang có thép” thì đó là một phản kháng vô cùng thâm thúy. Ai cũng tán thưởng chứ nào có ai nói là bà ấy “man rợ”. Cũng như thế, một Minh Hằng (cá nhân, nữ) đem cái “máu trên máu dưới trét vào mặt” đó để đối lại với băng đỏ của đám dân phòng (nhà nước, nam) rất là thích đáng vì các hành động trấn áp độc ác, vô nhân (tránh dùng từ man rợ) của họ. Một bên là cá nhân xử dụng vũ khí duy nhất (một phần thân thể) của mình để kháng cự lại tập đoàn quyền lực với dùi cui, roi điện, bình xịt cay, vòi rồng, còng sắt, súng ngắn, súng dài. Đối tượng Minh Hằng chửi rủa không phải riêng một cá nhân nào nhưng là những tên đại diện cho guồng máy quyền lực độc tài vô nhân đàn áp đồng bào.

  • Vô nhân (man rợ) là Đại úy công an Phạm Hải Minh thô bạo đạp lên mặt anh Nguyễn Chí Đức[3] biểu tình chống bá quyền Trung Quốc xâm lấn biển Đông.
  • Vô nhân là bắt người vô tội bằng hai bao cao su, bằng gán ghép trốn thuế, bằng điều 88 luật hình sự[4]
  • Vô nhân là đám dân phòng, cảnh sát, công an, an ninh bóp cổ, túm cẳng, lôi sềnh sệch, rồi quẳng đồng bào yêu nước biểu tình vào xe như đem heo về lò sát sinh.
  • Vô nhân là đám công an huyện Tân Yên, Bắc Ninh hành hung đánh chết anh Nguyễn Văn Khương chỉ vì lý do đi xe máy không đội mũ bảo hiểm.
  • Vô nhân là Trung tá Nguyễn Văn Ninh và công anh phường Thịnh Liệt đánh trọng thương gãy cổ ông Trịnh Xuân Tùng[5] không cho gia đình thân nhân đưa cấp cứu dẫn đến tử vong.
  • Vô nhân là cướp đất người dân mất nhà, mất ruộng không nơi ở không phương tiện mưu sinh

Nếu nói Minh Hằng “vô liêm sỉ” thì thật là … sao nhỉ.

  • Vô liêm sỉ là điều 4 hiến pháp CHXHCN Việt Nam: độc tài, độc đảng, độc quyền.
  • Vô liêm sỉ là tự bầu, tự bổ nhiệm vai “đầy tớ”, làm “công bộc của dân”[6] tên Nguyễn Tấn Dũng.
  • Vô liêm sỉ là tay giám đốc công an t/p Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh mặt dầy đổi trắng thành đen[7] để  “chơi” đồng chí của họ.[8]
  • Vô liêm sỉ là thẩm phán và hội đồng xét xử của toà án bỏ túi (kangaroo court) đối với người yêu nước như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ, Phạm Thanh Nghiên, v.v…
  • Vô liêm sỉ là tự phong hàm áo thụng vái nhau, tự tiện cấp theo cơ chế tại chức và mua bằng “tiến sĩ” giấy.
  • Vô liêm sỉ là con đường hoạn lộ của CCCC như Nông Đức Tuấn, Nguyễn Thanh Nghị[9] và vô số trong BCT, BCH TW ĐCSVN, cơ quan nhà nước.
  • Vô liêm sỉ là tên ma cô và kẻ mua bán dâm trẻ vị thành niên Chủ tịch Tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô và Hiệu trưởng Sầm Đức Xương.[10]

Phó thường dân tôi đã được cho đi ăn học chút chữ nghĩa, làm việc lương trung bình, sống đời trung lưu, tự/bị cho mình là “trí thức tỉnh lẻ”.  May là chúng tôi chưa được đọc “sấm” Hegel hoặc thấm nhuyền “tư tưởng đạo đức” Hồ Chí Minh nên tư duy theo thành phần giai cấp tạch-tạch-sè. Không ít trong giới chúng tôi đôi (nhiều) lúc muốn tỏ ra có cái nhìn tưởng như là khách quan trong lý luận và phán xét sự việc nhưng thực ra lại ẩn chứa một cái nhìn thiên vị nghiêng về quyền lực. Dĩ nhiên khi đó chúng ta quên mất cái tương quan quyền lực mà phang ngòi bút vô tội vạ đến những người nói năng “hạ cấp”. Ngược lại nếu một khi đã rời tháp ngà, dù chưa phải ở gầm cầu xó chợ, được chung đụng với người dân dã thì ta dễ có thể thông cảm và hiểu hơn những nỗi bức xúc với cuộc sống.  Lúc đã xem họ như mình thì chắc chẳng ai lại hạ bút “phán” những từ như vậy.

© 2011 Vietsoul:21

[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … – (12) Nhà em có nuôi một con két … – (13) Cái nhà là nhà của ta … – (14) Mèo – thỏ]


CHÚ THÍCH:

[9] Quét mãi lá đa, Dân Làm Báo

Bút Gà (chấp bút) Đinh Thế Huynh gởi Nguyễn Đức Nhanh giám đốc Công an T/p Hà Nội

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/07/23 at 10:00
Nguyễn Đức Nhanh (Nguồn: Dân Làm Báo)

Nguyễn Đức Nhanh (Nguồn: Dân Làm Báo)

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi đảng CSVN, chuyển lời khen thưởng của các anh mày đến các cậu đã kiên quyết giải quyết dứt điểm, xé lẻ đám cờ lau thanh thiếu niên và phong tỏa, cô lập được nhóm nhân sĩ, trí thức. Cậu đúng không hổ danh (mậu hẩu dành[1]) là anh Nhanh.

Các anh mày biết đám nhân sĩ, trí thức ấy đã viết thư cho cậu[2]. Các cậu cứ phang vào cho tụi nó nhận được tiền từ các “thế lực thù địch” để rảnh rỗi thời gian và thừa giấy bút, nặn hết kiến nghị này đến ra tuyên cáo nọ rồi thảo thư vặn hỏi. Lại còn bày trò đòi chứng nhận tới tay nữa chứ lỵ.

Cậu Nhanh đã đỡ đòn cho các anh mày thộp trọn bọn chúng. Vậy mà chưa nhanh chóng bắt quả tang chúng nhận tiền ở đâu. Sao mà chểnh mảng đến thế! Bọn cảnh sát Úc lơ tơ mơ ở tận đâu đâu ấy mà còn điều tra biết được chú Lương Ngọc Anh, Lê Đức Thúy nhà mình cầm nhẹ 12 triệu đô-la Úc trong vụ in tiền polymer[3]. Ngành công an ta mà lại chịu thua bọn tình báo tư bản à?

Các anh mày cũng khen cậu đã tận dụng được dân phòng địa phương, các tay đầu gấu cải trang, thanh niên xung phong, và an ninh chìm. Đây là một kế sách độc (hại): thanh thiếu niên trong lực lượng dân phòng lo đối trọng với giới trẻ xuống đường, các tay đầu gấu dùng bạo lực và nhục hình lên các tên nào cứng đầu, còn an ninh chìm luôn mò tìm bám sát lưng quần.

Các cậu đã chấp hành tốt biết chia cắt phân tán mỏng nhóm bọn chúng, nhất là không để những người bên lề tự động gia nhập vào. Càng cô lập chúng và tạo ra thêm nhiều người ngoài cuộc nữa thì chúng chỉ chống mắt xem chứ không thấy chịu phần trách nhiệm giúp đỡ kẻ bị ta bịt (đạp) miệng bằng dép bằng giầy.

Các cậu tách được đám cờ lau không để chúng quay quần dưới các cây đa, cây cổ thụ nên đành tan hàng giải tán. Hiệu quả cho công tác đối xử phân biệt để chia rẽ, cách biệt chúng thì tuyệt vời. Phước cho các anh và cả các cậu là những cây thông chẳng bám sát đám cờ lau để thành một khối bất phân ly. Ví như chúng vờ tự nguyện “bị bắt” đi theo giới trẻ thì đã sinh chuyện và chúng ta chả biết giải quyết thế nào!

Tớ cho các cậu biết. Các anh mày xưa nay tự hào là đã “trồng người” theo khuôn mẫu thuộc giống nhai lại. Làm sao chúng nó không mắc vào chước của ta. Chúng tưởng cách “gậy ông đập lưng ông” khi dụng lời Bác Hồ, xổ thơ kháng chiến ra để lên lớp giảng mô-ran hòng làm bọn tớ câm họng. Ối giời ôi tưởng trương cờ, khiêng hình tướng Giáp ra làm bửu bối, làm tấm khiên chống đỡ mà nên à. Đấy chỉ là bái vật treo trên cửa trước để mà mắt bọn chúng chứ có thiêng gì. Ta chẳng mảy may kiêng dè. Ta xé rách hình. Ta vò nát vất cờ. Hình Bác thì các anh mày đã “đăng ký thương hiệu” và “cầu chứng tại toà” thì độc quyền sử dụng thế nào cũng được. Cách (các) anh mày (ăn mày) dĩ vãng cái “quang vinh” đẫm máu đang thâu được khối lợi. Chúng càng tung hô thì chỉ riêng ta càng thêm trục lợi. Bái vật đương đại các anh mày tôn thờ là vàng, địa ốc, đô-la đấy nhé!

Này nhé, thưở Ga-li-lê-ô (Galileo) quan sát và khám phá là quả đất vận hành quanh mặt trời thì cả hệ thống quyền lực chóp bu và giáo hội khư khư quả quyết nó là trung tâm của vũ trụ. Tay này bị nhà cầm quyền với giáo hội kết tội là người dị giáo và bị quản thúc cho đến chết. Nhà thông thái Xô-cờ-rát (Socrates) trước đó cũng cùng chung số phận. Gã ấy lên tiếng phê phán những lời “sấm” độc đoán của hệ thống nắm giữ quyền lực đương thời nên mắc tội “đầu độc thanh thiếu niên”.

Vào thời kỳ (đồ đểu) này thì Đảng CSVN ta quyết đoán là trọng tâm của đất nước và toàn dân được (bị) gạt ra rìa tha hồ mỏi mệt vận hành “hết ngày dài lại đêm thâu” quanh cái đèn cù. Chỉ còn lại một số ít các nhà nhân sĩ, trí thức ngoài luồng chưa bị chúng ta chèo kéo, mua chuộc, vấy mực không xu phụ theo hệ thống quyền lực. Nếu chúng to gan dám lên tiếng thì ta cứ đổ cho là “phát tán luồng gió độc”[4] đến bọn thanh thiếu niên rồi thì “tuyên truyền chống chế độ”.

Các anh mày đã đem cái bình vôi chủ nghĩa cộng sản tự lập “phủ”  để trọn quyền sanh sát độc tài độc đoán. Hơn sáu mươi nhăm năm đảng ta đặt mình vào trung tâm quyền lực rồi gán gép điều 4 hiến pháp thì đếch thằng nào nào có thể chen chân.

Tuy thế các cậu vẫn phải luôn cảnh giác với đám trí thức tạch-tạch-sè. Không ít chúng nó rất khôn (lõi) trong cái trò vờ vịt, vờ vĩnh hèn, nhũn[5]. Thế cho nên ta cần nắm biết tâm lý đi guốc trong bụng chúng khi một tên vờ vịt đóng vai trò hèn thì chắc chắn cái (nuốt) nhục dễ trở thành bóng đen ám ảnh hắn và không chóng thì chầy nhận hắn chìm sâu trong hố thẳm tiềm thức. Chỉ có một cú sốc cuộc đời (như đối diện với cái chết chẳng hạn) thì hắn mới dám gỡ cái mặt nạ để sống đời khai phóng tự do. Cái chết lâm sàng rồi sẽ đến nhưng chẳng qua là cái chết muộn màng, vì tâm linh hắn đã chết từ mưởi mươi nào. Riêng phần các anh cũng đã ban phát cho chúng chút danh để chúng hãnh tiến một tí và chút phận để an toàn một tị. Phải làm cho bọn này luôn cảm thấy cái danh phận chênh vênh có thể bị mất đi bất cứ lúc nào nếu chúng lệch hướng, chệch đường (lề) ta vẽ.

Những cuộc biểu tình vừa qua là cái gai đối với các anh mày biết chửa. Chúng tớ khó có cớ ngăn cản người dân tỏ lộ lòng yêu nước xử dụng quyền công dân để biểu tình chống bá quyền Trung Quốc xâm lược biển Đông. Các cuộc biểu tình tiếp diễn hàng tuần thế này thì hơi bị khó cho anh mày đấy. Ai chẳng biết bản chất việc biểu tình mang nội hàm tính tự do, dân chủ và là một vấn đề “nhạy cảm” không thể bàn tới. Dân chủ buộc đòi hỏi tất yếu là đa nguyên, đa đảng nên đối nghịch với độc quyền (độc tài) và lợi ích của đảng ta. Các cậu biết là làm sao chúng tớ có thể lấy thúng úp voi mãi. Con voi tự do-dân chủ nằm vạ ngay trong phòng (elephant in the room[6]) thì sao mà tránh được.

Tóm gọn, tớ có lời khen các cậu đã thi hành tốt việc trấn áp dẹp bọn (phản) phản động biểu tình trong những tuần vừa qua. Các anh đang gật gù nhất trí (đắc chí). Sẽ cất nhắc cậu vào chung đèn đóm nên cứ thế nhé.


[1] Tiếng Quảng Đông. Hán Việt: bất hảo nhơn

[2] Thư gởi ông Nguyễn Đức Nhanh, blog Nguyễn Xuân Diện

[6] Wikipedia: “Con voi ở trong phòng” là một thành ngữ tiếng Anh ẩn dụ cho một sự thật hiển nhiên đang bị bỏ lờ qua hoặc không được nhắc đến. Thành ngữ này cũng áp dụng đối với một vấn đề hoặc một nguy cơ quá rõ ràng nhưng không ai muốn bàn luận hay đề cập.

Câu thành ngữ dựa trên ý tưởng rằng một con voi ở ngay giữa căn phòng thì không thể lờ như là không thấy; do đó mọi người trong phòng, những người tảng lờ như thể con voi không đứng ở đó là vì họ cố tình tránh đối phó trực diện với vấn đề lớn hệ trong lồ lộ trước mắt.


Chuỗi bài:


[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ]

Bút Gà (chấp bút Đinh Thế Huynh) gởi ông Lê Doãn Hợp bộ trưởng TT-TT (4T)

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/07/15 at 21:00

Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Hồ Xuân Sơn. (Ảnh: Internet)

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi đảng CSVN, đang ngồi chầu thì bà thét to bảo phải dập tắt ngay tiếng chuông vang vang đang làm váng óc bà. Bà phán là đã có tiếng “chuông gọi hồn ai”. Các cậu biết tiếng chuông (tuyên cáo) đó ở đâu ra hay lại vờ vịt để các anh phải chỉ ra. Đây là giờ thứ hai mươi nhăm, giờ quyết liệt. Nuôi quân ba năm, dụng quân một giờ. Các anh đã nuôi dưỡng hơn 700 tờ báo, cả chục đài truyền hình các cậu bao năm nay thì giờ này các cậu phải thi hành “nhiệm vụ chính trị được giao” xuất quân báo (ơn) đảng.

Các anh đã gởi thủ nhang Hồ Xuân Sơn thứ trưởng Bộ Ngoại giao (gian) đến dâng hương khấn lời hữu hảo “thực hiện nghiêm túc thỏa thuận”. Trước đó thì bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh đã “hội đàm hữu hảo song phương” lặp lại lời 4 tốt “anh em tt, đi tác tt, bn bè tt, đng chí tt” v.v… thế mà đồng chí anh em môi (ta sơ) hở răng (anh) cạp (thêm cái lưỡi bò liếm tuốt luốt biển đảo) cũng chẳng tin tưởng. Đồng chí anh em nay lại vời các cậu về chầu thiên triều[1] nghe huấn thị đi theo lề báo Đảng CSTQ. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao TQ Hồng Lỗi ranh đe các cậu phải quản lý, đăng lại các bản tin TQ không được biên tập, sửa đổi đấy à.

Tuần trước tớ đã tất bật chấp bút sổ toẹt vài dòng cho các tay nhân sĩ, trí thức gởi kiến nghị[2] nhằm bịt miệng chúng. Thế đấy, chúng lại biết tỏng là các anh mày chỉ vất kiến nghị vào sọt rác chả bao giờ phúc đáp nên đã ra trò, giở quẻ. Các anh mày đang điên tiết lên vì chúng. Các anh đã biết chắc có ai đứng sau lưng, ai trả tiền cho chúng. Chúng to gan không thậm thụt cửa sau với bộ ngoại giao (gian) và quyết liệt từ chối giao tiếp theo cơ chế xin-cho.[3] Chúng đã thực thi tinh thần dân chủ và thực hiện quyền công dân có tự do ngôn luận để ra “Tuyên cáo đặc biệt”[4]. Đó là tiếng reo vang dũng cảm của các cây thông, cây tùng, cây cổ thụ và ngàn vạn cờ lau cũng sẽ đáp tiếng réo hò.

Bịt miệng chúng không xong mà kéo chúng vào đồng lõa, tòng phạm cũng chưa được thì chỉ có cách dùng tuyệt chiêu cuối cùng – chước người-ngoài-cuộc[5]. Các cậu phải cô lập những cây cổ thụ trong giới trí thức và nhân sĩ để ngàn vạn cờ lau thanh niên, sinh viên, trí thức trẻ không trỗi dậy thành rừng. Chúng ta không thể để bọn cờ lau dương ngọn cờ Đinh Bộ Lĩnh.

Lúc trước các cậu đã giao cho cái phèng la (Đông La) đồng thau dùng bút tà vẩy mực bôi đen các tay “phản động”. Bà đồng không quên phát lộc cho chúng. Giờ thì các cậu phải tiến cử các ngòi bút (tà) vạch lá tìm sâu để đánh đổ các cây đa, cây đề này. Đó là chiến thuật “kẻ sĩ/sỉ nhục kẻ sĩ”[6]. Nhắc cho các cậu nhớ là ta phải dùng các ngòi (bồi) bút khác chứ đừng dùng cái phèng la rỉ sét cũ nữa.

Thế nhưng việc tối quan trọng hơn cả việc cô lập các cây cổ thụ là các cậu phải vô hiệu hóa đám cờ lau này thành những người-ngoài-cuộc – những kẻ “thức thời” thời thượng chỉ nhướng mắt xem.

Các cậu biết rồi đấy, rất dễ thôi nhưng chớ khinh suất. Phải làm cho chúng thấy sự an toàn[7] cá nhân và gia đình là cơ bản còn tất cả thứ khác đều tuốt tuột. Phải dùng oản lộc để lôi cuốn chúng về làm thủ nhang, đồng đèn, thủ anh, lính chị cho bình vôi–bái vật–bà đồng[8].

Trên các phương tiện truyền thông, các trang mạng đưa tin những chuyện lộ hàng, gú gái kích thích cho gú-gồ hàng nóng. Các đài truyền hình phải mở ra nhiều trò chơi mua vui cá nhân cạnh tranh, kè cựa lẫn nhau kiểu “ái-đồn” (idol) “mó-đồn” (model), siêu sao điểm hẹn, ái ngã đề cao bản thân (narcissitic). Mở các chương trình đấu giá từ thiện  khuyến khích giới trung lưu tham gia phong trào làm công quả, làm từ thiện mua tín chỉ đạo đức cùng lúc tránh né vấn đề “nhạy cảm” về nước, về dân.

Một mặt các cậu tung tin rối loạn mọi thứ để tạo tâm trạng bất an, để tạo nỗi sợ hãi mơ hồ bao trùm trong cuộc sống.

Các cậu phải liên tục tăng cường đăng tải tin vật giá leo thang, cổ phiếu trồi sụt, vàng bạc kỷ lục, điện cúp, thiếu xăng, hố tử thần, tai nạn giao thông, nhà trẻ bạo hành, ly dị ly hôn, đốt nhà đốt trường, cướp đường cướp chợ.

Các cậu gài khung cho ngôn từ “trật tự”, “ổn định” với nhà nước chuyên chính độc tài và gài khung “khích động”, “hỗn loạn” cho các phong trào đấu tranh dân chủ tự do. Người dân với tâm trạng bất an thường xuyên về kinh tế, đời sống chỉ muốn “trật tự” và “ổn định” để làm ăn và như thế tự họ sẽ đứng bên lề với các “nhạy cảm” tự do dân chủ.

Các cậu phải biết đa số nhân dân rất chán ghét chế độ ta nhưng không biết phản kháng lại. Họ là số đông thầm lặng, những con dân chân lấm tay bùn, mặt cúi đất lưng đội trời, lo ngày hai bữa (thời bão giá nên 3 rút lại còn 2) đầu tắt mặt tối, chỉ thầm than thân trách phận. Họ oán, họ hận nhưng bao thời gian đã dành để kiếm cơm đổ vào cái bao tử, dạ dày thì còn hơi sức đâu để mà phản kháng. Họ bị gạt ra ngoài lề của xã hội và làm người-ngoài-cuộc của thời cuộc nhiễu nhương. Đấy là ý nguyện sâu xa của đảng ta từ ngày cướp chính quyền. Các chú mày quên rồi nhẩy.

Mặt khác các cậu đưa tin về thành công, thành đạt cá nhân, hào quang siêu sao, thần tượng để tạo một ước mơ, một đối tượng cho thanh thiếu niên  khát khao tìm kiếm với ý nghĩ rằng ta cũng có thể vươn lên. Món “kinh tế thị trường” bung ra cũng được khối việc. Chúng sẽ dồn hết tâm tư sức lực để vuơn lên với ảo tưởng mình cầm trong tay chiếc vé số độc đắc. Chúng không biết rằng những vé số độc đắc đó các anh mày đã phân phát cho thiếu chủ CCCC (con cháu các cụ) bộ sậu. Và muôn đời chúng sẽ là những người đứng bên lề.

Khi đa số chúng đã hành xử như người-ngoài-cuộc thì những cây cổ thụ kia chỉ đơn độc “làm cây thông đứng giữa trời mà reo” hò hét khản cổ, hết hơi cho đến thân tàn. Đó chẳng phải là độc chiêu chứ là gì!

Này, bà phán là đã có tiếng “chuông gọi hồn ai” thì các cậu phải biết ai ấy là các cậu đấy. Các cậu liệu hồn. Muốn giữ chân/thân thì phải khẩn trương vô-hiệu-hoá bọn cờ lau thành những người-ngoài-cuộc.


[5] Hiệu ứng người-ngoài-cuộc (Wikipedia: Bystander effect) hoặc hội chứng Genovese là một hiện tượng tâm lý xã hội đề cập đến trường hợp cá nhân không tham gia giúp đỡ trong một tình huống khẩn cấp cho nạn nhân khi đã có những người khác chung quanh. Xác suất giúp đỡ tỷ lệ nghịch với số lượng người xung quanh, nói một cách khác, số lượng của những người xung quanh càng lớn hơn thì ít có khả năng là bất kỳ một trong số họ sẽ giúp. Chỉ cần sự hiện diện của những người xung quanh khác làm đã làm giảm sự can thiệp. Điều này xảy ra bởi vì khi số người xung quanh gia tăng, bất kỳ người ngoài cuộc ít nhận thấy được sự cố, ít có khả năng xem sự kiện là một vấn đề, và ít có khả năng nhận trách nhiệm để hành động.

[6] Ai sỉ nhục kẻ sĩ?, blog Nguyễn Thông

[7] “An toàn” hay tự do?!, Đàn Chim Việt

[8] Bình vôi – bái vật – bà đồng, Vietsoul21.net


Chuỗi bài:


[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ]

Bút Gà (chấp bút Đinh Thế Huynh) gởi nhân sĩ trí thức ký kiến nghị

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/07/11 at 08:00

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi[1] đảng CSVN, vừa được giao nhiệm vụ thay thế bộ ngoại giao (gian) khoáy hũ cáy viết vài dòng gởi đám “kiến nghị viên” các cậu.

Bao “kiến nghị”, “thư ngỏ”, “thỉnh nguyện thư” đủ dạng, đủ kiểu của bá tánh, thập phương từ “cựu”,  “nguyên”, “đương” đủ mọi thành phần đã lưu trong các sọt rác công văn. Tớ phải lần mò suốt cả ngày mới moi ra được bản kiến nghị “yêu cầu Bộ Ngoại Giao cung cấp thông tin liên quan đến Trung Quốc”[2] của các cậu.

Các cậu sống trong chế độ Đảng ta từ bé tới giờ mà lại giả vờ ngây thơ gởi kiến nghị cứ như là không biết các kiến nghị tới tay ai. Từ trước đến nay các kiến nghị chỉ là việc đánh tiếng của các cánh anh Ba, anh Năm, anh Sáu với nhau để sắp xếp, thương lượng, chia chác trong bộ sậu. Các cậu bộ rồ hay sao mà chơi trò này? Phỏng tay đấy!

Tớ nhẩn nha đọc thử dăm ba kiến nghị thì chung chung đối tượng là các cơ cấu nhà nước ở các ngành lập pháp, hành pháp, tư pháp. Đó là quốc hội, bộ, hội đồng nhân dân, toà án và các cơ quan của 3 ngành. Thế nhưng trong các kiến nghị cũng hiếm khi thấy thiếu mặt các nhân sự và tổ chức của Đảng CSVN.

Nhân dân ta biết rằng gì thì gì Đảng cũng là đầu mối quyết định. Khác hẳn với công dân ở các nước dân chủ tự do họ chỉ cần đối tác với cơ cấu nhà nước chứ chẳng phải lăng nhăng với các đảng phái chính trị. Chỉ có đảng viên mới thỉnh nguyện, kiến nghị trong các sinh hoạt nội bộ đảng của họ. Riêng nhân dân ta thì đã bị thấm nhuần cái (dở hơi) “đỉnh cao trí tuệ” Đảng (độc tài) cộng sản Việt Nam không hề thấy ở bất cứ quốc gia quân chủ lập hiến hoặc dân chủ nào.

Nhưng mà thôi, kiến nghị, kiến nghiệp hoặc kiến khoai cũng đều rách việc cả. Chúng tớ chả bao giờ phải giải bày, phúc đáp cho bất cứ kiến nghị nào từ trước tới nay. Động thái (chuyên) chính của Đảng ta đối với các kiến nghị này là đưa tên các người ký tên trong kiến nghị vào sổ đen “sổ phong thần” (black book) nằm trong tầm ngắm và sai (nha bộc) thủ trưởng làm công tác tư tưởng, sai an ninh theo dõi, sai bạn bè lánh xa, sai đồng nghiệp dè chừng. Áp lực tư tưởng, quan hệ, kinh tế không được thì khiến đám sai nha “làm luật”. Thế là xong chuyện.

Trong đám “Kiến nghị viên” các cậu lại có cả tay Lê Hiếu Đằng. Chả nhẽ tay ấy không cho các cậu biết là trong thư riêng Bút Gà (chấp bút Đinh Thế Huynh) trả lời ông Lê Hiếu Đằng hôm nọ “Chúng tớ đã nói trắng phớ với các cậu rồi đấy nhé. Đừng có mà ‘thư ngỏ’, ‘thỉnh nguyện thư’, ‘kiến nghị thư’ cái gì gì cho rách việc.

Được đấy, tay Đằng này thích đùa dai nhỉ. Cậu ấy hiện đang là Phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật thuộc Ủy ban T. Ư. Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thế mà lại dây vào đám “kiến nghị viên” lăng nhăng này. Ối giời, tư vấn tư viếc gì về dân chủ và pháp luật cho mà muối mặt. Cậu ấy biết rõ là cái Mặt trận mặt mo đầy lũ ù lì thì chỉ chuối thôi.

Cậu ấy cũng biết rằng ở các nước dân chủ tự do thì những gì khuất tất hoặc bức xúc công dân thì Quốc hội gọi ra điều trình, trực tuyến truyền thanh truyền hình cho tất cả mọi người biết. Các bộ, các ngành cứ mà sắp hàng giải thích, giải trình cho mà bằng thích. Còn ở nước ta thì “huề” cho thiên hạ cười xuề.

Thế mà có tay lại đặt câu hỏi “kiến nghị của đại biểu quốc hội đi đâu?”[3]. Có đúng là vớ vẩn không! Cứ như là ở lỗ nẻ chui lên, ở trên trời rớt xuống ấy. Đảng và nhà nước ta đã hoàn thiện cơ chế tam quyền thâm (phân) nhập (lập), kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông, kiểu đèn cù nên cù ca cù cưa một lúc là hoá vàng cả.

Hành pháp, Lập pháp, Tư pháp cũng đều là chúng tớ thì các cậu có mà chết trố nhá. Chúng tớ cứ để các cậu chạy lòng vòng hết từ hội đồng nhân dân, sang mặt trận, qua bộ ngành, đến quốc hội, tới bộ chính trị, trở lại thanh tra là chóng mặt chả biết tự mình ở đâu nữa chứ lại hỏi đi đâu. Chúng tớ cho các cậu “đến hẹn nại nên” ngày này sang ngày nọ. Chúng tớ quay các cậu như dế. Vui thật!

Các cậu có ranh mãnh cách mấy thì cũng không qua mặt được đảng ta. Các cậu lại cứ hay trích dẫn lời “Bác Hồ” để lên lớp chúng anh. Có mà qua mắt thánh! Đảng ta là chúa chổm chuyên chôm chỉa mà lị. Lúc tiên đế lon ton lập nghiệp thì đã “sáu ngón” thuổm của người thành của mình, từ tên tuổi đến tác phẩm để giả tạo thanh danh. Nguyễn Ái Quốc[4], bút danh tập thể của ba người (Nguyễn An Ninh, Nguyễn Thế Truyền, và Phan Văn Trường) bị bác vơ vào rồi Ngục Trung Nhật Ký[5] cũng của Lý lão gia nào đó cũng bị thuổm. Bác đã có bao ranh ngôn từ nghề đạo trích/chích. Hồ (Cáo) Chí (Chích) Minh (Tinh) chẳng phải cáo già hơn tất cả bậc nhân sĩ quân tử cùng thời à.

Riêng tớ đây chấp bút cho anh Đinh Thế Huynh dùng bút danh Bút Gà thì chẳng phải sợ mất hỗn danh như bộ ba Nguyễn An Ninh, Nguyễn Thế Truyền và Phan Văn Trường bị phổng tay bởi Hồ (Cáo) cái bút danh ông “Nguyễn yêu nước” (Nguyễn Ái Quốc).

Đảng ta luôn noi gương Bác Hồ, triệt để độc quyền yêu nước, nhân dân ai muốn yêu nước cũng phải yêu nước “chui” hoặc xin-cho. Mọi công dân có lòng yêu nước tự phát là vi phạm “luật” Đảng và Nhà nước ta.

Các cậu có biết là “không thể phá gỡ lâu đài của người chủ bằng công cụ của người chủ” (“The master’s tool will never dismantle the master’s house”, Audre Lorde) chăng. Các cậu cứ tha hồ trích dẫn lời Bác Hồ để “dạy dỗ” chúng tớ thì chỉ tổ làm lợi cho các anh mày thôi.

Các cậu gián tiếp tạo chính danh cho Đảng ta mà chúng tớ là người cầm trịch. Hoan nghênh tinh thần củng cố lâu đài Bác-Đảng nơi các anh đang ngự trị. Đảng ta giờ chẳng cần phát động phong trào học tập “tư tưởng Hồ Chí Minh” làm gì vì các cậu đã giúp chúng tớ tuyên truyền tư tưởng trồng người thuộc giống nhai lại.

Này nhé tớ bảo cho các cậu biết để sau này chẳng còn vờ vịt “em chả” rồi ấm ớ (ức) với tớ. Cái cậu Nguyễn Tiến Trung gởi kiến nghị năm hai ngàn linh sáu về “Dân có quyền kiến nghị, Đảng và Nhà nước phải biết đáp ứng nguyện vọng của dân”[6]. Tay Cù Huy Hà Vũ gởi “Kiến nghị đại xá toàn bộ viên chức VNCH”[7]. Các cậu có biết là chúng tớ giải quyết ra sao chưa nhẩy? Chúng tớ cứ lẳng lặng để đấy rồi khi ra tay thì “giải quyết” chóng gọn. A lê hấp vào ngay hỏa lò.

Đúng là các cậu hâm thật. Kiến nghị cái gì, có mà (con) kiến (kiện củ) khoai.

Đang bận chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh gởi TBT TTXVN đây chưa xong mà cũng phải đành tạm dừng để sổ toẹt vài dòng cho các cậu đấy. Chán chửa!


[4] Văn bản Nguyễn Ái Quốc, diễn đàn thế kỷ


Chuỗi bài:


[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ]

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị: Cứ đổ cho thế lực thù địch xúi dục là OK!

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/07/09 at 10:07

Nhân dân Vệ ở kinh thành suốt tháng nay, cứ cách đúng 7 ngày lại đi biểu tình chống dã tâm của bọn cầm quyền nước Tề.

Nhà Tề lấy làm lo, mà oái ăm thay nhà Vệ cũng lấy làm lo.

Ấy là người ta mới nói.

– Chung một mối lo, thắm tình hữu nghị.

Nhà Tề lo, bọn dân Vệ cứ nhặng xị như thế, thì chuyện thôn tính biển Nam Hải bao giờ mới xong. Chiến lược toan tính mấy chục năm, giờ là lúc chín muồi, không gặt hái thành quả bây giờ đợi đến bao giờ có cơ hội.

Nhà Vệ lại lo rằng, cứ biểu tình như thế, thì thể thống triều đình, uy tín với dân chúng còn đâu nữa. Chuyện này quan trọng hơn chuyện mất biển đảo.

Thế nên nhà Tề ghét đám dân biểu tình nước Vệ một, thì nhà Sản nước Vệ lại ghét dân biểu tình ấy gấp hai.

Lúc khó khăn ấy, nhà Sản mới sai quan đối ngoại Hồ tư mã đi sứ sang Tề, bàn chuyện làm sao giải quyết êm đẹp, cốt sao ngăn được đám biểu tình giữ gìn hòa hiếu hai nước, chuyện biển đảo thì dù sao còn người đây, còn của đấy. Chỗ hữu nghị anh em, đi đâu mà chạy làng được.

Lúc thương thảo chuyện dẹp biểu tình, quan Tề hỏi.

– Thế đã giáo dục chúng chưa?

Quan Vệ nói

– Bọn chúng toàn nhân sĩ, trí thức, lý lẽ cứng rắn đâu ra đấy. Không thể nào bắt bẻ được, nước Vệ đã vời những bậc giám học hàm cao cấp ra thuyết giảng chúng ngừng. Nhưng lý lẽ của chúng còn hay hơn cả người thuyết giảng. Đấu lý với chúng mà sai, thì người ủng hộ chúng lại càng tăng. Nước bề tôi làm chuyện đó vài lần, thấy kết quả còn ngược lại, nên đã ngừng việc đó

Quan Tề hỏi.

– Thế đưa quân ra thị uy chưa?

Quan Vệ tâu.

– Dạ, đưa nhiều lắm, quân xanh, đỏ, tím, vàng, trắng, nâu có hết. Dàn ngang, dàn dọc nhưng chúng không khiếp.

Quan Tề trách

– Quân thị uy, mà nét mặt không tỏ uy phong, khó mà làm chúng sợ. Còn làm những gì nữa?

Quan Vệ.

– Dạ cho người nhập đoàn biểu tình dò la tung tích từng đứa, sau tính cách trị ngầm. Đồng thời ra lệnh ngăn cấm ở các trường học, chỗ làm, nơi ở…. nhưng cũng không hiệu quả lắm vì chưa tìm được lý do chính đáng.

Quan Tề bảo.

– Kể ra không có lý do, mà mạnh tay với bọn nó. Việc lại càng khó hơn. Nay chưa có kế gì, người cứ ở lại đây chơi vài bữa.

Quan Vệ lưu ở đất Tề, ăn chơi, hưởng lạc, của ngon vật lạ không thiếu thứ gì. Đến hôm thứ ba thì tin từ nước Vệ báo sang, lại biểu tình chống Tề lần thứ năm ở kinh thành. Nghe tin ấy Hồ Tư Mã rụng rời chân tay, vội vàng đến gặp quan thượng thư nhà Tề yết kiến xin chỉ đạo.

Quan nhà Tề nghe tin, cũng bồn chồn, ruột gan như lửa đốt, nghĩ mãi chưa ra kế sách gì. Lúc bí bách, bèn rủ Hồ Tư Mã nước Vệ đi dạo ở ngoài đường cho đỡ căng thẳng.

Hai quan đang đi đường, bỗng nghe có tiếng ầm ĩ. Ngó vào xem thì ra có đám cãi lộn giữa hai vợ chồng. Hỏi người dân mới biết thằng chồng lấy tiền của vợ đi đánh bạc, vợ nó không cho, kêu gào thảm thiết, níu tay níu áo lại. Giằng co gây ầm ĩ, hàng xóm có ý bênh con vợ. Thằng chồng đuối lý, con vợ được thể càng la to. Bỗng thằng chồng chỉ vào ông hàng xóm nói

– Mày bênh nó, đúng là mày cả nó có tình ý. Chính vì nó có tình ý với mày, tao phải lấy tiền của nó cất đi. Mày không có tình ý thì mày bênh nó làm gì.

Ông hàng xóm ngỡ ngàng không biết phân bua thế nào, tên chồng quay sang con vợ mắng.

– Bình thường mày có la lối thế này không, giờ mày phải lòng giai, nghe nó xúi dục, mày mới làm ầm ĩ thế này. Thưa bà con, rõ ràng con này là với thằng kia là gian phu, dâm phụ, chúng muốn làm to chuyện này để lấy cớ trình quan. Bà con chứng giám.

Bà con hàng xóm nghe xong, ngẩn người ra. Người thì bán tín, bán nghi, người thì cũng sợ nó vu lây sang mình. Ai nấy đều nín thinh. Thằng chồng nhân lúc đó đạp con vợ một đạp rồi ôm gói bạc lủi mất.

Đám đông tự giải tán, để lại con vợ gã cờ bạc khóc thút thít vì mất của.

Quan Tề kéo quan Vệ vào góc đường nói

– Mai ngươi về được rồi.

Quan Vệ sững sờ hỏi

– Về thì biết ăn nói sao?

Quan Tề thì thầm

– Về cứ vu cho đám biểu tình kia, là do thế lực thì địch xúi dục. Đám ấy đứa lo thanh minh, đứa sợ liên lụy, còn tinh thần đâu mà tụ tập.

Hồ Tư Ma nghe thế, vỗ tay cười.

– Quả là cao kiến, nước Vệ nhờ ơn phúc tổ tiên xui khiến dẫn đường mà biết hợp tác toàn diện với Tề, có gì bế tắc còn thỉnh giáo xin chỉ dẫn. Nước Tề còn nhiều anh tài như đại quan, nhất định mãi mãi hùng cường, nước Vệ theo đó mà được nhờ.

Hồ Tư Mã khẩn trương về nước, cả đoàn đi suốt ngày đêm không nghỉ. Về đến kinh thành yết kiến các quan đại thần chính sự. Hôm sau loa nước Vệ nói rằng.

– Chuyện nhóm dân biểu tình là do bọn bên ngoài xúi dục, nhà Sản với nước Tề tình hữu nghị, keo sơn không thể nào có bụng ấy.

Nguồn: blog Người buôn gió

Cùng tác giả:

Người Buôn Gió – Tái cơ cấu thần chưởng

Người Buôn Gió – Đêm dài biên ải

Người Buôn Gió: 18-3 trại Thanh Hà

Người Buôn Gió – Người Nông Dân Nổi Dậy

Người Buôn Gió – Hóa ra đều ăn cắp hết

Người Buôn Gió – Đi tù và đi cải tạo

Người Buôn Gió – Con trâu của ai?

Người Buôn Gió – Hà Nội trong mắt ai

Loạt bài Đại Vệ Chí Dị:

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió –  Đại Vệ Chí Dị – Mọi sự quái đản đều là do… thế lực thù địch

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị: Cứ đổ cho thế lực thù địch xúi dục là OK!

Bút Gà (chấp bút Đinh Thế Huynh) gởi Tổng Biên Tập TTXVN và các báo

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/07/04 at 13:13

Việt Nam có trên 700 tờ báo (nguồn Danchimviet.info)

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi[1]đảng CSVN, lại phải khoáy hũ cáy viết vài dòng gởi 4T(TT-TT), TTXVN, tổng biên tập và nhà báo các cậu.

Các cậu có mà báo cô (đầu) thì đúng hơn. Viết (chẳng) lách chẳng ra làm sao nên mới ra cớ sự này.  Giới về vườn, các tay trí thức và các báo ngoài lề và nước ngoài đang mắng sa sả thì nàm sao không đến tai thủ anh. Giận quá nên (thủ) anh Huynh bảo tớ viết lời huấn thị các cậu.

Các cậu là công bộc có quen hèn với bộ sậu (sâu bọ) thì đã đành. Ít gì các cậu cũng có tí ăn học lẫn học ăn thì phải phải biết chuyện “cửa trước, cửa sau”. Sờ sờ trước mắt như vậy mà các cậu lại nói “có một số ít người đã tự phát tụ tập”[2]. Thế nên chúng chửi các cậu hèn với “đôi lời về liêm sĩ của báo chí” thì tớ chẳng lấy gì ngạc nhiên. Đáng tội là các anh lại phải vạ lây. Thế mới khổ thân tớ lại phải chấp bút huấn dụ bọn cậu đây.

Giời ạ! Các cụ có nói là “làm đầy tớ thằng khôn còn hơn làm thầy thằng dại” quả chẳng sai tí tị nào. Các cậu dại quá làm mất mặt cả mấy anh. Ai lại cho bút sa “Đó là thông tin sai sự thật” thế có chết không hở.

Các anh ra lệnh miệng (cửa sau) là như vậy vậy.  Độ nhạy cảm của các cậu nằm ở xó nào? Các cậu phải biết triển khai tô son trét phấn trưng bày ra (cửa trước) để mà mắt quần chúng chứ. Thời buổi này là thời in-tờ-nét chứ đâu phải thời i-tờ-rít mà các cậu lấy thúng úp voi mãi.  Hay là các cậu ấm ức (phận ăn xin) nên “đểu” với chúng anh?

Chúng tớ biết tỏng là bọn cậu chỉ thói ranh mãnh xun xoe “đồng chí” với các anh ở cửa trước thế thôi. Các cậu nên biết phận đồng chí “đổ bô” mà hoàn tất nhiệm vụ của bộ sậu giao phó ngay thôi. Cái “lỗi anh đánh máy” đã quá cũ rồi đấy nhé, đừng có mà trêu ngươi.

Lại còn cả lũ thằng báo khác đăng lại y nguyên, chẳng thì nà mà tư duy động não gì tất. Thế thì cháo cơm được gì. Cái “tự do báo chí” của nhà nước ta chẳng phải tồ tồ lộ ra làm bẽ mặt à! Đúng là lũ nhà báo ăn hại, báo cơm.

Ngân sách nhà nước chi phí trong công tác phí, phong bì, liên hoan cho đảng bộ, cán bộ cơ quan nhà báo để cho các anh chỉ làm việc sao chép ấy à? Có đần lắm thì cứ làm thinh im ỉm như Thành Đoàn (Thanh Niên), Mặt Trận Tổ Quốc và Quốc Hội nhà ta mà lại đỡ hại. Ví bọn nhân dân phản động chúng có chê là hèn (vốn sẵn) cũng còn hơn bị chửi là vô liêm sỉ.

Lời xưa có câu là “mồm miệng đỡ tay chân” chắc quên bén rồi nhẩy? Nhiệm vụ của các cậu là phải lanh mồm, lẹ miệng nói năng che (bợ) chở (đỡ) cho các anh. Quên tiệt rồi à? Các cậu viết đếch gì để chúng chửi, chúng phẫn uất, chúng lại “túm năm tụ bẩy” (tớ nhắc cho các cậu là phải viết lại cho ra trò!) nhất là bọn thanh niên sinh viên đầy nhiệt huyết làm phiền các anh. Các anh lại phải điều động vô số công an, an ninh chìm nổi bám ráo riết đám thanh niên sinh viên hom hem thân cò ấy chứ.  Phải thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với đám đấy cho dẫu chúng không một tấc sắt trong tay.

Chuyện uy hiếp tinh thần là mực thước mà đảng ta luôn tâm niệm đối với bất cứ xáo trộn hòa bình nào dù chỉ là mức độ pháo tẻ. Mà các cậu biết rồi đấy. Cứ cậy đến lũ “còn đảng còn mình” muốn chúng nó no thì cũng phải cúng kiến cho nó no. Chứ âm binh đâu phải muốn điều (động) lúc nào cũng được.

Này nhá, các cậu đã quá rõ chuyện mấy thằng hăng máu chửi Đảng và Nhà nước là hèn và vô liêm sỉ thì cũng chỉ vài cái Tết từ hai linh bảy. Chuyện quan trọng sâu xa hơn là người dân nằm vạ kêu ca khiếu kiện đủ mọi việc tất tật đến Đảng và Nhà nước, chuyện công nhân đình công bãi thị thời bão giá. Cái cảnh chúng nó ta thán rên xiết cho mình là nạn nhân của áp bức, bạo hành, lũng lạm bởi các đồng chí ta ở các địa phương xã, huyện, tỉnh, thành phố, công đoàn thì năm này qua năm khác chẳng còn nhớ là bắt đầu khi nào.

Chúng đã mở miệng kêu ca là nạn nhân thì việc đầu tiên là ta phải bịt miệng ngay. Chước kế tiếp là phải làm sao cho bọn chúng thành tòng phạm. Nếu chưa thấy hiệu quả mấy thì dùng chước hữu hiệu nhất sau cùng. Các cậu phải tập trung tư thế và áp chế tâm lý ngườibên lề của đám đông.

Bịt miệng là một việc rất dễ làm đối với các cậu đúng không nào? Thì cứ tiếp tục thế nhé. Các cậu còn lạ gì phận sự của mình là che mắt, bịt miệng đám dân đen, đưa tin từ lề (phải) này sang lề (trái) kia, đánh hỏa mù.

Các cậu cứ tiếp tục đẩy mạnh đăng tải nhồi nhét vào đầu chúng  những chuyện chó cán xe, chuyện hở rốn, hở mông, hở ngực, hở toà thiên nhiên, chuyện hoa hậu (lậu), ca sĩ, siêu sao (sạo), khủng (khùng) sao, chuyện giết người, cướp của, thanh toán, tự tử. Chúng nó đọc đó, biết đó, rồi có mà mở miệng cũng chỉ nói thế đó. Chẳng là hình thức bịt miệng thì là gì!

Quá dễ đấy thôi. Chỉ cần nhớ nằm lòng nghị quyết (của) 4T: Tình, Tiền, Tài, Tử. Các cậu phải vận động sáng tạo chứ đừng bôi bác kiểu mấy thằng cơ bắp áp giải bịt miệng cha Lý lúc ra toà. Hình ảnh ấy bị đem bêu rếu khắp hoàn cầu như thế đấy thì hơi bị tắc tị cho cái “dân chủ tự do” của nhà nước ta và xấu mặt cả các cậu lẫn chúng tớ đấy.

Xem gương các anh nhá. Mấy tay bờ-lóc-gờ trên mạng thì ta cứ “mời” uống trà cho té đái và ăn (còm) CAM thối bụng. Khoá trái cửa, chận đường, giam xe, mời vào nhà nghỉ thoải mái thì chúng khỏi mà mở miệng. “Mời” (mỏi) miệng ranh đe không được thì chúng tớ đã bịt miệng tay Điếu Cày bằng án trốn thuế, anhbaSG và mấy tay đấu tranh dân chủ bằng các án khác nhau.

Ngay cả tay cóc tía Cù Huy Hà Vũ dám kiện Thủ tướng, ủy viên BCT thì Đảng đã toan bịt miệng bằng hai bao cao su. Bàn quan thiên hạ chê là trò bẩn, bị thủng thùng thì cứ đem còng 88 ra là xong chuyện. Các cậu biết (điều) bưng bô thì chúng tớ cũng biết dùng bổng lộc dán mõm đúng không nào. Chứ không thì các cậu cũng sủa âu ấu (ẩu) thế thôi.

Đảng và nhà nước ta đã triển khai chước tòng phạm từ xã hội đen, ma-phi-a để đào tạo con người “xã hội chủ nghĩa”. Đảng ta guộc chặt cán bộ, dân quân, đoàn viên, phụ nữ, thiếu nhi thành tòng phạm cùng với Đảng và Nhà nước để chỉ điểm, tố cáo, vu khống, khủng bố, đàn áp, thanh trừng những người khác.

Trong cái thời “ngày long trời – đêm lở đất” ấy Đảng ta dẫn dắt (xỏ mũi) những con người “lý tưởng” thoát ly ra khỏi gia đình, ra khỏi vòng đạo lý, gia nhập vào đảng cộng sản để buộc phải nhúng tay (chàm) vào những tội phạm mà họ không thể gỡ ra được. Đảng (sai) khiến họ chối bỏ cha mẹ, anh em, bè bạn không dám nhìn mặt, ngay cả đến lúc lìa đời. Đối với đám trí thức, văn nghệ sĩ thì Đảng ta buộc họ nói, viết những lời “phê bình”, “kiểm điểm” uế danh thiên cổ để bịt miệng và bẻ bút chúng về sau.

Trong thời “kinh tế thị trường” này thì Đảng ta lại có nhiều phương tiện và lợi nhuận để câu gài họ thành tòng phạm. Chỉ cần bắt họ phải nhũn một tí, phải luồn cúi một tị trong cơ chế “xin cho” để họ biết phận tôi đòi thì cái liêm sĩ và lương tâm của chúng sẽ bị gọt dũa dần dần. Thế là chúng phải biện hộ, chạy chữa cho chính bản thân chúng và cho cả Đảng ta.

Ngày nay dẫu chúng đã được tiếp cận với những thông tin “Chủ nghĩa Cộng sản là tội ác chống nhân loại”[3] dưới các lãnh tụ Lenin, Stalin, Polpot, Mao Trạch Đông, Ceausescu, Hồ Chí Minh trong Quốc Tế Cộng Sản nhưng chúng vẫn phải tự lừa dối, bám víu, chữa chạy cho “lãnh tụ” vĩ đại đang được tôn thờ.

Đảng ta đã đưa cái cứu cánh “Thống nhất đất nước” để cho chúng bám víu vào và biện minh cho phương tiện “cuộc chiến tranh thần thánh” làm chết cả bao (triệu) thanh niên trai trẻ, dân lành trong cuộc chiến tương tàn. Đảng ta nắm tâm lý là chúng không thể chấp nhận sự thật phải (bị) làm “cháu ngoan” của một Bác Hồ hai mặt (hai mang). Chúng không thể nhìn nhận một Bác Hồ dối trá, chối (và giết) vợ, chối con, thủ tiêu đồng chí, bán bạn, và bán nước.

Khác với phần đông trí thức Việt Nam, thành phần giới trí thức cánh tả Tây Âu đã mở mắt thức tỉnh lương tâm trước thảm hoạ thuyền nhân (boat people). Bọn chúng không những phản tỉnh, đoạn tuyệt cộng sản, mà lại còn giúp đỡ bọn “phản động” vượt biên, vượt biển có được đời sống tự do. Thế nhưng cái rủi hoá thành cái may, nay Đảng và nhà nước ta tha hồ “vơ vét” qua cái vòi ngàn dặm để hút lấy cả chục tỷ đô-la của đám “bơ thừa sữa cặn”, tàn tích cặn bã “Mỹ-Ngụy”.

À, suýt tí nữa là tớ quên bẵng đi một công tác tâm lý cực kỳ quan trọng. Đảng ta đã “quàng khăn đỏ” (vấy máu) vào những tâm hồn non nớt, trinh nguyên của các thiếu nhi để “trồng người” tòng phạm. Một tiến trình Đội-Đoàn-Đảng “trồng người” tuân thủ: đội viên hát nói như vẹt, đoàn viên phấn đấu phục tùng câm như hến, và đảng viên với “bục công an giữa trái tim người”[4]. Đó là một sách lược vĩ đại của Đảng CSVN ta.

Chậc, đã quá giờ tớ phải đi hầu các cụ. Các cậu làm tớ trễ nải “công vụ”. Tớ phải chạy ngay tới “Phòng Vàng” (Golden Room) ở nhà hàng Long Đình[5] để tiếp các cụ bộ sậu đây.

Thôi nhá. Liệu cái đầu bã đậu của các cậu có tiếp thu được lời phán bịt miệngtòng phạm triệt để tớ nhắn nhủ đấy chưa nhẩy. Tớ sẽ khai triển chước (chiêu) người-bên-lề trong bài chấp bút tới.

Bút Gà


[4] “Nhân câu chuyện mấy người tự tử”, Lê Đạt


Chuỗi bài:


[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ]