vietsoul21

Archive for the ‘Việt Nam’ Category

Bút Gà (chấp bút Đinh Thế Huynh) gởi nhân sĩ trí thức ký kiến nghị

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/07/11 at 08:00

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi[1] đảng CSVN, vừa được giao nhiệm vụ thay thế bộ ngoại giao (gian) khoáy hũ cáy viết vài dòng gởi đám “kiến nghị viên” các cậu.

Bao “kiến nghị”, “thư ngỏ”, “thỉnh nguyện thư” đủ dạng, đủ kiểu của bá tánh, thập phương từ “cựu”,  “nguyên”, “đương” đủ mọi thành phần đã lưu trong các sọt rác công văn. Tớ phải lần mò suốt cả ngày mới moi ra được bản kiến nghị “yêu cầu Bộ Ngoại Giao cung cấp thông tin liên quan đến Trung Quốc”[2] của các cậu.

Các cậu sống trong chế độ Đảng ta từ bé tới giờ mà lại giả vờ ngây thơ gởi kiến nghị cứ như là không biết các kiến nghị tới tay ai. Từ trước đến nay các kiến nghị chỉ là việc đánh tiếng của các cánh anh Ba, anh Năm, anh Sáu với nhau để sắp xếp, thương lượng, chia chác trong bộ sậu. Các cậu bộ rồ hay sao mà chơi trò này? Phỏng tay đấy!

Tớ nhẩn nha đọc thử dăm ba kiến nghị thì chung chung đối tượng là các cơ cấu nhà nước ở các ngành lập pháp, hành pháp, tư pháp. Đó là quốc hội, bộ, hội đồng nhân dân, toà án và các cơ quan của 3 ngành. Thế nhưng trong các kiến nghị cũng hiếm khi thấy thiếu mặt các nhân sự và tổ chức của Đảng CSVN.

Nhân dân ta biết rằng gì thì gì Đảng cũng là đầu mối quyết định. Khác hẳn với công dân ở các nước dân chủ tự do họ chỉ cần đối tác với cơ cấu nhà nước chứ chẳng phải lăng nhăng với các đảng phái chính trị. Chỉ có đảng viên mới thỉnh nguyện, kiến nghị trong các sinh hoạt nội bộ đảng của họ. Riêng nhân dân ta thì đã bị thấm nhuần cái (dở hơi) “đỉnh cao trí tuệ” Đảng (độc tài) cộng sản Việt Nam không hề thấy ở bất cứ quốc gia quân chủ lập hiến hoặc dân chủ nào.

Nhưng mà thôi, kiến nghị, kiến nghiệp hoặc kiến khoai cũng đều rách việc cả. Chúng tớ chả bao giờ phải giải bày, phúc đáp cho bất cứ kiến nghị nào từ trước tới nay. Động thái (chuyên) chính của Đảng ta đối với các kiến nghị này là đưa tên các người ký tên trong kiến nghị vào sổ đen “sổ phong thần” (black book) nằm trong tầm ngắm và sai (nha bộc) thủ trưởng làm công tác tư tưởng, sai an ninh theo dõi, sai bạn bè lánh xa, sai đồng nghiệp dè chừng. Áp lực tư tưởng, quan hệ, kinh tế không được thì khiến đám sai nha “làm luật”. Thế là xong chuyện.

Trong đám “Kiến nghị viên” các cậu lại có cả tay Lê Hiếu Đằng. Chả nhẽ tay ấy không cho các cậu biết là trong thư riêng Bút Gà (chấp bút Đinh Thế Huynh) trả lời ông Lê Hiếu Đằng hôm nọ “Chúng tớ đã nói trắng phớ với các cậu rồi đấy nhé. Đừng có mà ‘thư ngỏ’, ‘thỉnh nguyện thư’, ‘kiến nghị thư’ cái gì gì cho rách việc.

Được đấy, tay Đằng này thích đùa dai nhỉ. Cậu ấy hiện đang là Phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật thuộc Ủy ban T. Ư. Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thế mà lại dây vào đám “kiến nghị viên” lăng nhăng này. Ối giời, tư vấn tư viếc gì về dân chủ và pháp luật cho mà muối mặt. Cậu ấy biết rõ là cái Mặt trận mặt mo đầy lũ ù lì thì chỉ chuối thôi.

Cậu ấy cũng biết rằng ở các nước dân chủ tự do thì những gì khuất tất hoặc bức xúc công dân thì Quốc hội gọi ra điều trình, trực tuyến truyền thanh truyền hình cho tất cả mọi người biết. Các bộ, các ngành cứ mà sắp hàng giải thích, giải trình cho mà bằng thích. Còn ở nước ta thì “huề” cho thiên hạ cười xuề.

Thế mà có tay lại đặt câu hỏi “kiến nghị của đại biểu quốc hội đi đâu?”[3]. Có đúng là vớ vẩn không! Cứ như là ở lỗ nẻ chui lên, ở trên trời rớt xuống ấy. Đảng và nhà nước ta đã hoàn thiện cơ chế tam quyền thâm (phân) nhập (lập), kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông, kiểu đèn cù nên cù ca cù cưa một lúc là hoá vàng cả.

Hành pháp, Lập pháp, Tư pháp cũng đều là chúng tớ thì các cậu có mà chết trố nhá. Chúng tớ cứ để các cậu chạy lòng vòng hết từ hội đồng nhân dân, sang mặt trận, qua bộ ngành, đến quốc hội, tới bộ chính trị, trở lại thanh tra là chóng mặt chả biết tự mình ở đâu nữa chứ lại hỏi đi đâu. Chúng tớ cho các cậu “đến hẹn nại nên” ngày này sang ngày nọ. Chúng tớ quay các cậu như dế. Vui thật!

Các cậu có ranh mãnh cách mấy thì cũng không qua mặt được đảng ta. Các cậu lại cứ hay trích dẫn lời “Bác Hồ” để lên lớp chúng anh. Có mà qua mắt thánh! Đảng ta là chúa chổm chuyên chôm chỉa mà lị. Lúc tiên đế lon ton lập nghiệp thì đã “sáu ngón” thuổm của người thành của mình, từ tên tuổi đến tác phẩm để giả tạo thanh danh. Nguyễn Ái Quốc[4], bút danh tập thể của ba người (Nguyễn An Ninh, Nguyễn Thế Truyền, và Phan Văn Trường) bị bác vơ vào rồi Ngục Trung Nhật Ký[5] cũng của Lý lão gia nào đó cũng bị thuổm. Bác đã có bao ranh ngôn từ nghề đạo trích/chích. Hồ (Cáo) Chí (Chích) Minh (Tinh) chẳng phải cáo già hơn tất cả bậc nhân sĩ quân tử cùng thời à.

Riêng tớ đây chấp bút cho anh Đinh Thế Huynh dùng bút danh Bút Gà thì chẳng phải sợ mất hỗn danh như bộ ba Nguyễn An Ninh, Nguyễn Thế Truyền và Phan Văn Trường bị phổng tay bởi Hồ (Cáo) cái bút danh ông “Nguyễn yêu nước” (Nguyễn Ái Quốc).

Đảng ta luôn noi gương Bác Hồ, triệt để độc quyền yêu nước, nhân dân ai muốn yêu nước cũng phải yêu nước “chui” hoặc xin-cho. Mọi công dân có lòng yêu nước tự phát là vi phạm “luật” Đảng và Nhà nước ta.

Các cậu có biết là “không thể phá gỡ lâu đài của người chủ bằng công cụ của người chủ” (“The master’s tool will never dismantle the master’s house”, Audre Lorde) chăng. Các cậu cứ tha hồ trích dẫn lời Bác Hồ để “dạy dỗ” chúng tớ thì chỉ tổ làm lợi cho các anh mày thôi.

Các cậu gián tiếp tạo chính danh cho Đảng ta mà chúng tớ là người cầm trịch. Hoan nghênh tinh thần củng cố lâu đài Bác-Đảng nơi các anh đang ngự trị. Đảng ta giờ chẳng cần phát động phong trào học tập “tư tưởng Hồ Chí Minh” làm gì vì các cậu đã giúp chúng tớ tuyên truyền tư tưởng trồng người thuộc giống nhai lại.

Này nhé tớ bảo cho các cậu biết để sau này chẳng còn vờ vịt “em chả” rồi ấm ớ (ức) với tớ. Cái cậu Nguyễn Tiến Trung gởi kiến nghị năm hai ngàn linh sáu về “Dân có quyền kiến nghị, Đảng và Nhà nước phải biết đáp ứng nguyện vọng của dân”[6]. Tay Cù Huy Hà Vũ gởi “Kiến nghị đại xá toàn bộ viên chức VNCH”[7]. Các cậu có biết là chúng tớ giải quyết ra sao chưa nhẩy? Chúng tớ cứ lẳng lặng để đấy rồi khi ra tay thì “giải quyết” chóng gọn. A lê hấp vào ngay hỏa lò.

Đúng là các cậu hâm thật. Kiến nghị cái gì, có mà (con) kiến (kiện củ) khoai.

Đang bận chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh gởi TBT TTXVN đây chưa xong mà cũng phải đành tạm dừng để sổ toẹt vài dòng cho các cậu đấy. Chán chửa!


[4] Văn bản Nguyễn Ái Quốc, diễn đàn thế kỷ


Chuỗi bài:


[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ]

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị: Cứ đổ cho thế lực thù địch xúi dục là OK!

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/07/09 at 10:07

Nhân dân Vệ ở kinh thành suốt tháng nay, cứ cách đúng 7 ngày lại đi biểu tình chống dã tâm của bọn cầm quyền nước Tề.

Nhà Tề lấy làm lo, mà oái ăm thay nhà Vệ cũng lấy làm lo.

Ấy là người ta mới nói.

– Chung một mối lo, thắm tình hữu nghị.

Nhà Tề lo, bọn dân Vệ cứ nhặng xị như thế, thì chuyện thôn tính biển Nam Hải bao giờ mới xong. Chiến lược toan tính mấy chục năm, giờ là lúc chín muồi, không gặt hái thành quả bây giờ đợi đến bao giờ có cơ hội.

Nhà Vệ lại lo rằng, cứ biểu tình như thế, thì thể thống triều đình, uy tín với dân chúng còn đâu nữa. Chuyện này quan trọng hơn chuyện mất biển đảo.

Thế nên nhà Tề ghét đám dân biểu tình nước Vệ một, thì nhà Sản nước Vệ lại ghét dân biểu tình ấy gấp hai.

Lúc khó khăn ấy, nhà Sản mới sai quan đối ngoại Hồ tư mã đi sứ sang Tề, bàn chuyện làm sao giải quyết êm đẹp, cốt sao ngăn được đám biểu tình giữ gìn hòa hiếu hai nước, chuyện biển đảo thì dù sao còn người đây, còn của đấy. Chỗ hữu nghị anh em, đi đâu mà chạy làng được.

Lúc thương thảo chuyện dẹp biểu tình, quan Tề hỏi.

– Thế đã giáo dục chúng chưa?

Quan Vệ nói

– Bọn chúng toàn nhân sĩ, trí thức, lý lẽ cứng rắn đâu ra đấy. Không thể nào bắt bẻ được, nước Vệ đã vời những bậc giám học hàm cao cấp ra thuyết giảng chúng ngừng. Nhưng lý lẽ của chúng còn hay hơn cả người thuyết giảng. Đấu lý với chúng mà sai, thì người ủng hộ chúng lại càng tăng. Nước bề tôi làm chuyện đó vài lần, thấy kết quả còn ngược lại, nên đã ngừng việc đó

Quan Tề hỏi.

– Thế đưa quân ra thị uy chưa?

Quan Vệ tâu.

– Dạ, đưa nhiều lắm, quân xanh, đỏ, tím, vàng, trắng, nâu có hết. Dàn ngang, dàn dọc nhưng chúng không khiếp.

Quan Tề trách

– Quân thị uy, mà nét mặt không tỏ uy phong, khó mà làm chúng sợ. Còn làm những gì nữa?

Quan Vệ.

– Dạ cho người nhập đoàn biểu tình dò la tung tích từng đứa, sau tính cách trị ngầm. Đồng thời ra lệnh ngăn cấm ở các trường học, chỗ làm, nơi ở…. nhưng cũng không hiệu quả lắm vì chưa tìm được lý do chính đáng.

Quan Tề bảo.

– Kể ra không có lý do, mà mạnh tay với bọn nó. Việc lại càng khó hơn. Nay chưa có kế gì, người cứ ở lại đây chơi vài bữa.

Quan Vệ lưu ở đất Tề, ăn chơi, hưởng lạc, của ngon vật lạ không thiếu thứ gì. Đến hôm thứ ba thì tin từ nước Vệ báo sang, lại biểu tình chống Tề lần thứ năm ở kinh thành. Nghe tin ấy Hồ Tư Mã rụng rời chân tay, vội vàng đến gặp quan thượng thư nhà Tề yết kiến xin chỉ đạo.

Quan nhà Tề nghe tin, cũng bồn chồn, ruột gan như lửa đốt, nghĩ mãi chưa ra kế sách gì. Lúc bí bách, bèn rủ Hồ Tư Mã nước Vệ đi dạo ở ngoài đường cho đỡ căng thẳng.

Hai quan đang đi đường, bỗng nghe có tiếng ầm ĩ. Ngó vào xem thì ra có đám cãi lộn giữa hai vợ chồng. Hỏi người dân mới biết thằng chồng lấy tiền của vợ đi đánh bạc, vợ nó không cho, kêu gào thảm thiết, níu tay níu áo lại. Giằng co gây ầm ĩ, hàng xóm có ý bênh con vợ. Thằng chồng đuối lý, con vợ được thể càng la to. Bỗng thằng chồng chỉ vào ông hàng xóm nói

– Mày bênh nó, đúng là mày cả nó có tình ý. Chính vì nó có tình ý với mày, tao phải lấy tiền của nó cất đi. Mày không có tình ý thì mày bênh nó làm gì.

Ông hàng xóm ngỡ ngàng không biết phân bua thế nào, tên chồng quay sang con vợ mắng.

– Bình thường mày có la lối thế này không, giờ mày phải lòng giai, nghe nó xúi dục, mày mới làm ầm ĩ thế này. Thưa bà con, rõ ràng con này là với thằng kia là gian phu, dâm phụ, chúng muốn làm to chuyện này để lấy cớ trình quan. Bà con chứng giám.

Bà con hàng xóm nghe xong, ngẩn người ra. Người thì bán tín, bán nghi, người thì cũng sợ nó vu lây sang mình. Ai nấy đều nín thinh. Thằng chồng nhân lúc đó đạp con vợ một đạp rồi ôm gói bạc lủi mất.

Đám đông tự giải tán, để lại con vợ gã cờ bạc khóc thút thít vì mất của.

Quan Tề kéo quan Vệ vào góc đường nói

– Mai ngươi về được rồi.

Quan Vệ sững sờ hỏi

– Về thì biết ăn nói sao?

Quan Tề thì thầm

– Về cứ vu cho đám biểu tình kia, là do thế lực thì địch xúi dục. Đám ấy đứa lo thanh minh, đứa sợ liên lụy, còn tinh thần đâu mà tụ tập.

Hồ Tư Ma nghe thế, vỗ tay cười.

– Quả là cao kiến, nước Vệ nhờ ơn phúc tổ tiên xui khiến dẫn đường mà biết hợp tác toàn diện với Tề, có gì bế tắc còn thỉnh giáo xin chỉ dẫn. Nước Tề còn nhiều anh tài như đại quan, nhất định mãi mãi hùng cường, nước Vệ theo đó mà được nhờ.

Hồ Tư Mã khẩn trương về nước, cả đoàn đi suốt ngày đêm không nghỉ. Về đến kinh thành yết kiến các quan đại thần chính sự. Hôm sau loa nước Vệ nói rằng.

– Chuyện nhóm dân biểu tình là do bọn bên ngoài xúi dục, nhà Sản với nước Tề tình hữu nghị, keo sơn không thể nào có bụng ấy.

Nguồn: blog Người buôn gió

Cùng tác giả:

Người Buôn Gió – Tái cơ cấu thần chưởng

Người Buôn Gió – Đêm dài biên ải

Người Buôn Gió: 18-3 trại Thanh Hà

Người Buôn Gió – Người Nông Dân Nổi Dậy

Người Buôn Gió – Hóa ra đều ăn cắp hết

Người Buôn Gió – Đi tù và đi cải tạo

Người Buôn Gió – Con trâu của ai?

Người Buôn Gió – Hà Nội trong mắt ai

Loạt bài Đại Vệ Chí Dị:

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị

Người Buôn Gió –  Đại Vệ Chí Dị – Mọi sự quái đản đều là do… thế lực thù địch

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị: Cứ đổ cho thế lực thù địch xúi dục là OK!

Xích Tử – Đành phải tin đảng thôi

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2011/07/08 at 09:43

Đảng có quân đội, công an nên đảng có quyền đưa đảng viên vào thành tuyệt đại đa số đại biểu Quốc hội và cũng có quyền làm ra Hiến pháp có lợi cho mình. Đó là chuyện của cả thời kỳ lịch sử rất dài có đảng.

Đến năm 1992, biến hoá kịp thời với những thay đổi lớn ở Liên Xô và Đông Âu, đảng sửa Hiến pháp với việc cưỡng chế vào đó Điều 4. Chủ nghĩa hợp hiến kiểu Việt Nam đã đóng cửa bộ luật mẹ mà qua bao nhiêu xương máu của nhân dân, ở tất cả các quốc gia, người ta mong đó là sự thể hiện nguyện vọng của toàn dân, là công cụ để nhân dân có cách uỷ quyền và kiểm soát nhà nước một cách tốt nhất, là bản hợp đồng để nhà nước thừa nhận, tôn trọng và bảo vệ công dân mình.

Có bản hôn thú cưỡng ép như vậy, đảng cũng đồng thời có quyền tạo ra toàn bộ hệ giá trị, các chuẩn mực trong đời sống văn hoá, tinh thần của toàn dân tộc suốt mấy chục năm qua, kể cả niềm tin, tình cảm, chân lý, đạo đức, cái đẹp; đồng thời cũng nắm toàn bộ các thiết chế xã hội liên quan đến các giá trị, chuẩn mực đó cùng các nguồn lực phục vụ cho việc vận hành chúng và trực tiếp lãnh đạo, điều hành, đánh giá, thưởng phạt công cuộc vận hành đó.

Do vậy chỉ còn biết tin đảng thôi. Đảng bảo Trung Quốc là kẻ thù thì tin đó là kẻ thù; bảo là bạn thì là bạn. Đảng bảo những người vượt biên là phản quốc, rồi lại yêu nước, khúc ruột ngàn dặm thì chắc cũng đúng thôi. Đảng bảo tóc dài quần loe là đồi truỵ do Mỹ Nguỵ để lại thì phải xén tóc cắt quần; còn khi đảng cho lộ hàng bày nách phơi đùi khoe rốn qua hoa hậu, bước nhảy hoàn vũ … thì cũng chắc đó là cái đẹp thật.

Về thể chế kinh tế – chính trị, khi đảng bảo chế độ tư hữu, kinh tế thị trường, chủ nghĩa tư bản là xấu và giẫy chết thì tin thế; còn khi bảo kinh tế thị trường không đi ngược với chủ nghĩa xã hội, là một phần của chủ nghĩa xã hội, có thể xây dựng kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, thì cũng phải tin. Không tin sao được vì không có kinh tế thị trường thì lấy gì mà sống, mà tồn tại, mà làm giàu, tham nhũng, gửi tiền và con cái ra nước ngoài; kinh tế thị trường mà không định hướng xã hội chủ nghĩa thì đảng phải đổi tên sao, mà đổi tên thì làm sao còn giữa thế độc quyền được ? Rõ khổ.

Thế cho nên mấy ngày qua, các cơ quan thông tin có những ý kiến về cách giải thích việc không giảm giá xăng dầu của Petrolimex; theo đó, quan điểm cho rằng không giảm vì giá xăng dầu ở Việt Nam là do đã quá thấp so với các nước trong khu vực của doanh nghiệp này là không đúng. Qua phân tích, một số báo chí đã vạch ra sự lấp liếm của con buôn, vì giá mặt hàng đang nói ở Việt Nam đang hưởng thuế suất nhập khẩu 0%, trong khi ở tất cả các nước trong khu có thuế suất nhập khẩu rất cao. Do vậy, khi người tiêu thụ mua giá cao, họ đã gián tiếp đóng góp vào ngân sách quốc gia một khoản nghĩa vụ của mình, và doanh nghiệp góp phần vào đó qua việc nộp thuế nhập khẩu. Với Petrolimex thì không có giai đoạn tác nghiệp này, chỉ mua về, bán và hưởng chênh lệch ròng. Nhưng Petrolimex là của đảng, do đảng viên lãnh đạo quản lý, nên họ có quyền từ chối làm việc với nhà báo đến 2 lần; còn đài báo cũng là của đảng, họ có quyền đưa tin theo cách đó; nhân dân không biết thế nào mà lần, chỉ đành tin đảng thôi.

Niềm tin đó, cũng là cách thế hành xử mấy chục năm của công dân trong nhà nước cộng hoà dân chủ sớm nhất Đông Nam Á, và gần đây, bauxite, đường sắt cao tốc, phá Hội trường Ba Đình, sáp nhập Hà Tây vào Hà Nội, đến điện hạt nhân, biển Đông, yêu nước, cũng vậy. Đành lòng vậy, bằng lòng vậy.

Xích Tử

Nguồn: Dân Luận

Bút Gà (chấp bút Đinh Thế Huynh) gởi Tổng Biên Tập TTXVN và các báo

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/07/04 at 13:13

Việt Nam có trên 700 tờ báo (nguồn Danchimviet.info)

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi[1]đảng CSVN, lại phải khoáy hũ cáy viết vài dòng gởi 4T(TT-TT), TTXVN, tổng biên tập và nhà báo các cậu.

Các cậu có mà báo cô (đầu) thì đúng hơn. Viết (chẳng) lách chẳng ra làm sao nên mới ra cớ sự này.  Giới về vườn, các tay trí thức và các báo ngoài lề và nước ngoài đang mắng sa sả thì nàm sao không đến tai thủ anh. Giận quá nên (thủ) anh Huynh bảo tớ viết lời huấn thị các cậu.

Các cậu là công bộc có quen hèn với bộ sậu (sâu bọ) thì đã đành. Ít gì các cậu cũng có tí ăn học lẫn học ăn thì phải phải biết chuyện “cửa trước, cửa sau”. Sờ sờ trước mắt như vậy mà các cậu lại nói “có một số ít người đã tự phát tụ tập”[2]. Thế nên chúng chửi các cậu hèn với “đôi lời về liêm sĩ của báo chí” thì tớ chẳng lấy gì ngạc nhiên. Đáng tội là các anh lại phải vạ lây. Thế mới khổ thân tớ lại phải chấp bút huấn dụ bọn cậu đây.

Giời ạ! Các cụ có nói là “làm đầy tớ thằng khôn còn hơn làm thầy thằng dại” quả chẳng sai tí tị nào. Các cậu dại quá làm mất mặt cả mấy anh. Ai lại cho bút sa “Đó là thông tin sai sự thật” thế có chết không hở.

Các anh ra lệnh miệng (cửa sau) là như vậy vậy.  Độ nhạy cảm của các cậu nằm ở xó nào? Các cậu phải biết triển khai tô son trét phấn trưng bày ra (cửa trước) để mà mắt quần chúng chứ. Thời buổi này là thời in-tờ-nét chứ đâu phải thời i-tờ-rít mà các cậu lấy thúng úp voi mãi.  Hay là các cậu ấm ức (phận ăn xin) nên “đểu” với chúng anh?

Chúng tớ biết tỏng là bọn cậu chỉ thói ranh mãnh xun xoe “đồng chí” với các anh ở cửa trước thế thôi. Các cậu nên biết phận đồng chí “đổ bô” mà hoàn tất nhiệm vụ của bộ sậu giao phó ngay thôi. Cái “lỗi anh đánh máy” đã quá cũ rồi đấy nhé, đừng có mà trêu ngươi.

Lại còn cả lũ thằng báo khác đăng lại y nguyên, chẳng thì nà mà tư duy động não gì tất. Thế thì cháo cơm được gì. Cái “tự do báo chí” của nhà nước ta chẳng phải tồ tồ lộ ra làm bẽ mặt à! Đúng là lũ nhà báo ăn hại, báo cơm.

Ngân sách nhà nước chi phí trong công tác phí, phong bì, liên hoan cho đảng bộ, cán bộ cơ quan nhà báo để cho các anh chỉ làm việc sao chép ấy à? Có đần lắm thì cứ làm thinh im ỉm như Thành Đoàn (Thanh Niên), Mặt Trận Tổ Quốc và Quốc Hội nhà ta mà lại đỡ hại. Ví bọn nhân dân phản động chúng có chê là hèn (vốn sẵn) cũng còn hơn bị chửi là vô liêm sỉ.

Lời xưa có câu là “mồm miệng đỡ tay chân” chắc quên bén rồi nhẩy? Nhiệm vụ của các cậu là phải lanh mồm, lẹ miệng nói năng che (bợ) chở (đỡ) cho các anh. Quên tiệt rồi à? Các cậu viết đếch gì để chúng chửi, chúng phẫn uất, chúng lại “túm năm tụ bẩy” (tớ nhắc cho các cậu là phải viết lại cho ra trò!) nhất là bọn thanh niên sinh viên đầy nhiệt huyết làm phiền các anh. Các anh lại phải điều động vô số công an, an ninh chìm nổi bám ráo riết đám thanh niên sinh viên hom hem thân cò ấy chứ.  Phải thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với đám đấy cho dẫu chúng không một tấc sắt trong tay.

Chuyện uy hiếp tinh thần là mực thước mà đảng ta luôn tâm niệm đối với bất cứ xáo trộn hòa bình nào dù chỉ là mức độ pháo tẻ. Mà các cậu biết rồi đấy. Cứ cậy đến lũ “còn đảng còn mình” muốn chúng nó no thì cũng phải cúng kiến cho nó no. Chứ âm binh đâu phải muốn điều (động) lúc nào cũng được.

Này nhá, các cậu đã quá rõ chuyện mấy thằng hăng máu chửi Đảng và Nhà nước là hèn và vô liêm sỉ thì cũng chỉ vài cái Tết từ hai linh bảy. Chuyện quan trọng sâu xa hơn là người dân nằm vạ kêu ca khiếu kiện đủ mọi việc tất tật đến Đảng và Nhà nước, chuyện công nhân đình công bãi thị thời bão giá. Cái cảnh chúng nó ta thán rên xiết cho mình là nạn nhân của áp bức, bạo hành, lũng lạm bởi các đồng chí ta ở các địa phương xã, huyện, tỉnh, thành phố, công đoàn thì năm này qua năm khác chẳng còn nhớ là bắt đầu khi nào.

Chúng đã mở miệng kêu ca là nạn nhân thì việc đầu tiên là ta phải bịt miệng ngay. Chước kế tiếp là phải làm sao cho bọn chúng thành tòng phạm. Nếu chưa thấy hiệu quả mấy thì dùng chước hữu hiệu nhất sau cùng. Các cậu phải tập trung tư thế và áp chế tâm lý ngườibên lề của đám đông.

Bịt miệng là một việc rất dễ làm đối với các cậu đúng không nào? Thì cứ tiếp tục thế nhé. Các cậu còn lạ gì phận sự của mình là che mắt, bịt miệng đám dân đen, đưa tin từ lề (phải) này sang lề (trái) kia, đánh hỏa mù.

Các cậu cứ tiếp tục đẩy mạnh đăng tải nhồi nhét vào đầu chúng  những chuyện chó cán xe, chuyện hở rốn, hở mông, hở ngực, hở toà thiên nhiên, chuyện hoa hậu (lậu), ca sĩ, siêu sao (sạo), khủng (khùng) sao, chuyện giết người, cướp của, thanh toán, tự tử. Chúng nó đọc đó, biết đó, rồi có mà mở miệng cũng chỉ nói thế đó. Chẳng là hình thức bịt miệng thì là gì!

Quá dễ đấy thôi. Chỉ cần nhớ nằm lòng nghị quyết (của) 4T: Tình, Tiền, Tài, Tử. Các cậu phải vận động sáng tạo chứ đừng bôi bác kiểu mấy thằng cơ bắp áp giải bịt miệng cha Lý lúc ra toà. Hình ảnh ấy bị đem bêu rếu khắp hoàn cầu như thế đấy thì hơi bị tắc tị cho cái “dân chủ tự do” của nhà nước ta và xấu mặt cả các cậu lẫn chúng tớ đấy.

Xem gương các anh nhá. Mấy tay bờ-lóc-gờ trên mạng thì ta cứ “mời” uống trà cho té đái và ăn (còm) CAM thối bụng. Khoá trái cửa, chận đường, giam xe, mời vào nhà nghỉ thoải mái thì chúng khỏi mà mở miệng. “Mời” (mỏi) miệng ranh đe không được thì chúng tớ đã bịt miệng tay Điếu Cày bằng án trốn thuế, anhbaSG và mấy tay đấu tranh dân chủ bằng các án khác nhau.

Ngay cả tay cóc tía Cù Huy Hà Vũ dám kiện Thủ tướng, ủy viên BCT thì Đảng đã toan bịt miệng bằng hai bao cao su. Bàn quan thiên hạ chê là trò bẩn, bị thủng thùng thì cứ đem còng 88 ra là xong chuyện. Các cậu biết (điều) bưng bô thì chúng tớ cũng biết dùng bổng lộc dán mõm đúng không nào. Chứ không thì các cậu cũng sủa âu ấu (ẩu) thế thôi.

Đảng và nhà nước ta đã triển khai chước tòng phạm từ xã hội đen, ma-phi-a để đào tạo con người “xã hội chủ nghĩa”. Đảng ta guộc chặt cán bộ, dân quân, đoàn viên, phụ nữ, thiếu nhi thành tòng phạm cùng với Đảng và Nhà nước để chỉ điểm, tố cáo, vu khống, khủng bố, đàn áp, thanh trừng những người khác.

Trong cái thời “ngày long trời – đêm lở đất” ấy Đảng ta dẫn dắt (xỏ mũi) những con người “lý tưởng” thoát ly ra khỏi gia đình, ra khỏi vòng đạo lý, gia nhập vào đảng cộng sản để buộc phải nhúng tay (chàm) vào những tội phạm mà họ không thể gỡ ra được. Đảng (sai) khiến họ chối bỏ cha mẹ, anh em, bè bạn không dám nhìn mặt, ngay cả đến lúc lìa đời. Đối với đám trí thức, văn nghệ sĩ thì Đảng ta buộc họ nói, viết những lời “phê bình”, “kiểm điểm” uế danh thiên cổ để bịt miệng và bẻ bút chúng về sau.

Trong thời “kinh tế thị trường” này thì Đảng ta lại có nhiều phương tiện và lợi nhuận để câu gài họ thành tòng phạm. Chỉ cần bắt họ phải nhũn một tí, phải luồn cúi một tị trong cơ chế “xin cho” để họ biết phận tôi đòi thì cái liêm sĩ và lương tâm của chúng sẽ bị gọt dũa dần dần. Thế là chúng phải biện hộ, chạy chữa cho chính bản thân chúng và cho cả Đảng ta.

Ngày nay dẫu chúng đã được tiếp cận với những thông tin “Chủ nghĩa Cộng sản là tội ác chống nhân loại”[3] dưới các lãnh tụ Lenin, Stalin, Polpot, Mao Trạch Đông, Ceausescu, Hồ Chí Minh trong Quốc Tế Cộng Sản nhưng chúng vẫn phải tự lừa dối, bám víu, chữa chạy cho “lãnh tụ” vĩ đại đang được tôn thờ.

Đảng ta đã đưa cái cứu cánh “Thống nhất đất nước” để cho chúng bám víu vào và biện minh cho phương tiện “cuộc chiến tranh thần thánh” làm chết cả bao (triệu) thanh niên trai trẻ, dân lành trong cuộc chiến tương tàn. Đảng ta nắm tâm lý là chúng không thể chấp nhận sự thật phải (bị) làm “cháu ngoan” của một Bác Hồ hai mặt (hai mang). Chúng không thể nhìn nhận một Bác Hồ dối trá, chối (và giết) vợ, chối con, thủ tiêu đồng chí, bán bạn, và bán nước.

Khác với phần đông trí thức Việt Nam, thành phần giới trí thức cánh tả Tây Âu đã mở mắt thức tỉnh lương tâm trước thảm hoạ thuyền nhân (boat people). Bọn chúng không những phản tỉnh, đoạn tuyệt cộng sản, mà lại còn giúp đỡ bọn “phản động” vượt biên, vượt biển có được đời sống tự do. Thế nhưng cái rủi hoá thành cái may, nay Đảng và nhà nước ta tha hồ “vơ vét” qua cái vòi ngàn dặm để hút lấy cả chục tỷ đô-la của đám “bơ thừa sữa cặn”, tàn tích cặn bã “Mỹ-Ngụy”.

À, suýt tí nữa là tớ quên bẵng đi một công tác tâm lý cực kỳ quan trọng. Đảng ta đã “quàng khăn đỏ” (vấy máu) vào những tâm hồn non nớt, trinh nguyên của các thiếu nhi để “trồng người” tòng phạm. Một tiến trình Đội-Đoàn-Đảng “trồng người” tuân thủ: đội viên hát nói như vẹt, đoàn viên phấn đấu phục tùng câm như hến, và đảng viên với “bục công an giữa trái tim người”[4]. Đó là một sách lược vĩ đại của Đảng CSVN ta.

Chậc, đã quá giờ tớ phải đi hầu các cụ. Các cậu làm tớ trễ nải “công vụ”. Tớ phải chạy ngay tới “Phòng Vàng” (Golden Room) ở nhà hàng Long Đình[5] để tiếp các cụ bộ sậu đây.

Thôi nhá. Liệu cái đầu bã đậu của các cậu có tiếp thu được lời phán bịt miệngtòng phạm triệt để tớ nhắn nhủ đấy chưa nhẩy. Tớ sẽ khai triển chước (chiêu) người-bên-lề trong bài chấp bút tới.

Bút Gà


[4] “Nhân câu chuyện mấy người tự tử”, Lê Đạt


Chuỗi bài:


[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ]

Mr. Đỗ – Hậu Chí Phèo

In Cộng Đồng, Liên Kết, Việt Nam on 2011/07/03 at 07:30

Mr. Đỗ

Theo blog Mr. Đỗ

 

Sau khi đánh chết Bá Kiến trong một cuộc ẩu đả tưng bừng trước nhà Chị Dậu, Chí Phèo nghiễm nhiên trở thành chủ nhân ông của làng Vũ Đại, được đông đảo dân chúng ủng hộ hết mình. Kết thúc trận kịch chiến ấy, Phèo từ một tay bợm nhậu bỗng chốc biến thành người hùng. Trong mắt dân chúng, kể cả một số kẻ thù xưa của Phèo, hắn là một trang hảo hán, là người soi đường chỉ lối.

Trên cương vị mới, Phèo bắt đầu tận hưởng hương vị chiến thắng và thi hành chính sách chăn dân do người anh lớn cai quản làng bên là Lão Hạc tư vấn. Đối với đám bạn nhậu đầu trộm đuôi cướp thuở xưa, ai biết điều thì Phèo cất nhắc lên các vị trí như phụ trách phòng sưu thuế, chỉ huy đội trị an hoặc ít ra cũng cầm loa, gõ mõ. Ai bướng thì Phèo cho vào hợp tác xã, suốt ngày bán mông cho trời, bán mặt cho đất. Đám dân chúng ủng hộ Phèo cũng không khá hơn. Tất cả đều bị lùa vào hợp tác xã. Họ làm lụng quần quật suốt ngày, không còn thời gian để suy nghĩ, thành ra não bộ và lá gan họ teo tóp đến thảm hại.

Đối với tàn quân của Bá Kiến thì khỏi phải nói, Phèo triệt tận gốc. Sợ quá, lũ này di tản sang các làng lân cận. Kẻ không chạy được thì đành ở lại làng Vũ Đại, ngậm đắng nuốt cay như chú hổ bị gã thợ săn Thế Lữ nhốt trong cũi sắt chờ ngày lên bếp lò để hóa thân thành cao hổ cốt.

Chính sách của Phèo thế mà hay. Dân làng Vũ Đại nghe răm rắp. Vì sợ. Khi không đám cận thần của Phèo chỉ đánh rắm một phát cũng có khối người nôn mật xanh mật vàng, chết không kịp ngáp. Làng Vũ Đại tuyệt đối an bình là vì thế.

Nhưng cùng với thời gian, Phèo đối mặt với nhiều mối lo mới. Nhờ tiếp xúc với các làng xã văn minh hơn, đám dân đen Vũ Đại ngày càng khôn ra. Một bộ phận trong số họ vẫn tin Phèo vô điều kiện như con cái tin cha mẹ, nhưng không ít người bắt đầu nghi ngờ Phèo, họ mày mò tìm hiểu bản chất lưu manh trong con người hắn ta. Đám cháu chắt Bá Kiến trong và ngoài làng cũng dần dà tìm cách ngóc đầu dậy. Thậm chí đôi lúc chúng đi lại nghênh ngang, đánh rắm một cách công khai mà chẳng hề nể sợ ai hết. Phèo tức lắm, hắn tìm đủ mọi cách để lập lại trật tự. Hắn vận dụng mọi ngón nghề của một bợm nhậu: đập bàn, dằn ly, xô ghế, thậm chí thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Phèo còn vận thêm mấy chiêu mà người anh lớn là Lão Hạc tư vấn như siết cổ, bịt mồm, bóp mũi. Nhưng chẳng ăn thua.

Giữa lúc tình hình làng Vũ Đại đang nước sôi lửa bỏng, Phèo đang nghiến răng trợn mắt thì Lão Hạc lại xuất hiện cùng mấy con vàng của lão. Lâu nay, cứ mỗi lúc Phèo gặp khó khăn là Hạc ta lại dẫn chó tới để tư vấn cho Phèo cách giải quyết, tất nhiên là có lệ phí hẳn hòi. Lúc thì lão mượn vài cô gái đẹp về đấm lưng, lúc khác lại xin dăm cặp gà tơ về nhắm rượu. Nhưng lần này khác, Hạc ta sấn tới và chẳng nói chẳng rằng lùa nguyên cả bầy trâu của làng Vũ Đại về. Phèo ức, nhưng nhìn lũ vàng nhe nanh trợn mắt của Lão Hạc, hắn ta hồn vía lên mây.

Phèo sợ, nhưng đám dân đen thì không. Họ kéo nhau ra cổng làng Vũ Đại, bắc loa mồm chửi Lão Hạc om sòm. Cả đám con cháu Bá Kiến trong và ngoài làng cũng nổi máu địa phương, đồng tâm hợp lực chửi rủa, rên xiết. Dàn đồng ca Vũ Đại càng hát càng khí thế. Phen này Lão Hạc già nua kia chỉ có đường thủng màng nhĩ mà thôi. Muốn yên thì hãy trả trâu.

Quả thực chưa bao giờ làng Vũ Đại chứng kiến một sự đoàn kết keo sơn đến thế. Khi máu địa phương, lòng tự tôn làng xã nổi dậy, lũ dân đen thật thà, đám bợm nhậu bị thất sủng, một vài kẻ có lương tâm trong số cận thần của Phèo cùng tàn quân Bá Kiến đã dẹp bỏ bất đồng để hướng mũi tấn công về kẻ thù chung có tên là Lão Hạc. Đây cũng là cơ hội vàng cho Phèo ta chấn hưng dân khí, củng cố sức mạnh địa phương, xây dựng tinh thần đoàn kết để đưa làng Vũ Đại tiến lên một tầm cao mới.

Thế nhưng, một mặt do quá khiếp nhược, sợ đám dân đen làm mếch lòng anh Hạc thì nguy to, mặt khác do sợ các thế lực Bá Kiến thuở xưa trỗi dậy và lo rằng dân chúng học được cách đứng lên tranh đấu thì sẽ gây nhiều nguy cơ cho chế độ cai trị gia trưởng của mình, nên Phèo ta quyết dẹp trò chửi rủa. Một mặt hắn bảo với dân làng: “Các con hãy về đi, chuyện anh Hạc đã có cha Chí đây lo. Các con cứ ăn no ngủ kỹ. Mai mốt trâu sẽ tự động về nhà. Đừng tụ tập chửi bới kẻo bị đám con cháu Bá Kiến lợi dụng, làm mất hòa khí giữa Vũ Đại ta và anh Hạc. Thằng Kiến thì các con biết rồi đấy. Nó ác, dâm, đểu. Nó là thằng khốn nạn. Các con phải nhớ điều ấy”.

Cùng với lời khuyên giải như cha răn con, Phèo còn cho tay chân ra cổng làng giải tán dân chúng. Sau đó đi điểm mặt các nhân vật chủ chốt để tẩm quất. Hắn còn ra lệnh cho đám lâu la làm nghề đánh kẻng, gõ mõ, vác loa không được chửi Lão Hạc, không hùa theo dân đen, không cho bọn tàn quân Bá Kiến cơ hội lợi dụng, hãy ca ngợi tình đoàn kết giữa Chí Phèo và Lão Hạc.

Biện pháp của Phèo lần này cũng phát huy tác dụng. Vào những ngày tiếp sau đó, chẳng còn mống dân đen nào tụ tập trước cổng làng. Trò chửi bới Lão Hạc tuyệt nhiên không. Một vài kẻ dám ho khan, đánh rắm thì bị tay chân của Phèo đánh đập tơi tả.

Nhưng có một điều Phèo không nhận ra. Đó là giờ đây đã có thêm nhiều người ghét hắn. Đám cháu chắt Bá Kiến đã đành, đám bợm nhậu bị thất sủng chẳng nói làm chi. Ngay trong số dân đen từng tin Phèo vô điều kiện giờ cũng có thêm nhiều người nghi ngờ hắn, thậm chí oán hắn. Phèo đã bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng để tập hợp dân chúng xây dựng làng Vũ Đại giàu mạnh khiến Lão Hạc không còn dám làm càn.

Giờ đây Phèo đang rất cô độc. Hắn không còn tâm trí nghĩ đến chuyện đòi lại đàn trâu nữa.

* * *

Sau khi dẹp được đám dân làng chửi rủa Lão Hạc, Phèo ta rất khoái chí. Chưa bao giờ hắn thấy rõ được uy quyền của mình như thế này. Giữa lúc hắn đang giương giương tự đắc thì ái thiếp Thị Nở tâu lên:

“Bẩm quan lớn, quan lớn biết tại sao đám dân đen có thể làm loạn không?”

“Ơ, con này hỏi kỳ… Thế tại sao nào?”

“Bẩm, tại chúng biết nói.”

“Ơ, người thì phải biết nói chứ.”

“Dạ bẩm, tại chúng biết nói nên chúng mới liên hệ với nhau được. Tại chúng biết nói nên chúng mới chửi anh Hạc được. Tại…”

“Thôi…”, Phèo đập bàn quát lớn. Đây chính là điều Phèo hiểu rõ nhất. Ngày xưa nếu bị câm thì hắn đã không thể tru tréo trước cổng nhà Bá Kiến mỗi ngày được rồi. Phèo hiểu rõ rằng chính trò chửi bới liên hồi đó đã khiến lão Kiến hết chịu nổi mới dẫn đến trận thư hùng trước nhà Chị Dậu năm nào. Kết cục là Chí Phèo đả bại Bá Kiến để điều hành làng Vũ Đại. Nếu Phèo không biết nói, không thể chửi rủa thì hắn đã không có ngày hôm nay. Quả thực tiếng nói là một thứ vũ khí nguy hiểm.

“Hay!”, Phèo thét lên khiến Thị Nở giật nảy mình. “Giỏi, ngươi đúng là ái thiếp của ta. Ngươi đúng là con đàn bà tóc dài mà đầu cũng dài hiếm hoi trên thế gian này. Ngươi chẳng những biết nấu cháo hành mà còn biết trò chơi quyền lực”.

Thị Nở bẽn lẽn: “Hổng dám đâu.” Đoạn ả nói tiếp: “Thế quan lớn sẽ làm gì nào?”

“Ngươi không phải dạy khôn ta. Ta tự có cách.”

Ngay ngày hôm sau, Chí Phèo ra bố cáo bắt dân làng Vũ Đại không được nói, phải câm hoàn toàn. Ai vi phạm sẽ bị cắt lưỡi. Chỉ có Phèo và đám cận thần mới có đặc quyền nói.

Kể từ giờ phút đó làng Vũ Đại im ắng như bãi tha ma. Từ đầu đến cuối làng, người ta gặp nhau chỉ gật gật vài cái coi như “chào xã giao”. Lũ trẻ con có lỡ khóc ré lên thì bố mẹ chúng vội vàng dùng tay bịt miệng, lấy giẻ nhét vào hoặc, áp dụng công nghệ hóa màu, dùng băng keo dán miệng. Cũng có vài trường hợp bức bối quá chịu không nổi, ho khan vài tiếng, thế là bị đám thuộc hạ của Phèo cắt lưỡi ngay lập tức.

Tình hình trên kéo dài được một thời gian thì cậu Nam Cao ở cuối làng nghĩ ra một chiêu mới để lách luật: đánh rắm. Số là Chí Phèo chỉ ra lệnh cấm nói chuyện nên việc đánh rắm không bị coi là phạm pháp. Thế là dân Vũ Đại chuyển qua đánh rắm thay cho nói. Người ta quy ước đánh một phát có nghĩa là “hello”, đánh hai phát là “good bye”, ba phát là than vãn, bốn phát là chửi thề. Vân vân và vân vân.

Phong trào đánh rắm phát triển đến mức nhiều người luyện được các chiêu thức thượng thừa. Người ta chẳng những có thể đánh các câu đơn giản như “chào bác”, “chào cô” mà còn có thể đánh “tôi ghét lão Phèo”, “lão Phèo thật độc ác”. Có người đánh một lúc được vài trăm phát là chuyện thường, y như bắn súng liên thanh vậy. Lũ trẻ con mới mở mắt cũng học đánh rắm. Tình hình đánh rắm tại làng Vũ Đại phải nói là “trăm hoa đua nở”, đủ thứ âm thanh, mùi vị, thậm chí màu sắc nữa.

Chuyện này làm cho Phèo và đám thuộc hạ đau đầu nhức óc. Cấm đánh rắm chăng? Phèo phân vân không biết xử trí thế nào. Giữa lúc đó Thị Nở xuất hiện. Thị Nở lâu nay luôn hiện ra đúng lúc và mang theo nhiều phương án cứu rỗi đời Phèo, thuở cơ hàn thì bát cháo hành hoặc cái bánh bèo nhão nhoẹt của thị, còn lúc Phèo có quyền lực thì Nở tư vấn các giải pháp quản lý xã hội vĩ mô.

“Phải cấm dân làng đánh rắm thôi”, Phèo phán.

“Ấy chết, cấm nói thì được, cấm đánh rắm thì không. Không nói người ta vẫn có thể sống, còn không đánh rắm thì chỉ có nước vỡ bụng mà chết”, Nở phân tích. Thị còn nói với Phèo rằng nếu cấm dân đánh rắm thì làng Vũ Đại sẽ bị các làng bên, trừ làng Lão Hạc, phê phán là gia trưởng, độc tài. Lỡ có ai đó vỡ bụng chết vì ứ hơi thì Phèo sẽ bị phê phán là vi phạm nhân quyền. Thế nên tuyệt đối không được cấm đánh rắm.

“Thế phải làm thế nào?”, Phèo hỏi.

“Phải siết chặt quản lý hoạt động đánh rắm”, Nở thì thào vào tai Phèo. Sau đó Nở còn nói nhiều thứ nữa, nhưng chỉ cho một mình Phèo nghe thôi.

Ngay ngày hôm sau, Phèo ra bố cáo cho toàn dân làng Vũ Đại: Phàm là người thì ai cũng phải đánh rắm. Đó là quyền lợi thiêng liêng nhất. Làng không cấm. Nhưng do có nhiều kẻ lợi dụng việc đánh rắm để phá hoại trị an nên từ nay làng sẽ siết chặt quản lý hoạt động đánh rắm. Tất cả mọi người chỉ được đánh rắm ở mức độ vừa phải và rắm phải thơm. Ai đánh rắm to, thối sẽ bị phạt nặng. Ai vi phạm nhiều lần sẽ bị trát lỗ ~~~, khỏi đánh rắm luôn.

Để đảm bảo tính nghiêm minh của luật pháp, Phèo thành lập một nhóm đặc nhiệm với thành viên là các bợm nhậu biết điều từng vào sinh ra tử với hắn ở tất cả quán xá trong làng. Ngày ngày đám này đi khắp làng dỏng tai lên nghe xem có ai đánh rắm lớn, lâu lâu lại khịt khịt mũi xem kẻ nào đánh rắm thối để đem ra trừng trị.

Kể từ đó hoạt động đánh rắm ở làng Vũ Đại đi vào khuôn phép thấy rõ. Các cao thủ đánh rắm trong làng không còn đất dụng võ. Bí quyết đánh rắm từng chuỗi dài như bắn súng máy ngày càng mai một, đi dần đến chỗ thất truyền.

 

Người Buôn Gió – Đi biểu tình thì làm được gì và câu chuyện nước Vệ

In Cộng Đồng, Liên Kết, Việt Nam on 2011/07/02 at 16:31

Người Buôn Gió

Theo blog Người Buôn Gió

Nhà Sản từ khi nắm triều chính nước Vệ, chiến tranh liên miên với các cường quốc quân sự trên thế giới. Đánh nhau nhiều đến nỗi thành quen. Cứ mỗi lần đánh nước này, thì nước khác lại tiếp vũ khí, của cải cho người Vệ chiến đấu với nước kia. Mấy chục năm ròng người Vệ không cần lo làm ăn, buôn bán chỉ có mỗi việc nhận lương thực và vũ khí của bên ngoài mà đi chinh chiến. Do đó vào thời kỳ tạm gọi là thanh bình của nước Vệ, quan quân nhà Sản vốn quen chiến trường, giờ gặp thương trường thành ngớ ngẩn, không biết xoay sở. Rút cục là chỉ đi vay nợ và bán tài nguyên, ngân sách thâm thủng, tài nguyên cạn kiệt.

Nước Tề bấy lâu nay vẫn có bụng dòm ngó nước Vệ, thấy Vệ suy, bèn đóng hàng loạt chiến thuyền dong ra biển Vệ tung hoành thu thuế ngư dân, khai thác tài nguyên, khoáng sản ở vùng lãnh hải của Vệ. Một mặt Tề Bá Vương vẫn thắt chặt quan hệ với các quan lại nhà Sản, tạo cho họ những nguồn lợi và bảo đảm chức tước.

Tưởng thế là thâu tóm được nước Vệ, quân Tề ngày càng bạo ngược.

Mùa Hạ năm Tân Mão, triều nhà Sản thứ 66. Dân Vệ nổi lên biểu tình phản đối gay gắt hành vi bá đạo của Tề.

Nhà Tề mới họp lại bàn. Có quan nói:

– Một dúm người Vệ con con đó được cái chi, người của ta bên đó giữ chức vụ cao trong triều còn đầy. Nước Vệ không dám kháng cự đâu.

Quan khác tâu:

– Thưa đại vương, nước Vệ cạn kiện, vũ khí hoen rỉ, quân lính chểnh mạng, quan lại hoang đàng, dân tình bạc nhược. Dẫu đám phản đối đó có đông gấp mấy đi nữa cũng chả khiến Vệ khác đi được. Chúng ta cứ vậy mà tiến thôi.

Triều nhà Tề bàn đang bàn đến đó, bỗng có một vị quan già phụng sự mấy đời triều nhà Tề từ thời Tề Đặng Vương đến nay e hèm một cái. Mọi người ngoảnh lại, vị quan đó lên tiếng.

– Một nhúm người đó là mầm đại họa cho nhà Tề, không những có thể ngăn Tề ta chiếm được đất của Vệ, mà còn làm nước Tề suy sụp.

Vua quan nhà Tề ngạc nhiên nhìn lão tướng già, Tề Bá Vương hỏi.

– Khanh nói rõ xem nào.

Vị quan già bước ra giữa sân chầu, vái lạy Vương và các quần thần. Sau đó nói một hơi dài.

– Thưa đại vương, dưới triều nhà Sản, nước Vệ chỉ biết có nghề chinh chiến. Mỗi lần họ đánh trận như chúng ta biết thì họ được nước khác viện trợ đầy đủ từ cái kim sợi chỉ đến chiến xa, hạm thuyền. Ngay nước Tề ta cũng cung cấp cho họ để họ đánh Cờ Hoa. Phú Lãng Sa. Sau này họ lại được Bạch Mao tiếp viện để đánh nước Cam. Nói tóm lại một điều nước Vệ chính chiến với tất cả những cường quốc trên thiên hạ. Khi họ đánh trận thì yếu tố vũ khí, lương thực… họ không hoàn toàn phải lo, bởi cường quốc khác đứng đằng sau lo cho họ. Chuyện Tề và Vệ có chinh chiến so đo về tiềm lực không biết được ai hơn ai. Cho nên điều quan trọng nhất là phải ngăn người Vệ vốn là nước phên dậu che chắc cho ta đừng trở thành tiền đồn của kẻ khác.

Bấy lâu chúng ta vẫn dùng tiền bạc can thiệp để gây dựng những nhân tố của chúng ta trong triều Vệ. Những người này giúp chúng ta đưa Vệ đi đúng bổn phận là chư hầu, phên dậu cho nước Tề. Ngoài ra còn chăn dắt, định hướng cho dân Vệ thuần phục, mến yêu nước Tề qua những loại hình văn hóa Tề tràn ngập đời sống Vệ hàng ngày. Bộ phận chiến tranh tâm lý của Tề ta trong mấy chục năm qua cũng đạt nhiều thành công lớn, khiến cho bọn Vệ giờ trở nên ích kỷ, độc ác, trành giành, xâu xé nhau chỉ nghĩ đến sao cho hưởng thụ được cá nhân mình. Trong cuộc tấn công toàn diện núp dưới 16 chữ vàng, về kinh tế ta đã khống chế hoàn toàn nước Vệ, về nhân sự cũng có nhiều khả quan, về tinh thần văn hóa hầu như đã làm tê liệt ý chí người Vệ, thế nhưng dù quân sự ta mạnh hơn Vệ nhiều lần, chúng ta cũng cần phải đắn đo.

Như thần đã nói trên, người Vệ dưới sự chuyên chính của nhà Sản, nếu quyết chiến thì bất lợi cho Tề vô vùng. Nay nước Tề ta hùng mạnh, các nước trong thiên hạ ganh ghét. Nếu Tề, Vệ có giao tranh. Chắc hẳn các nước sẽ xúm vào viện trợ vũ khí tối tân cho Vệ, tiếp tế nguồn lương thảo. Nước Tề quen nghề xông pha tuyến đầu từ trước đến nay, giờ lúc tiền của ngân khố hết, nguy cơ mất lãnh thổ, như dồn đến đường cùng, lẽ nào họ không quay lại nghề cũ nhận của cải từ nước khác mà giao tranh với ta. Về địa lý Vệ gần với ta, đã giao tranh là phải kéo dài liên miên. Nước Tề tập trung đối phó với Vệ cũng thực ra là đối phó với nhiều nước thù ghét Tề hậu thuẫn đằng sau cho Vệ. Vô hình chung ta chiến đấu với Vệ, còn các nước khác rảnh rang phát triền. Sau chiến tranh thắng thua thế nào thì nước Tề cũng bị ảnh hưởng, không theo kịp các nước khác, chưa nói đến là sa lầy.

Nay nước Vệ đang bạc nhược về tinh thần, vua tôi mỗi người một ý, đó là công lớn của bộ tuyên huấn chúng ta trong suốt mấy chục năm hợp tác toàn diện với Vệ. Tiền của tiêu hao không biết bao nhiêu mới khiến người Vệ khiếp nhược chinh chiến như vậy. Bỗng dưng có đám Vệ nổi lên, dẫu chỉ vài trăm mống, nhưng cũng là cái họa, bởi nó là ngọn lửa khêu gợi tinh thần dân tộc, quyết chiến đến cùng. Nếu ảnh hưởng ngày càng to sẽ gây khó khăn cho những nhân sự mà chúng ta cấy trong triều Vệ khi can thiệp vào đường lối nước Vệ vào những quyết sách có lợi cho nước Tề ta. Nếu dẫn đến dân vua tôi nhà Vệ đồng lòng sát cánh chiến đấu với ta, thì bao nhiêu kế hoạch diễn biến trong lòng địch của chúng ta từ trước đến nay thành phá sản.

Mà nếu như xảy ra giao tranh Vệ và Tề, thì thần cũng đã nói rõ lúc trước. Mong đại vương và triều thần nghe cho vài lời.

Triều đình Tề xôn xao, ai cũng nhận thấy lời lão tướng già nói có lý. Thống nhất bàn bạc xong, Tề Bá Vương quyết sách rằng:

– Phải khai thác tối đa những thuận lợi mà chúng ta đang có. Triệt để những tư tưởng, mầm mống gay gắt với Tề đang diễn ra tại nước Vệ. Nay chỉ dụ gấp cho tay chân ta trong triều Vệ ngăn chặn các cuộc biểu tình, điều tra cô lập và làm vô hiệu hóa những đối tượng chủ chốt có ảnh hưởng trong đám tuần hành, hạn chế đưa tin hoạt động của Tề ngoài khơi nước Vệ. Mặt khác đưa đoàn phái bộ sang để ve vãn triều thần Tề, khi đoàn phái bộ sang, các tay trong phải phối hợp chặt chẽ với phái bộ, tuyên truyền rằng Tề ta không có bụng dạ nào ngoài ý tốt muốn giao hảo với Vệ chư hầu. Mặt khác phải tập chung tập luyện hải quân, nhân lúc Vệ chủ quan đánh một trận tiêu diệt nhanh gọn như hồi Mậu Thìn, chiếm gữ và xây dựng các căn cứ lâu dài kiên cố. Đưa chúng vào thế đã rồi, lúc đó ta phủ dụ vỗ về triều Tề rằng đằng nào cũng đã xong rồi, giờ chỉ còn hợp tác hữu hảo để cùng nhau phát triển. Vừa mua chuộc bọn quan lại, vừa ký kết vài hiệp định thương mại đầu tư tạo công ăn việc làm cho dân chúng. Đến lúc đó thì Vệ còn bụng đâu mà làm được điều gì nữa.

Tề Bá Vương bãi triều.

Mùa Hạ năm đó, phái bộ nhà Tề sang Vệ bàn chuyện hữu nghị, hòa bình, không gây căng thẳng.

Nước Vệ bớt đưa tin về biển khơi.

Các tỉnh thành công sai ra sức gắt gao trấn áp những người Vệ biểu tình phản đối Tề.

Duy ở kinh đô còn le lói mấy mống kiên trì khơi dậy tinh thần cảnh giác âm mưu của Tề.

Dân Vệ vẫn hỏi móc máy nhau rằng, việc lớn có triều đình lo, mắc mớ gì đi biểu tình như thế, thừa cơm để nhiễu sự à?

Than ôi, phải có nhiều kẻ hỏi dã tâm như vậy, mới sáng tỏ bản chất của người Vệ dưới triều nhà Sản là vậy.

Mỗ là phường lêu lổng, vô học, mạt hạng trong thiên hạ, sống bám vào gia đình, sinh ra nhàn rỗi chép lại những chuyện này cho đời Vệ sau nếu có, biết được đôi phần.

 

Vĩnh biệt Cộng sản

In Liên Kết, Việt Nam on 2011/06/26 at 19:13

Hoàng Thanh Trúc

Công việc thường lệ — Ký nhận khách từ Reception Hotel xong, tôi lái xe đưa bốn khách quốc tế đến từ Thụy Sĩ tham quantour Ho chi minh City , dọc các trục đường chính trung tâm có nhiều pano thiêt kế tuyên truyền mang những hình ảnh tôn vinh Đảng CSVN và các thành tựu, màbiểu tượng phổ biến là hình Búa Liềm đỏ chóe hoặc vàng khè to tổ bố trên các pano,mấy vị khách Thụy Sĩ tò mò lạ lẫm bấm máy quay video  mini, có vị vổ vai tôi cười hỏi : – Anh nghĩ gì về các tấm pano này ?? Tôi tỉnh queo : Tôi không quan tâm, vì nó giống như những sọt rác ( like the trash ) Tất cả tròn xoe mắt ngạc nhiên rồi cười ồ đưa ngón tay cái về phía tôi rất vui , có vị lại hỏi : Trong cả nước VN có chừng bao nhiêu người suy nghĩ thành thật như anh? – tôi cười : Không chính xác , nhưng tôi ước đoán là gần như cả nước, bởihiện nay những người VN có học và hiểu biết thì biểu tượng “ Búa Liềm” Cộng Sảntrên thế giới nó đã thuộc về một quá khứtội lỗi xấu xa , càng duy trì hình ảnh này càng sỉ nhục dân tộc VN , còn quí vịnghĩ sao ? về hình ảnh này ?

– Tôi cười vui hỏi lại – Cả bốn vị khách đều che miệng tạo ra âm thanh như là “nôn, ói ” kèm theo là bàn tay phe phẩy trên mũi như sua đuổi mùi xú uế thối tha – ( Trời ạ ! tôi không thêm bớt chút nào ) vịkhách trẻ nhất như bức xúc hỏi tôi với giọng gay gắt : Việt Nam dân số hơn mười lần ThụySĩ  Sao không làm như Liên Xô và Đông Âu nắmtay nhau“ Vĩnh Biệt” Cộng Sản đi ?? ( “Farewell”Communist ) . Tôi dấu nụ cười chua chát trả lời : Sẽ có một hình ảnh trả lời cho câu hỏi tại sao ?  tôi lái xe vào đường Trần Hưng Đạo đưa khách theo lịch trình hướng về khu “China Towe” Chợ Lớn Sài Gòn cũ , ngang qua một cănnhà 3 tầng mặt tiền, tôi chậm xe lại đưa tay chỉ cái bảng treo trước cửa màu đỏ chử vàng “ Công An Phường” có mấy người Công An mặc sắc phục đang đứng, tôi nhỏ nhẹ giải thích : Cứ vài trăm căn hộ người dân sẽ có một Police Station loại này quản lý, mọi động thái khác với sinh hoạt bình thường có tính đe dọa sự tồn tạicủa Đảng CS sẽ bị “ Chăm Sóc” rất tận tình dù hành động ấy ôn hòa mà luật phápkhông cấm , ví dụ: Hiến Chương Nhân Quyền LHQ bảo vệ, Hiến Pháp VN không cấm, nhưng ai mưu toan xuất bản báo chí tự do sẽ bị đi tù tức khắc.

Cuối cuộc hành trình khách nhờ tôi đưa vào sân bay Tân Sơn Nhất liên hệ đặt vé nội địa sánghôm sau đi Hải Phòng và Quảng Ninh ( Vịnh Hạ Long ), xong việc, trên đường về, xe vừa rời sân bay khách nhìn hai bên đường nhiều tòa nhà, biệt thự nguy nga ,tránglệ nằm chen chúc bên nhau, ngạc nhiên hỏi tôi : Nơi đây trong Book Travel ghi thuộc phía Nam VN sao có rất nhiều bảng hiệu trước nhà hai bên đường ghi nhiều tên Phở HàNội, Café HàNội , Bún chả HàNội ….tôi lại cười ra nước mắt : Chính xác là vậy đây là phía Nam VN mặt bằng thuộc Sân Bay TSN  nhưng toàn bộ mấy ngàn vila biệt thự khu vực này là của gia đình Sỉ Quan quân đội miền Bắc, khi đánh chiếm Miền Nam họ tự động vào đây chia phần đất đai với nhau như là chia “chiến lợi phẩm” mà không cần sự đồng ý của bất cứ ai , và cũng không có bất cứ người Miền Nam nào được phép đặt chân vào đây chia phần cư ngụ, gần đây sân bay TSN muốn mở rộng đành chịu thua , vị khách trẻ hình như trực tính lại nhíu mày hỏi tôi : Nhưng ai cho phép họ tùy tiện làm như thế ? Luật pháp đâu ? — Tôi lắc đầu, cong cong ngón tay trỏ lên trời trả lời : “Súng và Búa Liềm” là luật pháp của họ như quí vị đả thấy …..Thật ra họ – những người CS – cứ nói với nhân dân VN là hy sinh để đánh Mỹ xâm lược, nhưng người Việt Nam tự hỏi Mỹ có lấy một cm đất đai của nước nàotrên thế giới này đâu, chỉ có CSVN và Trung Quốc là xà xẻo thân xác Việt Nam này làm của riêng mà thôi thực tế cả thế giới đều nhìn thấy rõ điều này .

Du lịch Hạ Long , tắm biển Đồ Sơn, đúng dịp nên đựợc hướng dẫn viên giới thiệu thưởng lãm lễ hội chọi trâu, sau năm ngày, khách quay lại SaiGòn gọi điện thoại nhờ tôi đưa ra sân bay về nước.Trên đường đi khách cứ bức xúc gay gắt hỏi tôi vì sao lại phải hạ sát một con trâu dũng mãnh to khỏe vượt qua nhiều đối thủ để lên ngôi vô địch trong lễ hội chọi trâu Đồ Sơn mà theo hướng dẫn viêncho biết vì có nhiều nhu cầu của của nhà hàng cần chế biến thịt của nhà vô địch này cho thực khách giàu có để cải thiện sức khỏe với phụ nử ??. Sao mỗi năm lại phải hy sinh một con giống quí giá qua sự chọn lựa từ bầy đàn như vậy. Tôi chỉ biết cười buồn nhìn nhận : Đây là một thực tế đáng buồn ở Chế đô độc tài CSVN trên đất nước chúng tôi hôm nay. Chính nó đả tạo ra trong xã hội có lắm kẻ giàu lên bất minh nhờ tham nhũng và quyền lực từ đó sản sinh tiếp những thói đua đòi hưởng thụ hợm hỉnh đôi khi là phi đạo đức chỉ cốt thỏa mãn dục vọng chính mình mà không đoái hoài đến tương lai tiền đồ dân tộc, nó không khác là mấy ở tư tưởng của những người lảnh đạo CSVN hôm nay. Quý vị chắc cũng đồng ý với cùng suy nghĩ của nhân dân chúng tôi, một đế quốc Cộng Sản Liên xô và Đông Âu hùng mạnh toàn diện gấp ngàn lần Việt Nam nhưng cuối cùng đả “ Vĩnh Biệt Cộng Sản” thì lý do nào để các nhà lảnh đạo CSVN cứ bắt nhân dân mình bao năm nghèo khổ lại tiếp tục bước theo cái chủ nghĩa vô vọng mà thế giới CS đả từ bỏ như thế ?? thật vô lý –Không người CSVN nào có thể biện minh công khai và chấp nhận phản biện được , vì vậy không có lý do nàokhác ngoài lý do duy nhất: Những người Cộng Sản chủ chốt VN hiện nay đang cùng nhau câu kết toa rập dùng lực an ninh công an cảnh sát chìm nổi đàn áp nhân dân không cho phản kháng thay đổi chế độ hầu duy trì quyền lực độc tài Đảng trị để cùng nhau chia sẻ thu gom quyền lợi vật chất cho cá nhân, con cháu trong “BầyĐàn” đó là lý do duy nhất mà thôi .

Hành lý gọn gàng trên bốn xe đẩy , những cái bắt tay siết chặt thân tìnhtrong lời chào tạm biệt , riêng vị khách cuối cùng ôm choàng lấy tôi bàn tayông vỗ nhẹ sau lưng, ông nói bên tai tôi : Lần đầu tiên trong đời tôi hiểu thế nào là một người VN chân thực , chúc may mắn cho gia đình, gửi lời tạm biệt choanh và lời “ Vĩnh Biệt Cộng Sản” Việt Nam , chúng tôi rời nhau trong ánh chớpđèn máy ảnh của những người bạn Thụy Sĩ .Một lần nữa ông siết chặc và lúc lắc bàntay tôi : “Farewell”Communist ! OK ? ” (Vĩnh Biệt Cộng Sản ! Đồng Ý ? ) Tôi cười trong cái vẫy tay tạm biệt : “ Sure Farewell Communist !” ( Chắc chắn ! Vĩnh Biệt Cộng Sản )

Thứ bảy, ngày 25 tháng sáu năm 2011

Hoàng Thanh Trúc

Nguồn: TIN TỨC HÀNG NGÀY – Online