vietsoul21

Archive for the ‘Việt Nam’ Category

Nội xâm

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2011/06/03 at 09:53

Nguyễn Xuân Bình

Theo blog Nguyễn Xuân Bình

Pốt lại bài viết từ ngày 20-12-2007

Phim yêu quý, bài học thứ hai bố muốn dạy con có nội dung: Nội xâm.

Từ lần này bố muốn mẹ con và em Bút cùng học được chứ? Những ngày qua, Mẹ thì biểu lộ tình cảm kín đáo hơn. Bút nhỏ quá chưa đi biểu tình được. Nhưng hơn lúc nào hết bố muốn trái tim mỗi thành viên trong gia đình mình cùng đập chung một nhịp yêu Tổ Quốc, cùng hồng hào gương mặt và vạm vỡ thân thể Việt Nam.

Đã bốn ngày sau cuộc biểu tình lần thứ hai. Cơ may hiếm hoi khi Tổ Quốc hiện lên trong mắt bố với biết bao hình thái sống động, yêu thương. Lá cờ Tổ Quốc, những gương mặt sinh viên đầy nhiệt huyết và cả hình ảnh của bố và Phim lại rực đỏ trên các mạng điện tử, blog… Nhiều cô chú tán tỉnh, bốc thơm Phim ra phết. Ghen tỵ.

Nhưng hào khí đó vẫn chưa đủ mạnh mẽ để xóa tan nỗi buồn trong bố. Biết bao thành viên cuộc biểu tình ngày 16-12 nhắc bố hãy viết bài thể hiện cảm xúc, suy nghĩ, nhận định mới. Vậy mà sao bố chần chừ mãi không viết được?

Hai bố con tham dự biểu tình trước cửa tòa đại sứ TQ tại Hà Nội

Ngay khi hô vang Trường Sa- Hoàng Sa- Việt Nam, có gì giục bố lướt nhanh qua những cánh tay giơ cao, những ánh mắt hừng hực. Bên cạnh dòng người biểu tình rực đỏ đi trên đường Tôn Đức Thắng lại là dòng người đen đen, xam xám đi ngược chiều. Phía trước, vì khẩu trang bịt kín nên không ai rõ mặt họ. Phía sau chỉ thấy những cái mũ bảo hiểm trơ lì, nhẵn bóng, lạnh lùng. Không ai ngoảnh lại. Một vài người ghếch chân lên vỉa hè giống như thói quen khi đi chợ cóc và tò mò: biểu tình gì đấy? Tâm trạng chung là thờ ơ, xa lạ.

Bố tự hỏi những người đi đường kia đang suy nghĩ gì?

Tại sao chỉ cách đây mấy chục năm, cha ông họ những chàng trai Hà Nội ra đường mua thuốc lá, khi nghe tiếng súng nổ đã không ngần ngại bỏ nhà lên chiến khu? Vì sao khi bom rơi, đạn nổ tơi bời, bao chiến sỹ đã ngã xuống mà anh em họ vẫn cùng thanh niên cả nước hát vang bài ca: đường ra trận mùa này đẹp lắm? Vì sao ngày trước bị đàn áp dã man, bạn bè họ vẫn hừng hực lời ca: dậy mà đi đồng bào ơi, dậy mà đi hỡi đồng bào ơi?

Vậy mà hôm nay đây, khi Tổ Quốc một lần nữa tổn thương, vì sao người cựu binh đang bán nươc chè trên hè phố Giảng Võ vẫn ngơ ngác nhìn theo đoàn biểu tình và buông lửng một câu: “bọn trẻ rách việc”?

Khi đoàn biểu tình dừng lại ở phố Trần Huy Liệu, Phim hỏi: Bố đang tìm ai? Thực lòng bố muốn nhìn thấy bạn bố – nhà văn, nhà báo Trần Chiến. Bác ấy là con trai ông Trần Huy Liệu, người từng tham gia và viết lại lịch sử cuộc biểu tình hào hùng 19 tháng 8 năm 1945.

Bố cũng đang tìm bác Phạm Xuân Nguyên. Giá như lúc này bác ấy sang sảng đọc bài thơ của một chiến sỹ Trung đoàn Thủ Đô:

Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng
Hồn mười phương vấn vương cờ đỏ thắm
Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa

Sau biểu tình, một người quen của bố, phó tổng biên tập một tòa báo, em trai nhà thơ Lưu Quang Vũ gọi điện tới, giọng nghe lạnh người: dạo này thêm nghề biểu tình à?

Lại cũng có rất nhiều bạn văn chương, báo chí nhắn tin: chủ nhật tới anh đừng đi biểu tình nữa. Không có lợi cho anh đâu…..

Điều này khiến bố càng thêm hoài nghi: trí thức VN đâu rồi? Thành chim quyên làm cảnh nhà quyền quý hay hóa ó đen bay lẫn hết vào núi đá rồi?

Ngoài việc lướt web sao không xuống đường sát cánh các sinh viên trẻ khích lệ họ biết quan tâm hơn tới những công to việc lớn của đất nước, có nhiều dũng khí khi biểu lộ chính kiến, đồng thời khuyên bảo họ đừng manh động, xô xát với cảnh sát, đối đầu với chính quyền.

Trong cuộc chiến chống ngoại xâm chúng ta cần có thêm nhiều lực lượng và đồng đội phía chiến hào của mình. Theo con chắc chúng ta còn cần có thêm nhiều siêu nhân áo đỏ, áo xanh, áo trắng, áo nâu… nữa đúng không?

Từ những lược ghi trên bố tạm thời chẩn đoán xã hội chúng ta đang mắc một căn bệnh trầm kha: nội xâm.

Virus nào đây? Liệt kháng? Vô cảm? Lãnh cảm? Bảo trọng? ly tán? Sợ hãi?

Điện não đồ thấy não trạng… đờ đớ đơ nằm chờ en tơ?

Điện tâm đồ kỹ hơn hình như trái tim Việt bây giờ có nhiều nhịp đập khác nhau quá? Dòng máu Việt loạn sắc tố rồi? Động mạch chủ thiếu máu trầm trọng, huyết áp tụt, hồng cầu uể oải đẩy ôxy? Máu đen, máu xanh, máu xam xám đầy ứ tĩnh mạch?

Sáng nay ngồi uống cà phê ở Nhà hát lớn, có người vẫn hỏi bố: biểu tình thì làm được gì? Tình hình sẽ tiến triển thế nào? Có người lại bàn rằng nội xâm đang khu trú ở đâu?

Việt Tân thì cho nội xâm là chính quyền. Bố lại nghĩ khác một chút. Cần phải cay đắng nhận thức rằng “Nội xâm” đang nằm sẵn trong mỗi người dân chúng ta. Cũng như các triều đại phong kiến, đảng chỉ nhất thời. Để trở thành một dân tộc lớn, cường tráng, bản thân mỗi chúng ta phải tự diệt hết virus Nội xâm. Với từng đảng viên cộng sản, công việc này chắc chắn còn nặng nề ghê gớm.

Cả gia đình bố là cộng sản. Cách đây hơn 20 năm trước khi tự từ bỏ hàng ngũ ấy bố đã hiểu: khó khăn lớn nhất với những người cộng sản là nhiều năm qua họ kiên trì xây dựng hệ thống cai trị, kiểm soát nhân dân chặt chẽ ở khắp nơi nhưng tiếc rằng lại không có nhiều cơ chế và công cụ để kiểm soát bản thân.

Cơ chế cai trị nhân dân như hiện nay chỉ liên tục làm tăng quỹ vốn sợ hãi của xã hội. Ngay trong gia đình mình, ông nội con một lão thành cách mạng, một sỹ quan cao cấp trong quân đội, cho đến nay vẫn chưa dám nhận bố đẻ của mình. Chữ “lý lịch” vẫn như lưỡi mác kề cổ ông con. Bố đau đớn vì chúng ta trở thành vô loài.

Không có cơ chế kiểm soát nội bộ, những người cộng sản mất đi những cơ hội để tìm kiếm những thủ lĩnh giỏi. Thời lập nghiệp, không ít người “hắc thế tâm” nhưng không thể phủ nhận rằng họ rất tài. Nhiều năm gần đây, giới lãnh đạo toàn những người tài thì nông, đức không mạnh. Có phải vận nước suy? Tuy nhiên bố nghĩ rằng lịch sử vẫn còn ưu ái giành cho những người cộng sản nhiều cơ hội để chứng tỏ rằng họ có thể xứng đáng với sự lựa chọn của nó.

Hai lần vừa rồi thời cuộc mượn những người biểu tình để nói toạc ra, đọc váng lên điều ấy. Nhưng thêm một lần nữa có nhiều người lại không hiểu và không thèm nắm bắt cơ hội này. Sinh viên và nhân dân đã chìa tay mà đảng không mặn mà.

Bởi thế chủ nhật này chúng ta sẽ không đi biểu tình nữa. Bố đang nghĩ đến những việc thiết thực hơn.

Bài học sau có tên: Ngoại xâm.

Nguồn: Dân Luận (http://danluan.org/node/8956)

Làm cách nào để giữ vững chủ quyền đất nước?

In Chính trị (Politics), Thế giới, Việt Nam on 2011/06/01 at 11:29

Vụ tàu hải giám của Trung Quốc ngang nhiên cắt cáp thăm dò của tàu địa chấn Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam đang khiến dư luận hết sức bất bình nó chẳng khác nào như giọt nước rót vào ly nước vốn đã đầy làm tràn ly.

Sau biết bao cuộc gây hấn đem tầu chiến, tầu giả dạng đánh cá, đâm chìm tầu của ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trên khu vực chủ quyền biển của quốc gia mình gây chết chóc và phá hoại tài sản của họ, rồi tung hàng mấy chục tỷ đô-la để xây dựng mới và tân trang lại những đảo ở Hoàng sa và Trường sa đã chiếm đóng của Việt Nam, hung hăng tự mình vẽ đường hàng hải quốc tế và cả biển của Việt nam và nhiều nước làm của mình, coi thường dư luận đã làm dấy lên phong trào phản đối mạnh mẽ bao giờ hết tại Việt Nam và dư luận quốc tế.

Đúng như nhiều báo chí trong và ngoài nước đã phanh phui mổ xẻ sự kiện bạo ngược này, tờ Báo Lao Động đã có bài phân tích rất chính xác của tác giả Nguyễn Đăng Thắng (nghiên cứu sinh luật tại Vương quốc Anh) khi nói rằng: “ Việc Trung Quốc lớn tiếng tuyên bố yêu sách đối với khu vực mà tàu Bình Minh 02 hoạt động là không thể chấp nhận được, bởi nó không dựa trên bất cứ một cơ sở nào trong pháp luật quốc tế hiện đại về biển. Việc xác định vùng biển theo pháp luật quốc tế bắt nguồn từ nguyên tắc rất cơ bản: “Đất thống trị biển”. Nội hàm của nguyên tắc này đó là quốc gia nào có bờ biển ở đâu thì sẽ có vùng biển ở đó. Có thể minh hoạ một cách sinh động nguyên tắc này bằng “hình” và “bóng”: Không có hình (bờ biển) thì làm sao có bóng (vùng biển)? Chỉ khi đáp ứng được tiêu chí đầu tiên và cơ bản nói trên, đó là có bờ biển, thì một quốc gia mới có thể nói đến chuyện có được các yêu sách vùng biển theo quy định của Công ước Luật Biển – thông thường không quá 200 hải lý. Với thực tế địa lý của mình, Trung Quốc không thể có yêu sách về vùng biển theo quy định của Công ước Luật Biển tại khu vực xảy ra vụ tàu Bình Minh 02 – nơi cách đảo Hải Nam của Trung Quốc 340 hải lý. Thậm chí, nếu Trung Quốc cố tình cho rằng vị trí hoạt động của tàu Bình Minh 02 sáng 26.5 nằm trên thềm lục địa kéo dài vượt ra ngoài 200 hải lý thì cũng phải phù hợp nguyên tắc đó là yêu sách về thềm lục địa kéo dài ngoài 200 hải lý không được chồng lấn lên vùng biển nằm trong phạm vi 200 hải lý tính từ đường cơ sở của quốc gia khác.”

Hay như tướng Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc đã nói: “Hành động tàu Trung Quốc cắt cáp tàu thăm dò của Việt Nam đã thể hiện tính ngang ngược của họ. Trung Quốc tự vẽ đường lưỡi bò, nhận khu vực trong đó là hải phận của họ. Thực tế điểm họ cắt cáp cách rất xa lãnh hải Trung Quốc. Họ vẽ đường lưỡi bò, nhưng họ không được nước nào công nhận cả. Trong khi Trung Quốc nêu 16 chữ trong quan hệ với Việt Nam thì hành động của họ thực tế lại đi ngược lại phương châm đó. Việc này cũng cho thấy ta phải đưa vấn đề ra công khai đấu tranh, lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa, đưa các tài liệu chứng cứ. Ta cũng cần phải gửi công hàm lên Liên Hợp Quốc (LHQ) tố cáo họ vi phạm Luật Biển LHQ, vi phạm vào hải phận của chúng ta.”

Đa số nhân dân Việt Nam và dư luận quốc tế cho rằng đó là đòn nắn gân sức mạnh của Việt Nam để tiếp đó họ có những kế sách tiếp theo. Vậy tại sao Trung Quốc lại có thể ngạo mạn hành động thô bạo đến như vậy?

Có mấy lý do cần phải nói đến:

1. Từ xưa đến nay Việt Nam luôn luôn giữ gìn mối quan hệ hữu nghị với Trung quốc. Nhưng ai cũng biết cha ông chúng ta xưa cũng thế, nhưng Trung quốc không thể giám gây hấn hay hành động thô bạo như hiện nay. Vì sao? Vì sách lược cuả cha ông ta là mền dẻo nhưng kiên quyết. Hàng năm vua chúa phông kiến Việt Nam vẫn mang sản phẩm quý lạ sang Trung quốc tặng thí nhưng một khi họ đem quân đe dọa thì cha ông ta kiên quyết đánh chặn, thậm chí thấy âm mưu xâm lược là có thật, các vua cháu Việt Nam còn tấn công thẳng vào nơi vua chúa Trung Quốc chuẩn bị lương thực, vũ khí để xâm lược Việt Nam như lịch sử đã ghi thời nhà Lý. Lý Thường Kiệt khi biết được âm mưu chuẩn bị tấn công Việt nam của nhà Tống, ông đã cho quân tấn công thẳng vào châu Ung Trung quốc, phá hết lương thảo đốt sạch vũ khí mà quân nhà Tống đang tích để xâm lược Việt Nam khiến vua Tống phải kinh sợ.

Mối quan hệ Việt Trung ngày nay không như vậy mà Việt Nam ta đã quá nhún nhường đến mức họ coi thường thậm chí ngạo mạn coi mình là bề trên, phớt lờ những nguyên tắc quan hệ ngoại giao sơ đẳng nhất. Tại sao nói vậy? Vì ai cũng biết việc Trung quốc đem tầu chiến hay tầu chiến cũ tân trang lại giả dạng tầu đánh cá xâm phạm thường vào lãnh hải Việt Nam, có lúc họ vào cả khu vực Dung quất, khu vực trong vòng 200 hải lý như quy định của luật quốc tế, bắt bớ, thu tầu lưới của ngư dân Việt Nam, thậm chí đâm vỡ tầu gây chết người, mất tài sản, bắt nộp phạt v.v…nhưng phía Việt Nam phản ứng thật là yếu ớt. Chỉ có vài lời ngắn gọn và quyen thuộc của bà Nguyễn Phương Nga khiến họ xem nhờn, chẳng để vào tai, việc gì họ làm họ cứ làm, tự tung tự tác ra vào biển của Việt nam như chốn ao nhà họ. Còn tình trạng một vài cá nhân bị bùa mê của các thứ khẩu hiệu nhì nhằng bốn tốt, hai mười mấy chữ vàng vân vân và vân vân làm quyên hết cái họa đang đến, chẳng nhìn thấy con dao bầu sáng loáng mà “bạn tốt” để sau lưng, chỉ loáng qua một cái là đầu rơi lúc nào không biết. Họ còn tin vào thương lượng hữu nghi, đơn phương như Trung quốc vẫn hà ru, chứ không muốn nghe các góp ý của các công thần là đem chuyện đại sự liên hệ đến vận mệnh quốc gia dân tộc gia bàn dân thiên hạ, ra tòa án quốc tế và khu vực để giải quyết tránh chấp lãnh hải chủ quyền đảo biển của Việt Nam. Hôm nay không biết những người này có còn biện minh được nữa hay không hay lại vì bùa mê vẫn làm lú trí?

2. Một lý do nữa, Trung quốc đã thấy rõ, nhiều năm qua vì lòng yêu nước, nhiều đồng bào cà chiến sỹ, các trí thức, các nhà báo v.v…đã tự mình đến trước đại sự quán hay lãnh sự quán Trung quốc tại Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh để tỏ thái độ bất bình lên án thì chẳng những chính phủ Việt Nam không hoan nghênh lại còn bắt bớ, gian cầm. Nhiều nhà báo viết lên tiếng nói của mình, của bạn đọc thì bị mất nghề, thậm chí bị bắt giam. Ngọn lửa yêu nước đó như bị dội những thùng nước lạnh làm buốt tim, khiến cho nó không thể bùng cháy, tiếp thêm sức mạnh vốn đã bao đời cha ông ta dầy công hun đắp mà bị tàn lụi đi. Cho nên Trung quốc cho là nhà nước Việt Nam sợ một Trung quốc mạnh nên cứ diễn hoài vở tuồng vào ra đất nước mình mà không hề biết sợ cái gì của hàng xóm cũng cho là của mình tha hồ vơ vét “tháo nhể”.

Vũ khí, sức mạnh quân sự là thuộc về sức mạnh vật chất để phòng thủ đất nước là điều quan trọng nhưng lòng yêu nước của toàn dân, tình đoàn kết trên dưới một bề trong ngìa của người Việt Nam mới là cái quan trọng quyết định lên tất cả, nếu không có cái sức mạnh ấy thì vũ khí kia chỉ là mớ sắt vụn không hai không khác.

Ngày nay nhiều người Việt Nam nhà nước ta sao chỉ lo mở rộng Hà Nội đến cuông si đến vậy? Hết mở Đông lại sang Tây, hết phía Bắc lại phía Nam, thậm chí định còn mở cả thành phố lớn ở trên nước sông Hồng, vậy thử hỏi nước nếu mất nhà ở đâu? Xây gì cho lắm, khi là đạo đức cán bộ không được vun đắp, thiếu kỷ cương, việc đó chỉ là miếng mồi cho phát sinh tham nhũng. Hết cắt lấy đất công, đến đất ruộng đem bán nay lại lấy đất của dân cho nên oán giận ngút trời sao có thể đoàn kết lòng người quy vào một mối mà lo giữ nước? Họa phương Bắc cướp biển hiện hữu, là tình trạng thật và đang trong cơn nguy hại lửa đã bén rơm, nhưng hễ ai muốn nói ra đều quy cho là “vấn đề nhạy cảm” và cho là nói xấu, làm mất an ninh đất nước, tạo ra những thứ không đáng cần có bắt tất cả phải vào nề “như con cừu” cúi đầu chỉ biết vâng dạ vào ra theo roi gậy mà Giáo sư Ngô Bảo Châu đã nói đến. Người công thần như Đại tướng Võ Nguyên Giáp, như tướng Đồng Sỹ Nguyên góp ý chẳng nghe, hay nghe để đấy, ông nói mặc ông. Đến những tri-thức con nhà cách mạng như Cù Huy Hà vũ, như hàng nhà trí thức, giáo sư đầy nhiệt huyết góp ý cũng mặc thậm chí đem lao lý khoắc vào cổ họ thì sao có thể hun đúc sức mạnh nhân dân? Kẻ thù của Việt nam biết rất rõ điều này nên Trung quốc nay làm liều như vậy, họ đâu có sợ? Chúng ta tại sao không nghe những người đại đức, những người ưu tú đó của đất nước mà lại đi nghe lời ru ngủ của Trung quốc kẻ đã vừa mới đem quân giết hại dân mình nay đang cướp biển đảo của mình? Nghe ai đó là điều cần phải suy xét cân nhắc, ta nghe Phật, nghe Thánh, nghe hững người công thần, những người yêu nước vốn đã quyên mình vì đất nước hay nghe kẻ cướp đây? Đó là tùy theo nơi bạn, nơi anh, nơi chị.

Còn Kiều bào đáng yêu đáng quý của đất Việt đây, họ ở nước ngoài ăn chắt để dè, hàng năm gửi về 20 tỷ đô la tạo nguồn sinh khí để xây dựng đất nước, tiền thì khuyến khích bà con gửi, nhưng nếu ai đó mua đất cũng không thể đứng tên,mọi thứ rào ngăn không để họ có một chỗ đứng. Vậy chỗ của họ ở đâu trong đất nước và trong lòng dân tộc này? Cái gọi là “Đoàn kết toàn dân” hay “Kiều bào ta khúc ruột Việt Nam” mỗi khi được ai đó cất lên trong những ngày lễ đón giao thừa hay ngày hội lớn dân tộc thì chỉ khiến làm họ mủi lòng, xót xa chứ đừng nói là sinh đồng cảm.

Biển Đông đang dậy sóng, gió phương Bắc thổi về làm nó dâng cao như sóng lừng. Làm gì đây để giữ yên lòng dân, giữ vững chủ quyền đất nước, đảo, biển đó là những thách thức và trách nhiệm đòi hỏi người cầm quân, lái con tầu đất nước phải lo lắng giải quyết. Thắng hay thua, thành hay bại đều là ở chốn này.

Nam quốc sơn hà nam đế cư!

Đất nước Việt Nam còn hay mất, thịnh hay suy đang phải trông vào mỗi người lãnh đạo có trách nhiệm cao của đất nước và của mọi người con đất Việt ở khắp mọi nơi, trên biển hay dưới xuôi, ở trong hay ở ngoài nước.

Trang báo hôm nay chắc đã ướt bởi nước mắt người con đất Việt xa xứ, lại cũng đau thêm lòng người Việt quê nhà. Viết báo hôm nay như để khóc để than, ngòi bút đó nghe có cả máu và vị mặn của người viết khi trang báo đến phải kết thúc.

Ngày 1 tháng 6 năm 2011.

Trân trọng vô cùng.

© Nguyễn Hoàng Hà

© Đàn Chim Việt (Nguồn: http://www.danchimviet.info/archives/35746)

Kể chuyện ngày “bầu cử” 22-5-2011

In Chính trị (Politics), Việt Nam on 2011/05/25 at 13:36
BBT: Bầu cử là một hành động chính trị “Công Dân”. Đi bầu hoặc không đi bầu là một động thái chính trị. Khi nhà cầm quyền Đảng CSVN đã tước quyền ứng cử và bầu cử độc lập, dân chủ thì bầu cử chỉ là trò hề bôi lọ cái mặt gian trá của chế độ. Tẩy chay không đi bầu là một hành động phản kháng chế độ độc tài Đảng CSVN.

 
 
Để chuẩn bị cho ngày “bầu cử” 22-5-2011 VC đã có những kế hoạch chi tiết để đối phó với khả năng sẽ có một cuộc tẩy chay rộng khắp của cử tri cả nước, nhất là những nhà dân chủ. Tôi và các cháu Thục Vy và Trọng Hiếu là một trong rất nhiều đối tượng của nhà cầm quyền.

Ngày 16/5/2011 An ninh tỉnh Quảng Nam đã phái ông Trần Kim Cầu đến nhà tôi để thông báo về ngày bầu cử “Quốc hội” và cho tôi biết là đơn vị mà tôi phải đi bầu là khối phố Bàn Thạch phường Hòa Hương. Ông Trần Kim Cầu là khối phố trưởng cũng là ứng cử viên Hội đồng nhân dân phường Hòa Hương kiêm thành viên tổ bầu cử.

Ngày 18/5/2011ông TKC giao thẻ cử tri cho tôi và những người trong gia đình. 18h chiều ngày 21/5 ông gọi điện đến nhà tôi để “nhắc nhở” là ngày mai nên đi bầu sớm “cho mát”.

8h30 sáng, ngày 22-5-2011 ông TKC gọi điện cho tôi yêu cầu tôi đi bầu cử. Tôi trả lời cho ông rõ lập trường của tôi là không đi và giải thích thêm lý do tôi không đi. Tôi nói với ông:

-“Đây là một cuộc bầu cử không đúng với tinh thần Dân chủ. Một cuộc bầu cử độc diễn của Đảng CS. Tôi và người dân có đi bầu hay không cũng không thay đổi kết quả của cuộc bầu cử. Chẳng qua Đảng CS dùng người dân chúng tôi để tuyên truyền cho họ, xác lập tính chính danh cho một việc làm bất chính, xác lập tính hợp pháp cho một quốc hội bất hợp pháp. Tôi và các cháu Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu không đi bầu là một cách hành xử quyền hạn của một cử tri, một công dân VN đối với những vấn đề hệ trọng của đất nước. Không đi bầu cũng là một cách mà tôi và các cháu thể hiện “nghĩa vụ” tinh thần của mình với tư cách một công dân”.

Đến 13h30 chiều ngày 22-5 ông TKC lại gọi điện đến nhà tôi một lần nữa hối thúc tôi đi bầu cử. Tôi trả lời với ông như lần trước nhưng ngắn gọn hơn rồi cắt máy.

CSVN vẫn ba hoa với nhân dân VN và cộng đồng Quốc tế, là bầu cử tại VN là “Quyền” được Hiến pháp và Luật pháp minh định, mà đã là “quyền” thì người có quyền đó được quyết định lựa chọn đi bầu hay không đi bầu. Vậy mà họ vẫn dùng đến những thủ đoạn để người dân phải thực hiện cái “quyền” đó bằng cách gây áp lực – khủng bố tinh thần như cho công an và quân đội đến nhà để “nhắc nhở”.

– Lúc 9h30 ngày 22/5, một người là Nguyễn anh Quốc, trưởng CA xã Tam Phú, một người nữa mà tôi không biết tên là xã đội trưởng Tam Phú đến để “nhắc nhở” gia đình tôi đi bầu và nếu có ai là khách vãng lai đến nhà thì cũng phải đi bầu.

“Nhắc nhở” người dân đi bầu mà phải dùng đến công an và quân đội thì thật là quá “chu đáo”, cho thấy người dân VN sống trong chế độ XHCN, một chế độ “Dân chủ triệu lần hơn các nước phương tây dân chủ”, đã hành xử “quyền” bầu cử của mình dưới sự kiểm soát của chính quyền, dưới chiếc còng và họng súng của CA và quân đội VN.

– 15h chiều ngày 22-5, bà Liên người phụ trách công tác phụ nữ và cho vay tiền dành cho sinh viên của phường Hòa Hương, gọi điện đến nhà tôi thúc giục tôi và các cháu đi bầu và được cô em gái của tôi trả lời dứt khoát là không đi bầu. Gia đình tôi không phải là những người dân “thấp cổ bé miệng” như những người dân khác và ít ra chúng tôi cũng có hiểu biết căn bản về Pháp luật, về những quyền công dân được minh định trong Hiến pháp. Hơn nữa chúng tôi biết và “dám” lên tiếng tự bênh vực và bảo vệ mình qua hệ thống thông tin đại chúng “lề trái”. Gia đình chúng tôi không phải hoàn toàn đơn độc vì chúng tôi có được sự yêu mến của cộng đồng VN trong nước và Hải ngoại, vậy mà họ còn áp lực với chúng tôi như vậy (một áp lực ngang tầm và hoàn toàn có thể gọi là một cuộc khủng bố tinh thần), huống hồ gì người dân vừa không có kiến thức về pháp luật, vừa đơn độc.

30 phút sau – lúc 15h33 phút ngày 22/5/2011 (được ghi lại trên điện thoại của tôi) ông TKC lại gọi điện cho tôi yêu cầu tôi về Tam Kỳ bỏ phiếu. Tôi lại phải trả lời ông là tôi không đi bầu, nhưng tôi không thể không bực mình và gằn giọng vì họ cứ hết người này đến người khác gây áp lực, khủng bố tôi và gia đình phải thực hiện cái “quyền” của chúng tôi.

Ông TKC bảo tôi về bầu cử nếu không đi bầu thì ông sẽ xuống nhà tôi để thu lại ba thẻ cử tri của tôi, Thục Vy và Trọng Hiếu.

Tôi trả lời ông ta với sự bất bình:

– Anh có biết việc chính quyền thu lại thẻ cử tri của chúng tôi là bất hợp pháp không? Chúng tôi là công dân VN hợp pháp và đủ tư cách bầu cử và ứng cử. Việc chúng tôi có thẻ cử tri là việc đương nhiên và hợp pháp. Còn việc chúng tôi hành xử quyền của một cử tri như thế nào là quyền của chúng tôi, nó được Hiến pháp qui định.

Ông Trần Kim Cầu làm việc này là do chỉ thị của CA Quảng nam (từ trước đến nay những việc liên quan đến gia đình tôi đều do An ninh tỉnh Quảng nam trực tiếp chỉ đạo), cá nhân ông ta chỉ là tay sai, đâu dám to gan đến thế.

CSVN muốn thu hồi thẻ cử tri của ba bố con tôi là họ muốn tước quyền công dân của chúng tôi. Việc này đâu có dễ như thế! Phải có một phiên tòa để quyết định nếu CSVN muốn làm điều đó. Theo sự phán đoán của tôi, họ còn có mục tiêu khác: Nếu thu hồi được thẻ cử tri của chúng tôi họ sẽ tự động đóng dấu vào thẻ cử tri để chứng minh với công luận là chúng tôi đã đi bầu. Đây là cách họ hạ nhục chúng tôi nếu họ thấy cần thiết.

Qua trường hợp cụ thể của mình, tôi thấy cuộc “bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp” ngày 22/5 vừa qua cũng như các kỳ bầu cử trước đây, CSVN đã thực hiện nó trong bầu không khí khủng bố người dân.

Ngày 22/5/2011 vừa qua đối với gia đình chúng tôi là một ngày căng thẳng, nặng nề. Vì chúng tôi phải chịu một áp lực ghê gớm. Nhưng chúng tôi vẫn kiên quyết bảo vệ quyền của mình được qui định trong Hiến pháp và chúng tôi đã thực hiện quyền công dân của mình bằng cách trả lời “Không” với cuộc bầu cử trò hề, giả danh dân chủ. Chúng tôi biết con đường trước mắt chúng tôi đầy khó khăn và nguy hiểm nhưng chúng tôi quyết định đồng hành cùng dân tộc đến đích cuối cùng là Tự do và Dân chủ cho VN.

Tôi biết hiện nay có nhiều kịch bản đang xây dựng nhắm vào gia đình chúng tôi, nhằm mục tiêu triệt hạ tôi và các cháu, nhưng tôi cũng biết rằng thời đại ngày nay với sự sụp đổ tất yếu của các chế độ độc tài, CSVN không dễ dàng thực hiện tội ác mà không bị trừng trị. Dân chủ và pháp luật đang được thực hiện trên khắp thế giới.

© Huỳnh Ngọc Tuấn
© Đàn Chim Việt (http://www.danchimviet.info/archives/35244)

Nguyễn Thị Từ Huy – Nhật ký ngày 12/5/2011

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2011/05/13 at 14:09

Sáng nay vị cán bộ quản lý đó lại gọi cho tôi. Ông nói rằng ông mệt mỏi quá, vì bên công an lại đề nghị ông phải làm việc với tôi. Ông nói rằng tôi phải viết một cái đơn gửi lên trường trong đó nói rõ rằng tôi đã ký vào Kiến nghị trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ. Tôi trả lời ông là tôi không hiểu tại sao tôi lại phải viết cái đơn đó. Và tại sao lại phải gửi cho trường, vì trường không liên quan gì đến việc này cả. Tôi suy nghĩ và suy nghĩ, và cuối cùng cũng vẫn không hiểu được. Tôi từ chối gặp ông, vì trong tư cách một người làm khoa học, tôi không muốn làm việc gì trái với nguyên tắc. Và tôi hiểu mọi việc chưa dừng lại ở đây. Còn đi tới đâu thì tôi không biết. Nhưng tôi không có gì phải sợ hãi. Tôi không làm gì sai, tôi không làm gì vi phạm pháp luật.

Tại sao không được phép làm điều đúng? Tại sao không được phép làm điều tốt?

Có lẽ chú Phạm Toàn nói đúng, rằng cuộc sống vẫn nói to với ta là không thể ảo tưởng, rằng hình như xung quanh ta, mọi thứ đang có màu máu và mùi vị thuốc súng.

Tuy nhiên, chú Toàn ơi, cháu vẫn phải tiếp tục ảo tưởng, vì cháu không thể nghĩ rằng ta đang tồn tại không phải giữa những con người, rằng ta đang tồn tại cùng với những kẻ đã mất hết tính người. Chú có nhắc đến Javert, thật là hay. Đó là một ví dụ rất đẹp trong văn chương cho thấy rằng tính người là một cái gì rất khó hủy diệt. Sắt đá và máy móc trước pháp luật đến như cảnh sát Javert mà cuối cùng đã chọn cái chết. Tất cả chúng ta còn nhớ rằng chính Javert đã tự tử sau khi tha cho Jean Valjean, kẻ mà hắn đã theo đuổi suốt đời mới bắt được. Tác giả không phân tích một lời nào về tâm lý nhân vật, không nói một lời nào về việc tại sao nhân vật tự tử. Độc giả không được giải thích vì sao Javert tự chọn cho mình cái chết. Nhưng độc giả hoàn toàn hiểu rằng, cái chết của Javert chính là sự chiến thắng của nhân tính.

Tất nhiên, chỉ có nhân vật văn học mới chết thôi. Chúng ta không cần ai phải chết, chúng ta chỉ hy vọng lòng nhân có thể chiến thắng sự phi nhân.

Tuyệt đối ngây thơ, tôi tin rằng những người đang gây áp lực cho trường tôi, những người đang muốn tôi phải sợ hãi, hoặc có thể muốn cả những điều mà tôi không biết, họ cũng là những con người, họ cũng có một bộ óc để nhận thức điều sai đúng và họ cũng có một trái tim người để xúc động và để hướng dẫn hành động của họ.

Tôi vẫn tin như vậy, dù tôi có phải trả giá cho niềm tin của mình.

N. T. T. H.

Nguồn bauxitevn

Ngày Nhân quyền Việt Nam 2011

In Chính trị (Politics), Thế giới, Việt Nam on 2011/05/12 at 14:06

 



Tất cả đều nằm ở chữ “Lòng” của Nguyễn Du – Phạm Công Thiện

In Việt Nam, Văn Chương on 2011/03/27 at 13:53

Tất cả Nguyễn Du đều bắt đầu và chấm dứt bằng một chữ “lòng”. Có thể đúc kết tất cả Thi Nghiệp và tất cả Tư Tưởng Triết Lý của Nguyễn Du vào trong một chữ duy nhất ấy. Chữ nôm “Lòng” bao trùm cả chữ hán việt “tâm”. Chữ “tâm” chỉ có được thực nghĩa dồi dào trọn vẹn trong chữ “lòng” của Nguyễn Du. Chính chữ “lòng” đã xuất hiện mấy ngàn năm trước trong tiếng nói quê hương và đã ngự trị điều động tất cả lộ trình của Tính Mệnh, Sinh Mệnh và Sử Mệnh Việt Nam.

Ngày nào nữa trong hiện nay và tương lai, ngày nào nữa sau bao cuộc bể dâu đoạn trường mà mỗi người trong chúng ta, dù sống đau đớn trong những hoàn cảnh mê man đứt ruột đi nữa, lúc nào mỗi người vẫn còn giữ được lòng mình, vẫn còn “có lòng”, có được “tấm lòng”, không hề đánh mất “lòng quê”, không hề quên “ơn lòng”, mỗi giây phút đều sống dậy “lòng son” và sống trào “lòng thơ” thì cái tấc lòng lai láng ấy vẫn còn tiềm lực phong phú vĩ đại nhất để hứng khởi phấn chấn sức mạnh vỡ bờ của tinh thần dân Việt, khả dĩ giúp cho chúng ta thấy được những gì đã được nhìn thấy, và trông thấy giữa những hỗn loạn, tao loạn, biến loạn và đại loạn của đất nước. Nguyễn Du đã trông thấy những điều khó lòng trông thấy được; chính lòng thơ lai láng của Nguyễn Du đã chảy trong veo dào dạt trong tư tưởng và cảm thức bồi hồi của thi nhân, và đã tuôn chảy lặng lẽ thâm sâu dằng dặc muôn đời vào tận đáy lòng trầm bình của Việt tộc.

(Nguyễn Du Đại Thi Hào Dân Tộc, Phạm Công Thiện, trích chương 23 – Tất cả đều nằm ở chữ “Lòng” của Nguyễn Du, trang 113-114)

Thiên tai – thiên tài – thiện tai

In Cộng Đồng, Thế giới, Việt Nam on 2011/03/22 at 18:25

Thiên tai: Động đất, sóng thần (cùng với rò rỉ phóng xạ lò nguyên tử) tại Nhật tàn phá khủng khiếp. Toàn dân Nhật và thế giới đồng chia sẻ niềm tin rằng nước Nhật sẽ vượt qua tàn phá của thiên tai vì người Nhật có lòng tự trọng, tính can đảm, và tinh thần cộng đồng.

Thiên tài: Tập đoàn nhà nước Vinashin phá sản, được “tái cấu trúc”, “kiểm tra” bởi 14 thiên lôi “thiên tài đảng ta” nên cuối cùng không ai chịu trách nhiệm. Kết luận này chính là “quả đấm thép”  đấm vào mặt nhân dân làm choáng váng, xây xẩm mặt mày, lè lưỡi chết ngất. Một đám thiên lôi vô liêm sỉ, vô đạo đức, vô nhân, vơ vét về riêng. Toàn dân Việt Nam biết chắc đám thiên lôi này đang dẫn đất nước “xuống hố cả nút”.

Thiện tai: Thiện tai! Thiện tai! Cù Huy Hà Vũ. Vì tổ quốc, vì dân tộc, can trường, bất khuất.