vietsoul21

Bút Gà (chấp bút) Đinh Thế Huynh gởi Nguyễn Đức Nhanh giám đốc Công an T/p Hà Nội

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/07/23 at 10:00

Nguyễn Đức Nhanh (Nguồn: Dân Làm Báo)

Nguyễn Đức Nhanh (Nguồn: Dân Làm Báo)

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi đảng CSVN, chuyển lời khen thưởng của các anh mày đến các cậu đã kiên quyết giải quyết dứt điểm, xé lẻ đám cờ lau thanh thiếu niên và phong tỏa, cô lập được nhóm nhân sĩ, trí thức. Cậu đúng không hổ danh (mậu hẩu dành[1]) là anh Nhanh.

Các anh mày biết đám nhân sĩ, trí thức ấy đã viết thư cho cậu[2]. Các cậu cứ phang vào cho tụi nó nhận được tiền từ các “thế lực thù địch” để rảnh rỗi thời gian và thừa giấy bút, nặn hết kiến nghị này đến ra tuyên cáo nọ rồi thảo thư vặn hỏi. Lại còn bày trò đòi chứng nhận tới tay nữa chứ lỵ.

Cậu Nhanh đã đỡ đòn cho các anh mày thộp trọn bọn chúng. Vậy mà chưa nhanh chóng bắt quả tang chúng nhận tiền ở đâu. Sao mà chểnh mảng đến thế! Bọn cảnh sát Úc lơ tơ mơ ở tận đâu đâu ấy mà còn điều tra biết được chú Lương Ngọc Anh, Lê Đức Thúy nhà mình cầm nhẹ 12 triệu đô-la Úc trong vụ in tiền polymer[3]. Ngành công an ta mà lại chịu thua bọn tình báo tư bản à?

Các anh mày cũng khen cậu đã tận dụng được dân phòng địa phương, các tay đầu gấu cải trang, thanh niên xung phong, và an ninh chìm. Đây là một kế sách độc (hại): thanh thiếu niên trong lực lượng dân phòng lo đối trọng với giới trẻ xuống đường, các tay đầu gấu dùng bạo lực và nhục hình lên các tên nào cứng đầu, còn an ninh chìm luôn mò tìm bám sát lưng quần.

Các cậu đã chấp hành tốt biết chia cắt phân tán mỏng nhóm bọn chúng, nhất là không để những người bên lề tự động gia nhập vào. Càng cô lập chúng và tạo ra thêm nhiều người ngoài cuộc nữa thì chúng chỉ chống mắt xem chứ không thấy chịu phần trách nhiệm giúp đỡ kẻ bị ta bịt (đạp) miệng bằng dép bằng giầy.

Các cậu tách được đám cờ lau không để chúng quay quần dưới các cây đa, cây cổ thụ nên đành tan hàng giải tán. Hiệu quả cho công tác đối xử phân biệt để chia rẽ, cách biệt chúng thì tuyệt vời. Phước cho các anh và cả các cậu là những cây thông chẳng bám sát đám cờ lau để thành một khối bất phân ly. Ví như chúng vờ tự nguyện “bị bắt” đi theo giới trẻ thì đã sinh chuyện và chúng ta chả biết giải quyết thế nào!

Tớ cho các cậu biết. Các anh mày xưa nay tự hào là đã “trồng người” theo khuôn mẫu thuộc giống nhai lại. Làm sao chúng nó không mắc vào chước của ta. Chúng tưởng cách “gậy ông đập lưng ông” khi dụng lời Bác Hồ, xổ thơ kháng chiến ra để lên lớp giảng mô-ran hòng làm bọn tớ câm họng. Ối giời ôi tưởng trương cờ, khiêng hình tướng Giáp ra làm bửu bối, làm tấm khiên chống đỡ mà nên à. Đấy chỉ là bái vật treo trên cửa trước để mà mắt bọn chúng chứ có thiêng gì. Ta chẳng mảy may kiêng dè. Ta xé rách hình. Ta vò nát vất cờ. Hình Bác thì các anh mày đã “đăng ký thương hiệu” và “cầu chứng tại toà” thì độc quyền sử dụng thế nào cũng được. Cách (các) anh mày (ăn mày) dĩ vãng cái “quang vinh” đẫm máu đang thâu được khối lợi. Chúng càng tung hô thì chỉ riêng ta càng thêm trục lợi. Bái vật đương đại các anh mày tôn thờ là vàng, địa ốc, đô-la đấy nhé!

Này nhé, thưở Ga-li-lê-ô (Galileo) quan sát và khám phá là quả đất vận hành quanh mặt trời thì cả hệ thống quyền lực chóp bu và giáo hội khư khư quả quyết nó là trung tâm của vũ trụ. Tay này bị nhà cầm quyền với giáo hội kết tội là người dị giáo và bị quản thúc cho đến chết. Nhà thông thái Xô-cờ-rát (Socrates) trước đó cũng cùng chung số phận. Gã ấy lên tiếng phê phán những lời “sấm” độc đoán của hệ thống nắm giữ quyền lực đương thời nên mắc tội “đầu độc thanh thiếu niên”.

Vào thời kỳ (đồ đểu) này thì Đảng CSVN ta quyết đoán là trọng tâm của đất nước và toàn dân được (bị) gạt ra rìa tha hồ mỏi mệt vận hành “hết ngày dài lại đêm thâu” quanh cái đèn cù. Chỉ còn lại một số ít các nhà nhân sĩ, trí thức ngoài luồng chưa bị chúng ta chèo kéo, mua chuộc, vấy mực không xu phụ theo hệ thống quyền lực. Nếu chúng to gan dám lên tiếng thì ta cứ đổ cho là “phát tán luồng gió độc”[4] đến bọn thanh thiếu niên rồi thì “tuyên truyền chống chế độ”.

Các anh mày đã đem cái bình vôi chủ nghĩa cộng sản tự lập “phủ”  để trọn quyền sanh sát độc tài độc đoán. Hơn sáu mươi nhăm năm đảng ta đặt mình vào trung tâm quyền lực rồi gán gép điều 4 hiến pháp thì đếch thằng nào nào có thể chen chân.

Tuy thế các cậu vẫn phải luôn cảnh giác với đám trí thức tạch-tạch-sè. Không ít chúng nó rất khôn (lõi) trong cái trò vờ vịt, vờ vĩnh hèn, nhũn[5]. Thế cho nên ta cần nắm biết tâm lý đi guốc trong bụng chúng khi một tên vờ vịt đóng vai trò hèn thì chắc chắn cái (nuốt) nhục dễ trở thành bóng đen ám ảnh hắn và không chóng thì chầy nhận hắn chìm sâu trong hố thẳm tiềm thức. Chỉ có một cú sốc cuộc đời (như đối diện với cái chết chẳng hạn) thì hắn mới dám gỡ cái mặt nạ để sống đời khai phóng tự do. Cái chết lâm sàng rồi sẽ đến nhưng chẳng qua là cái chết muộn màng, vì tâm linh hắn đã chết từ mưởi mươi nào. Riêng phần các anh cũng đã ban phát cho chúng chút danh để chúng hãnh tiến một tí và chút phận để an toàn một tị. Phải làm cho bọn này luôn cảm thấy cái danh phận chênh vênh có thể bị mất đi bất cứ lúc nào nếu chúng lệch hướng, chệch đường (lề) ta vẽ.

Những cuộc biểu tình vừa qua là cái gai đối với các anh mày biết chửa. Chúng tớ khó có cớ ngăn cản người dân tỏ lộ lòng yêu nước xử dụng quyền công dân để biểu tình chống bá quyền Trung Quốc xâm lược biển Đông. Các cuộc biểu tình tiếp diễn hàng tuần thế này thì hơi bị khó cho anh mày đấy. Ai chẳng biết bản chất việc biểu tình mang nội hàm tính tự do, dân chủ và là một vấn đề “nhạy cảm” không thể bàn tới. Dân chủ buộc đòi hỏi tất yếu là đa nguyên, đa đảng nên đối nghịch với độc quyền (độc tài) và lợi ích của đảng ta. Các cậu biết là làm sao chúng tớ có thể lấy thúng úp voi mãi. Con voi tự do-dân chủ nằm vạ ngay trong phòng (elephant in the room[6]) thì sao mà tránh được.

Tóm gọn, tớ có lời khen các cậu đã thi hành tốt việc trấn áp dẹp bọn (phản) phản động biểu tình trong những tuần vừa qua. Các anh đang gật gù nhất trí (đắc chí). Sẽ cất nhắc cậu vào chung đèn đóm nên cứ thế nhé.


[1] Tiếng Quảng Đông. Hán Việt: bất hảo nhơn

[2] Thư gởi ông Nguyễn Đức Nhanh, blog Nguyễn Xuân Diện

[6] Wikipedia: “Con voi ở trong phòng” là một thành ngữ tiếng Anh ẩn dụ cho một sự thật hiển nhiên đang bị bỏ lờ qua hoặc không được nhắc đến. Thành ngữ này cũng áp dụng đối với một vấn đề hoặc một nguy cơ quá rõ ràng nhưng không ai muốn bàn luận hay đề cập.

Câu thành ngữ dựa trên ý tưởng rằng một con voi ở ngay giữa căn phòng thì không thể lờ như là không thấy; do đó mọi người trong phòng, những người tảng lờ như thể con voi không đứng ở đó là vì họ cố tình tránh đối phó trực diện với vấn đề lớn hệ trong lồ lộ trước mắt.


Chuỗi bài:


[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ]

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: