vietsoul21

Archive for Tháng Chín, 2011|Monthly archive page

Lãnh đạo: nghề làm thuê

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Thế giới, Việt Nam on 2011/09/14 at 09:32

Nguyễn Hưng Quốc

Hình: AP

Trong bài diễn văn của Tổng thống Barack Obama tại Quốc Hội Hoa Kỳ vào ngày 8 tháng 9 vừa rồi, có một hai câu nói tôi rất thích. Ông nhắc đến dân chúng như “những người đã cử chúng ta đến đây; những người đã thuê chúng ta làm việc cho họ” (the people who sent us here – the people who hired us to work for them). Rồi ông tự hỏi và hỏi các nghị sĩ và dân biểu: Mỹ “Dân chúng ở đất nước này làm việc vất vả để hoàn tất trách nhiệm của họ. Câu hỏi tối nay là: liệu chúng ta có hoàn tất trách nhiệm của chúng ta hay không?” (The people of this country work hard to meet their responsibilities. The question tonight is whether we’ll meet ours.)

Thực tình, tôi không quan tâm mấy đến các chính sách Obama đã đưa ra nhằm giải quyết tình trạng thất nghiệp trầm trọng cũng như cuộc khủng hoảng kinh tế kéo dài tại Mỹ. Đã đành kinh tế Mỹ có quan hệ mật thiết đến kinh tế toàn cầu, trong đó có Úc; tuy nhiên, từ Úc, nhìn sang Mỹ, thấy chuyện của họ xa vời quá. Tôi nghe bài diễn văn của Obama một cách khá ơ hờ. Nhưng đến mấy câu nói trích ở trên, tôi bỗng thấy thích hẳn.

Thích chủ yếu vì thấy chúng khác hẳn với những gì chúng ta thường nghe ở Việt Nam. Có lẽ ở Việt Nam chưa có lãnh tụ nào đặt vấn đề trách nhiệm với dân chúng một cách cụ thể đến như vậy. Càng chưa có ai nhìn nhận một thực tế: Họ là những người làm thuê của dân chúng. Mà không phải là những người làm thuê vĩnh viễn. Họ chỉ là những người làm thuê theo hợp đồng. Cứ bốn năm, dân chúng lại xét lại hợp đồng ấy một lần. Làm giỏi, người ta thuê tiếp. Làm kém thì xin vui lòng về… hưu.

Giới lãnh đạo Việt Nam bao giờ cũng cho những chức vụ mình đang nắm giữ như những sứ mệnh vĩ đại từ trên trời rơi xuống. Một thứ thiên mệnh. Ngay cả khi họ giả vờ nói khiêm và nói nịnh họ là “đầy tớ” của dân chúng thì người ta, tự trong vô thức, vẫn xem cái chức “đầy tớ” ấy là một thiên mệnh. Là thiên mệnh vì, thật ra, không có ai thực sự bầu cho họ cả (hiểu bầu theo nghĩa tổng tuyển cử chứ không phải bầu bán trong nội bộ đảng với nhau). Là thiên mệnh vì họ không thực sự chịu trách nhiệm trước ai cả. Đất nước lạc hậu, dân chúng nghèo khổ ư? Đó là trách nhiệm của “thằng” lịch sử hay “thằng” khách quan nào đó. Đất nước phát triển ư? Thì đó là công của họ, bất kể mồ hôi và nước mắt của mấy chục triệu người lao động quần quật trong cả nước.

Quan niệm chức vụ lãnh đạo như là thiên mệnh nên các “đầy tớ” bất cần các ông bà “chủ” có đồng ý cho họ làm việc tiếp hay không. Và cũng không cần nhớ, thậm chí, biết tất cả bổng lộc của họ là đến từ dân chúng.

Không biết như thế nên thay vì “biết ơn” những người đã hùng hục làm việc và đóng thuế để nuôi mình, người ta lại làm một chuyện oái oăm: bắt dân chúng phải biết ơn và nhớ ơn mình!

Có lẽ một trong những chiến lược tuyên truyền lớn nhất của chính quyền Việt Nam, từ khi lên nắm quyền vào năm 1945 đến nay, là nhấn mạnh vào chuyện ơn nghĩa. Hầu như toàn bộ guồng máy tuyên truyền đều tập trung vào vấn đề công ơn của đảng và của lãnh tụ. Người ta tổ chức các đợt sáng tác rầm rộ để giới cầm bút kể lể công ơn “tái sinh” của cách mạng. Ăn một bát cơm ngon cũng nhớ ơn cách mạng. Mặc bộ quần áo mới cũng nhớ ơn cách mạng.

 

Thời kháng chiến, trong bài “Thơ dâng Bác Hồ” sáng tác ngày 19.5.1953, Xuân Diệu viết:

Chúng con dưới vực sai lầm
Đang vươn mình được Bác cầm tay lên.

Cũng ngày 19.5.1953, Nguyễn Bính từ Nam bộ, làm bài Thư gửi về Cha:

Trước con cơ cực nhọc nhằn
Nhờ Cha nay mới nên thân nên người..

Sau năm 1954, ở miền Bắc, Xuân Diệu lại viết:

Hãy cảm ơn đảng Cộng sản, lòng ta ơi!
Hãy cảm ơn những người dựng con người,
Hãy cảm ơn Hồ Chí Minh đồng chí

Đã rèn luyện một nửa già thế kỷ

Xưa lệ sa, ta oán hận đất trời
Nay lệ hoà, ta lại thấy đời tươi!

Chế Lan Viên cũng có rất nhiều những bài thơ tương tự như thế. Lại Nguyên Ân có lần nhận xét về thơ Chế Lan Viên: “Thơ Chế Lan Viên có cả một loạt những bài thơ ăn năn sám hối cho sự lỡ lầm thuở trước, bày tỏ lòng biết ơn vô hạn của nhà thơ với chế độ mới, lý tưởng mới – cái lý tưởng mà nhà thơ có lúc như muốn quỳ xuống bái lạy cho tỏ sự biết ơn của một tín đồ đã bỏ “đạo” cũ để từ đây theo nó đến cuối đời.” (Một thời đại văn học mới, Hà Nội, 1987, tr. 106).

Sau này, hầu như không có nhà văn hay nhà thơ nào đủ vô liêm sỉ để nịnh bợ như vậy nữa. Và nhà cầm quyền cũng không đủ vô liêm sỉ để lớn tiếng tuyên truyền như vậy nữa. Nhưng đây đó, dưới những hình thức diễn tả khác nhau, chúng ta vẫn nghe thấp thoáng những giọng kể công và đòi hỏi sự biết ơn của dân chúng đối với những người đã suốt đời hy sinh gánh chịu…bổng lộc đến hầu như vô tận!

Đương quyền, người ta muốn dân chúng biết ơn. Về hưu, người ta cũng muốn dân chúng biết ơn. Với từng cá nhân, người ta đòi hỏi sự biết ơn. Với cả đảng và chế độ, người ta cũng đòi sự biết ơn.

Người ta cố tình ngoảnh lưng lại sự thật này: Làm lãnh đạo, thực ra, là làm thuê. Lương bổng của họ là do dân chúng trả. Tất cả tiện nghi và quyền lợi mà họ có là do dân chúng cung cấp. Ở đây không có chuyện ân nghĩa. Mà chỉ có vấn đề là: làm việc có hiệu quả hay không.

Làm được việc: Xin tiếp tục.

Làm không được việc: Xin mời xuống!

Nguồn: VOA

Huỳnh Ngọc Tuấn – Nhà nước bất hảo

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Thế giới, Việt Nam on 2011/09/13 at 06:00

Nguồn: Đàn Chim Việt

Không còn cách nói nào khác hơn được để nói về chế độ CS Trung Hoa hiện nay.

Nói điều này hơi thừa, nhưng cũng phải  nói, như một cách để hành xử quyền tự do ngôn luận vì ở VN ít có người dân nào dám nói lên sự thật này cho dù ở VN giờ đây có đến 700 tờ báo, hàng trăm đài phát thanh và truyền hình với hàng chục ngàn phóng viên và  hàng trăm nhà bình luận thời cuộc, nhưng họ đều im re vì không được phép .

Theo BBC – RFI trích thuật lại một tờ bài báo của tờ Financial Times: “Hải quân Trung Quốc cản đường chiến hạm Ấn Độ tại Biển Đông”

Sự cố xẩy ra vào hạ tuần tháng Bảy, nhưng đến hôm nay, 01/09/2011 mới được tiết lộ. Chiến hạm Ấn Độ INS Airavat, trên đường đi nhân chuyến ghé thăm hữu nghị Việt Nam, đã bị tàu chiến Trung Quốc xét hỏi ngoài khơi bờ biển Việt Nam. Đây là hành động mới nhất của Bắc Kinh nhằm buộc các nước công nhận chủ quyền Trung Quốc trên Biển Đông.”

Đây là một việc vô cùng nghiêm trọng nhưng Bộ ngoại giao VN – chính phủ VN vẫn lặng im như không có gì xảy ra, và người dân VN sẽ chẳng biết được điều gì nếu tờ báo trên không tiết lộ thông tin.

Tiếp theo đó báo chí và chính phủ Ấn Độ đã công khai về thông tin này  nhưng nói thêm là không hề có sự hiện diện của tàu Trung quốc gần đó:

Theo nguồn tin này, hôm 22 tháng 7, khi ở ngoài khơi cách Nha Trang 45 hải lý, chiếc INS Airavat đã nhận được qua hệ thống radio của tàu thông điệp của một người tự nhận là “Hải quân Trung Quốc”, nói rằng “Quý vị đang tiến vào hải phận Trung Quốc”.

Đối với hải quân và chính phủ Ấn Độ đây là một hành động khiêu khích gây hấn, nhưng đối với nhân dân VN thì đây là một hành động xâm lược vì hải quân Trung cộng tự cho mình cái quyền làm chủ nhân ông trên lãnh hải VN.

Sau việc này không biết nhân dân và chính phủ Ấn Độ nghĩ gì về đất nước và dân tộc chúng ta? Nghĩ gì về chế độ CS hiện nay khi những người cộng sản đã từng tự hào rằng họ đã đánh bại hai đế quốc lớn là Pháp- Mỹ và nước CHXHXN Việt Nam là một nước độc lập, có chủ quyền, được “cộng đồng quốc tế đánh giá cao”.?!

Việc làm này của hải quân Trung Cộng (TC) biến những lời tuyên bố hùng hồn về chủ quyền và thành tựu của CSVN thành một trò khôi hài lố bịch. Chúng ta còn nhớ cách đây không lâu, ông Nguyễn Minh Triết trong chuyến thăm hữu nghị Cuba, ông đã tuyên bố rằng: “VN và Cuba cùng gìn giữ hòa bình của thế giới” vậy còn hòa bình và an ninh của VN thì để cho ai giữ đây khi TC ngang nhiên sách nhiễu những vị khách của chúng ta ngay trong hải phận của mình?

Mới đây, RFI, BBC, VOA đều đưa tin rằng: Tháng 7 năm 2011 khi chế độ Gaddafi đang trên bờ sụp đổ, vậy mà những công ty sản xuất vũ khí của Trung Cộng đã mật đàm để bán cho quân đội Gaddaffi một số lượng vũ khí như: Phi đạn chống tăng và bệ phóng phi đạn trị giá 200 triệu USD. Mục đích thực của phi vụ bán vũ khí này là TC muốn bằng mọi giá giúp đỡ cho quân đội Gaddafi đánh bại quân nỗi dậy để ngăn chặn làn sóng Cách mạng đang lan truyền từ Bắc Phi và Trung đông,đây là cách TC cứu nguy cho chính bản thân mình và nhất là các chế độ độc tài đàn em của TC. Người ta tìm thấy tài liệu này trong một cơ quan nhà nước của Gaddafi bỏ lại. Khi mọi việc đổ bể thì nhà cầm quyền Trung Cộng nói là: Họ không hề hay biết gì về vụ mua bán này. Thật khôi hài và vô liêm sỉ hết chỗ nói… Thế giới sẽ tôn trọng Trung Cộng hơn nếu họ công nhiên nhìn nhận trách nhiệm về vụ việc trên. Còn hậu quả của việc này thì xấu như nhau.

Đây không phải là lần đầu tiên Trung Cộng vi phạm lệnh cấm vận vũ khí của Liên Hiệp quốc. Họ vẫn lén lút bán vũ khí cho Iran và các chế độ bất hảo bị Liên Hiệp quốc cấm vận.

Mỹ và Thế giới đã nhiều lần than phiền, cảnh cáo, nhưng mỗi lần như vậy Trung Cộng đều phủi tay một cách trơ trẽn…Còn trong lĩnh vực kinh tế, những gì Trung Cộng đang thực hiện tại Châu Phi làm cả Thế giới quan ngại vì chính sách thực dân tàn bạo của nó.
Nhưng một vấn đề có liên quan đến an ninh và sinh mệnh của đất nước ta là việc TC cho công bố bản đồ hình chữ U xác nhận chủ quyền của họ trên 80% biển Đông,thôn tính Hoàng sa và một phần Trường sa, sách nhiễu, bắn giết ngư dân VN đang hành nghề trên vùng biển truyền thống của mình. Trên đất liền họ chiếm của chúng ta hàng trăm cây số và những vị trí chiến lược, theo một số nguồn tin thì Ải Nam quan và một phần thác Bản Giốc nay thuộc về TC.

Mưu đồ xâm lược VN là dã tâm hiển nhiên của Trung Cộng, nhưng vấn đề làm chúng ta xấu hổ và bị sỉ nhục là những lời tuyên bố của ông Nguyễn Chí Vịnh như sau:

“Trung Quốc cam kết không lấy đất, lấy biển của Việt Nam”.

Tướng Vịnh cũng nói sau chuyến thăm tới Bắc Kinh mới đây:

Nếu Việt Nam cần sự ủng hộ, đồng cảm, hợp tác và phát triển thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc xã hội chủ nghĩa láng giềng một khi các đồng chí tôn trọng độc lập chủ quyền của Việt Nam và mong muốn Việt Nam cùng phát triển”.

Nhà nước Trung Cộng là nhà nước bất hảo thì ai cũng biết rồi. Nhưng công khai ca ngợi và kết thân với một nhà nước bất hảo thì hành động này gọi là gì? Ca ngợi kẻ xâm lược đất nước mình, bắn giết nhân dân mình CSVN có còn xứng đáng để lãnh đạo đất nước này không?

Xin được nhắc lại lời cảnh báo nghiêm khắc của vua Trần nhân Tông “Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. Ta cũng để lời nhắn đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu’..

Cộng sản VN vẫn tiếp tục tư duy theo cái kiểu mà  tôi xin mượn lời của ông Stora (một nhà phân tích chính trị) đã nói để áp dụng trong trường hợp này ”hình như là CSVN chưa cập nhật được tình hình địa chính trị ở thời đại mới, thời đại mà bức tường Berlin đã bị hủy, chiến tranh lạnh đã kết thúc…(và thời đại của Cách mạng Hoa lài bùng nổ) Bởi thế họ phân tích các mối quan hệ quốc tế hiện tại bằng những tiêu chuẩn lỗi thời, họ muốn trung thành với một thế giới đã đi vào dĩ vãng, vì thế họ đã tỏ ra thiển cận.”

© Huỳnh Ngọc Tuấn (Quangda1959@gmail.com)

© Đàn Chim Việt

Tưởng Năng Tiến – Giải thưởng Hồ Chí Minh

In Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam, Văn Chương on 2011/09/12 at 10:02

Nguồn: Đàn Chim Việt

Có lần, tôi nghe ông Phùng Quán thở ra:

Có nơi nào trên trái đất này,

Mật độ đắng cay như ở đây?

Thì quả là đúng vậy nhưng chỉ nói vậy thôi (e) không hết lẽ. Tưởng cũng nên thêm đôi dòng … bồi dưỡng:

Có nơi nào trên trái đất này

Huy chương, huy hiệu, bằng khen, giấy thưởng nhiều như ở đây?

Rẻ ra thì cũng được danh hiệu gia đình cách mạng, gia đình chính sách hay (giá chót) cũng cỡ gia đình văn hoá. Chỉ có điều đáng phàn nàn là giá trị của sự khen/thưởng ở Việt Nam thường rất tượng trưng, và cũng rất mơ hồ. Còn chuyện trao/nhận giải thì không những đã lùm xùm, mà còn nhếch nhác, và điều tiếng thì (kể như) hết biết luôn!

Mới tuần trước, vào ngày 28 tháng 8 năm 2011, nhật báo Người Việt đi tin:

Bốn nhà văn lớn từ chối giải thưởng Nhà Nước, giải thưởng Hồ Chí Minh.”
Trước sự kiện này, nhà báo Trương Duy Nhất đã có lời bàn hơi gay gắt:

”Chưa bao giờ việc xét tặng giải thưởng Nhà nước và giải thưởng Hồ Chí Minh lại bốc mùi đến thế. Mùa giải đang vào lúc gay cấn, cãi tranh ỏm tỏi thì xuất hiện 5 trường hợp ‘lạ’: 4 xin rút tên khỏi danh sách ứng cử và 1 không chịu viết đơn.”

Biên tập viên Mặc Lâm của RFA thì nói năng (nghe) nhẹ nhàng hơn, chút đỉnh:

Việc hai giải thưởng được xem là quan trọng bậc nhất của quốc gia cũng bị lũng đoạn bởi sự lạm dụng quyền thế của người chấm giải, cộng với cách công khai thao túng quyền đề cử bất kể dư luận đã nói lên sự thật về tất cả các giải thưởng lớn nhỏ của Việt Nam ngày nay. Bốn người trong cuộc lên tiếng một lúc đã trở thành chuyện không lạ, khi tính khách quan của giải thưởng bị ông Hữu Thỉnh lợi dụng vị trí của mình để làm xấu đi nét đẹp của hai giải thưởng này.”

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo cũng nêu ý kiến gần tương tự: ”Hai tác phẩm rất dở của ông Hữu Thỉnh mà được Giải thưởng Văn học Hồ Chí Minh của nhà nước thì chứng tỏ cái giải thưởng đó không có giá trị.”

Tôi thề có trời đất (cũng như qủi thần) chứng giám là mình hoàn toàn và tuyệt đối không có thù oán, thành kiến hay ác cảm gì với quí ông Mặc Lâm, và Trần Mạnh Hảo. Tôi cũng không quen biết gì (hết trơn hết trọi) với ông Hữu Thỉnh.

Tôi chưa gặp ông Chủ Tịch Hội Nhà Văn (đương đại) này lần nào cả, điện thoại, email, tếch – tiếc (qua lại) hoặc kết bạn tâm thư cũng không luôn. Chả qua là vì “lộ kiến bất bình” (thấy có kẻ bị hàm oan) nên xin có đôi lời “phải quấy” để rộng đường dư luận.

Cứ theo lời ông Mặc Lâm thì ông Hữu Thỉnh đã “lợi dụng vị trí của mình để làm xấu đi nét đẹp của hai giải thưởng này.” Giời ạ, cả hai giải thưởng (thổ tả) vừa nêu có “nét đẹp” nào đâu mà có thể làm cho chúng … “xấu đi” được chứ? Tương tự, theo tôi, ”hai tác phẩm rất dở của ông Hữu Thỉnh” dù có được giải hay không thì cũng không thay đổi được gì (ráo trọi) cái được gọi là “giá trị” của Giải thưởng Văn học Hồ Chí Minh.

Cứ từ tốn xem từng giải một. Muốn biết tại sao cái gọi là Giải Thưởng Nhà Nước lại bốc mùi, xin hãy nghe lời của một công dân Việt Nam nói (qua) về đất nước/tổ quốc của mình:

“Tổ quốc đã trở thành đao phủ.  Những người địa chủ và tư sản không những bị ruồng bỏ mà còn bị coi là thù địch và bị tàn sát. Rồi cũng nhân danh tổ quốc họ phát động chiến tranh thôn tính miền Nam làm hàng triệu người chết và đất nước kiệt quệ. Tổ quốc đồng nghĩa với chiến tranh và chết chóc. Toàn thắng rồi, tổ quốc xã hội chủ nghĩa quên phắt cam kết thực hiện hoà giải và hoà hợp dân tộc. Tổ quốc bỏ tù và hạ nhục hàng triệu người. Tổ quốc đánh tư sản, tống cổ con cái ‘ngụy quân, ngụy quyền’ ra khỏi trường học và lùa đi vùng kinh tế mới. Tổ quốc khống chế và hăm dọa bằng công an thành, công an tỉnh, công an huyện, công an phường. Biết dân chúng không còn chịu đựng được nữa và muốn bỏ nước ra đi, tổ quốc đứng ra tổ chức vượt biên bán chính thức để lấy tiền chuộc mạng của những người muốn chạy trốn nanh vuốt của mình. Tổ quốc hành động như bọn giặc cướp. Đến khi bị dư luận thế giới lên án dữ dội vì hành động bỉ ổi này, tổ quốc dẹp luôn đợt vượt biên bán chính thức và dĩ nhiên không trả lại tiền. Tổ quốc đểu cáng và lật lọng.”

Đối với những người ra đi, tổ quốc là sóng gió, hải tặc, là cái chết trong bụng cá, may mắn hơn là những ngày ê chề trong những trại tập trung trước khi tìm được một quê hương mới. Tổ quốc là một dĩ vãng cần quên đi. Đối với những người ở lại, tổ quốc đổi tiền mấy lần để cướp giật, tổ quốc sách nhiễu từng ngày. Tổ quốc nói trắng cũng được, nói đen cũng xong, cấm rồi lại cho phép, cho phép rồi lại cấm, muốn bắt hay tha tùy ý, người dân chịu đựng hết. Vì tổ quốc có súng.” (Nguyễn Gia Kiểng. Tổ Quốc Ăn Năn. Không có tên NXB. Paris 2001, 570 – 571).

Gần hơn, vào ngày 6 tháng 9 năm 2011, tôi vừa nghe một công dân khác – nhà giáo kiêm nhà báo Phạm Toàn – nói trong tiếng nấc: “Nước mà Dân bị nhũng nhiễu công nhiên như thế thì chắc chắn sẽ mất thôi – làm sao Dân lại chịu giữ cái Nước nơi họ bị đối xử như quân thù, cái đất nước không mang lại hạnh phúc cho họ?” Có vinh dự gì để nhận bất cứ một loại giải thưởng (tào lao) nào từ thứ Nhà Nước “đểu cáng và lật lọng” như thế chứ ?

Còn Giải Thưởng Hồ Chí Minh?

Trước hết, hãy nghe đôi lời (hết sức nhã nhặn) về nhân vật lịch sử này – qua ngòi bút của nhà văn Phạm Đình Trọng:

Hồ Chí Minh có những phẩm chất đáng quí của thời nghèo khổ thắt lưng buộc bụng đánh giặc. Chiếc chiếu cói trải giường ngủ của Hồ Chí Minh trên nhà sàn đã cũ rách nhưng Hồ Chí Minh không cho thay. Nó mới rách một chỗ mà bỏ cả chiếc chiếu thì phí quá!

Nói vậy và Hồ Chí Minh lấy kim chỉ tự khâu chỗ rách lại! Nhưng ngày nay ngân sách nhà nước vừa phải đổ ra hàng ngàn tỉ đồng để kích cầu, kích thích tiêu dùng để phát triển sản xuất. Cái chiếu cói cũng như mọi hàng hóa khác đều có giới hạn sử dụng.

Giới hạn sử dụng ấy được ngôn ngữ quốc tế hóa là ‘đát’. Hết đát thì phải bỏ, thay cái khác. Hàng hóa có tiêu thụ được, sản xuất mới phát triển. Một thí dụ để thấy một phẩm chất rất đáng quí của Hồ Chí Minh ngày nào nay cũng không thể ‘học tập’ được nữa! Nhân vật lịch sử dù vĩ đại đến đâu cũng đều có đát.”

Nói thế (tất) không sai nhưng sợ chưa hết lẽ. Những danh nhân khác, cùng thời với Hồ Chí Minh (Huỳnh Phú Sổ, Nguyễn Thái Học, Trương Tử Anh, Lý Đông A, Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu …) đâu có ai … hết đát. Không những thế, với thời gian, dấu ấn của những nhân vật lịch sử này lại càng đậm nét hơn trong lòng dân tộc.

Trường hợp của Hồ Chí Minh thì hoàn toàn khác. Sau cái thế kỷ mây mù vừa qua thì tăm tiếng của ông mỗi lúc một mất dần, và thay vào đó toàn là những điều … tai tiếng:

“Những ngày tháng tám này, biểu tượng Hồ Chí Minh đã bị chính ĐCSVN biến thành mất thiêng thông qua cuộc biểu tình của người dân Hà Nội và miền Bắc nói chung. Dù muốn dù không, hình tượng Hồ Chí Minh đã mai một, mờ nhạt và không còn đất sống, trước hết và quan trọng nhất, ông không còn giá trị cho ĐCSVN ngày nay lợi dụng thêm nữa. Dù cho những ai cố trốn chạy hoặc chối bỏ, cũng đã đến lúc nhìn thẳng vào sự thật đó. Chính ĐCSVN đã làm cho hình tượng Hồ Chí Minh tàn lụi mau chóng hơn qua ‘cuộc vận động học tập và làm theo…’ và qua việc đối phó côn đồ của lực lượng an ninh đối với người biểu tình, đã là câu trả lời lạnh lùng, ráo hoảnh cho những ai vẫn hằng tin và khắc sâu trong tâm trí về tính chân lý của Hồ Chí Minh.” (Nguyễn Ngọc Già – Từ thông báo cấm biểu tình nghĩ đến những điều… khác!).

Riêng ở miền Nam thì hình ảnh Hồ Chí Minh đã trở thành giễu cợt từ lâu, chứ chả cần phải đợi (mãi) đến “tháng tám này.” Ngay khi Sài Gòn vừa bị mất tên, trẻ con nơi đây đã nghêu ngao những lời đồng dao (nghe) cười ra nước mắt:

Ðêm qua em mơ gặp Bác Hồ.
Chân Bác dài Bác đạp xích-lô.
Trông thấy Bác em kêu xe khác!

Đã đến lúc Hội Nhà Văn Việt Nam cũng (đành) phải “kêu xe khác” thôi. Hãy thay Giải Thưởng Hồ Chí Minh bằng những tên gọi khác – những tên tuổi không vĩ đại gì cho lắm nhưng (chắc chắn) sẽ không bị bốc mùi – như Giải Bích Khê, Giải Hàn Mặc Tử, Giải Bùi Giáng, Giải Văn Cao, Giải Phùng Cung, Giải Phùng Quán, Giải Hữu Loan, Giải Nguyễn Hữu Đang … chả hạn.

Thì tôi cũng vì quá rảnh, và quá lo xa, nên bàn (ra) như thế. Chớ còn lâu lắm, mãi chờ đến năm 2016,  mới đến lúc phát Giải Thưởng Hồ Chí Minh kế tiếp. Cái Nhà Nước này (chắc) không thể tồn tại tới lúc đó đâu.

© Tưởng Năng Tiến

© Đàn Chim Việt

Diễn văn cuối của Charlie Chaplin trong phim “Nhà độc tài vĩ đại”

In Chính trị (Politics), Lịch Sử, Thế giới on 2011/09/08 at 09:29

 

Tôi xin lỗi, tôi không muốn làm hoàng đế. Đó không phải là nghề của tôi. Tôi không muốn cai trị hoặc chinh phục bất cứ ai. Tôi muốn giúp đỡ tất cả mọi người nếu có thể, người Do Thái, người ngoại đạo, người da đen, da trắng. Tất cả chúng ta đều muốn giúp đỡ lẫn nhau. Con người luôn như thế. Chúng ta muốn sống vì hạnh phúc của người khác, không phải bằng những đau khổ của nhau. Chúng ta không muốn thù hận và coi thường nhau.Thế giới này có chỗ cho tất cả mọi người. Trái đất rất phì nhiêu, phong phú và có thể cung cấp cho tất cả mọi người. Cuộc đời có thể được tự do và tuyệt đẹp, nhưng chúng ta đã mất lối.

Tham lam đã đầu độc tâm hồn con người, đã chia cắt thế giới với hận thù; đã dẫn bước chúng ta vào đau khổ và đổ máu. Chúng ta đã phát triển với tốc độ, nhưng chúng ta đã đóng cửa mình lại. Máy móc cung cấp phong phú nhưng để lại cho chúng ta sự thèm khát. Kiến thức của chúng ta làm cho chúng ta hoài nghi, và cái thông minh của chúng ta cứng ngắt tàn nhẫn. Chúng ta suy nghĩ quá nhiều và biểu cảm quá ít. Chúng ta cần nhân loại hơn là máy móc. Chúng ta cần ân cần và dịu dàng hơn là thông minh. Nếu không có những phẩm chất này, cuộc sống sẽ đầy bạo tàn và không còn gì cả. Máy bay và máy phát thanh đã đem chúng ta gần nhau hơn. Bản chất của những phát minh này kêu gọi sự tốt lành trong con người; kêu gọi tình huynh đệ phổ quát; cho sự hiệp nhất của tất cả chúng ta.

Ngay cả bây giờ tiếng nói của tôi đã đưa đến hàng triệu người trên toàn thế giới, hàng triệu người đàn ông, phụ nữ, và trẻ em nhỏ trong tuyệt vọng, các nạn nhân của một hệ thống đã khiến con người tra tấn và bỏ tù những người vô tội. Với những ai có thể nghe thấy tôi, tôi nói “Đừng tuyệt vọng.” Đau khổ mà bây giờ chúng ta chịu đựng chỉ là cái tham lam rồi sẽ qua đi, sự cay đắng của những người đàn ông sợ hãi con đường tiến bộ của nhân loại. Hận thù của những người này rồi cũng qua đi, những kẻ độc tài sẽ chết và quyền lực họ tước đoạt từ người dân sẽ trả lại cho người dân. Vì con người rồi phải chết, tự do sẽ không bao giờ bị phế tàn.

Hỡi binh lính! Đừng trao mình cho kẻ bạo tàn, kẻ coi thường và bắt bạn làm nô lệ, kẻ kiểm soát cuộc sống của bạn, kẻ ra lệnh bạn phải làm gì, suy nghĩ gì, và cảm thấy gì! Kẻ huấn luyện bạn, phát khẩu phần ăn cho bạn, đối xử với bạn như súc vật, sử dụng bạn như quân nướng cho đạn pháo! Đừng trao mình cho những tên bất bình thường này – những người máy với tâm trí máy và trái tim của máy! Bạn không phải là cỗ máy! Bạn không phải là súc vật! Bạn là con người! Bạn có một tình yêu của nhân loại trong trái tim của bạn! Bạn không hận thù! Chỉ có kẻ không được yêu mới hận thù; đó là những kẻ không được yêu và bất bình thường.

Hỡi binh lính! Không chiến đấu bảo vệ chế độ nô lệ! Chiến đấu cho tự do! Trong chương thứ mười bảy của Thánh Luca đã viết “vương quốc của Thiên Chúa trong con người”, không phải chỉ một người cũng không phải chỉ một nhóm người, nhưng trong tất cả mọi người! Trong bạn! Các bạn, những người dân có quyền lực, có sức mạnh để tạo ra máy móc, có sức mạnh để tạo ra hạnh phúc! Các bạn, những người có quyền lực để làm cho cuộc sống tự do và xinh đẹp, để làm cho cuộc sống là một cuộc phiêu lưu tuyệt vời này. Vậy thì, nhân danh nền dân chủ, chúng ta hãy sử dụng quyền lực này.

Chúng ta hãy đoàn kết.  Chúng ta hãy đấu tranh cho một thế giới mới, một thế giới đoan chính đó sẽ cho mọi người đàn cơ hội làm việc, sẽ cho giới trẻ một tương lai và cho tuổi già an sinh. Cũng với những lời hứa này, kẻ bạo tàn đã nổi dậy nắm quyền. Nhưng họ nói dối! Họ không thực hiện lời hứa của họ. Họ không bao giờ! Các nhà độc tài giải phóng cho chính họ, nhưng họ nô lệ người dân! Bây giờ chúng ta hãy đấu tranh để thực hiện được lời hứa!  Chúng ta hãy chiến đấu để giải phóng thế giới! Để bỏ các rào cản quốc gia! Xoá bỏ tham tàn, thù hận và kỳ thị không khoan dung!  Chúng ta hãy đấu tranh cho một thế giới với lý lẻ, một thế giới nơi mà khoa học và tiến bộ sẽ dẫn đến hạnh phúc của tất cả mọi người.

Hỡi binh lính, nhân danh nền dân chủ, tất cả chúng ta hãy đoàn kết!

Tâm Thư kêu gọi bày tỏ lòng yêu nước của chị Phạm Thanh Nghiên

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2011/09/04 at 09:14

Nguồn: Dân Làm Báo

Trong suốt chiều dài lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, hàng hàng lớp lớp các thế hệ tiền nhân cống hiến cuộc đời, mạng sống của mình cho sự nghiệp cứu nước và dựng nước. Giải giang sơn gấm vóc mà chúng ta có được ngày hôm nay đã nhuộm thắm mồ hôi, xương máu của biết bao công dân Việt Nam đầy lòng ái quốc. Trong trách nhiệm của một con dân Việt Nam, trong sự biết ơn và trân quý những hy sinh xương máu của tổ tiên, tôi tự cho mình có bổn phận phải tiếp nối truyền thống bảo vệ và gìn giữ đất nước. Sự gìn giữ và bảo vệ không chỉ đơn thuần ở từng mét vuông lãnh thổ mà còn là danh dự và niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Sự gìn giữ và bảo vệ này nằm trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, đứng trên mọi bất đồng về ý thức hệ, chính kiến, tổ chức và đảng phái. Cách đây đúng 50 năm, vào ngày 14 tháng 9 năm 1958, ông Phạm Văn Đồng đã đại diện đảng Cộng sản Việt Nam ký bản công hàm chấp nhận và tán thành bản Tuyên bố của đảng Cộng sản Trung Quốc về bề rộng lãnh hải của Trung Quốc trong đó bao gồm các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, vốn tự nghìn đời thuộc vào lãnh thổ Việt Nam. Đây là một hành động cúi đầu bán nước của đảng cầm quyền CSVN đối với ngoại bang, chưa kể là ông cựu thủ tướng Phạm Văn Đồng vào thời điểm đó không có thẩm quyền ấy, vì 2 đảo Trường Sa và Hoàng Sa lúc ấy thuộc về quyền trách nhiệm sở hữu của miền Nam Việt Nam Cộng Hòa. Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ và sẽ không bao giờ chấp nhận sự dâng hiến này của đảng CSVN. Hoàng Sa và Trường Sa muôn đời vẫn là lãnh thổ của Việt Nam.

50 năm trôi qua, mối nhục mất đất mất biển lại bị tiếp nối bởi nhiều sự dâng hiến khác, vì quyền lợi riêng tư, của thiểu số cầm quyền. Điển hình là Hiệp định về biên giới trên đất liền Việt Nam-Trung quốc vào ngày 30-12-1999 và Hiệp định phân định lãnh hải Việt Nam-Trung quốc ngày 25-12-2000. 789 cây số vuông dọc biên giới Trung Việt, trong đó có thác Bản Giốc và Ải Nam Quan cùng một phần lãnh hải của dân tộc, lại bị dâng hiến cho ngoại bang. Thêm một lần nữa, độc lập của Việt Nam lại bị xâm phạm, danh dự của dân tộc Việt Nam lại bị chà đạp. Trong khi đó, mọi tiếng nói, hành động bày tỏ quan điểm của công dân Việt Nam về Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, mọi thái độ thể hiện lòng yêu nước và bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ cha ông của người dân đã bị thẳng tay đàn áp, bắt bớ hoặc giam cầm.

50 năm trôi qua nhưng chúng ta không thể quên. Vì một phần thân thể của đất mẹ vẫn còn bị cắt đứt. Chúng ta không thể cúi đầu. Vì danh dự và tự hào dân tộc vẫn là một vết nhục chưa được xóa nhòa. Chúng ta không thể im lặng. Vì im lặng là đồng ý với hành động bán nước. Chúng ta không thể buông xuôi. Vì mọi sự thờ ơ và buông xuôi sẽ dẫn đến những hành động bán nước tiếp diễn trong tương lai. Chúng ta, không những phải nỗ lực lấy lại những gì đã mất, mà còn phải ngăn chận những gì sẽ mất trong tương lai. Một người, chúng ta sẽ không thành công. Một ngày, một tháng, một năm là quá ngắn để đạt được mục đích. Nhưng với nhiều công dân Việt Nam, bằng trách nhiệm, lương tâm và lòng yêu nước, bằng chiều dài cuộc sống của chúng ta, chúng ta sẽ thành công trong việc tiếp nối sự nghiệp cứu nước và giữ nước của tiền nhân.

Trong sự ý thức về trách nhiệm của một công dân Việt Nam, trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, tôi quyết định sẽ tọa kháng ngay trước nhà của tôi khởi từ ngày 14 tháng 9 năm 2008 trở đi để phản đối hành động bán nước, dâng hiến Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc cách đây 50 năm. Lý do tôi phải chọn hình thức đấu tranh này là vì tôi đã từng nộp đơn xin phép nhà nước để được biểu tình, để được làm theo đúng pháp luật quy định của nhà nước, hầu không bị công an vô cớ đàn áp và vu khống như những lần tham dự biểu tình trước, nhưng đơn xin phép của tôi cũng đã bị bác bỏ, và bản thân tôi lại bị hành hung. Tôi khiếu tố và đơn khiếu tố ấy cũng bị tòa từ chối không giải quyết. Tôi không còn lựa chọn nào khác trừ phương thức đấu tranh tọa kháng ngay tại nhà tôi để thể hiện quyền bày tỏ thái độ của tôi, một quyền mà chính hiến pháp nhà nước trong điều khoản 69 cũng đã ghi rõ. Và lần này, nếu nhà nước đàn áp, sách nhiễu hay xử dụng bạo lực với tôi, hay thậm chí án tù với tôi, thì ít ra tôi cũng đã thể hiện qua chính sự an nguy của tôi cho cả thế giới được biết sự thật của đất nước này là không hề có tự do ngôn luận, cho dù là ngay tại chính nhà mình sở hữu.

Tôi cũng tọa kháng để phản đối mọi hành động khiếp nhược của nhà nước này trước ngoại bang phương bắc nhưng lại hung hãn đàn áp mọi tiếng nói, mọi thái độ bày tỏ lòng yêu nước của công dân Việt Nam. Đây chỉ là một việc làm nhỏ bé mà cá nhân tôi có thể làm được trong lúc này. Nhưng dù là một hành động nhỏ bé, nhưng với tinh thần đất nước là của chung, tôi xin kính khẩn kêu gọi mọi tầng lớp công dân Việt Nam, quý bác, quý chú đã từng hy sinh cuộc đời của mình cho nền độc lập của đất nước, các anh chị và các bạn trẻ đang mong ước đất nước Việt Nam sẽ ngẩng cao đầu với cộng đồng nhân loại, hãy cùng với tôi bày tỏ thái độ và lòng yêu nước của mình ngay tại chính nhà của quý vị, bất cứ ngày nào khởi từ ngày 14 tháng 9 này trở đi, nếu như quý vị cũng như chúng tôi bị ngăn cấm, không thể đến được nơi biểu tình ở Hà Nội vào 14/09 trước sứ quán Trung Quốc.

Mục đích duy nhất của hành động tọa kháng của tôi là bày tỏ lòng yêu nước và nhắc nhở cho chính tôi và đồng bào của tôi về mối nhục mất đất, mất biển và tôi mong mỏi được sự hỗ trợ và đồng thuận của nhiều người qua những hành động cụ thể. Nếu tôi bị bắt giam thì chắc chắn “tội” của tôi và đó là là tội duy nhất của tôi, là đã dám công khai bày tỏ lòng yêu nước của mình. Và nếu vì yêu nước mà bị giam cầm thì tôi rất sẵn sàng và hãnh diện đón nhận bản án tù ấy bất cứ lúc nào. Và nếu như tôi bị bắt giam trước khi tôi có cơ hội toạ kháng tại nhà như ước muốn, thì tôi sẽ tọa kháng phản đối trong nhà tù. Đối với tôi những khó khăn này rất là nhỏ bé so với những hy sinh của các bậc tiền nhân, của các vị cha chú đi trước tôi đã trải qua trong sự nghiệp bảo vệ đất nước.

Kính mong,

Ngày 13 tháng 09 năm 2008

Công dân Phạm Thanh Nghiên

17 Phương Lưu 2, Phường Đông Hải, Quận Hải An, Hải Phòng

Bút Gà (chấp bút) Đinh Thế Huynh gởi Ban Lãnh đạo TP Hà Nội

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/09/02 at 06:00

Nguồn: Dân Làm Báo

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi đảng CSVN, chuyển lời phán giận dữ của bà đến các cậu là đã làm rối tung cả mọi việc. Cái cậu Nhanh óc đặc cán mai, rỗi mồm nhanh nhẩu đoảng tuyên bố linh tinh lang tang, há miệng mắc quai, khiến tên Hán-Nôm và đám cờ lau dưới trướng được thể tiến tới.

Anh Nguyễn Chí Đức (áo tím), nạn nhân của cú đạp lịch sử, nhận hoa từ người thân sau khi được công an thả hôm 17/7/2011

Cậu Nhanh đã được các anh tiến cử đến với Bà trước đây nhưng sau “cú đạp lịch sử”[1] thì mọi việc lại rối như canh hẹ. Cậu đáng nhẽ phải học thuộc lòng chước của các đồng chí trong TT-TT ngay trước khi vào chầu cơ mà. Hãy xem cậu Lê Doãn Hợp chỉ đạo cho VTV với phóng sự “Cù Huy Hà Vũ …”[2] rồi giao ban cho cậu Nguyễn Bắc Son để “hạ cánh an toàn”. Mà quả khổ thật cho các anh mày, có lúc nào mà không thấp thỏm chờ ngày “hạ cánh an toàn” đâu! Ối giời ơi, các “đồng chí qua đường” lúc nào cũng có thể thọc gậy bánh xe thì có mà đáp xuống bằng (bể) bụng vẩu mồm như chú mày.

Làm gì mà Ban Lãnh đạo TP Hà Nội lại dại dột đến thế! Đã há miệng mắc quai thì phải tính sang kế khác chứ lỵ. Chúng ta là chính quyền, là “đầy tớ” (ha ha!) nhân dân, luôn phục vụ “ông chủ” (hè hè!) thì làm gì lại phải ném đá dấu tay qua cái Thông báo dở hơi từ Ủy Ban Nhân Dân TP Hà Nội. Thế là để chúng chửi cho là cái thông báo láo không tên, không tuổi, đầu chuột, đuôi dơi, mình cắc ké. Các cậu đã tự nguyện “còn Đảng còn mình” mà rét thế thì về núp váy vợ nhà thôi chứ chẳng thể nào xứng danh anh hùng “núp” cho được. Mà các cậu làm sao lại để cái thằng binh nhì quèn (Nguyễn Tiến Nam) trông còn oai hùng hơn cấp úy, tá của ta. Thế là nàm sao?

Các cậu lại còn cậy vào đám thanh niên Thành đoàn giao lưu hát hỏng, hát hư với mấy chiếc loa khủng nhằm dụng ý “tiếng hát át tiếng hô” lấp lời yêu nước phản đối TQ lấn chiếm biển đảo. Này, quên rồi à? Có “sấm động Nam bang” thì cũng còn “mưa qua biển Bắc”[3].

Sexy trước tượng đài Lý Công Uẩn. Nguồn: Nguyễn Xuân Diện blog

Thế các cậu lại quên là Bà phán rằng cứ để chúng biểu tình, diễu hành là một thượng sách rồi ư? Thứ nhất là mãi rồi chúng cũng chán chê chuyện “tụ tập”. Thứ hai là đánh lạc hướng ra khỏi những điểm nóng đối nội. Các cậu biết là lạm phát phi mã, vàng đô giá chóng mặt, chứng khoán mất phanh tụt dốc, lương liếc bèo bọt … có mà muốn loạn. Người dân bức xúc thì tức nước vỡ bờ. Cho dẫu các anh cũng bị áp lực, kèm ép bởi anh Ba (tàu) nhưng chuyện nội tình VN-TQ cũng na ná như nhau thành ra ta cứ phải chầu xin anh Ba tha cho.

Rõ buồn cười, lại có chàng ngây thơ “biểu tình để đánh động dư luận, từ cấp cao nhất”[4]. Ối giời ơi, có ai lại hâm như thế nhỉ. Cứ như là bộ hầu đồng (BCT) bình vôi đảng CSVN ta không hề biết dư luận bây giờ là gì. Các anh mình đã chán ngấy lời rác tai dư thừa (luận) “sâu bọ”, vô liêm sỉ, vô nhân, ngu dốt, tham lam-tham nhũng, CCCC khá lâu rồi, vì dù thế nào thì đảng ta cùng sóng (đóng) vai băng đảng ma-phi-a kia mà. Các đại ca giang hồ Hải Phòng cũng chào thua.

Chết chửa, các cậu lơ tơ mơ thật. Tớ đã nhắc đi, nhắc lại chỉ đạo bằng mồm bằng mắt bao nhiêu lần (chẳng lẽ phải ra nghị quyết à?). Mình đã biết tỏng nhau cả. Các bọn ấy kiến nghị, kiến khoai đã biết là phí công, nhọc sức, tốn giấy mực (hại môi trường). Thế mà chúng vẫn tiếp tục trò vớ vẩn kêu gọi “ghi danh vào kiến nghị”[5]. Đúng là vớ vẩn mới xem ta là nhà nước pháp quyền, là có cơ quan độc lập xét duyệt, là có cơ chế giải quyết vấn đề. Các cậu ấy biết tỏng tòng tong là kiến nghị, thư ngỏ đều hóa vàng cho âm binh của bà chứ ta nào có mà xem xét với lại giả nhời. Tớ cũng hiểu các cậu sống trong thời kỳ đồ đểu nên việc vờ vịt (với nhau) đã hơi bị thành bình thường nhưng đối với các anh mà lại vờ vịt thì có mà vớ vạ. Biết chửa?

Chúng nó không biết là trước đây các đồng chí đảng ta nào có kiến nghị với ai, ngay cả với nhà nước bảo hộ thuộc địa Pháp với luật pháp tuy thiên vị nhưng ưa chiều độc lập mà chúng tớ khinh thường coi như không. Chúng tớ biết tỏng chúng nó, chẳng cần vờ vịt mất thì giờ với bọn thực dân nên chỉ dùng chước khích cổ võ phương thức đấu tranh để cướp chính quyền. Còn các cậu ấy bây giờ đối đầu với nhà nước “chuyên chính bạo lực” (nội thực dân) theo lối lơ tơ mơ củ kiệu như thế này thì các anh mày yên tâm vô cùng tận.

Bà bảo là rất phấn khởi nhận “thư ngỏ của trí thức hải ngoại”[6] gởi. Nghe tin này thì Bà mở phủ ngay cho. Chẳng phải là người Việt hải ngoại đã dâng bao nhiêu “thóc” cho Bà à! Nghị quyết 36 của chúng ta đã có hiệu quả đấy chứ nhể. Đa số chúng đã chán chường với lời dụ dỗ “khúc ruột ngàn dặm” và chua chát với “quê hương là chùm khế ngọt” thế nhưng cũng chẳng ít cậu ngây thơ “cụ” hoặc tự lừa mình vào “… nhà nước đã có những động thái hợp tác với trí thức …”. Các anh mày nhử cho chúng về vẫy vùng trong ao nhà vì biển lớn thì thuyền nan chỉ mất hút. Đặc biệt là giới hàn lâm cần nghiên cứu sinh dưới trướng lấy dữ kiện cho các khảo cứu, ấn hành, tạo thành tích góp vào sơ yếu lý lịch hàn lâm (curriculum vitae) cho học hàm và chức vị. Bà đã xem cả đám trí thức trong nước như cục phân thì dăm cậu trí thức hải ngoại có dát mạ vàng cũng chỉ ngang hàng cục …

Bà đã phán lời khen cho tấm lòng “son” của tân Bộ trưởng TT-TT. Cậu đã chỉ đạo và tận dụng toàn bộ các văn nô mở mặt trận tuyên truyền khai thác tất cả các kỹ năng ný nuận để bôi nhọ, phỉ báng, chụp mũ các tên “phản động” trên Hà Nội Mới, ANTĐ và vận động các “chuỗi rễ” trong chiến dịch đấu tố trên kênh truyền hình HTV[7].

Ta cứ vu oan, giá họa cho chúng vô tội vạ. Nếu có khiếu kiện (củ khoai) thì ầu ơ ví dầu vài hàng bảo là bài viết, phóng sự “non nớt” hoặc chỉ có tính cách “minh họa” chứ không chủ ý xếp đặt dàn dựng. Thế là xong. Ta dẫn chứng đám đông đồng thuận để “lấp miệng em”. Mà ta đông thật đấy chứ, chỉ riêng số dân phòng thì cũng đủ áp đảo chèn ép bọn “phản động” biểu tình yêu nước. Nhưng quan trọng hơn cả là phải “định hướng dư luận” gài khung (framing) đặt gọi Hà Nội ta là “thủ đô hoà bình, văn minh” (Ơ kìa, cái thế giới đại đồng, thiên đàng cộng sản bỏ đi đâu mất tiêu rồi nhể!), của “ổn định” (hợp tác xã gỏ kẻng đi làm thì không phải ổn định hơn là thị trường bát nháo ấy à?), và “trật tự” (những con bò, con lợn vẫn được dẫn dắt trật tự đi lên bàn xẻ thịt trong các lò sát sanh).

Cứ thế này mà làm nhé. Một mặt ta bắt nóng, bắt nguội những tên trong bọn cờ lau[8]. Mặt khác ta lại vỗ về, đối thoại với các cây đa, cây đề[9]. Bà đã ra lệnh cho lính anh, lính chị dùng đủ thủ thuật bám quần, ôm đít, chận đầu không cho chúng cựa quậy, nhúc nhích. Rồi thuần thục đám con nhang ăn tàn văn nghệ sĩ bằng cách đưa chúng lên mây như việc ta sắp phát giải thưởng Nhà nước – Giải thưởng Hồ Chí Minh vừa mới lên lịch đấy (đừng để sự cố từ chối các giải thưởng xẩy ra nhiều và cứ tiếp tục lờ các đơn kiện đấy)[10]. Cùng lúc thì ta cho thủ nhang, đồng đèn gởi thư tiếp đón, đon đả, đối thoại cứ như là đồng thuận trong bất đồng chính kiến. Rồi thư mời để trao đổi “đả thông tư tưởng” theo nề nối “dân chủ” đảng ta nhưng tiếp tục xịt chó sủa cắn và gởi mèo dấu cứt đến tận nhà. Lại cho cả Thường trực Ban bí thư chỉ đạo một đằng và để ban Tuyên giáo Hà Nội làm một nẻo[11]. Hớ hớ. Thế thì ta sẽ ăn chắc việc bọn “phản động” bí đường không cách gì thoát chứng tâm thần phân liệt!

Cù nhầy là chước của các anh mày. Cứ đưa đẩy xàng xê hết “thằng đánh máy” sang “thằng cầm ca(mera)” ra nhận trách nhiệm là xong chuyện. Thành ủy, UBND, công an thành phố, ban tuyên huấn, đài truyền hình, báo chí chả ai sai cả. Đã nói là lệnh miệng, thông báo không chữ ký thì đố thằng nào bắt tội được. Cứ mặc cho mấy chú văn nô tí tợp sủa hoắng lên. Nếu chúng chửi thì phải chịu muối mặt đỡ đạn cho các anh mày thôi. Nhất trí nhé!

Bà đã quyết rằng các cậu phải phát huy truyền thống dân tộc, cù cưa theo kiểu đèn cù:

Ông Nnh ông Ninh
Ông ra đ
u đình
Ông g
p ông Nang
Ông N
ng ông Nang
Ông ra đ
u làng
Ông g
p ông Ninh

Thế là chúng phải chóng mặt, lên máu, tắt thở vì “hội chứng Lục Vân Tiên”[12]!

Bút Gà


[3] “Lôi động Nam bang. Vũ qua Bắc hải”, Trạng Quỳnh và Triều Đình

[12]Vân Tiên cõng mẹ chạy ra
Đụng phải Ba Đình cõng mẹ chạy vô
Vân Tiên cõng mẹ chạy vô
Gặp phải xác/Bác Hồ cõng mẹ chạy ra”


Chuỗi bài:


[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu – (8) Gió mưa là chuyện của trời … – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ]