vietsoul21

Archive for the ‘Chính trị (Politics)’ Category

Bút Gà (chấp bút) Đinh Thế Huynh gởi Nguyễn Đức Nhanh và Bộ CA

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/11/12 at 18:30

Nguyễn Đức Nhanh ̣̣(Nguồn: Dân Làm Báo)

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi[1] đảng CSVN, chuyển lời khen của bà đến cậu Nhanh đã nhanh chóng sửa sai. Sau sự cố cậu Nhanh nhanh nhẩu đoảng tuyên bố linh tinh lang tang, há miệng mắc quai, khiến tên Hán-Nôm[2] và đám cờ lau dưới trướng được thể tiến tới hơi bị ồn ào mà giờ này mọi việc đã đi về im ắng.

Cái mợ Bích Hằng to gan, già mồm giở trò buôn nón phản đối hành vi buôn nước thì cậu Nhanh tốt số đã bịt miệng và dấu tiệt. (Ối giời, thời này đi buôn nước thì mới thịnh chứ buôn nón có mà hâm.) Ả giở trò khăn quàng, nón lá bày tỏ lòng yêu nước, phản đối đồng chí anh em thì các cậu cũng đã khôn ngoan giàn trận dùng rào người che việc khuất tất trong lúc quẳng ả tải đi. Các anh biết là dẫu bà Trưng, bà Triệu đem voi về lúc này thì các cậu cũng không thiếu thủ thuật làm bốc hơi trong tích tắc chả một dấu tích sống sót. Tớ bảo nhé. Cậu Copperfield ảo thuật gia thượng thặng trên thế giới cũng phải về đây học nghề các cậu tướt tượt đấy. Thế mới gọi là được việc. Vì anh Trọng đang đi chầu Thiên Quốc mà để con nhà quê ấy vờn qua vờn lại ngay bờ hồ ta như thế thì có khác gì là chửi vào mặt các anh. Cứ vờ vịt lờ đi thì chẳng khác gì mặc cho nó ỉa vào mồm của anh Trọng. Thế thì ta còn mặt mũi nào để anh cả Trung (Quốc) tin tưởng cho xá hầu cầm chịch. Có đúng không nào?

Không được quên đấy nhé. Đã tự nguyện “còn Đảng, còn mình” nếu cần các cậu phải núp bóng, giả dạng, hành xử như bọn xã hội đen (dù không phải núp váy vợ). Cứ mặc nhé. Miễn là được việc thì đủ để tuyên dương anh hùng “núp”. Bộ sậu đã cung cấp vô số sim để các cậu xử dụng nhắn tin đe dọa, chửi bới ngày đêm, lôi các chiêu khủng bố ra không ngừng thì dù chúng chả sợ cũng bị căng thẳng tinh thần ngày này ngày kia thôi. Các cậu đã vận dụng được đám (an ninh giả trang) dân phòng băng đỏ giật nón và thuổng luôn tư trang của ả Hằng cũng hay đấy. Nón rách thì may ra còn giả lại, chứ lắc vàng thì cứ giữ làm chiến lợi phẩm nhé. Ta cứ cho quân được quả thì chúng sẵn lòng thi hành.

Nguồn: Đàn Chim Việt

À này, các anh cũng khen là cậu đã dưỡng quân để dùng vào việc lớn bịt miệng mợ Bích Hằng và “giải tán” người đi đường để ý lắng nghe. Chuyện cướp giật ngoài đường phố mà cậu khuyến khích các “hiệp sĩ đường phố”[3] ra tay nghĩa hiệp là đi đúng với đường lối chỉ đạo của bà.

Cậu Nhanh đã phối hợp chặt chẽ với Ủy Ban Nhân Dân TP Hà Nội xử dụng chiến thuật cù nhầy và tận dụng giới xã hội đen trong công tác trấn an xã hội. Cùng lúc ta dùng “quần chúng tự phát”[4] để chúng không thể khiếu kiện ai. Các cậu thử nghĩ đi nào, chúng đã vác đơn kiện VTV đến Tòa án nhân dân quận Đống Đa. Cậu Nguyễn Văn Thắng (thủm) phán liền rằng “Người khởi kiện không có quyền khởi kiện” thì làm được gì nhau. Thế là chúng ngửi không được nên bày trò kéo nhau khiếu nại với Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội. Buồn cười nhỉ.

Bà bảo ta cứ treo cái đèn cù ngay cổng Ba Đình để chúng tự do chạy—vòng vòng từ Nam ra Bắc, hết ngược lên Đông thì lại xuống Đoài. Một chốc bở hơi tai thì chúng chẳng còn hơi sức nào để gào thét phản đối anh láng giềng “lạ” hay rủa “dã man là công an”. Đơn từ khiếu kiện, kiến nghị, thư ngỏ thì chúng tự sướng truyền tay nhau đọc. Chứ có mà ló mặt được trên hơn 700 tờ báo và bao kênh đài phục vụ nhân dân ta.

Các cậu công an Tỉnh và Huyện phải khẩn trương khai triển học tập kiểu anh Nhanh hầu trấn áp đám “phản động”. Phải tiến nhanh tiến mạnh tuyên dương ngay thành tích công an Quảng Nam và quận 3, Sài Gòn.

Đảng ta là đảng cách mạng – ra đời trong cách mạng, làm cách mạng “đổi đời” với “chuyên chính” vô sản (he he, cái này là chúng nó đám dân ngu khu đen lao động hay mất đất đấy thôi chứ các anh mày đã đổi đời từ khuya “cái đêm hôm ấy đêm gì”[5] rồi) nên không thể có ma nào chen chân vào chuyện cách mạng. Dù bây giờ là thời “đạo đức Hồ Chí Minh”, thời xảo trá lên ngôi, thời kỳ “đồ đểu”, thời kỳ cờ “lạ”, thời kỳ vô cảm, thời kỳ gì cũng mặc.

Cuộc cách mạng lập tức hạ màn khi Đảng ta cầm quyền và không ai được múa may làm cách mạng nữa. Thế mà lại có những tên đầu têu nói thật. Định toan tính làm chuyện cách mạng à!? (“Trong thời kỳ dối trá toàn diện, việc nói lên sự thật là một hành động cách mạng” –  “During the time of universal deceit, telling the truth becomes a revolutionary act.” George Orwell)

Một mặt các anh xây dựng lực lượng an ninh bủa vây các “thế lực thù địch” với đảng, mặt khác các anh rào kín dựng chuồng lùa tất cả thanh niên vào trong đoàn ngũ[6] để thuần hoá phục vụ đảng.

Đảng ta là đảng của “nhân dân”, là đảng của “quần chúng” nên chúng ta triệt để xử dụng lực lượng (công an) “nhân dân”, lực lượng “quần chúng tự phát”. Cờ đỏ, băng đỏ, máu (đổ) đỏ là phương tiện và cứu cánh của Đảng ta.

Bà ra lời phán rằng hễ các cậu đã về hầu Bà (BCT) thì dân tộc, tổ quốc, tổ tiên, thần thánh khác phải vất tuốt tuồn tuột.

Bà còn dặn phải dẹp ngay đám sự thật, công lý, hòa bình thờ phượng chúa Giêsu rồi báng bổ bà của cậu của tớ. Bà đang trị vì thế gian này mà chúng lại tung hô (Chúa) cứu thế, độ nhân. Phải đẩy Giáo Hội Phúc Âm, Tin Lành xuống chuồng bò, giật đổ hết vì chỉ có lời bà phán là linh thiêng chứ lại tin lành gì!

Phải diệt ngay nhóm Phật Giáo Hoà Hảo như đã thủ tiêu giáo chủ chúng. Phải xoá sổ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất để thay vào bằng con nộm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Ta chỉ chấp nhận những tu sĩ đầu đội nón cối phục vụ Đảng trong GHPGVN như mọi tổ chức quốc doanh mà thôi.

Đoàn tăng ni phật tử thăm đảo Trường Sa (nguồn: Dân làm báo)

Bà đã ra một rừng luật thì các cậu cứ việc xử dụng luật (rừng) để trị. Chúng ta lại có Toà án Nhân Dân, cánh tay nối dài của bộ công an thì có “xử sao cũng được”.

Bà bảo phải vận động, tuyên truyền, giáo dục chúng bằng cách đăng ký thương hiệu và quy chụp khái niệm “nhân dân”, “dân tộc”, “tổ quốc” đấy mới là thuộc tính của Đảng của bà. Theo lời bà thì được chia thóc, hưởng lộc. Ngược lại trái với bà thì bị xọc, bị thọc hết đường sống.

Các cậu phải noi gương gã đệ tử “minh triết”[7] của ta, tẩy não mị dân theo chủ nghĩa vô thần, vô tổ quốc chỉ “còn đảng còn mình”. Bác ấy đã đạt tuyệt chiêu ngón đòn “miệng quan, trôn trẻ” nên lắm kẻ mắc lừa. Kể từ ngày gã đệ tử ruột “thăng” thì chẳng thiếu gì thằng mồm trơn trôn trẻ. Nhưng chưa có ai công lực thượng thừa nên mãi đến giờ này Bà vẫn phải đành hành xác nó. Cái ngón “nói và lừa”[8] là đòn cực hiểm nên ta phải dùng để điểm vào yếu huyệt khống chế chúng.

Bà khen các lính anh, lính chị của cậu đã dùng cơ bắp trang bị tận răng phương tiện hiện đại cùm tay, khoá mỏ những tên cách mạng mới. Nhưng Bà vẫn phải trách các cậu thủ nhang, đồng đèn mỗi một việc thế này. Ta có hơn 700 đoàn chầu văn mà lại không đảm nỗi một việc nhỏ cỏn còn con: chuyện vác trống mang kèn, phèng la rền rỉ át tiếng ba cha con nhà họ Huỳnh[9] và mấy tay bờ-lốc-gờ nghiệp dư. Đúng là vô tích sự, phí cả oản lộc của bà.

Ný nuận là sở đoản mà mãi đến giờ này các cậu thủ nhang, đồng đèn, chầu văn ấy mới vỡ bọng cứt nà thế nào. Quên sở trường truyền thống đảng ta mở cuộc đấu tố, mách tội bọn chúng, dọn đường cho các cán trai cán gái toà án nhân dân xử rồi à.

Còn mụ Doan thì mới là vô duyên (vô liêm) sỉ diện ngớ ngẩn với cái “dân chủ … khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần dân chủ tư sản …”. Lơ tơ mơ khui hũ mắm thối để “chọc tức dân”[10] à. Dân chủ tập trung (vào tay Đảng) của ta chắc chắn là (dị hợm) khác hẳn về bản chất rồi. Bà nhắn bảo với mụ Doan là cần chó gì lập lờ nấp dưới cái dân chủ (đầu mưng mủ) giả cầy ấy. Ta đã có ngón “Nói và lừa” rồi.

Đâu có gì mà sỉ diện hão như ông Thủ tướng nước Ý từ chức vì không đủ tín nhiệm. Các cậu không thấy anh Ba Dũng nước ta hào hùng đến thế nào ư? Anh Ba đã từng tuyên bố “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng, nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”. Rồi Vinashin, dự án Đại lộ Đông -Tây, tiền Polymer có rõ mồn một anh Ba cũng vẫn (từ) chối chứ có mà từ chức.

Cậu Hai con anh Ba, cháu ngoan của bà, thằng Nguyễn Trọng Nghị, giờ đã chểm chệ chức vị quyền tước[11] béo bở chưa nào.

Con chiên của Chúa thì bà cho ăn cái búa[12].

Con giun bà xéo mãi xem có quằn lên chưa!

Bút Gà


[7]Minh triết Hồ Chí Minh?”, Vietsoul:21

[8] Nói và lừa, Lê Hiền Đức – Dân Luận

[10] Chọc tức dân, blog Quê choa


Chuỗi bài:

“Minh triết Hồ Chí Minh?”

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2011/11/02 at 12:51

“Tài năng – do Thượng Đế ban phát, hãy luôn khiêm tn. 

Danh tiếng thường do người đời ban tặng, hãy biết ơn. 

Tự phụ do bản thân tự phong, hãy cẩn thận.” 

(John Wooden) 

 

Cứ như là chiến dịch, đầy đủ các công cụ tuyên truyền ban ngành hỗ trợ, hao tài tốn của kéo dài lê thê trên cả nước, khởi đi từ ba bốn năm trước: “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, mới đây ông Trương Tấn Sang lên truyền hình tổng kết báo cáo kết quả với toàn dân: “Thành công mỹ mãn,tấm gương đạo đức HCM đã lan tỏa đi sâu vào lòng người, quần chúng, tạo nhiều chuyển biến tốt đối với xã hội…” Nhưng không biết có phải vì cái hình ảnh “quan lớn” Nguyễn Trường Tô, Chủ Tịch UBND Tỉnh Hà Giang nằm “truổng cời” cùng hai nữ sinh vị thành niên trong khách sạn và Việt Nam vẫn 2.7 trên thang điểm 10, xếp thứ 116/178, những quốc gia tham nhũng nặng trên thế giới hay không, mà ban bí thư TW đảng quyết định kéo dài, triển khai tiếp “chiến dịch học tập đạo đức” này thêm ba năm nữa cho thiên hạ thấm nhuần… đến… 2015?

Chưa kịp thuộc hết bài “đạo đức HCM” thì học sinh,sinh viên lại vào chiến dịch thi đua học tập món mới “Tư tưởng Hồ Chí Minh Tầm nhìn xuyên thế kỷ”. Mấy em sinh viên cứ ngẩn ngơ hỏi nhau, không biết cái tư tưởng của “Bác” gắn tên lữa hành trình bao giờ và loại nào mà khỏe thế? xuyên cả thời gian để đi vào thế kỷ? mà thế kỷ nào cơ chứ? nếu không “stop” đúng lúc có khi nó lại lao vào thế kỷ vô tận mất thôi??.

Rồi mới đây tới phiên giới trí thức trong nước giật mình, như muốn bổ sấp, bổ ngữa, khi hay tin, minh danh hội Liên Hiệp Khoa Học và Kỹ Thuật VN người ta mở rộng một cuộc hội thảo có cái chủ đề vang rền như sấm dậy trời nam giữa thủ đô HàNội, không thua gì “tầm nhìn xuyên thế kỷ”, đó là cuộc Hội Thảo về: “Giá trị Minh Triết Hồ Chí Minh, Một định hướng phát triển Việt Nam.”

ảnh thư mời từ: Hà sĩ Phu

Nghe cái tiêu đề là hết hồn liền, ai nấy đều xanh máu mặt, rỉ tai khẻ nói với nhau: Thế này thì mạt vận rồi! Cả cuộc đời “Bác” ở nước ngoài chỉ có Mác-Lenin với quốc tế Cộng Sản XHCN, còn trong nước thì súng với đạn và “Trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ” khăn tang trắng mái đầu, rồi sau đó vượt tuyến mang súng đạn vào Nam 20 năm xương máu kết quả: quân “Ta” thắng quân “Mình” với hơn ba triệu “địch quân” máu đỏ da vàng phơi thây tại chỗ, mà giang sơn ông cha thì hao hụt! Chứ có gì nữa đâu mà lấy những thứ quái quỷ đó làm “minh triết” để định hướng phát triển cho dân tộc? Định hướng thế thì chỉ có: Một, là đi ăn mày; Hai, là thêm người về chầu bên “Bác”, chứ chủ nghĩa MácLênin bây giờ chỉ có bách chiến bách thắng với quỷ sứ ma vương dưới âm tỳ địa ngục chứ nào thắng được xã hội tư bản trên trần thế này đâu mà ảo vọng?

Người tài giỏi thực sự, chính là người không nhận mình là tài giỏi. Sao người ta không chịu khiêm tốn, khiêm nhường? cho nhân cách lớn lên cùng thiên hạ, mà cứ muốn như là ả điếm về chiều thích trét phấn son màu mè dày cộm lên đầy khuôn mặt? chỉ hợm hỉnh chứ có tốt đẹp gì đâu?.

Về buổi hội thảo “Minh Triết HCM” ngày 26.10.2011 tại Hà Nội vừa qua: Theo ông Nguyễn Khắc Mai (chủ trì hội thảo, người ký thư mời) thì có khoảng 80 người tham dự gồm nhiều thành phần trí thức: nhà nghiên cứu, nhà văn, nhà báo, nhà thơ, sinh viên. Các tham luận trình bày luôn ít nhiều có sự tranh luận và phản biện. Về nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh thì ông Nguyễn Khắc Mai cho biết: (nguyên văn của ông) “Muốn đánh giá một con người thì cần phải xem xét tổng thể các hoạt động, và thời khắc lịch sử …”

Ông Hồ Chí Minh sinh: 1890 – 1969 * CT/Đảng.CSVN, CT/ nước VN/DCCH - 1945-1969

Đúng là như thế! cũng như luận Anh Hùng ta phải tìm xem nhân cách.

Hiện nay rất thuận tiện và nhiều dữ liệu để chúng ta có thể đối chiếu và so sánh. Internet nối mạng toàn cầu, mọi sự thật không có chất cường toan nào xóa nổi. Hãy thử gõ vào Google “Sự Thật Hồ Chí Minh”, click một cái ta có khoảng 17.800.000 kết quả (0,14 giây) chi tiết liên quan đến nhân vật này cho những ai trong tinh thần: Đi tìm sự thật, công bằng và nhân ái, trong quang minh chính trực, để đặt ông HCM vào đúng chỗ của ông, một người dù có công hay có tội, phải chịu trách nhiệm với dân tộc, với đất nước trước lịch sử. Không công bằng và nhân cách chúng ta sẽ thấp xuống nếu nói về nhân vật này mà bỏ quên những cái chết của 172.000 người dân vô tội miền Bắc (CCRĐ) và vô số những cuộc thanh trừng đẫm máu bởi không cùng ý thức hệ hay khác biệt chính kiến với người CS dưới thời kỳ ông HCM cầm quyền. Cũng do những thuận lợi từ đa kênh thông tin nói trên mà thời gian gần đây những “sử gia” của đảng CSVN “mềm hơn” trong trong nhận định về ông HCM, như nhìn nhận là sự thật nhưng lập luận rằng: “Những “biến cố” gây nên thiệt hại nhân mạng và tài sản của người dân dưới thời kỳ ông HCM lãnh đạo, là do cấp dưới làm sai chứ ông không chỉ đạo như thế” CCRĐ từ 1953 đến 1956 ba năm trời cả trăm ngàn người dân bị bức tử, tiếng than khóc nhân dân thấu trời xanh mà nói rằng ông HCM không hay biết về cái sai, nếu ông không bị “Điếc” bẩm sinh thì thật là lạ lùng??.

Bên cạnh nhận định của ông Nguyễn Khắc Mai về ông HCM: “Muốn đánh giá một con người thì cần phải xem xét tổng thể các hoạt động, và thời khắc lịch sử…” 

Nên chăng? chúng ta cũng thử so sánh Ông Hồ Chí Minh với một vài lãnh tụ của vài quốc gia lân cận trong khu vực gần với VN mà bối cảnh và thời gian lãnh đạo quốc gia, họ cũng xấp xỉ hay gần gặn như Ông HCM để xem cái “Giá trị Minh Triết Hồ Chí Minh, Một định hướng phát triển Việt Nam” có thật sự là Minh triết như giá trị mà người ta tuyên xưng!

Ông Tưởng Giới Thạch: Sinh 1887 – 1970 * CT/ Quốc Dân Đảng – CT/CP/Trung Hoa Dân Quốc

Sinh ngày 31/10/1887 một nhà quân sự và chính trị trong lịch sử cận đại TQ Chủ Tịch Quốc Dân Đảng Trung Hoa. Năm 1949, sau thất bại ở Lục địa Tưởng Giới Thạch và binh lính của ông đã di chuyển đến Đài Bắc, Đài Loan một đảo biển nghèo nàn chưa có nền kinh tế do quân phiệt Nhật chiếm đóng trước đó. Ông lãnh đạo, tổng chỉ huy Quân đội, kiện toàn chính phủ Trung Hoa – là thành viên Liên Hiệp Quốc trong một thời gian dài, tuy nhiên 1971 đã bị thay bằng Trung Quốc Cộng Sản. Từ 1950 Đài Loan không có nền kinh tế, đến 1960 có thu nhập quốc dân (GNP) đầu người chỉ 170 usd, tương đương với Zaire và Cộng hòa Côngô các nước nghèo Châu phi (thua xa miền Nam VN bấy giờ). Tưởng Giới Thạch đã lãnh đạo nhân dân đảo quốc Đài Loan phát triển kinh tế liên tục, trung bình 8% năm trong ba mươi năm, đến 2008 thu nhập quốc dân đầu người đã lên tới 33.000 usd/năm, (lúc này Việt Nam sau “giải phóng” chỉ 700 usd/năm) – 2010 gần 40.000 usd/năm, bên cạnh nền kinh tế là một quân đội hùng mạnh tiên tiến ở châu Á tương đương Nhật Bản, Hàn Quốc, đủ để Trung Quốc phải kiêng dè. Chỉ số Phát triển Con người (HDI) cũng tương đương với các nước phát triển Châu Âu. HDI của Đài Loan năm 2007 là 0,943 (xếp thứ 27, rất cao), và 0,868 năm 2010 (xếp thứ 18, rất cao) theo cách tính mới của Liên Hiệp Quốc. Đài Loan phát triển khoa học, công nghiệp hóa một cách nhanh chóng trong nửa cuối của thế kỷ 20, Đài Loan trở thành một trong các nhà đầu tư nước ngoài chính tại Trung Quốc, Thái Lan, Indonesia, Philippines, Malaysia, Việt Nam – và điều này được mệnh danh là “Thần kỳ Đài Loan”. Đài Loan cùng với Hàn Quốc, Hongkong và Singapore được gọi là bốn con rồng châu Á (hay 4 con hổ Châu Á).

Hai lãnh tụ, ở cương vị Chủ Tịch / Đảng và Nhà Nước như nhau, có tuổi đời suýt soát như nhau, nhưng sau đệ II thế chiến cả thế giới hòa bình chỉ riêng duy nhất tại Việt Nam, ông Hồ Chí Minh xử dụng quỹ thời gian của mình để gây chiến tranh đẫm máu và nước mắt với ngay chính dân tộc, trên quê hương ông để phục vụ cho lợi ích của quốc tế Cộng Sản. Còn ông Tưởng Giới Thạch thì xử dụng cũng một quỹ thời gian ấy, biến một hoang đảo từ tay quân phiệt Nhật thành một quốc gia tự do dân chủ, dân giàu nước mạnh cho chính dân tộc mình mà thế giới cũng phải cúi chào. Dự trữ ngoại tệ cho nền kinh tế hiện nay: Đài Loan 400 tỷ usd – Việt Nam 13 tỷ usd (VN nợ nước ngoài 32,5 tỷ usd). Nếu nói “Minh Triết” là một sự hiểu biết sâu rộng được thực hiện bởi con người tạo ra kết quả tốt nhất, chân thiện mỹ nhất, mà thiệt hại và tiêu tốn thời gian, năng lượng ít nhất thì: Ông HCM và Tưởng Giới Thạch ai mới xứng danh “minh triết”?. Tuy nhiên người ta biết ông Tưởng Giới Thạch chỉ khiêm nhường nhận là Quốc Phụ của Trung Hoa dân quốc chứ không dám nhận mình là “Minh Triết”.

Ông Lý Quang Diệu sinh: 1923

Thủ tướng đầu tiên của Cộng Hòa Singapore từ 1959 đến 1990 Ngày 21/11/1954 (năm đánh dấu hàng triệu đồng bào miền Bắc VN chạy trốn CNCS vào miền nam VN), ông Lý Quang Diệu cùng với một nhóm bạn hữu thuộc giai cấp trung lưu có học vấn thành lập Đảng Nhân dân Hành Động (PAP), Lý Quang Diệu trở thành Tổng thư ký. Trong cuộc bầu cử toàn quốc ngày 1/6/1959, PAP giành được 43 trong tổng số 51 ghế trong hội đồng lập pháp. Singapore dành quyền tự trị trong mọi lĩnh vực của đất nước ngoại trừ quốc phòng và ngoại giao. Lý Quang Diệu trở thành thủ tướng đầu tiên của quốc gia này. (Khi đó, tại VN thời điểm 1960) ông Hồ Chí Minh cầu viện quốc tế cộng Sản Nga và Trung Quốc, vũ khí đạn dược, phá bỏ hiệp đinh Geneve tiến hành chiến tranh nội chiến 20 năm cốt nhục tương tàn trên chính đất nước VN mình). Từ một mảnh đất nhỏ bé nghèo nàn không ai biết tên trên bản đồ thế giới qua ba thập kỷ nhiệm quyền, ông Lý Quang Diệu, đưa Singapore từ một quốc gia nghèo nhất khu vực, (không thể sánh với Miền Nam VN lúc bấy giờ) nay đứng trong hàng ngũ những quốc gia giàu mạnh phát triển nhất thế giới, mặc cho dân số ít ỏi, diện tích nhỏ bé và tài nguyên thiên nhiên nghèo nàn. Ông Lý Quang Diệu thường nói rằng tài nguyên duy nhất của Singapore là người dân và tinh thần đoàn kết chung lòng làm việc hăng say của họ. Ông nói: Không có gì ngoài sự quang minh chính trực của một đảng cầm quyền luôn đặt lợi ích và hạnh phúc nhân dân lên hàng tối thượng, nằm trên quyền lợi của đảng phái. Ông nhận được sự kính trọng của nhiều người Singapore, đặc biệt là những người lớn tuổi, họ luôn nhớ đến khả năng lãnh đạo tất cả vì hạnh phúc nhân dân của ông trong thời kỳ độc lập và tách rời khỏi Malaysia. Lý Quang Diệu vẫn thường được xem là nhà kiến trúc cho sự độc lập tự do dân chủ và phú cường của “Con Rồng” Châu Á Singapore ngày nay. Dự trữ ngoại tệ cho nền kinh tế: 300 tỷ usd so với VN: 13 tỷ usd.

Tổng thống Hàn Quốc Lý Thừa Vãn từ 1948 đến 1960


Trong nguyệt san “Thế giới tự do” do bộ thông tin Hoa Kỳ ấn hành,được phòng thông tin tòa đại sứ tại Sài Gòn phổ biến 1965 có viết khái quát về vị tổng thống Hàn Quốc này:

Syngman Rhee (Lý Thừa Vãn) được bầu làm Tổng thống đầu tiên của Đại Hàn Dân Quốc vào năm 1948. Có tài liệu nói ông là hậu duệ đời thứ 25 của Lý Long Tường thái tử nhà Lý nước Đại Việt (VN).

Ngày 25-6-1950, miền Bắc (Hàn Quốc) tiến hành một cuộc xâm lược quy mô lớn vào miền Nam dẫn đến cuộc chiến tranh kéo dài 3 năm với sự tham gia của Mỹ, Trung Quốc và một số lực lượng quân sự nước ngoài khác. Toàn bộ bán đảo bị tàn phá do những cuộc xung đột. Cuối cùng, một hiệp định ngừng bắn đã được ký kết tháng 7-1953. Thời gian này tại Việt Nam Ông Hồ Chí Minh nhận lệnh từ CS Nga và CSTQ tiến hành khởi đầu cuộc CCRĐ kéo dài trên toàn miền Bắc VN trong 3 năm đẩm máu và nước mắt gây ra cái chết cho 172.000 nhân dân vô tội. Trong điêu tàn đổ nát chiến tranh, cả miền Nam Hàn Quốc thiếu lương thực trầm trọng, Tổng Thống Lý Thừa Vãn đã lãnh đạo nhân dân vượt qua khốn khó. Trong các năm tiếp theo ông thực hiện một loạt cải cách thức thời chấn hưng nền kinh tế. Ông thuyết phục thành công để Hoa Kỳ cho Hàn Quốc hưởng ưu đãi tối huệ quốc trong thuế quan và mở rộng cửa cho mọi sinh viên Hàn đến Mỹ du học. Ông khuyến khích một làn sóng thanh niên Hàn qua Nhật Bản lao động tiếp thu học hỏi khoa học kỹ thuật từ Nhật – đây là tiền đề, cái nền của các công ty nổi tiếng của Hàn Quốc: SamSung, Hyundai, GM Daewoo sau này. Ông và gia đình làm gương mang tất cả của cải quí kim cho quốc gia vay mượn không lãi để thuyết phục, huy động, nhân dân chắt chiu từng đồng vốn góp sức cho ngân sách quốc gia mà không gánh nợ lãi, nhờ thế một thời gian ngắn kinh tế Hàn hồi sinh mạnh mẽ, giúp cho GDP toàn dân tăng trưởng rất ngoạn mục, phát triển với tốc độ phi thường, đến giữa thập niên 1980 đã trở thành một trong những nước công nghiệp hóa mới (NICS). Năm 2004 GDP của Hàn Quốc là 680 tỉ USD đứng thứ 12 trên thế giới. Thành công trong phát triển kinh tế của Hàn Quốc được gọi là “Kỳ tích sông Hàn”.

Nếu cách đây 30 năm tổng sản phẩm quốc nội của Hàn Quốc chỉ đứng ngang với các nước nghèo ở Châu Phi (thua cả Viêt Nam) và Châu Á thì hiện nay, tổng sản phẩm quốc nội của Hàn Quốc xếp thứ 10 trên thế giới. Nền kinh tế phát triển theo phân loại của Ngân hàng Thế Giới và IMF là nền kinh tế lớn thứ 4 ở châu Á và thứ 15 trên thế giới. Nền kinh tế dựa vào xuất khẩu, tập trung vào hàng điện tử, ô tô, tàu biển, máy móc, hóa dầu và rô-bốt. Hàn Quốc là thành viên của LHQ,WTO,OECD và Nhóm các nền kinh tế lớn G-20. Hàn Quốc cũng là thành viên sáng lập của APEC và là đồng minh không thuộc NATO của Hoa Kỳ.

Năm 2005 GDP của Hàn Quốc ước đạt khoảng 789 tỷ USD, tính theo sức mua tương đương (PPP) ước đạt khoảng1097 tỷ USD. Thu nhập bình quân đầu người tính theo GDP danh nghĩa và theo sức mua tương đương lần lượt là 16.270 USD và 22.620 USD (xếp thứ 33 và 34 thế giới). Quan trọng là từ chính sách hướng ngoại mạnh mẽ của Tổng Thống Lý Thừa Vãn trước đây trên cái nền khoa học kỹ thuật du nhập về, những năm 1970 nhiều công ty lớn của Hàn Quốc bắt đầu tạo chỗ đứng vững chắc trên thị trường thế giới. Trong số đó điển hình có thể kể tới Samsung, Hyundai, GM.Daewoo, LG….

Có thể cá nhân ông có vài vấn đề còn bàn cải trong hậu trường chính trị, nhưng nhân dân Hàn Quốc cho ông là vị Tổng Thống đầu tiên đã thiết kế và tạo bệ phóng cho nền kinh tế Hàn Quốc cao lớn mạnh mẽ “Hóa Rồng” hôm nay!. Dự trữ ngoại tệ cho nền kinh tế: 311 tỷ usd – So VN: 13 tỷ usd.

Khái quát như vậy để bổ sung thêm một khía cạnh khác để so sánh định hình cho chính xác một nhân cách mà vì nhiều lý do “người ta” cứ vật vờ phủ lên một màn sương khói như một “huyền thoại” cho một con người bằng xương bằng thịt.

Sự thật là chân lý của mọi chân lý, vì thế buộc chúng ta phải nghĩ đến danh dự quốc gia, nhân cách và liêm sĩ của người cầm bút mà cẩn trọng hơn trong quang minh chính trực, để không vì công danh hay cơm áo mà bôi tro trét trấu hay điểm xuyến tô hồng một sự thật mà vì đạo đức không nên chút nào, khi nó liên quan đến máu xương hàng triệu lương dân vô tội đã nằm xuống. Bởi nếu tạm chấp nhận “Minh = là: Sáng ngời, trong sáng – “Triết” = là: Triết lý hay lý thuyết, thì chắc không ai chấp nhận một “Triết Lý sáng ngời” mà thấm đẫm máu và nước mắt của Nhân Loại!.

Hoàng Thanh Trúc (danlambao)

Phó thường dân (13): Cái nhà là nhà của ta …

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/09/30 at 18:54

Bây giờ là sắp vào mùa thu thời tiết vùng Tây bắc Hoa-kỳ đã rục rịch thay đổi. Buổi sáng bắt đầu có sương mù và những ngày mưa tới thường kỳ hơn. Mái nhà lợp gỗ tuyết tùng (cedar shake), trông thì đẹp mà hổng có bền, của phó thường dân đã có dấu hiệu mục và cong chênh với những đường nứt dù chưa đến ngày quá đát (mới 15 năm). Hãng bảo hiểm nhà đi kiểm chứng đã gởi giấy cảnh báo phải thay mái thì họ mới tiếp tục nhận bảo hiểm.

Cái nhà là tổ ấm. Chính thị con nai vàng hổng trật đâu được. Ở vùng Tây bắc Hoa-kỳ tương đối lạnh và mưa khá nhiều này nếu nhà dột hoặc trống hở thì có mà chết cóng. Thế nên phó thường dân tui phải kêu thợ lợp mái lại, đúng là hao tại thiệt nhưng mà cho khỏi hao tâm.

Ai đã có một căn nhà thì biết, đủ thứ mọi chuyện phải lo, chăm chút từng chuyện một. Từ ngoài cổng cho đến sau vườn quanh năm suốt tháng có chuyện để làm. Cắt cỏ, tỉa cây, dọn vườn hàng tuần thì cũng mất tiêu gần hết hai ngày cuối tuần. Rồi thì sửa ống dẫn nước, nhà cầu, nhà bếp, lò sưởi, máy giặt, máy sấy, máy cắt cỏ, v.v… Túi bụi hổng rảnh rỗi chút nào.

Than thở dzậy thôi chứ nhà của ta thì ta là vua trong nhà. Muốn làm gì cũng được. Hổng ai được quyền nhóm ngó, quấy nhiễu. Ở bên này căn nhà là tòa lâu đài riêng của người chủ. Bất khả xâm phạm.

Gần như vậy. Suốt hơn 30 năm ở vài nơi khác nhau trên đất Hoa-kỳ này riêng cá nhân phó thường dân tôi chưa bị quấy rầy bởi một ai, từ hàng xóm cho đến chính quyền. Mạnh ai nấy ở, mạnh ai nấy làm, miễn là không phiền nhiễu đến người khác. Đôi lúc cũng có những người đi giảng đạo gõ cửa xin phép nói chuyện và tặng thánh kinh nhưng nếu muốn nghe hoặc nhận thì cầm lấy còn không thì lắc đầu từ chối. Cả hai bên dzui dzẻ cười chào là xong chiện. Nhà nào kín cổng, cao tường dán luôn bảng không tiếp người bán hàng tận nhà (door-to-door salesperson) hoặc người truyền đạo thì xong ngay, khỏi mắc công bị gõ cửa.

Ngay cả cảnh sát thi hành công vụ cũng chỉ được đứng trước cổng (nếu khoá cổng) hoặc cửa nhà hỏi chuyện chứ không được vào trong nhà nếu không có trát toà hoặc không được chủ mời. Có đâu như chuyện tổ trưởng dân phố, công an khu vực tự tiện xồng xộc vào nhà như nơi công cộng.

Nhớ lại mấy năm sống dưới chế độ CS sau 1975 trước khi liều mình vượt biển, buổi sáng người bán hàng rong chưa rao hàng thì đã nghe tiếng loa phường điếc con ráy đánh thức dậy, bất kể người lao động ban đêm hoặc người hay thức khuya cần vài giờ an giấc. Rồi thì buổi chiều đến đang ăn tối lại bị nghe thông tin, tuyên huấn, nghị quyết đến sình bụng. Tuần nào cũng bị kêu đi họp tổ dân phố, cả đám ngồi chồm hổm nghe cán bộ lải nhải hổng thua gì cái loa phường.

Còn bây giờ đã hơn 36 năm cái XHCN lại thòng thêm cái đuôi “định hướng kinh tế thị trường” cũng chẳng thay đổi gì. Loa phường vẫn ra rả, nhai nhải hết văn bản, thông báo, rồi nghị quyết của phường, xã, huyện, tỉnh, thành phố, nhà nước đúng là rác tai. Chưa hết các tổ trưởng dân phố và công an khu vực thì “rảnh” đến “thăm” bất kể ngày đêm viện cớ khám hộ khẩu, phổ biến công văn v.v… Lại còn bày trò nhân viên công ty kiểm tra công tơ điện, nước, v.v…

Cái nhà đâu còn là của ta khi có kẻ tự tiện vào bất kể gia chủ muốn hay không (cũng không được)[1]. Vì họ chỉ cần nhân danh cái tập đoàn tội phạm (đảng và nhà nước) với cơ bắp (an ninh, cảnh sát) là đủ để cưỡng chế dân lành. Rồi họ lại áp đặt các nghị định, nghị quyết, thông cáo để bắt bớ, giam cầm vô cớ và xét xử, kết án trái phép, vi phạm mọi quyền hiến định của người dân.

Phó thường dân chỉ được nghe tường thuật lại các cuộc xét xử ở toà án nhân dân. Nghe mà hãi hùng. Nhưng tui lại có cơ hội tham dự các phiên toà xử ở Hoa-kỳ này. Tui được thấy một phiên toà xét xử bởi bồi thẩm đoàn (trial by jury) mà họ theo tiến trình rất là nghiêm túc và chuẩn mực.

Hệ thống luật pháp dưới chế độ dân chủ ở Hoa-kỳ tôn trọng và thiên về việc xét xử bởi bồi thẩm đoàn, gồm 6 hoặc 12 công dân đồng bào (fellow citizens), cho đa số các vụ hình sự. Đây không phải là hội đồng xét xử chọn lựa bởi chính quyền (công tố viên) theo kiểu toà án nhân dân. Danh sách sơ khởi bồi thẩm đoàn được bốc thăm (random selection) ra từ danh bạ công dân đi bầu trong quận hạt. Cả hai phía luật sư bị cáo và công tố viên chỉ được quyền lựa chọn bồi thẩm đoàn chính thức từ danh sách này sau khi đã phỏng vấn và chất vấn. Tính không thiên vị của bồi thẩm đoàn được bảo toàn qua hình thức tuyển chọn này.

Trong các phiên đại hình thì bồi thẩm đoàn được cô lập không tiếp xúc với bên ngoài để tránh bị ảnh hưởng các ý kiến của báo chí và người ngoài. Phán quyết của bồi thẩm đoàn (jury verdict) phải hoàn toàn chỉ dựa trên cáo trạng, lời biện hộ, bằng chứng, lời chứng (testimonies), giải thích của nhân chứng chuyên gia (expert witness), các chất vấn (cross-examination) không bị áp lực từ cá nhân hoặc thế lực nào. Những ai cố tình ảnh hưởng, lung lạc, đe dọa bồi thẩm đoàn sẽ bị kết tội can thiệp bồi thẩm (jury tampering). Muốn có phán quyết trong các vụ hình sự thì phải đa số tuyệt đối (6/6 hoặc 12/12) để đảm bảo là toàn thể đồng tình kết tội một người.

Cũng xin nhắc là trong bổn phận và trách nhiệm của mọi công dân Hoa-kỳ thì hai bổn phận chính là đi bầu và tham gia bồi thẩm đoàn (jury) nếu được gọi. Việc tham gia bồi thẩm đoàn là điều bắt buộc khi được gọi (bốc thăm) và chỉ được miễn trừ nếu có lý do chính đáng.

Trở lại chuyện cái nhà của ta. Cái nhà riêng thì ai cũng chăm chút cho nó. Nhưng cái nhà chung thì sao? Cái nhà tổ tiên của vua Hùng để lại giờ như thế nào?

Theo bài Cơ chế phá và xây[2] thì có lẽ cái cơ chế của nhà nước XHCN dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN thì phá là chính vì “cái cơ chế ấy phá phách thì rất nhanh”.

Về văn hóa, cơ chế ấy với khẩu hiệu “bài trừ tàn dư phong kiến, thực dân” đã phá đình chùa, đốt sách, hạn chế thờ cúng tổ tiên (1). Sau đó, hô hào xây dựng “nền văn hóa mới” không rõ hình hài. Đất nước đã 36 năm thống nhất nhưng chưa có lấy một công trình văn hóa xứng với rất nhiều công trình để lại từ thời “thực dân pháp đô hộ”.

Những tàn phá gốc rễ xã hội dẫn tới rối loạn trầm trọng ở mọi lĩnh vực: giáo dục, y tế, nghiên cứu khoa học, thể dục thể thao, văn học nghệ thuật, quốc phòng, an ninh, chính trị, tư tưởng… Cái cơ chế tàn phá rất nhanh nhiều giá trị truyền thống, lại bế tắc trong xây dựng các giá trị mới, thì không có cơ sở tồn tại. Thực tiễn không tìm thấy lý do tồn tại thì tranh cãi lý thuyết chẳng còn ích gì.

Ví dụ cụ thể của cơ chế phá được dẫn ở chú thích trong cùng bài:

(1) Hiện tượng đáng đau tủi gần đây nhất là hầu hết lăng mộ thời Trần ở An Sinh (Đông Triều, Quảng Ninh) đã được chính quyền Nhà nước tùy tiện chia cho người dân để lấy đất làm chỗ ở (vì những chỗ béo bở thì các quan đã chia nhau hết rồi), và đương nhiên ai được chia thì việc đầu tiên là phá hủy lăng mộ các vua Trần để san lấp mặt bằng rồi sau đó xây dựng nhà cửa lên trên, thế là cả một cụm di tích vô giá bằng đá gồm 7 ngôi mộ các vua Trần giữa một vùng đồi rất đẹp bị san bằng. Nhưng không thể trách người dân, vì “dân ngu khu đen” bị dồn đến chỗ mất đất, mất nhà thì đâu có tội. Dầu là di tích lịch sử đi nữa họ cũng phải phá đi để kiếm chỗ cho con cháu có cái mà chui tạm chứ. Vậy thì trách ai đây nếu không là một cơ chế “óc rỗng” từ dưới lên trên, không cần biết đến lịch sử, không thèm hiểu về văn hóa, ấy trăm tội cứ đổ vào đầu cái thằng cơ chế là khỏe nhất – Chú thích của BVN.

Tây Nguyên, Cao Bằng, Lạng Sơn là nóc của căn nhà Việt Nam. Thế nhưng nó đã bắt đầu rò rỉ, dột nát vì các kế hoạch và chính sách thiển cận trong tư lợi. Vấn đề nổi cộm bức xúc nhất mà các nhân sĩ và dân chúng quan tâm từ mấy năm vừa qua về khai thác bô xít vùng Tây Nguyên thì đã chóng thấy nhãn tiền. Tàn phá môi trường ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống người dân trong vùng ngay từ bây giờ và cho đến cả trăm, ngàn năm sau. Các cư dân trong vùng đã phản ảnh như sau:

Ông Nguyễn Quang Minh, ở khu 6A, thị trấn Lộc Thắng, huyện Bảo Lâm, nói: “Người dân chúng tôi thấy vụ ô nhiễm này rất nghiêm trọng, bà con đang rất lo lắng, nhất là ô nhiễm môi trường về lâu dài. Hiện Nhà máy chuẩn bị đi vào hoạt động nhưng hồ chứa bùn đỏ mới chỉ làm được một phần nhỏ thì nguy hại không biết còn đến mức độ nào nữa”.

Anh Vũ Ngọc Long, ở khu 6, thị trấn Lộc Thắng, huyện Bảo Lâm, nói: “Nhà tôi nằm cách Nhà máy 1km nhưng nói chuyện với nhau thì phải hét vào tai mới nghe được. Còn ở khu vực gần đó, bà con nói chuyện chẳng nghe được gì luôn”.[3]

Thế nên bọ Lập đã có lời ai điếu trong Lời cuối cho Bauxite[4]:

Làm  Bauxite Tây Nguyên chẳng được cái gì, thiệt hại về kinh tế, ô nhiễm về môi trường, nguy hiểm về quân sự, đến đứa con nít cũng biết. Vậy người ta có đóng cửa Bauxite Tây Nguyên không? Không, không bao giờ, không đời nào. Cũng như Vinashin, người ta sẽ chèo chống đến cùng giữ cho được Bauxite Tây Nguyên. Vì sao ư, quá dễ để có câu trả lời. Nhưng như một ông quan đã than thở với mình: nói ra dễ bị tù tội lắm em ạ, ai dại. Mình cũng chả dại, vì thế mình mới viết lời cuối cho Bauxite, coi như ai điếu cho cái thời mình đang sống vậy.

Còn tuyến đầu của tổ quốc thì đã bị tằm ăn rỗi, hết chuyện Hai bà Trưng đi chầu Mã Viện ở Đông Hưng, Trung Quốc năm trước giờ lại đến việc treo đèn lồng và đổi ngày kỷ niệm thành lập tỉnh Lào Cai trong Âm mưu Hán hóa[5]. Rồi biển đảo bỏ trống cho “tàu lạ” tung hoành để ngư dân bị săn đuổi trong khi đánh cá ở ngư trường cố hữu bao năm nay[6].

Thế thì có ai còn nhớ rằng:

Cái nhà là nhà của ta
Công khó ông cha lập ra
Cháu con phải gìn giữ lấy
Muôn năm với nước non nhà

Cõi đời là đời của ta
Nuôi dưỡng công lao mẹ cha
Lớn khôn để gìn giữ nước
Thay nhau xây đắp sơn hà

Đó là bài hát sinh hoạt học đường, hướng đạo nhắc nhở thanh thiếu niên trẻ nhớ công ơn tổ tiên, ông cha xây nhà dựng nước mà bây giờ phó thường dân vẫn còn nhớ tới. Không biết qua bao năm tuyên truyền nhồi sọ với ông Mác-Lê cũng như câu đầu môi “nhờ ơn Bác và Đảng” thì con dân nước Việt có còn nhớ đến “công khó ông cha lập ra” hay chỉ là “Trung với Đảng” và “còn Đảng còn mình” để rồi nước mất, nhà tan.

© 2011 Vietsoul:21

[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng – (7) (Vô) Hậu  – (8) Gió mưa là chuyện của trời …  – (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng – (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két – (14) Mèo – thỏ – (15) phố vẫy …(16) Mít tờ Đàm và Bác Hồ (17) Nín thở qua cầu]

Nhà ảo thuật biến Có Thành Không và câu chuyện nước Vệ

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/09/27 at 07:48


Nhà ảo thuật gia lừng danh thế giới trình diễn một màn đặc sắc, có một không hai. Đó là bên xứ  Cờ Hoa có một bức tượng nữ thần Tư Do rất lớn. Trước mắt bao nhiêu khán giả, nhà ảo thuật làm tượng Nữ Thần cao hàng trượng, nặng hàng vạn vạn cân ấy biến mất.

Thiên hạ ai cũng lè lưỡi,lắc đầu khen là kỳ tài trong thiên hạ. Nhưng riêng có một người nhỏ bé, tóc đen, mắt đen xem cảnh ấy chỉ cười nhếch mép. Người bên cạnh mới hỏi.

– Ông xem mà không thấy tài giỏi đến lạ lùng sao ?

Người nhỏ bé, tóc đen nói.

– Chuyện thường, đây là phép Biến Có Thành Không, những việc như thế quan lại nước tôi từ hàm lý trưởng trở nên cũng dễ dàng làm được. Từ một miếng đất, ngồi chùa chỉ nhoáng cái là không còn nữa , các loại tài sản chung như bức tượng này ở nước tôi biến mất hàng ngày. Mà chúng đã biến là không bao giờ trở lại.

Người kia phục lắm, mới vái dài.

– Thật là xứ sở lắm anh tài phép thuật cao siêu, ở đây chỉ tài sản chung như bức tượng kia chỉ biến đi vài giây là thiên hạ nể vì lắm rồi.

Người tóc đen khoa tay cắt ngang.

– Thế có gì là ghê gớm , còn phép Biến Không Thành Có nữa cơ.

Người nghe kinh hãi, thán phục đến muôn phần bèn hỏi.

– Có biến thành không đã là ghê, không có tí gì mà biến thành có thì dân chúng tôi chưa nghe thấy bao giờ.

Người tóc đen nhìn quanh, kẻ kia biết ý vội kéo cái ghế cho hắn ngồi, đoạn đưa trầu thuốc ra mời. Bấy giờ an tọa vững vàng, người nhỏ bé tóc đen đằng hắng chậm rãi nói.

– Phép biến không thành có thì nhiều,để cai trị đất nước  chúng tôi thường dùng phép ấy. Tức là biến kẻ không có tội thành có tội, khiến kẻ ấy điêu đứng ,phải làm tấm gương cho những đứa khác nhìn mà phải e sợ. Ví dụ nước tôi người ta thường hay mang chiếc áo có hàng chữ ủng hộ ngư dân. Triều đình chúng tôi kết tội chúng là bọn phản loạn.

Người kia ú ớ.

– Sao mà kết tội được.

Người tóc đen nói.

– Thế mới cần đến phép biến không thành có, này nhé đầu tiên chúng tôi phái công sai cứ đi theo kẻ mặc áo đó. Ba hoặc bốn công sai ngày đêm quan sát kẻ mặc áo đi đâu, làm gì. Đi nửa kín, nửa hở, ra vẻ theo dõi bí mật nhưng lại đôi lúc làm bộ vô tình cho kẻ ấy thấy công sai đang theo sát. Kẻ ấy trong lòng lúc đầu còn vững vàng nghĩ mình không làm gì sai trái, nhưng lâu ngày bị  theo dõi, tâm thần bắt đầu bấn loạn, tự nghi hoặc là chắc cái áo này có vấn đề gì mới gây chú ý của triều đình. Trong khi các công sai theo dõi, đứng rình rập quanh nhà thỉnh thoảng lộ cho hàng xóm chung quanh nhà kẻ ấy là công sai triều đình đang dò la. Rồi cứ theo phép ấy hàng xóm bạn bè kẻ ấy thế nào cũng phải nghĩ, chắc tên ấy phạm tội gì chứ đó. Khi thiên hạ bắt đầu hoài nghi tên ấy có tội, lúc này chúng tôi sẽ cho người mang giấy triệu áp tải tên ấy lên phủ quan. Ở phủ quan công sao hỏi tên ấy về những ngày mặc áo thì đi những đâu, làm những gì. Nếu tên ấy phản ứng thì công sai sẽ từ tốn giải thích- Chúng tôi không nói anh có tội, mà mời anh lên để làm rõ sự việc, anh phải có trách nhiệm hợp tác giúp đỡ triều đình. Cứ thế công sai nước chúng tôi cứ theo dõi, chốc lại triệu lên hỏi, rồi đến chỗ làm của hắn hỏi chủ hắn, đồng nghiệp hắn là hắn mặc áo để làm gì, đành rằng ủng hộ ngư dân, nhưng cần phải làm rõ hắn đi đâu, mặc áo vào ngày nào, đến chỗ làm nói gì… cứ kiên trì gây dư luận về chiếc áo như thế. Rồi một ngày chúng tôi cho người đóng giả làm bọn phiến loạn tung hô cái áo ấy là biểu tượng chống sự hèn nhát của chính quyền, không bảo vệ ngư dân, hãy đứng lên lật đổ chế độ.

Người nghe rụng rời thốt.

– Nếu thế kẻ mặc áo là tay trong , là nội gián à ?

Người tóc đen gật đầu

– Chính thế, liệu kẻ ấy cãi thì ai tin là hắn không có tội.

Người nghe hỏi.

– Anh ở xứ nào mà lắm chuyện quái dị như vậy.

Người kia nói

– Tôi ở nước Vệ, vì nước tôi lắm chuyện kỳ dị như vậy, nên dân gian mới có tập Đại Vệ Chí Dị để chép lại những chuyện kỳ quái mà ít nơi nào có được.

Nguồn: Facebook Người Buôn Gió

Ai trả học phí cho các con ông Dũng?

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/09/23 at 23:28

Theo tin từ nước Anh, vụ án liên quan tới việc trả học phí cho Lê Đức Minh, con trai ông Lê Đức Thúy đã được đưa ra xét xử. Doanh nhân người Anh, Bill Lowther, 71 tuổi, cựu giám đốc của một công ty có trụ sở tại London, liên doanh với công ty Úc châu Securency, đã bị cơ quan chống hối lộ của Anh buộc tội. Trong phiên tòa dự diễn ra hôm 20 tháng Chín, doanh nhân này được nộp tiền thế chân để tại ngoại trong khi quá trình điều tra vẫn tiếp tục.

Cơ quan chống tham nhũng của Anh xác nhận rằng, Bill Lowther đã đứng ra dàn xếp một chỗ học cao học cho con ông Thúy ở Đại học Durham và sau đó trả học phí cho anh ta trong thời gian học, tức 2 năm 2003 và 2004.

Đó cũng là thời gian mà cha của Minh là ông Lê Đức Thúy giữ chức vụ Thống đốc Ngân hàng Nhà nước. Trên cương vị này, năm 2003, ông Thúy đã dành hợp đồng tin tiền Polymer cho công ty Úc có tên là Securency. Cuộc điều tra của cảnh sát Úc cũng cho biết, Securency thông qua công ty trung gian do Lương Ngọc Anh -một đại tá tình báo công an, có quan hệ thân thiết với 2 ông Lê Đức Thúy và Nguyễn Tấn Dũng – làm giám đốc, chi trả khoảng 12 triêu Úc Kim cho việc chạy hợp đồng.

Năm 2007, thủ tướng Dũng đã ký quyết định bổ nhiệm ông Thúy vào chức vụ Chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia và ông Thúy ở cương vị này cho tới khi về hưu vào tháng Tư vừa rồi.

Tính đến nay, phía Úc đã bắt giữ 7 viên chức liên quan và nhiều lần nêu đích danh một số quan chức Việt Nam dính líu trong vụ việc này.

Vụ án đã được báo chí hải ngoại đăng tải nhiều lần, với các tình tiết liên tục cập nhật, nên xin không đề cập sâu thêm nữa.

Chuyện con cái quan chức cỡ bự đi du học, có người khác trả tiền đã được xì xầm lâu nay trong xã hội Việt Nam, tuy báo chí trong nước không dám đề cập tới. Câu hỏi được đặt ra là, ai đã trả học phí cho các con ông Dũng?

Thủ tướng Dũng có 3 con.

Nguyễn Thanh Nghị. Ảnh On the net

Nguyễn Thanh Nghị sinh năm 1976, hiện là Ủy viên Dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XI, Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Kiến trúc Thành phố Hồ Chí Minh.

Tốt nghiệp đại học kiến trúc Tp. HCM, ít năm sau, Nghị sang Mỹ học tiến sĩ. Năm 2006 Nghị bảo vệ xong tiến sĩ ngành Kỹ sư công chính tại Đại học George Washington, Hoa Kỳ.

Như vậy Nguyễn Thanh Nghị cũng theo học tiến sĩ ở Mỹ vào khoảng thời gian cùng với Minh, tức 2003- 2006.

Con thứ hai của thủ tướng Dũng là Nguyễn Thanh Phượng, hiện là chủ tịch Hội đồng quản trị một quỹ đầu tư VietCapital với số vốn khoảng trăm triệu đô la. Nguyễn Thanh Phượng sinh năm 1981, tốt nghiệp đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội năm 2002, sau đó học thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (MBA) tại Đại học quốc tế tại Geneva, Thụy Sĩ. Tra cứu cả 2 tên  “International University in Geneva” và “University of Geneva” đều không thấy tên cô, nên không rõ cô đã theo học trong thời gian cụ thể nào và ở trường nào.

Nguyễn Thanh Phượng và Nguyễn Bảo Hoàng. Ảnh On the net

Có thể tính như sau, vào năm 2006 Phượng làm cho tập đoàn Holcim của Thụy Sĩ và sau đó là phó giám đốc tài chính của công ty liên doanh giữa Holcim và một doanh nghiệp ở Kiên Giang mà gia đình cô có ‘mối liên hệ mật thiết’. Khi đi làm, Phượng đã tốt nghiệp MBA rồi. Như vậy Thanh Phượng đi học cao học cùng thời gian với Lê Đức Minh và Nguyễn Thanh Nghị, khoảng năm 2003-2005, 2006 gì đó. Năm 2008, Phượng  lấy Nguyễn Bảo Hoàng, một Việt kiều Mỹ, con của cựu quan chức Việt Nam Cộng Hòa.

Người con thứ ba của ông Dũng là Nguyễn Minh Triết. Trước khi đi chi tiết về Triết, xin lòng vòng một chút.

Cách đây chừng vài năm, một sinh viên Việt Nam theo học ở Anh quả quyết rằng, anh ta học cùng với con trai thứ 3 của thủ tướng Dũng là Nguyễn Minh Triết. Lúc đó người viết  đã nhất định không tin và cho rằng cậu ấy nhầm, Nguyễn Tấn Dũng chỉ có 2 con thôi. Nhưng những tra cứu trên Internet sau đó đã cho thấy, đương kim thủ tướng Dũng có cậu út tên Nguyễn Minh Triết.

Chuyện ông Dũng có đứa con thứ ba là không bình thường với một nước áp dụng rất ngặt nghèo việc sinh đẻ có kế hoạch, nhất là với cán bộ trong bộ máy nhà nước. Những người vì lý do gì đó, sinh con thứ 3 đều bị kỷ luật từ khiển trách, hạ bậc lương cho tới khai trừ đảng và đều gặp trở ngại trên con đường thăng tiến.

Người anh họ của tôi ở Hà Nội, có 2 con gái, chỉ vì sức ép của gia tộc, muốn có thằng cu ‘chống gậy’ đã lặng lẽ sinh thêm con thứ 3. Anh phải bày mưu tính kế, khi bụng vợ lùm lùm liền đưa về quê sinh nở, gần năm sau mới lên. Đứa con trai mới sinh anh cũng không dám hé răng kể với ai. Vậy mà vài năm sau, lúc ngấp nghé ghế viện trưởng thì chuyện của anh bị bại lộ. Vậy là ‘xôi hỏng bỏng không’, anh phải xin ra khỏi đảng và từ trưởng phòng bị giáng xuống phó phòng. Tất nhiên, cái ghế viện trưởng đã có kẻ khác ngồi thay.

Không biết thủ Dũng đã ‘lách luật’ kiểu gì, để nếp tẻ đề huề mà vẫn có cậu thứ 3 và còn ngồi ở vị trí đỉnh cao quyền lực ở Việt Nam tới 2 nhiệm kỳ?

Theo bạn sinh viên nọ, Triết sang Anh học từ bậc phổ thông, sau đó học tiếp lên đại học tại Anh. Một nguồn tin khá tin cậy cho hay, năm ngoái Triết đã về bộ Quốc Phòng, được bổ nhiệm vào một vị trí rất ‘thơm tho’.

Như vậy, trong cùng một thời gian, ông Dũng nuôi 3 đứa con ăn học ở nước ngoài, một ở Mỹ, một ở Thụy Sĩ và con thứ 3 học phổ thông và đại học tại Anh.

Lương của thủ tướng Việt Nam là bao nhiêu?

Ở một nước dân chủ, lương tổng thống, thủ tướng hay các vị bộ trưởng đều được công khai. Nhưng ở nước ta, đó là ‘bí mật quốc gia’. Léng phéng làm lộ ‘bí mật quốc gia’ có thể đi tù như chơi.

Thử tìm hiểu qua Google cho kết quả như sau:

Phó thủ tướng Vũ Khoan khi tới thăm Công ty sữa Việt Nam đã phát biểu, lương thủ tướng Việt Nam thua lương công nhân. Nguyên văn: “Các bạn nghĩ rằng lương của tôi đuợc bao nhiêu? Mới đây, tôi có đi thăm Cty sữa Việt Nam, hỏi chuyện anh em công nhân mới hay là lương của mình còn thua lương anh em. Dẫu sao, tôi cũng thấy mừng vì chuyện này...”

Ông Vũ Khoan cũng nói thêm: “Tôi biết lương của các nguyên thủ nước ngoài rất cao, như lương của Thủ tướng Singapore cao hơn mấy lần so với lương Tổng thống Hoa Kỳ. Thế nhưng quan điểm của Chính phủ chúng tôi là một viên chức Nhà nước không thể hưởng lương quá cao so với những người đã hy sinh xương máu của mình vì sự độc lập và thống nhất của tổ quốc”.

Cách đây vài năm, cộng đồng mạng có cuộc tranh luận xung quanh mức lương của thủ tướng Việt Nam, nhưng không ai có câu trả lời cụ thể. Mức lương nguyên thủ quốc gia ở Việt Nam vào khoảng 3,8 triệu đồng, ở thời điểm năm 2005. Từ đó tới nay, lương cơ bản đã được điều chỉnh vài lần nhưng có lẽ không thể quá 10 triệu. Chắc chắn, không ai có thể ăn học nổi ở nước ngoài với khoản tiền ấy.

Vậy ông Dũng đã dùng tiền ở đâu để cùng lúc chi trả cho 3 con ăn học ở nước ngoài. Nếu không phải là ông, thì ai, công ty nào, doanh nghiệp nào đã trả những khoản tiền này?

Khi nhậm chức năm 2006, ông Dũng cũng đồng thời giữ chức vụ Trưởng ban chỉ đạo Trung ương Chống tham nhũng.

Trong 5 năm qua, dưới sự chỉ đạo của ông, không có một vụ tham nhũng lớn nào được phát hiện. Những vụ như PCI hay in tiền polymer đều do các nước có liên quan điều tra ra và Việt Nam hết sức lừng khừng trong việc hợp tác.

Chỉ số tham nhũng ở Việt Nam, theo đánh giá của Tổ chức Minh bạch Quốc tế vào tháng 10 năm ngoái, ở mức 2,7 trên thang điểm 10 và Việt Nam là một trong số những nước xếp hạng chót.

Có lẽ không quá khó hiểu, tại sao việc chống tham nhũng của Việt Nam lại lẹt đẹt như vậy. Thử điểm qua tài sản của gia đình ông Trưởng ban qua từ khóa “tài sản Nguyễn Tấn Dũng“, cũng có thể thấy ti tỉ thứ; từ nhà thờ họ to như cái đình, hãng taxi, bệnh viện, ngân hàng, dự án đất đai, cho tới cây xăng.v.v. Trưởng ban TW chống tham nhũng nuôi 3 con ăn học nước ngoài và sở hữu khối tài sản lớn như vậy, thì liệu ông có thể chống ai, chống cái gì, chống ra sao?

Tất nhiên, chẳng có gì để kiếm chứng những thông tin này, trừ khi một cuộc cách mạng hoa Nhài, hoa Sen nào đó xảy ra thì người ta mới có thể biết được tương đối chính xác  con số đó. Nó là bao nhiêu triệu/ tỉ đô- la?

Nhưng có điều chắc chắn là, ở một nước nghèo, thu nhập bình quân đầu người xấp xỉ mức 1000 đô-la/năm, thì sự giầu có bất thường của giới quan chức không phải là một dấu hiệu lành mạnh.

Và, dù ông Dũng tự trả tiền ăn học cho 3 con, hay ai đó đã ‘giúp’ ông thì đó đều là những đồng tiền bất minh.

© Đàn Chim Việt

Tưởng Năng Tiến – Hiến pháp & đồng hồ

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Việt Nam on 2011/09/22 at 14:59

Cứ mỗi lần sửa Hiến Pháp là người dân lại thêm một lần hi vọng.
Nguyễn Hà

Nguồn: Đàn Chim Việt

Sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, tôi bỗng trở thành một thằng vô cùng rảnh rỗi. Rảnh, tôi hay đi lang thang cho nó qua ngày. Có chiều, tôi thấy một anh bộ đội vội vã buớc vào một tiệm sửa đồng hồ, với vẻ khẩn trương:

– Cái này tôi vừa mua hôm qua, còn mới nguyên, vậy mà hôm nay đã… hỏng. Mà loại không nguời lái đấy nhá. Cứ phải lắc lắc, đến mỏi cả tay, cái kim giây cũng chỉ nhúc nhích vài nấc rồi đứng.

Ông thợ chỉ mới nghe chứ chưa nhìn, đã lắc lắc đầu quầy quậy:

– Chịu thôi!

– Cố giúp cho đi, bao nhiêu là năm lương của tôi đấy, không phải ít đâu. Đây là món quà mà bố tôi vẫn ao uớc mãi…

Sự chân thật và vẻ khẩn khoản của ông khách khiến người thợ mủi lòng:

– Anh mua nhằm đồ rởm rồi.

– Giả à?

– Tui ngó qua là biết liền đồng hồ giả mà.

– Thôi chết! Thế bây giờ phải làm sao?

– Dục bà nó đi chớ đồ giả mà làm sao sửa đuợc, cha nội?

Anh lính trẻ ngớ ra một chút, rồi thẫn thờ quay buớc, mặt buồn thiu. Nguời thợ sửa đồng hồ (ái ngại) nhìn theo, trông cũng buồn không kém. Còn tôi, tôi cũng… buồn luôn!

Rõ ràng, tôi thuộc diện… buồn theo. Không những chỉ buồn theo mà (không chừng) tôi dám còn là nguời buồn nhất – dù ngay lúc đó tôi chưa biết vì sao mà khi khổng khi không mình lại buồn quá mạng, và buồn thảm thiết!

Rất lâu sau, có hôm, tôi đuợc nghe ông Phùng Quán kể chuyện “Đầu Năm Xông Đất Nhà Thơ Tố Hữu.” Trong buổi tương phùng (muộn màng) này, Tố Hữu cao hứng đọc một bài thơ tứ tuyệt mới nhất của ông:

Có anh bộ đội mua đồng hồ
Thiệt giả không rành anh cứ lo
Đanh hỏi cô nàng, cô tủm tỉm:
“Giả mà như thiệt khó chi mô!”

Theo nguyên văn lời của Phùng Quán: “Nhà thơ đọc lại lần thứ hai, nhấn mạnh từng từ một. Khách khứa nghe cung đều cuời tủm tỉm, nhưng không ai bình luận gì hết. Tôi thì đoán họ đều như bị hẫng.”

Tôi cũng bị “hẫng” luôn. Vẫn nói theo ngôn ngữ đương đại thì tôi thuộc diện… hẫng theo. Và nói tình ngay thì tôi hẫng lắm. Không chừng, tôi lại (dám) là nguời… hẫng nhất!

Tôi bỗng nhớ đến cái cảm giác hụt hẫng mà mình đa trải qua – khi nhìn nét mặt buồn ruời ruợi của anh lính trẻ, thất thểu buớc ra khỏi tiệm sửa đồng hồ – vào một buổi chiều buồn, hơn hai mươi năm truớc.

Lúc ấy, tôi mới chỉ mơ hồ cảm nhận đuợc là có cái gì không ổn trong cuộc chiến khốc liệt (vừa tàn) trên đất nuớc mình. Sao chung cuộc, kẻ chiến thắng (nếu còn sống sót) chỉ nhận đuợc những chiến lợi phẩm, nhỏ bé và thảm hại – chỉ là một cái đồng hồ – đến thế? Đã thế, dân chúng ở vùng địch tạm chiếm lại còn “trao tặng” cho những chiến sĩ giải phóng quân toàn là… của giả!

Sau khi nghe chuyện Tố Hữu đọc thơ, và hình dung ra nụ cuời “tủm tỉm” của cô hàng (cùng nét mặt láu cá của tác giả) tôi chợt nghĩ thêm rằng: chả riêng gì cuộc chiến “giải phóng” miền Nam, tất cả những gì thuộc về (cái được mệnh là) “cách mạng” ở Việt Nam –  vào thế kỷ qua – đều có cái gì đó rất là không ổn, hay nói chính xác hơn là… không thật!

Và sự thật (nghĩa là sự giả trá) đuợc phơi bầy rõ nhất qua Hiến Pháp của đất nước này. Ngày 7 tháng 9 năm 2011, ông tân Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng – kiêm Chủ Tịch Ủy Ban Sửa Đổi Hiến Pháp 1992 – long trọng tuyên bố:

“Việc nghiên cứu, sửa đổi Hiến pháp 1992 phải trên cơ sở kế thừa và tổng kết cả quá trình thực hiện Hiến pháp 1946 kết hợp với các bản Hiến pháp qua các thời kỳ; phù hợp với tình hình đất nước trong giai đoạn cách mạng mới trên tinh thần tất cả vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng và văn minh.”

Nguồn: Đàn Chim Việt

Tôi đã có lần nghe ông Vi Đức Hồi buột miệng khen:”Đảng nói nghe cứ như hát vậy.” Ông Nguyễn Sinh Hùng quả đã không làm hổ danh của đảng (mình) trong chuyện hát ca. Năm trước, vào ngày 12 tháng 6, trong tuồng “Dự Án Đường Sắt Cao Tốc,” ông hát tỉnh queo:

“Với đà tăng trưởng hiện nay, đến 2020, GDP sẽ đạt gần 300 tỷ USD; 2030 là 700 tỷ USD; 2040 đạt 1.200-1.400 tỷ USD và đến 2050 sẽ gấp đôi số đó. GDP bình quân đầu người đến 2050 dự kiến lên 20.000 USD, thay vì mức hơn 1.000 USD hiện nay. Nếu cứ lấy ngưỡng an toàn vay nợ là 50% GDP, đến 2020, Việt Nam có thể vay 150 tỷ mà vẫn an toàn… Với mức vay nợ như vậy, chúng ta có thể làm được… Tôi yên tâm. Yên tâm rằng phải làm…”

Gần hai tháng sau, vào ngày 4 tháng 8, qua một vở tuồng khác (“Vinashin Vỡ Nợ”)  ông ca nghe cũng mùi không kém:

“Tình hình (của Tập đoàn Vinashin) hiện nay vẫn trong tầm giải quyết và năng lực của ta, chưa tuột khỏi tay ta, nên nếu để Vinashin phá sản thì ta lại phải dựng lên một ngành công nghiệp tàu thuỷ mới. Vì thế Chính phủ xác định rõ chủ trương phải quyết tâm xây dựng lại …năm 2015 sẽ có một Vinashin mới.”

Người Việt có câu “một tấc đến Giời.” Riêng với những người cộng sản, kiểu như ông Nguyễn Sinh Hùng, thì Giời chưa chắc đã cao đến … một tấc. Bởi vậy, việc sửa đổi hiến pháp trên “trên tinh thần tất cả vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng và văn minh”– do ông lãnh đạo – kể như chỉ là chuyện nhỏ!

Chỉ có điều đáng tiếc là cái mịêng leo lẻo (thiếu tâm và thiếu tầm)  của ông Hùng không thuyết phục được ai. Trước khi Ủy Ban Dự Thảo Sửa Đổi Hiến Pháp 1992 mở phiên họp đầu tiên, ông Huy Đức đã có lời dự báo không được lạc quan cho lắm:

“Quyền sửa đổi Hiến pháp 1992 chưa thuộc về nhân dân mà đang ở trong tay Đảng Cộng sản Việt Nam, thay vì kiến tạo một nhà nước pháp quyền (rule of law), bản Hiến pháp mới chỉ có thể là bộ luật cơ bản để tiện bề “quản lý” (rule by law).”

….

“Cho dù tiếp tục giữ quyền viết Hiến pháp thì Đảng cũng hãy vì sự thịnh vượng của quốc gia mà chia sẻ bớt quyền lực cho nhân dân. Đừng nghĩ là tình hình chưa đủ xấu… Nên nhớ là những cuộc nổi dậy thường bắt đầu từ những uất ức của người dân trước những bất công chứ không phải từ những trí thức đang lên tiếng nhằm thức tỉnh chính quyền. Thay vì đào những đường hầm để thoát thân khi có biến như Gaddafi, ngay bây giờ hãy khai thông các lối ra cho toàn dân tộc.”

Và ngay sau phiên họp này, ông Nguyễn Hà đã đưa ra nhận xét rất bi quan:

“Nhìn sơ qua Ủy ban sửa đổi Hiến pháp lần này, có thể thấy rằng đa số – nếu không muốn nói là tất cả – đều là viên chức nhà nước, không có đại diện của các đoàn thể hay đảng chính trị, mà nếu có cũng là viên chức của nhà nước. Có thể thấy, giới luật gia, luật sư, và thành phần trí thức ngoài xã hội – những nhân tố cực kì quan trọng, để góp ý kiến cho việc sửa đổi Hiến pháp đều không hiện diện trong Ủy ban này…”

“Dân chỉ có thể tin khi dân được biết và được hỏi ý kiến về những chuyện liên quan mật thiết đến cuộc sống hằng ngày của họ: từ chuyện chống tham nhũng đến chuyện quản lý các doanh nghiệp nhà nước, cho nước ngoài thuê đất, thuê rừng, đến chuyện ngoài hải đảo xa xôi… Dân khó tin khi quan chức nói một đằng làm một nẻo, rất khó tin khi tham nhũng vẫn tràn lan…”

Từ thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam, bà Huỳnh Thục Vy cũng có “Vài Suy Nghĩ Về Việc Sửa Đổi Hiến Pháp” bi quan không kém:

“Sự thay đổi, sửa đổi chóng vánh và chắp vá chỉ thể hiện một điều là người ta muốn đối phó tình thế, thiện chí giả tạo và xoa dịu những căng thẳng bề nổi hơn là thực tâm thúc đẩy tiến bộ. Hơn nữa, việc thay đổi tùy tiện đối với một văn bản có tầm quan trọng như thế của những người cộng sản trong bao nhiêu năm qua  làm cho ta thấy thái độ coi thường Hiến pháp của họ. Đối với họ, Hiến pháp không phải là  bản cam kết, mà chỉ là cái công cụ trong tay, muốn định đoạt thế nào tùy nghi. Và sự thiếu vắng tiếng nói đóng góp của các tầng lớp dân chúng cũng nói lên rất nhiều cái vai trò mờ nhạt, mang tính danh nghĩa của định chế quan trọng này ở Việt Nam.”

“Thật buồn cười khi một việc tốn nhiều thời gian, tâm sức chuyên gia và công quỹ quốc gia, chẳng mang lại sự thay đổi và hiệu quả cụ thể nào lại cứ được truyên truyền và liên tục thực hiện. Tiền thuế của dân đâu phải được nộp để các nhà lãnh đạo thỉnh thoảng mang Hiến pháp ra đổi Hiến pháp mới, hay sửa lại cho có công có việc mà làm!”

Tui thì còn bi quan hơn nữa, và không chừng tui dám là người bi quan nhứt đám. Cứ mỗi lần nghe đến nhà đương cuộc Hà Nội rục rịch chuyện sửa đổi hiến pháp là tôi lại nhớ đến mẩu đối thoại mà mình nghe được ở tiệm sửa đồng hồ, vào ngày 30 tháng 4, hơn 30 năm trước:

– Dục bà nó đi chớ đồ giả mà làm sao sửa đuợc, mấy cha!

© Tưởng Năng Tiến – RFA’s blog

15 Ngự Lâm Pháo Thủ Sài Gòn

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Việt Nam on 2011/09/19 at 14:35

Thanh niên yêu nước Sài Gòn sáng tạo biểu tình thầm lặng trong mưa (Nguồn: Dân làm báo)

Nguyễn Nghĩa650 (danlambao) – Đây là 15 chữ mang tinh thần “Sát Thát”, mà hơn 700 năm trước hàng triệu người dân Việt thích lên cánh tay mình, 15 chữ của bản hùng ca “Hịch chống bành trướng Trung Quốc”, “Hịch đòi Hoàng Sa, Trường Sa”.

Đây là 15 ngọn lửa của một rừng lửa Việt Nam, ngày mai sẽ đốt cháy lũ cướp Biển, cướp Đảo Việt Nam .
Đây là 15 bó đuốc đốt sẽ đốt lên 90 triệu bó đuốc của lòng yêu nước Việt Nam.
Đây là 15 bông hoa thơm ngát của rừng hoa tuổi trẻ Việt Nam.

Tuổi trẻ là sáng tạo. Tuổi trẻ là thông minh.
Truyền đạt tia lửa yêu nước trước hiểm họa bành trướng Biển Đông của Trung Quốc, mà bảo vệ được mình là thông minh tuyệt vời của tuổi trẻ Việt Nam.Hình thức thật sáng tạo. Trời mưa, dùng áo mưa làm băng khẩu hiệu “NO China”.

Công an mật vụ đang dăng hàng chờ người đi bộ xuống đường biểu tình để ra tay, thì ta đi xe máy biểu tình.

Công an mật vụ chờ đợi từ sáng sớm, chiều đến là mệt mỏi, thì chúng ta biểu tình lúc chiều buông.

Ai kiên trì hơn ai?

Xuống đường biểu tình chống bành trướng Trung Quốc thời sau 1975 này, cũng giống như ra trận đánh giặc.

Giặc này là lãnh đạo của nước mình.
Giặc này là nội gián trung hoa.
Giặc này là hảo hảo XHCN.
Giặc này là giai cấp tiên phong.
Giặc này là 16 chữ và 4 tốt.
Giặc này, tên nó là chóp bu cộng sản Việt Nam.

Chúng điều công an mật vụ dầy đặc thì ta chọn chỗ chúng có lực lượng mỏng.
Chúng chờ chúng ta buổi sáng thì ta biểu tình lúc chiều buông.
Chúng cấm ta ra đường thì ta gõ bàn phím dân chủ.
Chúng chờ chúng ta ở Đại sứ quán TQ thì ta ra Hồ Gươm…
Chúng ta không cho họ thóa mạ lòng yêu nước Việt Nam.
Chúng ta quyết lên án bành trướng Trung Quốc đang ngang ngược quyết chiếm Biển Đông.
Chúng ta sẽ nhân rộng các hình thức biểu tình như 15 chàng trai Sài Gòn hôm nay.

HS-TS-VN.