vietsoul21

Archive for the ‘Thế giới’ Category

Huỳnh Ngọc Tuấn – Nhà nước bất hảo

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Thế giới, Việt Nam on 2011/09/13 at 06:00

Nguồn: Đàn Chim Việt

Không còn cách nói nào khác hơn được để nói về chế độ CS Trung Hoa hiện nay.

Nói điều này hơi thừa, nhưng cũng phải  nói, như một cách để hành xử quyền tự do ngôn luận vì ở VN ít có người dân nào dám nói lên sự thật này cho dù ở VN giờ đây có đến 700 tờ báo, hàng trăm đài phát thanh và truyền hình với hàng chục ngàn phóng viên và  hàng trăm nhà bình luận thời cuộc, nhưng họ đều im re vì không được phép .

Theo BBC – RFI trích thuật lại một tờ bài báo của tờ Financial Times: “Hải quân Trung Quốc cản đường chiến hạm Ấn Độ tại Biển Đông”

Sự cố xẩy ra vào hạ tuần tháng Bảy, nhưng đến hôm nay, 01/09/2011 mới được tiết lộ. Chiến hạm Ấn Độ INS Airavat, trên đường đi nhân chuyến ghé thăm hữu nghị Việt Nam, đã bị tàu chiến Trung Quốc xét hỏi ngoài khơi bờ biển Việt Nam. Đây là hành động mới nhất của Bắc Kinh nhằm buộc các nước công nhận chủ quyền Trung Quốc trên Biển Đông.”

Đây là một việc vô cùng nghiêm trọng nhưng Bộ ngoại giao VN – chính phủ VN vẫn lặng im như không có gì xảy ra, và người dân VN sẽ chẳng biết được điều gì nếu tờ báo trên không tiết lộ thông tin.

Tiếp theo đó báo chí và chính phủ Ấn Độ đã công khai về thông tin này  nhưng nói thêm là không hề có sự hiện diện của tàu Trung quốc gần đó:

Theo nguồn tin này, hôm 22 tháng 7, khi ở ngoài khơi cách Nha Trang 45 hải lý, chiếc INS Airavat đã nhận được qua hệ thống radio của tàu thông điệp của một người tự nhận là “Hải quân Trung Quốc”, nói rằng “Quý vị đang tiến vào hải phận Trung Quốc”.

Đối với hải quân và chính phủ Ấn Độ đây là một hành động khiêu khích gây hấn, nhưng đối với nhân dân VN thì đây là một hành động xâm lược vì hải quân Trung cộng tự cho mình cái quyền làm chủ nhân ông trên lãnh hải VN.

Sau việc này không biết nhân dân và chính phủ Ấn Độ nghĩ gì về đất nước và dân tộc chúng ta? Nghĩ gì về chế độ CS hiện nay khi những người cộng sản đã từng tự hào rằng họ đã đánh bại hai đế quốc lớn là Pháp- Mỹ và nước CHXHXN Việt Nam là một nước độc lập, có chủ quyền, được “cộng đồng quốc tế đánh giá cao”.?!

Việc làm này của hải quân Trung Cộng (TC) biến những lời tuyên bố hùng hồn về chủ quyền và thành tựu của CSVN thành một trò khôi hài lố bịch. Chúng ta còn nhớ cách đây không lâu, ông Nguyễn Minh Triết trong chuyến thăm hữu nghị Cuba, ông đã tuyên bố rằng: “VN và Cuba cùng gìn giữ hòa bình của thế giới” vậy còn hòa bình và an ninh của VN thì để cho ai giữ đây khi TC ngang nhiên sách nhiễu những vị khách của chúng ta ngay trong hải phận của mình?

Mới đây, RFI, BBC, VOA đều đưa tin rằng: Tháng 7 năm 2011 khi chế độ Gaddafi đang trên bờ sụp đổ, vậy mà những công ty sản xuất vũ khí của Trung Cộng đã mật đàm để bán cho quân đội Gaddaffi một số lượng vũ khí như: Phi đạn chống tăng và bệ phóng phi đạn trị giá 200 triệu USD. Mục đích thực của phi vụ bán vũ khí này là TC muốn bằng mọi giá giúp đỡ cho quân đội Gaddafi đánh bại quân nỗi dậy để ngăn chặn làn sóng Cách mạng đang lan truyền từ Bắc Phi và Trung đông,đây là cách TC cứu nguy cho chính bản thân mình và nhất là các chế độ độc tài đàn em của TC. Người ta tìm thấy tài liệu này trong một cơ quan nhà nước của Gaddafi bỏ lại. Khi mọi việc đổ bể thì nhà cầm quyền Trung Cộng nói là: Họ không hề hay biết gì về vụ mua bán này. Thật khôi hài và vô liêm sỉ hết chỗ nói… Thế giới sẽ tôn trọng Trung Cộng hơn nếu họ công nhiên nhìn nhận trách nhiệm về vụ việc trên. Còn hậu quả của việc này thì xấu như nhau.

Đây không phải là lần đầu tiên Trung Cộng vi phạm lệnh cấm vận vũ khí của Liên Hiệp quốc. Họ vẫn lén lút bán vũ khí cho Iran và các chế độ bất hảo bị Liên Hiệp quốc cấm vận.

Mỹ và Thế giới đã nhiều lần than phiền, cảnh cáo, nhưng mỗi lần như vậy Trung Cộng đều phủi tay một cách trơ trẽn…Còn trong lĩnh vực kinh tế, những gì Trung Cộng đang thực hiện tại Châu Phi làm cả Thế giới quan ngại vì chính sách thực dân tàn bạo của nó.
Nhưng một vấn đề có liên quan đến an ninh và sinh mệnh của đất nước ta là việc TC cho công bố bản đồ hình chữ U xác nhận chủ quyền của họ trên 80% biển Đông,thôn tính Hoàng sa và một phần Trường sa, sách nhiễu, bắn giết ngư dân VN đang hành nghề trên vùng biển truyền thống của mình. Trên đất liền họ chiếm của chúng ta hàng trăm cây số và những vị trí chiến lược, theo một số nguồn tin thì Ải Nam quan và một phần thác Bản Giốc nay thuộc về TC.

Mưu đồ xâm lược VN là dã tâm hiển nhiên của Trung Cộng, nhưng vấn đề làm chúng ta xấu hổ và bị sỉ nhục là những lời tuyên bố của ông Nguyễn Chí Vịnh như sau:

“Trung Quốc cam kết không lấy đất, lấy biển của Việt Nam”.

Tướng Vịnh cũng nói sau chuyến thăm tới Bắc Kinh mới đây:

Nếu Việt Nam cần sự ủng hộ, đồng cảm, hợp tác và phát triển thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc xã hội chủ nghĩa láng giềng một khi các đồng chí tôn trọng độc lập chủ quyền của Việt Nam và mong muốn Việt Nam cùng phát triển”.

Nhà nước Trung Cộng là nhà nước bất hảo thì ai cũng biết rồi. Nhưng công khai ca ngợi và kết thân với một nhà nước bất hảo thì hành động này gọi là gì? Ca ngợi kẻ xâm lược đất nước mình, bắn giết nhân dân mình CSVN có còn xứng đáng để lãnh đạo đất nước này không?

Xin được nhắc lại lời cảnh báo nghiêm khắc của vua Trần nhân Tông “Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. Ta cũng để lời nhắn đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu’..

Cộng sản VN vẫn tiếp tục tư duy theo cái kiểu mà  tôi xin mượn lời của ông Stora (một nhà phân tích chính trị) đã nói để áp dụng trong trường hợp này ”hình như là CSVN chưa cập nhật được tình hình địa chính trị ở thời đại mới, thời đại mà bức tường Berlin đã bị hủy, chiến tranh lạnh đã kết thúc…(và thời đại của Cách mạng Hoa lài bùng nổ) Bởi thế họ phân tích các mối quan hệ quốc tế hiện tại bằng những tiêu chuẩn lỗi thời, họ muốn trung thành với một thế giới đã đi vào dĩ vãng, vì thế họ đã tỏ ra thiển cận.”

© Huỳnh Ngọc Tuấn (Quangda1959@gmail.com)

© Đàn Chim Việt

Diễn văn cuối của Charlie Chaplin trong phim “Nhà độc tài vĩ đại”

In Chính trị (Politics), Lịch Sử, Thế giới on 2011/09/08 at 09:29

 

Tôi xin lỗi, tôi không muốn làm hoàng đế. Đó không phải là nghề của tôi. Tôi không muốn cai trị hoặc chinh phục bất cứ ai. Tôi muốn giúp đỡ tất cả mọi người nếu có thể, người Do Thái, người ngoại đạo, người da đen, da trắng. Tất cả chúng ta đều muốn giúp đỡ lẫn nhau. Con người luôn như thế. Chúng ta muốn sống vì hạnh phúc của người khác, không phải bằng những đau khổ của nhau. Chúng ta không muốn thù hận và coi thường nhau.Thế giới này có chỗ cho tất cả mọi người. Trái đất rất phì nhiêu, phong phú và có thể cung cấp cho tất cả mọi người. Cuộc đời có thể được tự do và tuyệt đẹp, nhưng chúng ta đã mất lối.

Tham lam đã đầu độc tâm hồn con người, đã chia cắt thế giới với hận thù; đã dẫn bước chúng ta vào đau khổ và đổ máu. Chúng ta đã phát triển với tốc độ, nhưng chúng ta đã đóng cửa mình lại. Máy móc cung cấp phong phú nhưng để lại cho chúng ta sự thèm khát. Kiến thức của chúng ta làm cho chúng ta hoài nghi, và cái thông minh của chúng ta cứng ngắt tàn nhẫn. Chúng ta suy nghĩ quá nhiều và biểu cảm quá ít. Chúng ta cần nhân loại hơn là máy móc. Chúng ta cần ân cần và dịu dàng hơn là thông minh. Nếu không có những phẩm chất này, cuộc sống sẽ đầy bạo tàn và không còn gì cả. Máy bay và máy phát thanh đã đem chúng ta gần nhau hơn. Bản chất của những phát minh này kêu gọi sự tốt lành trong con người; kêu gọi tình huynh đệ phổ quát; cho sự hiệp nhất của tất cả chúng ta.

Ngay cả bây giờ tiếng nói của tôi đã đưa đến hàng triệu người trên toàn thế giới, hàng triệu người đàn ông, phụ nữ, và trẻ em nhỏ trong tuyệt vọng, các nạn nhân của một hệ thống đã khiến con người tra tấn và bỏ tù những người vô tội. Với những ai có thể nghe thấy tôi, tôi nói “Đừng tuyệt vọng.” Đau khổ mà bây giờ chúng ta chịu đựng chỉ là cái tham lam rồi sẽ qua đi, sự cay đắng của những người đàn ông sợ hãi con đường tiến bộ của nhân loại. Hận thù của những người này rồi cũng qua đi, những kẻ độc tài sẽ chết và quyền lực họ tước đoạt từ người dân sẽ trả lại cho người dân. Vì con người rồi phải chết, tự do sẽ không bao giờ bị phế tàn.

Hỡi binh lính! Đừng trao mình cho kẻ bạo tàn, kẻ coi thường và bắt bạn làm nô lệ, kẻ kiểm soát cuộc sống của bạn, kẻ ra lệnh bạn phải làm gì, suy nghĩ gì, và cảm thấy gì! Kẻ huấn luyện bạn, phát khẩu phần ăn cho bạn, đối xử với bạn như súc vật, sử dụng bạn như quân nướng cho đạn pháo! Đừng trao mình cho những tên bất bình thường này – những người máy với tâm trí máy và trái tim của máy! Bạn không phải là cỗ máy! Bạn không phải là súc vật! Bạn là con người! Bạn có một tình yêu của nhân loại trong trái tim của bạn! Bạn không hận thù! Chỉ có kẻ không được yêu mới hận thù; đó là những kẻ không được yêu và bất bình thường.

Hỡi binh lính! Không chiến đấu bảo vệ chế độ nô lệ! Chiến đấu cho tự do! Trong chương thứ mười bảy của Thánh Luca đã viết “vương quốc của Thiên Chúa trong con người”, không phải chỉ một người cũng không phải chỉ một nhóm người, nhưng trong tất cả mọi người! Trong bạn! Các bạn, những người dân có quyền lực, có sức mạnh để tạo ra máy móc, có sức mạnh để tạo ra hạnh phúc! Các bạn, những người có quyền lực để làm cho cuộc sống tự do và xinh đẹp, để làm cho cuộc sống là một cuộc phiêu lưu tuyệt vời này. Vậy thì, nhân danh nền dân chủ, chúng ta hãy sử dụng quyền lực này.

Chúng ta hãy đoàn kết.  Chúng ta hãy đấu tranh cho một thế giới mới, một thế giới đoan chính đó sẽ cho mọi người đàn cơ hội làm việc, sẽ cho giới trẻ một tương lai và cho tuổi già an sinh. Cũng với những lời hứa này, kẻ bạo tàn đã nổi dậy nắm quyền. Nhưng họ nói dối! Họ không thực hiện lời hứa của họ. Họ không bao giờ! Các nhà độc tài giải phóng cho chính họ, nhưng họ nô lệ người dân! Bây giờ chúng ta hãy đấu tranh để thực hiện được lời hứa!  Chúng ta hãy chiến đấu để giải phóng thế giới! Để bỏ các rào cản quốc gia! Xoá bỏ tham tàn, thù hận và kỳ thị không khoan dung!  Chúng ta hãy đấu tranh cho một thế giới với lý lẻ, một thế giới nơi mà khoa học và tiến bộ sẽ dẫn đến hạnh phúc của tất cả mọi người.

Hỡi binh lính, nhân danh nền dân chủ, tất cả chúng ta hãy đoàn kết!

“Chiến tranh đa diện chống Việt Nam”

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Thế giới, Việt Nam on 2011/06/08 at 00:01

Trang the Ridiculous

Nguồn: http://trangridiculous.blogspot.com/2011/06/chien-tranh-dien-chong-viet-nam.html

BBT: Trung Quốc đẩy mạnh chính sách bá quyền và thực dân mới ở các nước đang phát triển vùng châu Á-Phi-Mỹ La-tinh để thâu gom tài nguyên các nước này. Mũi giáo đầu tiên chọc vào cạnh sườn Việt Nam và khi con bài domino trụ đổ xuống sẽ tạo hiệu ứng dây chuyền cho chuỗi bài domino sập. ĐCSVN dùng chính sách nội thực dân hiếp áp và cướp đất dân lành, đặc biệt là các người dân tộc thiểu số, tước đoạt quyền cư trú, quyền sinh sống và tự do kinh tế của công dân Việt Nam . ĐCSVN đã mở trống cửa thành cho TQ đào xới xây dựng biệt khu trên xương sống (Tây nguyên) của đất nước.

Đại tá Quách Hải Lượng, nguyên tùy viên quân sự Việt Nam tại Trung Quốc nửa đầu thập niên 1980, cho rằng sức mạnh quân sự của Trung Quốc và những hành vi gây hấn với Việt Nam thực chất chỉ là bề nổi của một chiến lược gây ảnh hưởng về cả chính trị, kinh tế và văn hóa của Trung Quốc nhằm vào Việt Nam, đã và đang được họ thi hành từ bấy lâu nay.

Vì lý do đó, ông Quách Hải Lượng khẳng định, không nên quá lo sợ và chỉ tập trung chú ý vào tiềm lực quân sự của Trung Quốc, mà nên cảnh giác với cả các lĩnh vực khác có sự tham gia rất mạnh mẽ của Trung Quốc, như đầu tư, kinh tế, xây dựng cơ sở hạ tầng… ở Việt Nam.

Với tư cách một chuyên gia nghiên cứu đã hàng chục năm về Trung Quốc, Đại tá Quách Hải Lượng cho rằng, sự cố cắt cáp tàu Bình Minh 02 vừa rồi là hành động tất yếu sẽ xảy ra, tuy nhiên, chưa có khả năng Trung Quốc đẩy vấn đề thành xung đột quân sự trên diện rộng. Việc Việt Nam cần làm bây giờ là: Về đối ngoại, ngay lập tức vạch rõ tính phi chính nghĩa của Trung Quốc và nêu rõ tính chính nghĩa của ta, tranh thủ sự ủng hộ của dư luận quốc tế; về đối nội, lãnh đạo phải tin vào nhân dân.

Dưới đây là một phần phân tích của ông Quách Hải Lược về chiến lược toàn cầu của Trung Quốc, đặc biệt nhấn vào những ảnh hưởng đối với Việt Nam. Ông có nhắc tới ý kiến của cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch: “Ta đừng chờ họ mang quân tới đánh thì mới gọi là xâm lược, thực chất hiện nay họ đã xâm lược rồi. Phải nói như ông Nguyễn Cơ Thạch, rằng Trung Quốc đã phát động chiến tranh phá hoại toàn diện đối với Việt Nam. Nói thế mới là đầy đủ”.

* * *

Đối với riêng vấn đề Biển Đông, Trung Quốc có hai lợi ích: Một là muốn có một chỗ đứng chân chiến lược để phát triển vào Ấn Độ Dương, Đại Tây Dương, và nói chung là đi ra thế giới. Hai là thèm khát năng lượng. Hai yếu tố đó – mong muốn có chỗ đứng chân trong khu vực cộng với thèm khát năng lượng – trở thành động cơ cho chiến lược chung của Trung Quốc, cả toàn cầu lẫn khu vực. Và Trung Quốc đã có nhiều hoạt động nhằm thực thi chiến lược ấy bao nhiêu năm qua.

Thứ nhất là họ tăng cường sức mạnh quân sự để đe dọa và giữ quyền khống chế, chủ động trên toàn bộ Biển Đông.

Thứ hai, họ tham gia các dự án đầu tư lớn và các khối thị trường tự do để xâm nhập Đông Nam Á trong đó có Việt Nam. Họ xây dựng hạ tầng cơ sở, làm những con đường chiến lược xuyên Đông Dương, xuyên Á và liên Á, để có thể phát triển ra thế giới bằng đường bộ và đường sắt. Cộng thêm vào biện pháp kinh tế – đầu tư là chính sách di dân của Trung Quốc: Ở tất cả những nơi Trung Quốc đến làm ăn kinh tế, họ đều muốn người của mình ở lại. Như là Nậm Thà ở Lào, họ xin thuê tới 99 năm. Như ở Viên Chăn, họ xin xây một “bang” người Hoa tới 200.000 người. Trung Quốc từng có đề nghị giúp xây hội trường, nhà thi đấu thể thao cho Lào với điều kiện sau đó những người làm công sẽ ở lại Lào. Bắc Lào hiện nay gần như là của Trung Quốc. Mường Sinh đầy những người Trung Quốc đi làm ngày trước và giờ ở lại cả, không về nước.

Trung Quốc di dân sang cả châu Phi, châu Mỹ Latin. Ở Brazil chẳng hạn, Trung Quốc mua đất, dự định đưa sang đó 5 triệu dân. Năm 2010, họ đã đưa sang đó tới một triệu rưởi người.

Với riêng Việt Nam, thật ra vấn đề nổi cộm giữa ta và Trung Quốc là biển Đông, nhưng để ép ta về vấn đề biển Đông thì Trung Quốc sử dụng nhiều mũi nhọn: kinh tế, đầu tư, xây dựng hạ tầng cơ sở, v.v. Cứ nơi nào họ sang làm giúp ta thì họ rào lại, coi như lãnh địa của họ, không ai được vào nữa. Họ nhập hàng hóa, từ đồ ăn thức uống, bát đĩa tới cái… hố xí bệt đều là từ Trung Quốc, không dùng hàng Việt Nam. Như thế là Việt Nam bị kìm kẹp rất ghê gớm. Đấy là chưa kể về mặt chính trị, họ can thiệp vào chính trị nội bộ của ta rất sâu. Cho nên, việc Việt Nam xử sự với Trung Quốc ấy, là phải chống lại rất nhiều mũi nhọn chứ không phải chỉ riêng biển Đông.

(…) Trung Quốc là một thứ chủ nghĩa bành trướng hiện đại, chủ nghĩa thực dân mới. Cả thế giới hiện nay, không nước nào đi xâm lược, lấy đất của nước khác. Nói đúng hơn, họ có thể xâm chiếm nước khác bằng kinh tế, văn hóa, như Mỹ chẳng hạn, nhưng không có nhu cầu lấy đất. Còn Trung Quốc thì vừa lấy đất, vừa di dân để chiếm và giữ. Chủ nghĩa thực dân mới là vậy, cần phải hiểu bản chất của nó…

* * *

Tham khảo: Chủ nghĩa thực dân mới và quan hệ Trung Quốc – châu Phi

Trong những năm gần đây, CHND Trung Hoa đã thiết lập quan hệ ngày càng chặt chẽ hơn với các quốc gia châu Phi. Hiện tại Trung Hoa là đối tác thương mại lớn thứ hai châu Phi, sau Mỹ. Tính đến tháng 8/2007, có khoảng 750.000 công dân Trung Quốc làm việc hoặc ở lại sau khi đã hết thời gian làm việc tại châu Phi, hơn 700 công ty Trung Quốc làm ăn ở 49 nước châu Phi.

Trung Quốc gom nhặt tài nguyên thiên nhiên của châu Phi – dầu hỏa, khoáng sản quý – để nuôi nền kinh tế đang mở rộng, cũng như tìm kiếm thị trường mới cho các doanh nghiệp đang lớn của họ. Năm 2006, thương mại hai chiều tăng tới 50 tỷ USD. Không phải mọi giao dịch đều liên quan đến trao đổi tiền tệ trực tiếp. Năm 2007, chính phủ Trung Quốc và Congo đã đạt thỏa thuận theo đó những công ty quốc doanh Trung Hoa sẽ tham gia những dự án xây dựng cơ sở hạ tầng cho Congo, đổi lấy một lượng lớn nguyên vật liệu khai thác từ các mỏ đồng của Congo.

(nguồn: mục “Chủ nghĩa thực dân mới”, Wikipedia)

Tuyên bố bỏ Đảng Tà Ác nhất trong vũ trụ, Đảng Cộng sản Trung Quốc

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Thế giới on 2011/06/07 at 10:59

Tác giả: Đại Kỷ Nguyên

http://vietdaikynguyen.com/v2/china/1075-tuyen-b-b-ng-ta-ac-nht-trong-v-tr-ng-cng-sn-trung-quc

Ban Biên tập (Dân Chủ – Nhân Quyền Cho Việt Nam) – Đại Kỷ Nguyên phát hành ở đây bản dịch trực tiếp báo cáo bởi người dân Trung Quốc ‘từ bỏ’ Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức lệ thuộc của nó. Báo cáo này được nộp cho một trang web liên kết với các phiên bản tiếng Trung của Đại Kỷ Nguyên, Dajiyuan. Các phong trào từ bỏ, hoặc rút ​​khỏi ĐCSTQ, gọi là ‘tuidang’ trong tiếng Trung, bắt đầu vào cuối năm 2004, ngay sau khi Anh ngữ thời báoThe Epoch Times xuất bản sách Cửu Bình về Đảng Cộng sản [Nine Commentaries on the Communist Party], một loạt các bài bình luận tìm hiểu bản chất, lịch sử của ĐCSTQ. Các báo cáo đưa ra một cái nhìn hiếm thấy và thẳng thắn về lịch sử khiến cho người dân Trung Quốc quay lưng lại với Đảng Cộng sản, trong sự chọn lựa lương tâm đối lại chủ nghĩa thực dụng, và một cách hòa bình xây dựng một Trung Quốc tương lai không bị đảng cai trị.

Tuyên bố từ bỏ cái Đảng ác tà nhất trong vũ trụ, Đảng Cộng Sản Trung Quốc

Tôi đã bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tẩy não kể từ khi tôi mới sinh ra đời. Tôi đã thấm nhuần khái niệm của ĐCSTQ chống lại sự thật và đạo đức. Tôi đã từng tin rằng ĐCSTQ là một lãnh đạo tuyệt vời. Nhưng bây giờ tôi xấu hổ vì sự thiếu hiểu biết quá khứ của tôi.

Nhà lãnh đạo đầu tiên của Trung Cộng, Mao Trạch Đông, đã rất tàn ác, đã làm rất nhiều điều ác hại và gây tổn hại cho người dân trong một thời gian dài. Một người ác như thế không thể được coi là một con người. Những điều ác ông gây ra đã làm cho những ai chia sẻ tên gia đình họ Mao xấu hổ.

Khi cuộc kháng cáo Thiên An Môn năm 1989 nổ ra, ác cảm của tôi với ĐCSTQ đạt đến một mức cao mới. Tôi cảm thấy thương hại cho các sinh viên và cũng hết sức bất bình về những hành động tàn ác và vô nhân đạo của ĐCSTQ. Làm thế nào Đảng tấn công người vô tội theo cách như vậy! Nó vẫn còn cất giấu những hành động xấu xa của nó. Nó phản ảnh ĐCSTQ như là một tà giáo của thế giới tàn bạo ở cỏi thấp hèn.

Ngay cả những người làm việc khó nhọc cho nhân dân Trung Quốc và cho đạo đức, như Zhao Lianhai và Ai Weiwei, đang bị giam cầm bởi ĐCSTQ. Điều đó nói với tôi là Trung Cộng có thể biến Trung Quốc thành một nơi không có đạo đức.

Tôi tin rằng Trung Cộng sẽ bị hủy diệt bởi Trời. Các sự cố Thiên An Môn sẽ được chứng minh là đúng bởi vì có công lý trong trời và đất. Ở đây tôi kêu gọi các đảng viên ĐCSTQ ly khai khỏi ĐCSTQ càng sớm càng tốt cho bản thân, cho công lý, và thậm chí nhiều hơn, cho tất cả mọi người và vong linh những người bị mất mạng sống của họ vì những hành động độc ác của ĐCSTQ tà ác. Thiên Chúa tiêu diệt đảng Cộng sản!

Mao Shuying,
Bắc Kinh, Ngày 5 tháng 5, 2011

Nguồn: Dân Chủ – Nhân Quyền Cho Việt Nam

Làm cách nào để giữ vững chủ quyền đất nước?

In Chính trị (Politics), Thế giới, Việt Nam on 2011/06/01 at 11:29

Vụ tàu hải giám của Trung Quốc ngang nhiên cắt cáp thăm dò của tàu địa chấn Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam đang khiến dư luận hết sức bất bình nó chẳng khác nào như giọt nước rót vào ly nước vốn đã đầy làm tràn ly.

Sau biết bao cuộc gây hấn đem tầu chiến, tầu giả dạng đánh cá, đâm chìm tầu của ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trên khu vực chủ quyền biển của quốc gia mình gây chết chóc và phá hoại tài sản của họ, rồi tung hàng mấy chục tỷ đô-la để xây dựng mới và tân trang lại những đảo ở Hoàng sa và Trường sa đã chiếm đóng của Việt Nam, hung hăng tự mình vẽ đường hàng hải quốc tế và cả biển của Việt nam và nhiều nước làm của mình, coi thường dư luận đã làm dấy lên phong trào phản đối mạnh mẽ bao giờ hết tại Việt Nam và dư luận quốc tế.

Đúng như nhiều báo chí trong và ngoài nước đã phanh phui mổ xẻ sự kiện bạo ngược này, tờ Báo Lao Động đã có bài phân tích rất chính xác của tác giả Nguyễn Đăng Thắng (nghiên cứu sinh luật tại Vương quốc Anh) khi nói rằng: “ Việc Trung Quốc lớn tiếng tuyên bố yêu sách đối với khu vực mà tàu Bình Minh 02 hoạt động là không thể chấp nhận được, bởi nó không dựa trên bất cứ một cơ sở nào trong pháp luật quốc tế hiện đại về biển. Việc xác định vùng biển theo pháp luật quốc tế bắt nguồn từ nguyên tắc rất cơ bản: “Đất thống trị biển”. Nội hàm của nguyên tắc này đó là quốc gia nào có bờ biển ở đâu thì sẽ có vùng biển ở đó. Có thể minh hoạ một cách sinh động nguyên tắc này bằng “hình” và “bóng”: Không có hình (bờ biển) thì làm sao có bóng (vùng biển)? Chỉ khi đáp ứng được tiêu chí đầu tiên và cơ bản nói trên, đó là có bờ biển, thì một quốc gia mới có thể nói đến chuyện có được các yêu sách vùng biển theo quy định của Công ước Luật Biển – thông thường không quá 200 hải lý. Với thực tế địa lý của mình, Trung Quốc không thể có yêu sách về vùng biển theo quy định của Công ước Luật Biển tại khu vực xảy ra vụ tàu Bình Minh 02 – nơi cách đảo Hải Nam của Trung Quốc 340 hải lý. Thậm chí, nếu Trung Quốc cố tình cho rằng vị trí hoạt động của tàu Bình Minh 02 sáng 26.5 nằm trên thềm lục địa kéo dài vượt ra ngoài 200 hải lý thì cũng phải phù hợp nguyên tắc đó là yêu sách về thềm lục địa kéo dài ngoài 200 hải lý không được chồng lấn lên vùng biển nằm trong phạm vi 200 hải lý tính từ đường cơ sở của quốc gia khác.”

Hay như tướng Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc đã nói: “Hành động tàu Trung Quốc cắt cáp tàu thăm dò của Việt Nam đã thể hiện tính ngang ngược của họ. Trung Quốc tự vẽ đường lưỡi bò, nhận khu vực trong đó là hải phận của họ. Thực tế điểm họ cắt cáp cách rất xa lãnh hải Trung Quốc. Họ vẽ đường lưỡi bò, nhưng họ không được nước nào công nhận cả. Trong khi Trung Quốc nêu 16 chữ trong quan hệ với Việt Nam thì hành động của họ thực tế lại đi ngược lại phương châm đó. Việc này cũng cho thấy ta phải đưa vấn đề ra công khai đấu tranh, lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa, đưa các tài liệu chứng cứ. Ta cũng cần phải gửi công hàm lên Liên Hợp Quốc (LHQ) tố cáo họ vi phạm Luật Biển LHQ, vi phạm vào hải phận của chúng ta.”

Đa số nhân dân Việt Nam và dư luận quốc tế cho rằng đó là đòn nắn gân sức mạnh của Việt Nam để tiếp đó họ có những kế sách tiếp theo. Vậy tại sao Trung Quốc lại có thể ngạo mạn hành động thô bạo đến như vậy?

Có mấy lý do cần phải nói đến:

1. Từ xưa đến nay Việt Nam luôn luôn giữ gìn mối quan hệ hữu nghị với Trung quốc. Nhưng ai cũng biết cha ông chúng ta xưa cũng thế, nhưng Trung quốc không thể giám gây hấn hay hành động thô bạo như hiện nay. Vì sao? Vì sách lược cuả cha ông ta là mền dẻo nhưng kiên quyết. Hàng năm vua chúa phông kiến Việt Nam vẫn mang sản phẩm quý lạ sang Trung quốc tặng thí nhưng một khi họ đem quân đe dọa thì cha ông ta kiên quyết đánh chặn, thậm chí thấy âm mưu xâm lược là có thật, các vua cháu Việt Nam còn tấn công thẳng vào nơi vua chúa Trung Quốc chuẩn bị lương thực, vũ khí để xâm lược Việt Nam như lịch sử đã ghi thời nhà Lý. Lý Thường Kiệt khi biết được âm mưu chuẩn bị tấn công Việt nam của nhà Tống, ông đã cho quân tấn công thẳng vào châu Ung Trung quốc, phá hết lương thảo đốt sạch vũ khí mà quân nhà Tống đang tích để xâm lược Việt Nam khiến vua Tống phải kinh sợ.

Mối quan hệ Việt Trung ngày nay không như vậy mà Việt Nam ta đã quá nhún nhường đến mức họ coi thường thậm chí ngạo mạn coi mình là bề trên, phớt lờ những nguyên tắc quan hệ ngoại giao sơ đẳng nhất. Tại sao nói vậy? Vì ai cũng biết việc Trung quốc đem tầu chiến hay tầu chiến cũ tân trang lại giả dạng tầu đánh cá xâm phạm thường vào lãnh hải Việt Nam, có lúc họ vào cả khu vực Dung quất, khu vực trong vòng 200 hải lý như quy định của luật quốc tế, bắt bớ, thu tầu lưới của ngư dân Việt Nam, thậm chí đâm vỡ tầu gây chết người, mất tài sản, bắt nộp phạt v.v…nhưng phía Việt Nam phản ứng thật là yếu ớt. Chỉ có vài lời ngắn gọn và quyen thuộc của bà Nguyễn Phương Nga khiến họ xem nhờn, chẳng để vào tai, việc gì họ làm họ cứ làm, tự tung tự tác ra vào biển của Việt nam như chốn ao nhà họ. Còn tình trạng một vài cá nhân bị bùa mê của các thứ khẩu hiệu nhì nhằng bốn tốt, hai mười mấy chữ vàng vân vân và vân vân làm quyên hết cái họa đang đến, chẳng nhìn thấy con dao bầu sáng loáng mà “bạn tốt” để sau lưng, chỉ loáng qua một cái là đầu rơi lúc nào không biết. Họ còn tin vào thương lượng hữu nghi, đơn phương như Trung quốc vẫn hà ru, chứ không muốn nghe các góp ý của các công thần là đem chuyện đại sự liên hệ đến vận mệnh quốc gia dân tộc gia bàn dân thiên hạ, ra tòa án quốc tế và khu vực để giải quyết tránh chấp lãnh hải chủ quyền đảo biển của Việt Nam. Hôm nay không biết những người này có còn biện minh được nữa hay không hay lại vì bùa mê vẫn làm lú trí?

2. Một lý do nữa, Trung quốc đã thấy rõ, nhiều năm qua vì lòng yêu nước, nhiều đồng bào cà chiến sỹ, các trí thức, các nhà báo v.v…đã tự mình đến trước đại sự quán hay lãnh sự quán Trung quốc tại Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh để tỏ thái độ bất bình lên án thì chẳng những chính phủ Việt Nam không hoan nghênh lại còn bắt bớ, gian cầm. Nhiều nhà báo viết lên tiếng nói của mình, của bạn đọc thì bị mất nghề, thậm chí bị bắt giam. Ngọn lửa yêu nước đó như bị dội những thùng nước lạnh làm buốt tim, khiến cho nó không thể bùng cháy, tiếp thêm sức mạnh vốn đã bao đời cha ông ta dầy công hun đắp mà bị tàn lụi đi. Cho nên Trung quốc cho là nhà nước Việt Nam sợ một Trung quốc mạnh nên cứ diễn hoài vở tuồng vào ra đất nước mình mà không hề biết sợ cái gì của hàng xóm cũng cho là của mình tha hồ vơ vét “tháo nhể”.

Vũ khí, sức mạnh quân sự là thuộc về sức mạnh vật chất để phòng thủ đất nước là điều quan trọng nhưng lòng yêu nước của toàn dân, tình đoàn kết trên dưới một bề trong ngìa của người Việt Nam mới là cái quan trọng quyết định lên tất cả, nếu không có cái sức mạnh ấy thì vũ khí kia chỉ là mớ sắt vụn không hai không khác.

Ngày nay nhiều người Việt Nam nhà nước ta sao chỉ lo mở rộng Hà Nội đến cuông si đến vậy? Hết mở Đông lại sang Tây, hết phía Bắc lại phía Nam, thậm chí định còn mở cả thành phố lớn ở trên nước sông Hồng, vậy thử hỏi nước nếu mất nhà ở đâu? Xây gì cho lắm, khi là đạo đức cán bộ không được vun đắp, thiếu kỷ cương, việc đó chỉ là miếng mồi cho phát sinh tham nhũng. Hết cắt lấy đất công, đến đất ruộng đem bán nay lại lấy đất của dân cho nên oán giận ngút trời sao có thể đoàn kết lòng người quy vào một mối mà lo giữ nước? Họa phương Bắc cướp biển hiện hữu, là tình trạng thật và đang trong cơn nguy hại lửa đã bén rơm, nhưng hễ ai muốn nói ra đều quy cho là “vấn đề nhạy cảm” và cho là nói xấu, làm mất an ninh đất nước, tạo ra những thứ không đáng cần có bắt tất cả phải vào nề “như con cừu” cúi đầu chỉ biết vâng dạ vào ra theo roi gậy mà Giáo sư Ngô Bảo Châu đã nói đến. Người công thần như Đại tướng Võ Nguyên Giáp, như tướng Đồng Sỹ Nguyên góp ý chẳng nghe, hay nghe để đấy, ông nói mặc ông. Đến những tri-thức con nhà cách mạng như Cù Huy Hà vũ, như hàng nhà trí thức, giáo sư đầy nhiệt huyết góp ý cũng mặc thậm chí đem lao lý khoắc vào cổ họ thì sao có thể hun đúc sức mạnh nhân dân? Kẻ thù của Việt nam biết rất rõ điều này nên Trung quốc nay làm liều như vậy, họ đâu có sợ? Chúng ta tại sao không nghe những người đại đức, những người ưu tú đó của đất nước mà lại đi nghe lời ru ngủ của Trung quốc kẻ đã vừa mới đem quân giết hại dân mình nay đang cướp biển đảo của mình? Nghe ai đó là điều cần phải suy xét cân nhắc, ta nghe Phật, nghe Thánh, nghe hững người công thần, những người yêu nước vốn đã quyên mình vì đất nước hay nghe kẻ cướp đây? Đó là tùy theo nơi bạn, nơi anh, nơi chị.

Còn Kiều bào đáng yêu đáng quý của đất Việt đây, họ ở nước ngoài ăn chắt để dè, hàng năm gửi về 20 tỷ đô la tạo nguồn sinh khí để xây dựng đất nước, tiền thì khuyến khích bà con gửi, nhưng nếu ai đó mua đất cũng không thể đứng tên,mọi thứ rào ngăn không để họ có một chỗ đứng. Vậy chỗ của họ ở đâu trong đất nước và trong lòng dân tộc này? Cái gọi là “Đoàn kết toàn dân” hay “Kiều bào ta khúc ruột Việt Nam” mỗi khi được ai đó cất lên trong những ngày lễ đón giao thừa hay ngày hội lớn dân tộc thì chỉ khiến làm họ mủi lòng, xót xa chứ đừng nói là sinh đồng cảm.

Biển Đông đang dậy sóng, gió phương Bắc thổi về làm nó dâng cao như sóng lừng. Làm gì đây để giữ yên lòng dân, giữ vững chủ quyền đất nước, đảo, biển đó là những thách thức và trách nhiệm đòi hỏi người cầm quân, lái con tầu đất nước phải lo lắng giải quyết. Thắng hay thua, thành hay bại đều là ở chốn này.

Nam quốc sơn hà nam đế cư!

Đất nước Việt Nam còn hay mất, thịnh hay suy đang phải trông vào mỗi người lãnh đạo có trách nhiệm cao của đất nước và của mọi người con đất Việt ở khắp mọi nơi, trên biển hay dưới xuôi, ở trong hay ở ngoài nước.

Trang báo hôm nay chắc đã ướt bởi nước mắt người con đất Việt xa xứ, lại cũng đau thêm lòng người Việt quê nhà. Viết báo hôm nay như để khóc để than, ngòi bút đó nghe có cả máu và vị mặn của người viết khi trang báo đến phải kết thúc.

Ngày 1 tháng 6 năm 2011.

Trân trọng vô cùng.

© Nguyễn Hoàng Hà

© Đàn Chim Việt (Nguồn: http://www.danchimviet.info/archives/35746)

Ngày Nhân quyền Việt Nam 2011

In Chính trị (Politics), Thế giới, Việt Nam on 2011/05/12 at 14:06

 



Thiên tai – thiên tài – thiện tai

In Cộng Đồng, Thế giới, Việt Nam on 2011/03/22 at 18:25

Thiên tai: Động đất, sóng thần (cùng với rò rỉ phóng xạ lò nguyên tử) tại Nhật tàn phá khủng khiếp. Toàn dân Nhật và thế giới đồng chia sẻ niềm tin rằng nước Nhật sẽ vượt qua tàn phá của thiên tai vì người Nhật có lòng tự trọng, tính can đảm, và tinh thần cộng đồng.

Thiên tài: Tập đoàn nhà nước Vinashin phá sản, được “tái cấu trúc”, “kiểm tra” bởi 14 thiên lôi “thiên tài đảng ta” nên cuối cùng không ai chịu trách nhiệm. Kết luận này chính là “quả đấm thép”  đấm vào mặt nhân dân làm choáng váng, xây xẩm mặt mày, lè lưỡi chết ngất. Một đám thiên lôi vô liêm sỉ, vô đạo đức, vô nhân, vơ vét về riêng. Toàn dân Việt Nam biết chắc đám thiên lôi này đang dẫn đất nước “xuống hố cả nút”.

Thiện tai: Thiện tai! Thiện tai! Cù Huy Hà Vũ. Vì tổ quốc, vì dân tộc, can trường, bất khuất.