vietsoul21

Archive for the ‘Thế giới’ Category

Phó thường dân (7): (Vô) Hậu

In Chính trị (Politics), Liên Kết, Tạp văn, Thế giới, Việt Nam on 2011/02/22 at 00:38

Vietsoul:21

Việt Nam là một trong những quốc gia hậu-thuộc-địa và đã có một số phận không may mắn lãnh nhận “nghĩa vụ quốc tế” làm “tiền đồn chủ nghĩa cộng sản” và con bài domino “ngăn chặn làn sóng đỏ”. Hậu quả là huynh đệ tương tàn, thằng sứt trán, đứa bể đầu. Rồi thì “giải phóng” thống nhất một nhà nhưng độc lập chủ quyền thì chẳng thấy và nào biết dân chủ, tự do. Cái chủ nghĩa (giáo) mác (lưỡi) lê đã chặt đứt đầu mầm móng dân chủ và đâm thủng lòng ước vọng tự do của toàn dân.

[tiếp theo kỳ trước: (1) Anh tám hồ hởi – (2) Nôị-thực-dân – (3) Sợ – (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông – (5) Con dân – con cá – cò mồi – (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng]

Vượt thoát

Vượt thoát (nguồn: dân làm báo)

Tết nguyên đán vừa qua, ngoài những rộn ràng ba ngày Tết thì phó thường dân tôi cũng hứng khởi theo dõi các diễn biến ở Tunisia, Ai-cập, Yemen, Algeria, Libya, Iran, và Bahrain hơn ba tuần qua. Cuối cùng thì sức mạnh của người dân đã thắng thế vượt lên trên cái chai lì của chế độ độc tài trên 30 năm cầm quyền của Mubarak. Toàn dân Ai-cập đã thực hiện giấc mơ lật đổ được một chế độ độc tài. Họ hy vọng tràn đầy với ý thức công dân và thực thi quyền đó trong một số cơ chế xã hội dân sự hiện hữu mong đất nước mình tiến đến một thể chế tự do dân chủ thực sự. Phong trào dân quyền giải (nội) thực (dân) khởi phát tại Tunisia đã bùng nổ và đang lan dần đến các quốc gia láng giềng xa gần.

Hậu-thuộc-địa (post-colonialism)

Các quốc gia nói trên hầu hết cùng chia sẻ chung một đặc thù lịch sử: hậu-thuộc-địa. Phong trào giải thực thập niên 50, 60 của thế kỷ 20 đã giúp cho người dân các nước này thoát khỏi xiềng xích nô lệ thực dân Pháp, Anh, Đức, Bỉ, Tây-ban-nha, và Hoa-kỳ. Dẫu thế, địa chính trị (geopolitics) đã đưa đẩy đa số các quốc gia này hoặc về phe Cộng sản hoặc vào phía Tư bản. Chỉ một số ít quốc gia khéo léo, lèo lái giữ vững được vị thế của mình không để bị lôi cuốn vào vòng đối lập này.

Sau khi giành được độc lập từ thực dân, các quốc gia hậu-thuộc-địa đã cùng nhau hội họp với tiên đề xây dựng đất nước để hậu thuẫn lẫn nhau. Hội nghị Á-Phi năm 1955 (Bandung Conference in Indonesia) khởi xướng phong trào các quốc gia không liên kết (Non-Aligned Movement, NAM). Phong trào này thành hình năm 1961 nhằm giúp các nước mới có độc lập kháng cự lại ảnh hưởng của hai khối quyền lực chính trị Tư bản và Cộng sản. Tuy nhiên, ý thức hệ chính trị và điều kiện xã hội của các quốc gia nằm trong phong trào không liên kết quá đa dạng và khác biệt nên không tạo được đoàn kết. Phong trào này rốt cuộc không đạt được kết quả như vạch ra trong chính sách và đề cương.[1]

Việt Nam là một trong những quốc gia hậu-thuộc-địa và đã có một số phận không may mắn lãnh nhận “nghĩa vụ quốc tế” làm “tiền đồn chủ nghĩa cộng sản” và con bài domino “ngăn chặn làn sóng đỏ”.  Hậu quả là huynh đệ tương tàn, thằng sứt trán, đứa bể đầu. Rồi thì “giải phóng” thống nhất một nhà nhưng độc lập chủ quyền thì chẳng thấy và nào biết dân chủ, tự do. Cái chủ nghĩa (giáo) mác (lưỡi) lê đã chặt đứt đầu mầm móng dân chủ và đâm thủng lòng ước vọng tự do của toàn dân.

Mầm dân chủ trong thời hậu-thuộc-địa bị chặt móng ngay lập tức khi giới trí thức lên tiếng đòi tự do ngôn luận, độc lập báo chí qua phong trào Nhân Văn – Giai Phẩm. Họ bị ngược đãi, phỉ báng, trù dập, cô lập cho đến chết. Phan Khôi khi mất chỉ có một người cô và người cháu đưa tang, mộ bị mất không kiếm được. Triết gia Trần đức Thảo thì chết một mình trong căn nhà xập xệ và hài cốt để ở dưới gầm cầu thang. Nguyễn Hữu Đang lúc gần chết thì sợ không có chỗ chôn. Nhà thơ Hữu Loan phải về quê Thanh Hóa thồ đá để không phải chung đụng với phường bất nhân. Luật sư Nguyễn Mạnh Tường thì đành làm “kẻ bị mất phép thông công”[2]. Một thế hệ tinh hoa dân tộc bị vùi vào tro bùn quên lãng.

Lòng ước vọng tự do của toàn dân thì bị (đâm) thủng ruột trong cái đói và bần hàn. Đói với tem phiếu trong xã hội chủ nghĩa–với “xếp hàng cả ngày” rồi “xuống hố cả nước”. Cùng cực vì đã làm “tiền đồn XHCN” nên khi Cu-ba ngủ thì Việt Nam thức (trắng mắt). Đói với hợp tác xã “gõ kẻng” đi làm trên những hoang tưởng không tự vẽ vời của “cánh đồng năm tấn” để bị thu thóc như “Cái đêm hôm ấy… đêm gì!”.[3] Đói, đói, và đói.  Đói như thế thì làm gì có ước vọng tự do mà chỉ mơ cơm trắng[4].

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, một nhà nước “chuyên chính vô sản” búa liềm đã siết chặt gọng cùm trên cổ người dân từ khi thành lập nằm 1946 cho đến khi cả nước sắp bị chết đói cuối thập niên 80 thì “đổi mới”. Chuyển tiếp đến là cuộc tiếm quyền của tập đoàn tội phạm Bộ chính trị Đảng CSVN—một thể chế độc tài, độc tôn, tự bầu bán, tự tung, tự tác, thao túng, tham nhũng và áp đặt quyền lực của bè đảng trong mọi lãnh vực. Người dân không có một tiếng nói, không có mảy may quyền công dân nào cả. Mọi người dân trở thành tù nhân dự bị, sẳn sàng bị bỏ tù bất cứ khi nào thực hiện quyền công dân của họ.

Tập đoàn quyền lực này thay ngôi đổi vị với thực dân ngoại xâm để trở thành nội-thực-dân. Chúng vẫn tham tàn không kém mà còn áp bức dã man hơn vì chúng đã học chuyên được phương sách, thủ đoạn cả Đông lẫn Tây để áp dụng cai trị dân. Chúng dùng cùm, dùng còng, dùng hơi cay, dùng chó nghiệp vụ, dùng báo chí (chó nghiệp vụ thời thượng), dùng loa phát thanh, truyền hình, dùng cả bao cao su (thời trước thì trùm bao bố cho mò tôm), dùng thủ anh và thủ nhang (bình vôi – bái vật – bà đồng) hội văn vẻ tuyên (huấn) sớ tế sống. Chúng điều kiện hoá và nô lệ hóa nhân dân với cái “sợ” qua thủ tục hành (là) chính “đầu tiên” (tiền đâu?). Vì hằng hà sa số “chuyện thường ngày ở huyện”[5] như thế nên xã hội đã biến thái trở thành vô cảm khi ngày một ngày hai phải ra vào sống với “lũ” (người ngợm) và “sống trong sợ hãi”.  Một xã hội không biết mình tụt hậu trong khi các quốc gia khác đã chọn đường đoạn tuyệt với chế độ cộng sản.

Hậu-cộng sản (post-communism)

Đã hơn 30 năm từ khi cuộc cách mạng nhung của phong trào đoàn kết công đoàn Ba-lan đứng lên phất ngọn cờ tiên phong giải phóng đất nước. Chế độ cộng sản tại Đông Âu và cả thành trì Liên Bang Sô Viết sau đó cũng đã nối nhau sụp đổ, tan rã. Các quốc gia này bước vào thời kỳ hậu-cộng-sản xây dựng đất nước theo mô hình dân chủ tự do. Con đường này tuy không phải thẳng băng, và có gập ghềnh nhưng vẫn định hướng về một chân trời mới.

Không ít các nước hậu-thuộc-địa Á-Phi thử nghiệm với chủ nghĩa xã hội nhưng họ không ngu dại ôm lấy cái chuyên chính vô sản kiểu Mao, Lenin, Stalin, Pol Pot, Kim, và Hồ. Rồi dần dần họ cũng vất bỏ nó không thương tiếc. Chỉ còn sót lại vài tên cai thầu nô lệ mới trung thành với chủ (thuyết) để nô dịch hoá đồng bào chúng.

Như có đề cập ở trên, hội nghị Á-Phi Bandung đã đơm hoa cho Phong trào không liên kết của các nước hậu-thuộc-địa vào năm 1955. Nhưng mãi đến hơn năm mươi năm sau, khi thiên niên kỷ mới lật những trang đầu thì thế giới mới chứng kiến một phong trào giải nội-thực-dân của nhân dân Phi châu vùng dậy chống áp bức lật đổ những nhà độc tài và thể chế toàn trị.

Cũng thế mới đây, phong trào cách mạng hoa lài từ Tunisia sang Egypt lan đến Lybia và Bahrain là phong trào liên kết của những người cùng khổ. Họ liên kết với nhau trong một không gian mạng, không biên giới, không đảng phái, không ý thức hệ, và không phân biệt giai cấp.

Mục tiêu của các cuộc cách mạng nhân dân này là đòi hỏi quyền công dân, được sống trong một xã hội tự do dân chủ. Họ đã vượt qua rào cản tâm lý sợ hãi mà các chính quyền nô dịch này áp đặt trong đầu họ trên mấy chục năm. Ông Hosam Khalaf, một kỹ sư 50 tuổi nói dân Ai-cập đã nhận được thông điệp từ Tunisia là “Đừng tự thiêu mà hãy thiêu đốt nỗi lo sợ trong lòng bạn. Đó là những gì đã xảy ra ở đây. Đây là một xã hội từng sống trong sợ hãi, và nỗi sợ hãi đã bị thiêu đốt ra tro tàn.[6]

Một thiếu nữ khác nói “Đây là cuộc cách mạng cho ông của tôi. Họ đã nhẫn nhục bao nhiêu năm dưới chế độ độc tài này.” Anh Ghonim phát biểu “… Chúng tôi không phải là người phản quốc, chúng tôi yêu đất nước Ai-cập này. …Đây không phải là lúc chia chác nữa.  Tôi nghĩ là các nhà chính khách biết tôi nói điều gì…”. Anh còn nói thêm, “Ngay sau khi tôi ra khỏi tù, tôi đã viết một mẩu tin rằng chúng tôi sẽ thắng, bởi vì chúng tôi không hiểu chính trị, bởi vì chúng tôi không hiểu những trò chơi bẩn thỉu của họ. Chúng tôi sẽ dành chiến thắng bởi vì những giọt nước mắt của chúng tôi xuất phát từ trái tim. Chúng tôi sẽ dành chiến thắng bởi vì chúng tôi có một giấc mơ. Chúng tôi sẽ dành chiến thắng bởi vì chúng tôi tin rằng nếu có ai đó ngăn chặn giấc mơ của chúng tôi, chúng tôi sẵn sàng chết để bảo vệ nó”.[7]

Ngọn lửa cách mạng nhân dân (kiểu 2.0) đang lan truyền đến các quốc gia láng giềng xa gần từ Phi đến Á. Những “con dân” Tunisia và Ai-cập đang giành lấy lại quyền công dân của họ để được sống trong xã hội dân chủ, tự do.

Từ cuộc cách mạng đó, họ đã dạy cho tất cả chúng ta 4 bài học sau: (1) Ý chí của nhân dân. Trước hết và trên cùng đó là: nhà nước và chính phủ hiện hữu từ nhân dân mà ra chứ không phải ngược lại (như ngụy biện loại đảng trên cả tổ quốc và đảng là tổ quốc); (2) Chìa khóa để chiến thắng luôn luôn nằm trong tay của người dân – không phải lệ thuộc vào một ngoại bang (Hoa-kỳ hay bất cứ thế lực nào); (3) Tự do không phải dễ định nghĩa (và thường hay bị bóp méo như “tự do đi theo lề phải”) nhưng bạn biết ngay khi bạn có tự do hay không; (4) Tiếng nói vang dội nhất là tiếng của luân lý. Mọi phương tiện không thể biện minh cho cứu cánh – thực ra phương tiện giúp xác định cái cứu cánh và kết cuộc. Thử hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu người Ai Cập, thay vì tuân thủ kỷ luật biểu tình phản kháng trong ôn hòa, lại dùng bạo lực khủng bố chống trả các quân lính và kẻ ủng hộ nhà độc tài để đạt được một kết thúc chính trị?[8]

Việt Nam trong thời “kinh tế thị trường” “định hướng xã hội chủ nghĩa” có khác gì chăng?

Mầm mống dân chủ vừa mới nhú lên và lòng khát vọng tự do mong được giọt hồi sinh thì đã bị yểu mệnh khai tử với đôi còng số 8 trong cái gọi là “tuyên truyền chống nhà nước” (điều 88, Bộ luật Hình sự) và “âm mưu lật đổ chế độ” (điều 79, BLHS). Một số trí thức tranh đấu cho dân chủ tự do lần lượt bị bắt giữ giam cầm trong tù đày không biết ngày về (hết hạn tù này bị treo hạn khác).

Trong nhà tù lớn, những đói khát về vật chất qua bao năm “tem phiếu” thời bao cấp, hợp tác xã, ngăn sông cấm chợ nay bùng nổ chuyển sang thèm muốn những chú dế, con xế (siêu dế, xế hộp, siêu xế, xế khủng) để lắc để quậy. Song song đó là một nền giáo dục xơ cứng trong giáo điều “hồng” chuyên chính vô sản, vô gia đình để phục vụ đảng. Những lý tưởng phục vụ nhân sinh, dân sinh đã gần như bị tuyệt giống, lạc giọng trong xã hội vật chất xô bồ của thời kỳ “đồ đểu”. Cũng cùng lúc, bè nhóm tập đoàn cầm quyền đảng CSVN như con ma đói không ngừng lam nham, lũng lạm ngân quỹ, khai thác cạn kiệt tài nguyên, hủy diệt môi trường, vơ vét cho riêng chúng.

Có hy vọng gì cho tương lai đất nước Việt Nam?

Phó thường dân tôi có quen một người anh xứ Quảng luôn khắc khoải về tương lai vận mệnh của đất nước. Anh rất bi quan về đất nước hiện nay nhưng ngược lại rất lạc quan tin tưởng vào thế hệ trẻ. Anh có một niềm tin tuyệt đối vào thế hệ trẻ vì anh cho rằng không ai khác hơn là thế hệ này nắm chìa khoá tương lai vận mệnh đất nước, được thịnh hay suy.

Dân tộc Việt Nam khó thoát ra được khổ nạn chế độ độc tài nếu thế hệ trẻ không dấn thân. Những người đã từng tạo ra lịch sử trước đây thì đa số cũng đã ra thiên cổ hoặc đang đứng bên vỉa hè lịch sử. Thế hệ kế tiếp (Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, AnhbaSG Phan Thanh Hải, LS Lê Trần Luật, LS Lê Thị Công Nhân, TS Cù Huy Hà Vũ, KS Đỗ Nam Hải, Nguyễn Ngọc Quang, Trần Khải Thanh Thủy, Trần Đức Thạch, Phạm Văn Trội, Vũ Văn Hùng, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Lê Trí Tuệ, Vũ Quang Thuận, người buôn gió Bùi Thanh Hiếu, mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, … kể sao cho hết) đã/đang lót đường, làm bản lề, và đòn bẫy cho thế hệ tiếp nữa nhảy vượt qua rào cản trì trệ, trơ lì, phản động của độc tài cộng sản.

Giới trẻ Việt Nam chắc chắn sẽ sánh vai ngang hàng với thế hệ trẻ Tunisia và Ai-cập đầy năng động, đoàn kết và phát kiến những chương trình và phương thức hành động bất bạo động tuyệt vời kêu gọi được quần chúng tham gia “vượt qua nỗi sợ” lật đổ chế độ độc tài áp bức.

Vì mệ Việt Nam đã quá chán ngán, cạn lời tán thán cộng sản là “cái quân vô hậu!”. Mẹ Việt Nam đang mong chờ tuổi trẻ khởi động toàn dân cùng đứng dậy đem cái hậu của tự do, dân chủ, phú cường về cho đất nước Việt Nam hậu-thuộc-địa, hậu-cộng sản.

© 2011 Vietsoul:21

[Loạt bài Phó Thường Dân: (1) Anh tám hồ hởi (2) Nôị-thực-dân (3) Sợ (4) Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông (5) Con dân – con cá – cò mồi (6) Bình vôi – bái vật – bà đồng (7) (Vô) Hậu (8) Gió mưa là chuyện của trời … (9) Vô liêm sỉ – man rợ – (10) Phế-anh-hùng (11) Luật Lệ(nh) … (12) Nhà em có nuôi một con két … (13) Cái nhà là nhà của ta … (14) Mèo – thỏ (15) phố vẫy (16) Mít tờ Đàm và Bác Hồ (17) Nín thở qua cầu]


CHÚ THÍCH:

[1] Non-aligned Movement, wikipedia

[2] Kẻ bị mất phép thông công, Nguyễn Mạnh Tường

[3] Cơm trắng, Phạm Lưu Vũ

[4]Cái đêm hôm ấy… đêm gì?”, Phùng Gia Lộc

[6] Speaker’s corner on the Nile, Thomas L. Friedman. Bản tiếng Việt “Dòng sông Nile

Chiến tranh thông tin

In Thế giới on 2011/02/17 at 21:17

BBT:

Ông Marwan Bishara/người dẫn chương trình “Empire” của đài truyền hình Al Jazeera vừa có một cuộc thảo luận về hiện tượng chiến tranh thông tin và vấn đề ấy liên hệ thế nào đến những chương trình hành động của các thế lực toàn cầu (global powers) với các học giả và ký giả hàng đầu tại phân khoa làm báo/Đại học Columbia, Nữu Ước.

Sức mạnh của các mạng nối internet chỉ là phương tiện chứ không phải là cứu cánh cho một cuộc cách mạng. Bối cảnh chính trị và yếu tố con người rất quan trọng trong quá trình đấu tranh nổi dậy đòi dân chủ. Các tác động quyền lực (power dynamics) và sự khác biệt giữa các tập đoàn truyền thông (corporate media), truyền thông chính thống (mainstream/traditional media), truyền thông chính quyền (state media) và truyền thông quần chúng (grassroots media) cũng được đem ra bàn bạc.

Amy Goodman, giám đốc đài Democracy Now có nhiều nhận xét đáng suy gẫm nhất trong cuộc thảo luận này. Bà đã đề cập đến ảnh hưởng truyền thông chính thống cũng như thuật hùng biện của Tổng Thống Obama về cổ xúy dân chủ qua phương tiện internet thật sự đi ngược lại với chính sách về quyền dân đến gần internet ở Hoa Kỳ. Bà nhấn mạnh ảnh hưởng của truyền thông chính quyền không phải chỉ ở các nước độc tài. Khán thính giả cười và tán thành câu chất vấn rất ý nhị của bà, “Hoa Kỳ không có loại truyền thông mà chính quyền làm chủ. Nhưng câu hỏi đáng đặt ra là, ‘Thật sẽ có gì khác biệt không nếu Hoa Kỳ có loại truyền thông đó?’”

Nguồn: Al Jazeera – Social networks, social revolution (“Mạng liên kết internet, Cách mạng xã hội”)

Chống Chế Độ Độc Tài – Giải Nội-Thực-Dân

In Chính trị (Politics), Thế giới on 2011/01/29 at 12:06

BBT (Cập Nhật): 7/2/2011 – 11 giờ sáng

Hí Họa của Barry Blitt - NY Times

Nếu quý vị muốn theo dõi trực tiếp các diễn biến mới tại Trung Đông xin bấm vào mạng nối http://english.aljazeera.net/watch_now/

hoặc

http://www.youtube.com/aljazeeraenglish

Video: Biểu tình ủng hộ phong trào đòi tự do dân chủ ở Ai Cập đã diễn ra khắp thế giới kể cả các tiểu bang của Hoa Kỳ, tiêu biểu nhất là sự tham gia của 60,000 người ở Nữu Ước.

BBT (Cập Nhật): 2/2/2011 – 3 giờ chiều

Mời mọi người xem một đoạn phim của Reuters tổng kết các diễn biến tại Ai Cập trong ngày hôm nay:

Một đoạn phim của Al Jazeera cho ngày hôm nay:

Hình chụp đêm qua, 1/2/2011, sau lời tuyên bố của Mubarak kết thúc (Al Jazeera)

2/2/2011 – “Obama, don’t fear of Egypt" - Gregg Easterbrook (Reuters)

BBT (Cập Nhật): 1/2/2011 – 8 giờ sáng

Quý vị và các bạn có thể xem các phim ảnh trực tuyến về diễn tiến của cuộc cách mạng không lệ thuộc một đảng phái nào và đòi dân chủ đang diễn ra khắp nước Ai Cập.  Đài rfa cũng vừa thừa nhận, “Đây là cuộc nổi dậy quy mô nhất của người dân Ai Cập kể từ 3 thập niên nay.”  Đặc biệt đã có gần hai triệu người đang có mặt tại Tahrir Square, và gần một trăm ngàn người nữa tại Alexandria-thành phố lớn thứ nhì và là hải cảng của Ai Cập vào giờ phút này, đựoc ghi nhận trực tiếp tại hai link nối sau đây

http://english.aljazeera.net/watch_now/

hoặc

http://www.youtube.com/aljazeeraenglish

Một biểu ngữ trong cuộc nổi dậy ở Ai Cập được đánh giá là tiêu biểu nhất trên thế giới

 

Tahrir Square, Egypt. February 1, 2011. Photo by Avaaz--A global web movement to bring people-powered politics to decision-making everywhere.

Mời mọi người xem một đoạn phim tổng kết các diễn biến trong tuần vừa qua:

Xin nhắn gởi đến những ai với bi quan và hốt hoảng–những nỗi niềm đang hộ tống sự biến đổi–rằng đa phần các quốc gia sau khi trải qua các kinh nghiệm nổi dậy đều trở nên tốt đẹp hơn. Tất cả chúng ta có thể nghĩ đến các ngoại lệ, chẳng hạn như trường hợp Iran, nhưng chúng ta nên đón nhận những cuộc nổi dậy này trong thiết tha và hy vọng.” — Cuộc mưu cầu cho nhân phẩm, David Brooks, NY Times, 31/1/2011

“[F]or all the pessimism and nervousness that accompanies change, most countries that have experienced uprisings end up better off. We can all think of exceptions, like Iran, but we should greet these events with eagerness and hope.”–The quest for dignity by David Brooks, NY Times, 1/31/2011.

Một vài hình ảnh đáng ghi nhớ trong tuần vừa qua:

BBT: 29/1/2011

Phong trào giải thực, phá vỡ hệ thống thực dân-thuộc địa, trên toàn cầu đã đem lại độc lập cho các nước thuộc địa. Cũng như các nước thuộc địa cũ, Việt Nam đã giành được độc lập. Tuy nhiên rất nhiều nước hậu-thuộc-địa này lại rơi vào các thế lực độc tài, và không có độc tài nào tàn ác, qủy quyệt, vô nhân hơn là độc tài Cộng Sản. Người dân các nước hậu-thuộc-địa này đã chịu đựng áp bức bởi chính người cùng chủng tộc dưới các chế độ độc tài nội-thực-dân.

“Con giun xéo mãi cũng quằn” và bây giờ một cao trào mới của người dân đứng lên đòi quyền tự do, dân chủ để được làm người. Họ muốn làm người Công Dân có được nhân quyền phổ quát với đủ mọi quyền bình đẳng trong xã hội.Quân đội Nhân dân đứng về phía dân chúng, bảo vệ tổ quốc, giữ gìn đất nước. Quân đội không lệ thuộc vào một đảng phái nào, bảo vệ quyền lợi của công dân, của tổ quốc.

Nhân dân Tunisia, Egypt, Yemen, Jordan … đã vùng dậy. <strong>Việt Nam, đồng bào ơi hãy vùng dậy đi.



Joyce Anne Nguyen – Viết

In Cộng Đồng, Thế giới, Việt Nam on 2010/08/08 at 15:31

Một bài của Joyce Anne Nguyễn, cô gái 16 tuổi, hiện sống ở Na Uy “Viết tặng những người bạn trên facebook, những bloggers đang viết, đã ngừng viết và những bloggers sẽ bắt đầu viết.

Viết là viết ra cảm xúc và sự thật. Viết là viết những gì đã nhìn thấy. Viết là nói về những bất công đang diễn ra. Viết là viết về những khác biệt giữa nước ta và nước khác, để thay đổi, tiến bộ và đấu tranh cho những quyền sống cơ bản. Viết là làm thức tỉnh, là kêu gọi sự quan tâm.

… Tôi không nói về những người khác, nhưng riêng phần tôi, tôi biết tôi không có quyền than thở. Tôi không có quyền nói mình mệt mỏi. Hiện tại tôi không còn ở VN, nhưng tôi vẫn luôn mang dòng máu VN, và nhìn chung tôi không làm được gì nhiều, thế nên tôi không thể bỏ cuộc. Tôi sẽ tiếp tục viết. Và làm gì đó, theo cách này hay cách khác.

… Viết không chỉ cho bản thân. Viết cho những người bị buộc phải im lặng. Viết cho những người mất gần như mọi thứ chỉ vì khát vọng tự do. Viết cho những người đã ngã xuống. Viết cho những người đấu tranh cô độc. Viết cho những người còn đang sống và không biết mình bị thiệt thòi và thiếu các quyền sống cơ bản của con người. Viết cho những người đang vô cảm hoặc không biết nhiều về tình hình đất nước. Viết cho dân tộc. Viết cho những phần lãnh thổ lãnh hải đã mất. Viết cho lịch sử. Viết cho những người đã khuất, đang sống và những thế hệ tiếp sau. Viết không phải là tuyên truyền. Viết không phải là hô hào nhân dân xuống đường còn mình an toàn ngồi ở nước khác. Viết là viết ra cảm xúc và sự thật. Viết là viết những gì đã nhìn thấy. Viết là nói về những bất công đang diễn ra. Viết là viết về những khác biệt giữa nước ta và nước khác, để thay đổi, tiến bộ và đấu tranh cho những quyền sống cơ bản. Viết là làm thức tỉnh, là kêu gọi sự quan tâm.

… Bạn cảm thấy gì khi đọc tin công an đánh chết dân? Bạn nghĩ sao khi 1 ủy viên chi bộ tuyên bố “Hoàng Sa, Trường Sa là bãi hoang chim ỉa.”? Bạn cảm thấy gì khi đọc tin ngư dân bị hải quân TQ đánh cướp và giết chết, báo chí VN ban đầu chỉ nói là tàu lạ, rồi sau đó mới thừa nhận? Bạn cảm thấy gì về bài báo phân tích VN phải mất 175 năm để theo kịp Singapore, với điều kiện Singapore không phát triển? Bạn cảm thấy gì khi thử so sánh sự chênh lệch trong mức tiền thưởng Tết của 1 công nhân bình thường và 1 quan chức ở nước ta? Bạn cảm thấy gì và theo bạn vì nguyên do gì người VN luôn tìm cách ra khỏi nước dù phải chịu cực khổ và tủi nhục khi sang nước người bằng những con đường kết hôn với chồng Đài Loan, sang lao động tại Malaysia hay Đông Âu, hoặc du học và ở lại?…

Bạn nhìn thấy cả. Những bất công đang diễn ra và bạn nhìn thấy tất cả. Nhưng bạn đã lựa chọn: im lặng. Bạn im lặng vì những người khác im lặng. Bạn im lặng và bạn muốn mọi người đều im lặng. Bạn cũng muốn tôi phải im lặng. Bạn chất vấn tôi, hỏi tôi nhận bao nhiêu tiền để viết, và tại sao tôi phải viết khi tôi hoàn toàn có quyền quên đi và bắt đầu 1 cuộc sống mới tại nước khác, nhưng tôi tin bạn đã biết câu trả lời tại sao.

Đọc nguyên bài Viết trên blog joyceannenguyen.wordpress.com

Câu chuyện Sô viết – Vì sao chủ nghĩa cộng sản bị cáo buộc chống nhân loại?

In Chính trị (Politics), Lịch Sử, Thế giới on 2010/05/17 at 18:50

BBT: Trên toàn thế giới, từ Thế chiến thứ hai đến nay, càng ngày càng nhiều tổ chức, nhiều quốc gia lên án chủ nghĩa cộng sản. Tháng giêng năm 2006, Hội Đồng Châu Âu đã công bố nghị quyết lên án chủ nghĩa cộng sản, khẳng định chủ nghĩa cộng sản đã phạm những tội ác chống nhân loại vô cùng khủng khiếp. Hội Đồng cũng kêu gọi tổ chức để xét xử những tội ác đó.

Đảng Cộng Sản Việt Nam, nằm trong quỹ đạo của Cộng Sản Quốc Tế, làm tay sai cho Nga, Tàu cũng đã phạm những tội ác tày trời, giết chết bao đồng bào. Đảng CSVN thi hành Cải Cách Ruộng Đất đấu tố giết hại bao nhiêu đồng bào ruột thịt, phá đổ luân thường đạo lý con người giữa cha con, anh em, bà con, láng giềng. Đảng CSVN ban sát lệnh chôn sống, chặt đầu tàn sát thường dân vô tội trong cuộc tấn công Tết Mậu Thân. Đảng CSVN triệu tập và bắt giam hơn hai trăm ngàn quân nhân, nhân viên chính quyền Việt Nam Cộng Hoà đày đọa họ trong lao tù “cải tạo”. Đảng CSVN đẩy hàng triệu người Việt Nam ra biển cả làm mồi cho bão tố, kình ngư, hải tặc. Đảng CSVN đuổi bao gia đình lên vùng “kinh tế mới” rừng sâu nước độc phơi thân trong khí chướng.

Cả thế giới đã vất quẳng chủ nghĩa cộng sản vào thùng rác của lịch sử. Thế nhưng “đỉnh cao trí tuệ” của nhà nước CSVN vẫn bám theo giáo điều lỗi thời, thối rữa đó. Trong tháng 4 vừa qua, ông Tô Huy Rứa, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, kiêm Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương, còn khẳng định “Di sản của Lenin đã và sẽ là một trong những nền tảng chính trị, tư tưởng và phương pháp luận trong mọi hành động của Đảng, nhà nước và nhân dân ta” trong buổi hội thảo về “Di sản của Lenin trong thế giới ngày nay và sự nghiệp đổi mới ở Việt Nam”. Mời các bạn xem phim tài liệu về di sản của Lenin và chủ nghĩa cộng sản tại Liên Xô dưới đây:








Haiti disaster redux

In Chính trị (Politics), Thế giới on 2010/03/01 at 00:01

Seven weeks have passed since the devastating earthquake in Haiti on Feb 12, 2010. In crisis, the world pays attention and gives sympathy to Haitians for their sufferings. The outpouring of goodwill and donations has come to Haiti in a short period of time. The world felt good for their charity deeds. Now, all the emotions and urgency seem faded away. Not so much news on the broadcast. It has moved on to the Winter Olympics with personal glory and national pride.

Over two hundred years have passed since the Republic of Haiti comes to existence in 1804. How is her existence? What have we learned of Haiti, our neighbor? A poor wretched existence, a “failed” state, a dysfunctional country, a political violence atmosphere. Haiti has been portrayed as such.

Yet, we did not learn of their proud history of existence, their resiliency, and the unbroken agony they suffered through colonialism, foreign interference and neocolonial racism. We did not learn of their uprising to gain independence from France 200 plus years ago. We did not learn of their burden, the enormous external debt (equivalent to 21 billions in 2003) that France imposed on its lost colony.

We did not learn that Haiti was cripple by debt, that it took out loans from US, German, and French (yes, France) banks at extortionate rate to pay interests and debt. By 1900, it was spending 80% of its national budget on repayments. In order to manage the original reparations, further loans were taken out — mostly from the United States, Germany and France (Times of London).

We did not learn that ‘the U.S. and other international financial bodies (IMF imposed reduction of tariff protections for Haitian rice and other agricultural products) destroyed Haitian rice farmers to create a major market for the heavily subsidized rice from U.S. farmers’. [1]

Haiti was home to the last heartbeat of the Middle Passage survivors’ dimming memory of home. Ordinary Haitians believed this to be an ageless and immortal truth. They understood its price and were willing to pay it, while persevering to overcome who had forced them to suffer for the crime of remembering themselves. If not in this lifetime, then in the next, or the next after that. They knew who they were, who they had always been and who they would always be. They had time. They were Haitian.

Bits of ceramic, no matter how pretty and shiny, count for naught once they tumble from the mosaic’s wedding. Similarly, the human story makes little sense when told in disassociated units of small mortal life, unrelated to a mothering culture that provides such life real and self-celebrating value – a place, one’s own, to belong.

Haitians have a culture that slaves once bled to defend. Culture, when not crushed from without, can be virtually eternal. As can be the souls that shelter complete within its protecting arms. The result is a self-ownership, unfamiliar to me, that sets Haitians apart from those to the north and regions around, where wills and memories were broken, and souls were crushed in hot fields of cotton and cane. Haitians, having won their war, declined to ape the master as the rest of us, I suppose, had little choice but to do. To paraphrase Bob Marley, they – the Haitians – more nearly than any of the rest of us kept their culture. For this, Haitians are reviled by a white world that the rest of us broken souls have long since succumbed to imitate.

Randall Robinson, An unbroken agony

I often heard comments about the American innocence myth, as if we could do no wrong, all with good intentions and America as a reluctant superpower who use forces to promote democracy and freedom. American citizens, including myself, are much more ignorant than innocent in understanding of the U.S. foreign policies, much more consenting than questioning their powerful country doing things around the world, in the past history and in the present.

There is a call on “reconstruction and development” conference for Haiti after the disaster. “It is a chance to get Haiti once and for all out of the curse it seems to have been stuck with for such a long time,” President Sarkozy said. This Freudian slip of the tongue said it all about the curse, the “compensation” demanded by France for its loss of a slave colony in exchange for French recognition of Haiti as a sovereign republic. This curse may not be easily removed when reconstruction model and framework is neo-liberalism.

Countries undergoing reconstruction display characteristics of what could be called a ‘reconstruction economy’, in which food, housing, services, recreation facilities, and business opportunities abound for international peacekeepers, administrators, development and security professionals, NGOs, and contractors, while the majority of the local population struggles with disfunctional infrastructure, non-existent or poor quality services, food scarcities, and dead-end jobs. A services and construction boom geared towards expatriates creates pockets of affluence in capital cities and select tourist and recreational areas while the economy in the rest of the country falls apart. The resultant disparity in living standards contributes to rising crime rates, social unrest, conflicts over land, water and other resources, and communal tensions that escalate into more serious civil conflicts and violence.

Shalmali Guttal, The Politics of Reconstruction, 2005

Haiti, a dream unfulfilled for so long. Let us together, brothers and sisters of Haitians, steadfast in support of Haiti to fulfill the Haitian Dream, the dream of a prosperous and independent state. [2]

NOTE:

[1] The U.S. Role in Haiti’s Food Riots

[2] A Letter from Haiti: A Dream Unfulfilled

Công an, mật vụ (Stasi) dưới chế độ cộng sản

In Chính trị (Politics), Thế giới, Việt Nam on 2010/02/19 at 08:05

Trong năm Kỷ Sửu vừa qua đám trâu bò băng đảng CSVN đã ra sức trù dập, đàn áp, bắt bớ, giam cầm các nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền. Tà quyền CSVN chà đạp pháp lý, vi phạm nghiêm trọng các điều khoản bảo đảm dân quyền và nhân quyền trong công ước quốc tế, bất chấp dư luận trên thế giới.

Đầu năm Canh Dần chúng tôi xin gởi đến các mãnh hổ hoạt động dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam sa chân vào vòng lao tù lòng thương mến và chúc quý bạn kiên cường vượt qua cơn bão tố thử thách lớn lao để vươn mình vào tương lai với hy vọng đem về một đất nước tự do, dân chủ, công bằng, và bác ái.

Xin giới thiệu cùng quý bạn đọc một đoạn trong phim “Das Leben der Anderen” (tựa đề Anh ngữ “the lives of others”) lột trần các thủ đoạn và phương pháp hỏi cung, khai thác hiểm ác của mật vụ Stasi dưới chế độ cộng sản Đông Đức. Công an CSVN học hỏi từ Liên Xô, Trung Quốc, Bắc Hàn và Đông Đức chắc chắn còn hiểm độc hơn nhiều.