vietsoul21

Archive for the ‘Tạp văn’ Category

Xáo – Tưởng Năng Tiến

In Chính trị (Politics), Tạp văn, Việt Nam on 2009/11/10 at 11:12

Cái cò, cái vạc, cái nông. Ba cái cùng béo vặt lông cái nào. Riêng cái xáo, cái xảo, cái xạo của CSVN thì cần phải vạch ra hết. Dưới đây là trích dẫn bài viết “Xáo” của Tưởng Năng Tiến. Bài viết đề cập đến “Hội Nghị Người Việt Nam Ở Nước Ngoài” – một trò tuyên truyền, chính trị vận ở các hình thức kiều vận, trí vận, sinh viên vận qua nghị quyết 36 của Trung Ương Đảng CSVN.

Bài liên hệ (về vài sinh hoạt đáng ngờ trong cộng đồng hải ngoại): Những cái nhập nhằng không tên

Bản tiếng Anh (Essay on dubious community activities in Seattle): The Unspoken Ambiguities

… Hà Nội được cả thế giới biết nhắc đến vì một đặc sản khác, nổi tiếng và độc đáo hơn nhiều: xáo voi!

Đây là một sản phẩm thuần túy quốc doanh, được sản xuất và phổ biến liên tục (từ hơn nửa thế kỷ qua) dưới nhiều hình thức – khẩu hiệu, bích chuơng, chiến dịch, phong trào, chỉ thị, nghị quyết, nghị định, diễn văn, xã luận, bình luận, tuyên ngôn, tuyên cáo, tuyên bố … – và bằng mọi phương tiện truyền thông của Đảng và Nhà Nước.

Nhân dịp Hội Nghị Người Việt Nam Ở Nước Ngoài – được tổ chức lần đầu, tại Hà Nội, vào cuối tháng 11 năm 2009 – tưởng cũng nên mời qúi vị đại biểu về tham dự nếm thử một chén xáo voi (từ Nghị Quyết 36) cho nó biết mùi ăn chơi, giữa lòng cách mạng:

;

Đọc nguyên bài Xáo

Staging Life Paradox- Diễn Trò Nghịch lý Cuộc Đời

In Tạp văn on 2009/10/27 at 01:39

Life can only be understood backwards; but it must be lived forwards.

Cuộc đời chỉ có thể tường tận được những gì đã qua ở đằng sau, nhưng lại cần phải sống hướng về phía trước.

Soren Kierkegaard (1813 – 1855)

There is no greater nightmare than to be conscious, to know where we come from but not know where we are going.

Chẳng có cơn ác mộng nào khủng khiếp bằng một khi chúng ta biết rõ mình đến từ đâu nhưng không biết mình đang hướng tới chốn nào.

Rubén Darío (1867–1916), Cantos de Vida y Esperanza: Lo Fatal (Songs of Life and Hope: What Gets You)

 

Images of Memory

Images of Memory by Monika Lozinska-Lee

s

Thời kì đồ đểu

In Tạp văn, Việt Nam on 2009/09/20 at 15:17

“…Cái gì cũng đểu cả nên đểu hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ…

Nước mình đang ở thời kỳ đồ đểu…”

Hắn đem gia đình sang du lịch Paris.

Khi hắn vừa tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa thì miền Nam thay đổi chế độ, và mọi người trở thành thất nghiệp. Hắn may mắn thừa hưởng một miếng đất rất rộng ở ngay ngoại ô Saigon. Hắn canh tác miếng đất đó, trồng rau quả, nuôi gà vịt, mở một quán cà phê nhỏ để sống qua ngày. Thì giờ rảnh rỗi hắn nghiên cứu về một môn học mà hắn gọi là môn “ngôn sử”.

Hắn nói “ngôn sử” tiếng Pháp là philologie, tôi chẳng hiểu gì cả. Hắn giải thích: đó là môn học nghiên cứu lịch sử, cấu trúc và cách tạo thành của một ngôn ngữ. Tôi vẫn mù tịt. Năm 1980, hắn nhờ tôi tìm mối bán nhà và đất lấy mười lượng vàng vượt biên. Tôi tìm không ra, và hắn ở lại. Không ngờ như thế mà lại may. Gần đây nhà đất vùn vụt lên giá, hắn bán một phần khu đất và trở thành triệu phú đô la. Hắn bảo tôi:

– Bôn ba không qua thời vận. Mày xông xáo như thế mà cuối cùng lại chẳng ra gì so với tao. Cái nhà mày hơi bị nhỏ đấy. Tao là một sản phẩm của tệ đoan xã hội. Chúng nó ăn hối lộ và buôn lậu, nhiều tiền bẩn quá phải mua nhà đất để tẩy, nhờ thế mà tao giàu sụ. Tao bán hơn năm ngàn mét đất được vài ngàn cây, sau khi lịch sự mất vài trăm cây.

– Lịch sự ?

– À, đó là một tiếng mới – hắn cười to. Bây giờ người ta không nói là đút lót hay đưa hối lộ nữa, xưa rồi Diễm! Bây giờ người ta nói là “lịch sự”. Lịch sự trở thành một động từ. Làm cái gì cũng phải lịch sự mới xong; không biết lịch sự thì không sống được. Tao nhờ một thằng bạn lanh lẹ lịch sự giùm mới bán được miếng đất đấy. Thằng bạn nhờ đó được một trăm cây tiền lùi.

– Tiền lùi ?

– Đó cũng là một từ mới nữa. “Lùi” có nghĩa là tiền mà kẻ được lịch sự bớt cho, còn gọi là tiền lại quả, cũng một tiếng thời thượng mới. Nó đi năm trăm cây nhưng lùi cho một trăm cây.

Hắn tặng vợ tôi một cái túi xách tay Louis Vuiton và nói đó là là một túi mố. Hắn giải thích “mố” cũng là tiếng mới xuất hiện, dùng thay cho “thời trang”, hay “mốt” trước đây. Hắn cho tôi một sơ-mi lụa và nói đó là lụa thực chứ không phải lụa đểu.

Tôi hỏi lụa đểu là gì thì hắn phá lên cười:

– Mày lỗi thời quá rồi. Bây giờ trong nước người ta không nói là “giả” nữa mà nói là “đểu”. Hàng đểu, bằng đểu, rượu đểu, thuốc đểu…

Tôi, sực nhớ ra hắn là một nhà ngôn sử, bèn hỏi hắn:

– Thế mày nghĩ gì về những từ mới này ?

Hắn bỗng trở thành nghiêm trang, trầm mặc một lúc rồi nói:

– Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng gắn liền với lịch sử. Cái gì thường trực và lâu dài cũng trở thành ám ảnh rồi đi vào ngôn ngữ. Mày thử xem, ngôn ngữ của nước nào cũng xoay quanh hai từ “có” và “là”, être et avoir, to be and to have. Người Việt thì không có gì cả mà cũng chẳng là gì cả, chỉ có cái thân phận nô lệ, bị bóc lột và đói triền miên, vì thế mà động từ căn bản của tiếng Việt là ăn.

Thắng bại thì gọi là ăn thua, thằng nào thắng thì có ăn, thằng nào thua thì đói; sinh hoạt nghề nghiệp thì gọi là làm ăn, vợ chồng ăn ở, ăn nằm với nhau, nói chuyện là ăn nói, rồi ăn ý, ăn ảnh, ăn khớp… Ngay cả lúc chửi nhau cũng cho ăn cái này cái kia, rủa nhau là đồ ăn mày, ăn nhặt, ăn cắp, ăn giật. Cái gì cũng ăn cả vì đói quanh năm, lúc nào cũng bị miếng ăn ám ảnh. Bây giờ cũng thế, cái gì cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, nhà nước đểu, nhà trường đểu… Cái gì cũng đểu cả nên đểu hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ.

Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp :

– Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt… Chúng ta còn có thời kỳ đồ đểu. Nước mình đang ở thời kỳ đồ đểu.

Vô Danh, tự là Nghễnh

Tiến sĩ đột phá tư duy ngành ngôn sử đương đại

© Thông Luận 2009

Tái Ông Thất Mã (Góc nhìn khác)

In Cộng Đồng, Tạp văn on 2009/09/11 at 16:27

Lời ngỏ: Tuần này, có một vài sự kiện góp nhặt xin được chia xẻ ở đây. Các sự kiện “khoảnh khắc khúc đoạn” này chứa đựng “đầy phán đoán” xẩy ra đây đó. Rất nhiều lần nhà tôi nghe người ta gạn hỏi khéo léo rằng có lời đồn, hỏi là tôi đi đi về về làm việc tại Việt Nam. Hay khi chúng tôi bày tỏ cảm nghĩ của mình thì không được thông cảm và hiểu, mà nhận câu đáp trả chớp nhoáng bắt đầu bằng “Không nên như vậy vì sẽ không làm nên chuyện đâu!”.

Chuyện vừa xảy ra liên hệ đến bài viết phản biện chúng tôi vừa đăng trên báo International Examiner ngày 2/9/2009. Một người thuộc nhóm dạy Việt ngữ và giữ một chân thành viên Hội Đồng Quản Trị của Hội Thân Hữu (VFA) tại Seattle đã tung điện thư gởi các nhóm thảo luận trên mạng toàn cầu vu khống chúng tôi là “mạo danh” nhóm của họ. Chúng tôi phát hiện hành động khuất tất, không minh bạch này qua trung gian của một thành viên mạng. Việc khởi sự sau khi chúng tôi có gởi một điện thư chung (trong đó có nhóm của người này) để đọc bài viết của chúng tôi—một bài chứa đựng rất nhiều quan tâm về thế hệ trẻ gốc Việt sống lớn lên ở hải ngoại. Cho đến nay người này vẫn không phúc đáp thư của chúng tôi phản hồi về lời vu khống hàm hồ đầy khuất tất của họ. Riêng một vài diễn đàn trên mạng đã đăng tin thư của người này thì lại không đăng lời phản biện của chúng tôi.

Điều tình cờ khác làm ấm lòng chúng tôi khi có dịp được nghe kể một câu chuyện lý thú. Người chuyên gia trị liệu rất quý mến của chúng tôi–một người tâm nguyện về việc áp dụng thiền trong đời sống–đã chia xẻ với chúng tôi câu chuyện này mặc dầu ông ta không biết những sự kiện đầy “phán đoán” kể trên.

Chúng tôi còn nhớ đã được nghe câu chuyện này khi còn ở Việt Nam. Luân lý của câu chuyện là về hiện tượng phúc họa khôn lường rất phù hợp với nhân sinh quan của Việt Nam/Á đông. Câu chuyện lý thú lần này được ghi chép thì theo một lăng kính khác–lăng kính gọi là “phán đoán.” Chúng tôi dịch thuật câu chuyện sâu sắc này dưới đây để giúp bạn đọc và cả chúng tôi tiếp tục ngẫm nghĩ về khoảnh khắc khúc đoạn, phán đoán, đích đến, và hành trình.

Theo thiển ý của chúng tôi, những người đã “phán đoán” chỉ cần định tâm rồi phát biểu đơn giản về sự việc như thế này:

”Lâu nay không thấy Cô Trâm đến sinh hoạt tại Hội Cao Niên.”

”Blog Hồn Việt Thế Kỷ 21 vừa đăng một bài phản biện trên báo International Examiner.”

”Chúng tôi vừa nhận một lời mời để đọc bài viết tại blog của VietSoul:21 hay là Hồn Việt Thế Kỷ 21.”

Giá mà những người đã hành xử phán đoán chọn cách phát biểu như thế thì sẽ giúp cả đôi/ba bên không phiền lòng nhau để có thể trưởng thành và nối kết với nhau.

 

Tái Ông Thất Mã (Góc nhìn khác)

Phán đoán đồng nghĩa với một trạng thái của trí óc. Và trí óc thì lúc nào cũng muốn phán đoán vì nếu cứ phải ở trong tiến trình thì quả là căng thẳng và phiền phức khó chịu. Hãy thật can đảm lên. Đừng ngưng trưởng thành; hãy sống trong hiện tại, cứ giản dị sống ươm mình trong giòng đời.

Câu chuyện này xảy ra vào thời Lão Tử ở Trung Hoa, và Lão Tử thích chuyện này vô cùng.

Có một ông già sống trong làng, ông nghèo lắm nhưng ngay cả các vua chúa cũng ghen với ông cụ vì ông có một con ngựa trắng tuyệt đẹp… Các vua chúa đã ướm giá rất cao để mua con ngựa, nhưng cụ bảo, “Con ngựa này không phải là ngựa đối với tôi, nó thật ra là người. Làm sao mà mình bán người, bán bạn được?” Ông già nghèo nhưng không bao giờ đem bán con ngựa.

Một buổi sáng nọ ông già không thấy con ngựa trong chuồng đâu hết, cả làng tụ tập và nói với ông, “Ông dại dột quá đỗi đi thôi! Đã bảo ông là sẽ có ngày ngựa bị đánh cắp mà. Giá mà ông bán nó rồi thì có phải hơn không. Thật là tai họa!”

Ông cụ bảo, “Xin đừng nói quá lố nhé. Chỉ cần nói ngắn gọn là con ngựa không còn ở trong chuồng. Đấy là sự kiện; những cái khác là phán đoán. Tôi không biết đây là tai họa hay may mắn nữa, vì sự kiện này chỉ là một khoảnh khắc khúc đoạn mà thôi. Ai biết chuyện gì xảy tiếp theo nữa?”

Người làng cười ông già. Họ lúc nào cũng nghĩ ông này hơi khùng khùng. Nhưng sau năm mười ngày, con ngựa đột nhiên trở về đêm đó. Con ngựa đã không bị đánh cắp; nó chạy vào rừng hoang. Và không phải chỉ có vậy, con ngựa đem về cả bầy ngựa rừng với nó.

Người làng tụ tập một lần nữa và bảo ông, “Ông già ơi, ông nói đúng đấy. Đây không phải là tai họa; rõ ràng đây là may mắn.”

Ông cụ bảo, “Các ông bà lại nói quá lố nữa rồi. Chỉ cần nói là ngựa đã trở về… ai mà biết đây là may mắn hay không? Việc này cũng chỉ là một khoảnh khắc khúc đoạn. Ông bà mới đọc có một chữ trong một câu—làm sao ông bà có thể phán đoán được cả quyển sách?”

Lần này người trong làng chẳng nói nhiều, nhưng trong lòng họ biết là ông cụ sai. Mười hai con ngựa đẹp đã đến với ông kia mà…

Người con trai một của ông già sau đó bắt đầu thuần các con ngựa rừng. Chỉ một tuần sau đó anh ta té ngựa và hai chân bị gẫy. Người làng tụ tập một lần nữa và lại phán đoán, “Ông đúng rồi đó! Đây quả là tai họa. Mụn con của ông nay không làm gì được với đôi chân của nó, mà nó lại là chỗ nương nhờ duy nhất khi ông về chiều. Giờ thì ông nghèo không còn nước nào nói nữa.”

Ông cụ nói, “Các ông bà bị phán đoán ám ảnh mất rồi. Xin đừng bàn quá xa. Chỉ cần nói là con trai tôi bị gẫy chân thôi. Ai biết đây là tai họa hay may mắn. Cuộc đời đi rồi đến đến rồi đi trong những khoảnh khắc khúc đoạn, và chẳng có cái gì hơn trong đời đến với ông bà đâu.”

Vài tuần sau đó thì đất nước lại đi vào chinh chiến, và tất cả trai trẻ của làng bị đưa vào quân đội. Chỉ một mình con trai của ông cụ là còn sót lại vì anh ta què. Người trong làng khóc lóc thảm thiết vì cuộc chiến này là một cuộc bại trận và rồi họ bảo ông cụ, “Ông già ơi, ông nói đúng đấy—quả đây là chuyện phúc lành. Có thể là con ông què nhưng con ông còn ở với ông. Con chúng tôi thì biệt mất tăm luôn rồi.”

Ông cụ bảo, “Các ông bà lại phán đoán hoài. Ai mà biết được. Chỉ nói như thế này, con các ông bà bị bắt vào quân đội, và con tôi thì không bị bắt vào quân đội. Chỉ có trời mới biết đây là may mắn hay tai họa.”

Xin đừng phán đoán, nếu không thì bạn sẽ không bao giờ đạt tới vẹn toàn. Khoảnh khắc khúc đoạn làm bạn bị ám ảnh, tiểu tiết làm bạn kết luận vội vã. Một khi đã phán đoán rồi, bạn không thể trưởng thành. Phán đoán đồng nghĩa với một trạng thái của trí óc. Và trí óc thì lúc nào cũng muốn phán đoán vì nếu cứ phải ở trong tiến trình thì quả là căng thẳng và phiền phức khó chịu.

Thật vậy, hành trình thì không bao giờ chấm dứt. Một lối đường tắc thì ngõ khác thông. Một cánh cửa đóng lại thì cửa khác mở ra. Bạn đến được đỉnh cao này: một đỉnh cao hơn chắc chắn sẽ hiện ra. Ông trời hay đấng thiêng liêng là một hành trình không có đích. Ai thật can đảm thì sẽ không bao giờ bận tâm tới đích đến mà sẽ toại nguyện với hành trình, toại nguyện được sống trọn vẹn trong khoảnh khắc rời rạc của thời gian và trưởng thành từ đấy, và chỉ những người ấy mới có khả năng bước đi với vẹn toàn.


Bản tiếng Anh (English)

 

Các chuyện ngụ ngôn khác:

5 người bạn và 5 kẻ thù

Chuyện Ngụ Ngôn về Người Ở Cuối Nguồn



Sự tương phản đối nghịch của … (The opposite of…)

In Tạp văn on 2009/09/03 at 17:27

The opposite of ignorance is not knowledge, it is curiosity.

Sự tương phản đối nghịch của ngu dốt không phải là kiến thức mà là sự hiếu kỳ.

Sự tương phản đối nghịch của can đảm không phải là hèn nhát mà là sự tòng phục theo lề thói.

The opposite of courage is not cowardliness, it is conformity.

Lời sám hối của con lừa biết nói

In Tạp văn on 2009/07/10 at 10:04

Chúng bảo, “mày là con lừa tai to biết nói!”

và kéo tai

giật dây, dẫn

chúng bảo, “mày biết sợ để sống!”

và rọ miệng

che mắt, dắt

một mùa hè, trái lửa rơi, không còn người hái

một mùa xuân, giáng sinh trái mùa, người ùn đi tìm tuyết

đi lạc sang bên kia giòng sông cạn

và nước mắt cơn lũ

dâng ngập

Vi Nhân

28.5.2007

Lết tới “thiên đường”

In talawas, Tạp văn, Việt Nam on 2009/01/01 at 05:38

Càn Di

Khi vào tuổi trưởng thành, không ít lần, tôi tự hỏi về chốn thiên đường, một nơi hứa hẹn dành cho kẻ tốt lành, nhưng đã lâu rồi, tôi không còn nghĩ đến điều này nữa. Thật tình cờ, trong một chuyến đi/về thăm quê nhà, tôi đã đến gần “thiên đường”.

Hòn Khói, Khánh Hoà

Ông D, cư dân xã Ninh Hải, khu vực Hòn Khói thuộc huyện Ninh Hoà, tỉnh Khánh Hoà hỏi tôi ở “thiên đường” nào vậy. Tôi chững lại. Tôi thật sự không hiểu câu hỏi của ông nên hỏi lại rằng có phải ông muốn biết tôi ở nước nào về, như thời thập niên 1980, 1990 người ở quê nhà cho rằng xuất ngoại (sang Hoa Kỳ) là lên thiên đường. Không ngờ, ý ông hỏi là tôi đang ở khách sạn Thiên Đường I hay Thiên Đường II trong khu du lịch Hòn Khói này. Tôi vỡ lẽ, ngượng, và phải nói chữa là làm sao tôi được ở thiên đường, vả lại, có hai thiên đường thì biết đằng nào mà chọn. Tôi nói ở Dốc Lết Resort (xin đừng thấy chữ “resort” mà tưởng bở, đây là khu du lịch quốc doanh bẩn, cũ được cổ phần hoá hơn một năm trước) chứ nào biết “thiên đường” mà đến. Ông cho biết chủ nhân Thiên Đường I và Thiên Đường II là hai phụ nữ lấy chồng người ngoại quốc, một người Anh và một người Pháp. Bên cạnh Thiên Đường I và II là biệt thự của ông Thuỵ Sĩ đồng tính, có khách sạn ở ngoài đảo. Khách sạn này chuyên phục vụ cho người Thuỵ Sĩ du lịch tại Việt Nam. Ông Thuỵ Sĩ già này chiều chiều dẫn chó đi dạo và gạ gẫm thanh niên trong vùng. Ông kể, “Thằng cha này nó ‘yêu’ dữ lắm, đám thanh niên cần tiền đi một đêm 300.000 đồng ($18 USD) tưởng dễ ăn, nhưng bị thằng cha này quần suốt đêm nên bây giờ ai cũng chạy mặt hắn. Vậy mà thằng cha đó cũng kén chọn chỉ lựa đứa đẹp trai và to con”.

người gánh nước

Ngay Dốc Lết, từ tờ mờ sáng, hai người đàn ông gánh nước biển lên đổ vào thau chậu cho hơn 10 sập trong chợ chồm hổm nhỏ. Chợ này bán cua, ghẹ, tôm, ốc lấy từ bạn chài. Mỗi ngày, tuỳ theo ế, đắt, các bạn hàng góp 1.000-2.000 đồng trả thù lao cho ông gánh nước. Nghe đâu, hai cô bán ghẹ, bán ốc đã từng lê lết ở Sài Gòn làm mướn, nhưng chưa đầy một năm, họ đã phải quay về quê miền cát nắng vì không chịu nổi điều kiện làm việc quá khắc nghiệt. Trên bãi biển, bên ngoài khuôn viên khu du lịch, hai người đàn ông lớn tuổi dựng hai chiếc xe đạp, ngồi bệt trên cát, róc suốt cuống lá dừa về bó làm chổi.

Bên cạnh Thiên Đường Resort

Ông D kể tiếp rằng, trước đây quận, vùng đã có kế hoạch chia đất, xây nhà cho người dân nghèo, nhờ việc chuyển nhượng đất cho cơ sở đóng và sửa chữa tàu Hyundai Vinashin. Người dân nghèo mấy xã Ninh Phước, Ninh Hải, Ninh Diêm, Ninh Thuỷ lúc đó đã bốc thăm, lấy số và chờ được cấp nhà ở, nhưng chẳng bao lâu sau đó bị thâu hồi lại và kế hoạch bị huỷ bỏ không lý do. Nghe chừng là bà Phương Mai, chị ruột của một vị lãnh đạo chính phủ đến tặng mỗi xã (bí thư, chủ tịch) một chiếc xe hơi và đất đai khu Hòn Khói này nay đã nằm trong tay bà ấy, chờ cho sự việc chìm xuồng để họ đem ra chuyển nhượng hoặc phát triển bỏ vào túi riêng. Người dân Hòn Khói lay lắt với thu nhập thấp, nhiều hộ, con cái phải bỏ học để phụ giúp gia đình. Nơi đây, tôi bắt gặp những khuôn mặt trẻ thơ sáng sủa đang nhìn về một tương lai đen tối, ngay cạnh “thiên đường” rực rỡ.

Đồi Thiên An, Huế

Chúng tôi đến đồi Thiên An vào khoảng xế trưa. Tại ngã rẽ lên đồi Thiên An có một bảng chỉ hướng lên khu du lịch sinh thái hồ Thuỷ Tiên và đường lên đan viện. Đan viện Thiên An nằm trên đỉnh đồi, yên tĩnh bao bọc bởi rừng thông. Vào hẳn trong khuôn viên đan viện, chúng tôi thoáng nghe tiếng thánh ca của các chủng sinh, các thầy. Những âm vang vọng không biết tự hướng nào làm lòng lắng đọng, thanh thoát. Bước nhẹ qua các dãy hành lang từ nhà nguyện vào sâu trong, không khí càng tĩnh lặng, trang nghiêm, thanh tịnh. Một chủng sinh đến chào và cho biết rằng chúng tôi đã đi lạc vào nơi không dành cho khách vãng lai. Tôi hỏi chuyện và hiểu được nỗi bức xúc của nhà dòng. Được biết năm 2000, nhà nước đã chiếm lấy 15 hecta đất của nhà dòng để làm khu giải trí, bất chấp sự phản đối của nhà dòng Benedict và cộng đồng người Công giáo trên thế giới.[1] Suốt bao nhiêu năm, người xứ Huế vẫn đến đồi Thiên An để hưởng sự yên tĩnh hay hẹn hò, nay không còn nữa. Vùng đất thơ mộng nguyên sơ mà người bạn xứ Huế tha phương của tôi đã nhắc đi nhắc lại và dặn dò tôi nhớ tới thưởng ngoạn nay đã bị trưng dụng và biến thành một nơi huyên náo làm tiền của sở du lịch Thừa Thiên – Huế.

Trung tâm Khiếm thị Bừng Sáng, Sài Gòn

Đến Trung tâm Bừng Sáng, cơ sở tư nhân giúp các trẻ em khiếm thị trong hẻm đường Vĩnh Viễn ở quận 10, vào ngày cuối trước khi lên đường trở về Hoa Kỳ, lòng chúng tôi chùng xuống. Vị giám đốc, cũng là người sáng lập trung tâm, vừa mới mất đột ngột chỉ hơn một tháng trước. Căn nhà hai tầng chật hẹp không có không gian để thở. Văn phòng là một ô ngăn chỉ nhỉnh hơn phòng điện thoại công cộng trên các góc đường ở Hoa Kỳ. Phòng trước có vài chiếc ghế nhựa xếp chồng lên nhau cho khỏi choáng chỗ, và ba em trai đang ngồi chơi piano điện ở các góc phòng. Trước cửa có để một băng ghế đá và các đồ dùng lặt vặt khoanh vòng rào lại. Phòng sau là nhà bếp. Trên lầu, ban công cỡ 4 mét vuông được che lại thành nhà tắm, phòng chính giữa với sàn gỗ là nơi ngủ, với một bên tường là tủ khoá chia ô cho mỗi em đựng vật dụng riêng; phòng sau cỡ 20 m2 dùng làm lớp học chữ nổi lúc đó đang có 6 em học sinh. Các em được đi học ở trường tiểu học, trung học phổ thông gần đó.

Chúng tôi gặp anh Quyến, thầy dạy học và đang tạm điều hành, dù anh không hề được chuẩn bị cho công việc này. Sau đó, tôi được dẫn đến một căn nhà khác dành riêng cho các em gái ở sâu trong hẻm. Vừa vào cửa, tôi thấy năm sáu em đang quây quần ngồi dưới đất ôn bài thi, dưới sự hướng dẫn của một cô gái. Cô này đã tình nguyện đến giúp các em hơn hai năm nay. Tôi bước lên tầng trên, một phòng rộng với một nhóm em đang ăn quà đùa vui. Khi yêu cầu, chúng tôi được một em gái độc tấu đàn tranh một số bản dân ca cho nghe. Khi chúng tôi hỏi về ý nguyện, các em cho biết muốn được ở lại trung tâm dù sau khi trưởng thành hay lập gia đình. Các em đã gắn bó với nơi đây vì đây là gia đình thật sự của các em; nơi các em tìm được sự bình đẳng, cảm thông, và thương yêu. Khi hỏi về ước vọng, một em muốn tiếp tục làm nghề mát-xa, em kia muốn được làm cô giáo dạy đàn, còn em khác muốn làm vi-tính… Những em gái cười vui rạng rỡ dù không nhìn thấy gì. Chúng tôi chia tay đem theo món quà của những phút chia sẻ tâm tình và cảm thông.

Cô gái mù đàn Tranh

“Việt Nam, điểm hẹn của thế kỷ 21” quyến rũ mời chào du khách tới thăm. Trong gần hai thập niên vừa qua, rất nhiều người vội đến thăm trước khi đất nước này mất hết những đặc thù. Cuộc chạy đua khám phá Việt Nam là một cảnh báo về viễn cảnh toàn cầu hoá làm nền văn hoá ngày càng phai dấu ấn. Việt Nam quyến rũ với người già tha hương, với trung niên viễn xứ, với thanh thiếu niên lạc lõng, với chuyên gia, với công ty ngoại quốc, thương gia Việt kiều… Mỗi người có âm hưởng rung động theo tần số chào mời khác biệt: Người muốn quay về nơi chôn nhau cắt rốn, nơi tiếng nói là của mình. Người đi tìm lại tuổi thanh xuân đã mất, những kỷ niệm nhạt nhoà. Trẻ chơi vơi trong thân Việt, hồn ai cố gắng giải toả xung đột chân diện. Trẻ lạc loài tha nhân đi tìm ý nghĩa, rời cuộc sống thừa mứa vô tâm, vô cảm. Giới chuyên gia đến nghiên cứu, thu nhặt dữ kiện, mổ xẻ, phân tích rồi dạy bảo lại cho học sinh địa phương. Công ty ngoại quốc và thương gia Việt đến Việt Nam để khai phá vùng đất hoang thị trường đầy cơ hội và tranh giành nắm bắt độc quyền. Tất cả đi/về Việt Nam để nhận bắt cái “của mình” và Việt Nam “cô Kiều” bán thân đợ nợ.

bà cụ không nhà

Chỉ có “thượng đế” mới ở trong “thiên đường”. Không ít người bây giờ đã làm “thượng đế” ở trong “thiên đường”. Mọi dịch vụ sẵn sàng cho “thượng đế”, nhất là các khoản “cấm”, “khó”, “ngặt” ở nơi khác. “Thượng đế” nào để mắt cảnh tay mỏi còng lưng lúi cúi nhặt rác phế thải, chân chai lê lết bán vé số, lưng vai nhức mỏi quảy gánh hàng rong, thân quằn đẩy chiếc xe chất nặng hàng, đầu trơ chang vang dưới nắng cát, v.v. Chắc chắn người dân không có sức để lết tới “thiên đường” trong lý thuyết kinh điển “tư tưởng Hồ Chí Minh” hay “thiên đường mở cửa” trong thực tế tư bản thô lậu dưới chế độ độc tài toàn trị. Những gia đình nghèo năm ba đời vẫn nghèo. Những đứa trẻ nghèo thất học lay lắt ở vỉa hè đường phố hoặc ở ven vùng sâu xa, những khuôn mặt sáng ngời nhưng quá khứ, hiện tại và tương lai đều đen tối, đang sống như con cá ngoắc ngáp trong dòng nước thải độc hại từ các vấn nạn: chính sách giáo dục, xã hội, y tế, lao động, tài nguyên, môi trường, và nền chính trị độc tài toàn trị…

Các em học sinh ở gần Tháp Bánh Ít

Riêng tôi đã được vào thiên đường dù không hề mong đợi. Gặp các em tiểu học trưa thứ Bảy, lúc lên chùa Nguyên Thiều chơi. Các em dẫn chúng tôi lên tháp Bánh Ít. Khi xuống lại chân đồi, cả thảy chúng tôi mười mấy người chia nhau mỗi người một ngụm nước vì chỉ còn nửa bình nước nhỏ. Chia tay nhau, một em gái chúc “cô chú luôn hạnh phúc, nhưng chú đừng đánh cô nghe”. Nghe mát ruột, nhưng lòng tôi đau vì có lẽ em đã chứng kiến bạo động gia đình nhiều nên mới thốt ra câu ấy. Ở Huế, chúng tôi có những giờ phút chia sẻ với các em học sinh lớp bảy gia cảnh nghèo ở gần chuà Thiên Mụ không thể quên. Các em hồn nhiên, vui nghịch, nhưng rất lễ phép chia sẻ với chúng tôi vài bánh men sâu, hạt dưa; sau đó, chúng tôi cùng nhau đi ăn bánh nậm, bánh bột lọc mừng sinh nhật ba em cùng tháng. Chúng tôi lại được gặp các cụ, ông, bà mắt mù loà hay tay chân chệnh choạng sống cơ cực sau cơn lũ lụt đến nhận quà cứu trợ ở sân chùa miền Trung, những người bảo mẫu bao năm nhẫn nại chăm sóc các em sơ sinh tại trung tâm nuôi trẻ mồ côi, các sơ dòng Phan-xi-cô nuôi gia đình nhiễm HIV và mở trạm xá y tế miễn phí cho người nghèo và những bệnh nhân (nhiều khi bị ép buộc bất đắc dĩ) tại trại tâm thần rất tỉnh, đói cơm, đói thuốc lá, thèm được thăm viếng và muốn về thăm nhà nhưng không có tiền về xe, dù đã được phép ra khỏi trại. Hàng rào sắt hay hàng rào tiền, thứ nào cũng ngăn họ rời khỏi nơi không muốn ở này. Câu chuyện trò ân cần, vồn vả thăm hỏi khi gặp vợ chồng anh chị M ở Phú Quốc. Anh chị M quê Phù Mỹ, Bình Định, người “nẫu” xa quê nhận tôi là đồng hương, dù rằng, tôi chỉ là Bắc lai “nẫu”, làm tim tôi nở phồng. Rồi những phút giây trò truyện với nhóm em gái ở Trung tâm Bừng Sáng, với bình đẳng, trân trọng, mở lòng cùng nhau chia sẻ, các em vang tiếng cười rạng rỡ chiếu sáng nỗi mù loà của riêng tôi. Chốn thiên đường ở đó và họ đã mở cửa đón tôi.

© 2008 talawas, http://www.talawas.org/talaDB/suche.php?res=12085&rb=09

CHÚ THÍCH:

[1] European Parliament resolution on Vietnam (http://www.radicalparty.org/radicalseu/vietnamen.htm)

Các bài khác trên talawas:

Bịt miệng nạn nhân

Chúng tôi (Tự trào – Trí Thức – Tâm Tài)

Tôi là người Việt Nam

Thời cửu vạn, ôsinThe Age of Day Laborer and Housemaid

Những cái nhập nhằng không tênThe Unspoken Ambiguities

Phản bội hay trung thành với lý tưởng?

Các bài trên Tạp chí Da Màu:

Tháng Tư Câm

Hồn ma và xương khô