vietsoul21

Archive for the ‘Thế giới’ Category

The Age of Day Laborer and Housemaid

In Chính trị (Politics), talawas, Thế giới, Việt Nam on 2009/10/18 at 13:35

For English readers we translate our essay “Thời cửu vạn, ôsin” posted on Talawas on March 29, 2007, into English.

Nguyễn Hiếu

The phenomenon of day laborer (cửu vạn) and housemaid (ôsin) is now so widespread like never before. Transient workers are ever-present all over the world, from the poor to the rich countries. They tag many names such as day laborer, contract worker, piece-meal worker, migrant worker. They transit from one country to another, with a contract or trafficked through. They differ in skin colors and languages, but experience the same precondition. Poverty!

I heard the term “cửu vạn” [1] on my first return visit to Vietnam in 1993. This term is so foreign to a person who was born and raised in South Vietnam, and later cut off from that lifestream for more than 15 years. I was explained where the term came from later. On another visit in 2004, I traveled to Sapa highland in the North and had a chat with a street vendor. She hawked sweet potatoes and sweet rice cakes wrapped in banana leaf slow grilled under wood charcoal. She talked on and on asking us to help her going down South to Saigon working as “Osin” as if that would be the miracle lifting her off a struggling life. I listened and understood within the context of our conversation with her. Only later then I knew that Osin is the name of a character as a housemaid in a Japanese melodrama series showed in Vietnamese TV. Way back when I was a kid, I’ve heard and read stories of the lives of dock workers at ports, coolies in rubber plantations, and indentured farm workers for rich landowners as the icon of the poorest of the poor, of the exploited in the society. Who would have known that in this twenty-first century they are so numerous as the armies. China had 113.9 million migrant workers from rural areas in 2003, who accounted for 23.2 per cent of the total rural laborers, according to a survey carried out by China’s State Statistical Bureau [2].

In the United States (touted as “heaven”), they are all over the states working mainly in agricultural areas, slaughter houses, construction and non-skilled activities. At the farms we see them picking, cutting, packing, loading fruits and vegetables. In the slaughter houses we see them catching, cutting, and packing meats. To the construction sites we see them digging, shovelling, lifting, pushing, and dumping. At the restaurants we see them dishing, washing, and cleaning. In the supermarkets we see them loading, stacking, moving, and cleaning. Go to the home construction warehouses we could see them in hat with backpacks standing, and squatting at corners waiting for a waving hand to be picked up for a day job.

In Dubai, one of the seven United Arab Emirates, there are 8 migrant workers for each citizen. They come from different countries mainly from Asia, Africa, and Middle East. They do all kind of works from inside the house to outside the street, delivering milk, cleaning hospitals, picking up garbage, tending childcare, cooking, laying foundations, plumbing, hairdressing, etc. except working in government offices. All and all they do the most dangerous, the heaviest, and the dirtiest jobs.

The number of housemaids inside one country and aboard is no less than the day laborer force. It’s a way to avert hunger, a hope as well as the only road to escape poverty. Obviously, not many have money, brain, and patience to buy a fare ticket of high education out of the poor lower class. The tiny savings if existed is prioritized for the males and the females were left with scrap. In the patriarchal world, labors are divided by gender and women got the shaft. Women is over half of the population but they are the poorest of the poor. They contribute two thirds of labor but only gather one tenth of income. They possess less than one hundredth of total assets [3]. Women do not only sell their labor but also their bodies as merchandise. There are many families who barter, trade, indenture, “sacrify” their daughters in order to erase debts and secure loans for “family” (brothers and father). One of the odious consequences of migrant works is the family –the foundation of society– is broken. Children of migrant workers are separated from their parents. They could not be together because of housing conditions and residency rules so that they were left behind with grandparents, or relatives back in rural areas. The psychological effects of displacement and separation are immeasurable and long lasting. Couples that were separated for a long period of time weaken the bonding while loneliness leads to extramarital affairs.

The age of anxiety in the 20th century is long past. Now comes the age of fear in the 21st century. No longer has the anxiety of pending wars by opposing forces between empires and colonies, fascism, capitalism, and communism existed. Now is the end of ideology. Communism declined and fell into the trash bin of history leaving the supreme global market economy of global infra-national capitalism. There is no ideology left; so most if not all leaders and politicians are ready to discard the ideal in serving society and/or country, and pin oneself with an insignia of pragmatism to have a standing in a small cohort of privileged capitalist elites. The tribulation of this century is global capitalism and totalitarian dictatorship. Either one is dreadful; yet, most horrendous is when both are tweaked together as such “two yokes for one neck” that Vietnam has imitated China model. On one hand, the totalitarian dictatorship let the Communist party leading class bestowed with special privileges, rights, uncensored and unlimited powers suppressing democracy and restricting liberties. On the other hand, market economy skewed by corruption, shrinked public and social benefits, privatized education and health services leads to deeper disparity between rich and poor and increasing poverty.

The façade of market economy with abundant merchandises could not overcome an overwhelming fear. Government is fearful of citizens using their freedom and democracy rights to oppose the totalitarian dictatorship. The Red and rich capitalists who hoarded their riches through corruption are fretful of being pulled under, or becoming a scapegoat. Honest small merchants are terrified of tax collectors making harassments and asking for bribes. Drivers are worried of corrupted traffic polices who willy and nilly give out tickets, confiscate vehicles, and suspend driving permits. Factories are leery of losing contracts. Patients are fretful of admitting to hospital being discriminated for not having cash. Students are worried of passing exam if not enrolling in private courses. Workers are worried of losing jobs, and the working class is paralyzed into non-resistance. “Casualization profoundly affects the person who suffers it: by making the future uncertain, it prevents all rational anticipation and , in particular, the basic belief and hope in the future that one needs in order to rebel, especially collectively, against present conditions, even the most intolerable.” [4]

Socialist oriented market economy is a deformed fetus of the “global exploited capitalism” under the free market billboard, and the “totalitarian dictatorship” under the socialism banner. Under current Vietnamese economic policies, honest businesses are depressed while red capitalist businesses dominated leading to extreme polarized society. Open the market for rabid competition, monopoly, and fraud schemes. Vietnamese stock market has become a convenient and fertile environment for scheming and money laundering (turning bribes from corruption and illegal earnings to clean money). It has also been a grand casino for ruining lives and families just like the “dog rearing” and “squab raising” fads, in which the pipe dreams of leveraging small assets are broken out in a maddening fever. The shimmering rainbow bubbles are burst in fleeting seconds. What socialism orientation means when homes and land from peoples are appropriated and compensated with dirt cheap price while public land are pieced off to private hands, or transferred to private capital entities with huge bribes to party official pockets! The government privatizes many public institutions that contribute to public services (such as health, education, and transportation) so now poor people has to go without food for medicines, drop out of schools to help with family works, and have fewer means of mobility for making a living.

Why is the army of transient workers fast growing–when only a few decades ago the number of day laborers was few and far between not so prevalent, but becomes extensive like now?

Day laborers and housemaids are present-time slaves because “We used to own our slaves; now we just rent them.” [5] No need to conquer and occupy via geographical areas or physical bodies, but through the global market. Industrialization facilitates labor surplus and the proletariat class are willing to compete and fight over the crumbs. The poor countries compete on export quotas and special privileges to export to America and Europe. Vietnam, Cambodia, and Bangladesh wrestle for export of clothings. Similarly in the export of shrimps, fishes, coffees, peppercorns, etc. The manufacturing locales are swapped like soiled underwear, and ready to discard like worn socks. Transnational global capitalists own productivity means and distribution, decide the quotas, and set the prices. The consumers are free to choose and buy. The marketing ploys and promotions create desires for consumers, from the rich to the poor, from the newborns to the elders. Everyone have the feelings of equality in ability and freedom to choose in the consumerism society. [6] While the liberty and equality in other realms are non-existent. The average workers could gradually skim and save enough to wear Calvin Klein jeans, Coach purses, Channel glasses looking like a model. However, in an instant incident such as a sudden sickness in oneself, or in the family, the prized possessions would be pawned off, or swapped out joining the penniless masses without any public benefits for support.

Vietnam joined WTO and signed many multinational, regional trade and economic agreements, stepped on the bullet train of capitalist market economy, but unfortunately they landed on the service cabin. The transient worker army is ever ready to replace its wasted foot soldiers.

Would the Vietnamese not deserve to have a just, free, and democratic government with dependable public service institutions and independent civil organizations —such as peasant unions, worker unions, political parties, religious faiths, free press, free media, writers and artists unions—so that the voices of all people could contribute to building a society with prosperity, happiness, equality, and justice?

Original essay in Vietnamese on Talawas: Thời cửu vạn, ôsin

NOTES:

[1] Pictures of female day laborer ‘cửu vạn’ on Women Day 8/3 (VnExpress.net)

[2] China had 113.9 million migrant workers in 2003 (Xinhua 2004-05-15)

[3] Paul Ekins, A New World Order: Grassroots Movements for Global Change (New York: Routledge, 1992), p. 74.

[4] Pierre Bourdieu, Acts of Resistance – Against the Tyranny of the Market, (New York: The New Press, 1998), p. 82.

[5] Harvest of Shame, 1960

[6] Zillah Eisenstein, global obscenities, (New York: New York University Press, 1998), p. 46.

Everyday Life-Global Capitalism_1

 

Other Vietnamese essays on Talawas:

Bịt miệng nạn nhân

Chúng tôi (Tự trào – Trí thức – Tâm Tài)

Tôi là người Việt Nam

Thời cửu vạn, ôsin

Lết tới “thiên đường”

Phản bội hay trung thành với lý tưởng?

 

Other essays on Da Màu:

Tháng Tư Câm

Hồn ma và xương khô

Chuyện Ngụ Ngôn về Người Ở Mạn Hạ

In Cộng Đồng, LittleSaigon - Seattle, Thế giới on 2009/08/12 at 01:14
“Chuyện gì xảy ra ở trên Đầu Nguồn? Căn cơ nào khiến các thân thể lại xuất hiện trên sông?”

“Chuyện gì xảy ra ở trên Đầu Nguồn? Căn cơ nào khiến các thân thể lại xuất hiện trên sông?”

 

Ngay trước khi bắt đầu tham gia vận động đấu tranh cho Little Saigon Seattle hai năm về trước thì chúng tôi đã suy gẫm nhiều về câu chuyện ngụ ngôn này. Câu chuyện đáng được kể đi kể lại cho đến khi nào đám đông thầm lặng chúng ta dứt lối suy nghĩ và ngưng kiểu phán đoán rằng chuyện đã là vậy rồi…


 

Chuyện Ngụ Ngôn về Người Ở Mạn Hạ

Người làng ở vùng Mạn Hạ kể lại rằng chuyện họ phát giác được cái thi thể đầu tiên xuất hiện trên sông đã xảy ra rất nhiều năm về trước. Các niên lão còn nhớ là vào thời ấy thì những cách thức và phương tiện để giải quyết hiện tượng này rất nghèo nàn và đơn giản. Các cụ kể lại có khi phải mất nhiều giờ để kéo được 10 người dưới sông lên, và rất ít người có thể hồi sinh lại.

Mặc dầu con số nạn nhân chết đuối ngày càng tăng trong những năm gần đây, người làng Mạn Hạ đã đáp ứng được thử thách này một cách đáng khâm phục. Hệ thống cấp cứu của họ thì số một không ai địch nỗi: đa phần họ vớt hầu như trong vòng 20 phút sau khi khám phá các thi thể trên sông—nhiều khi chỉ trong khoảng 10 phút. Duy một con số nhỏ thì bị chết đuối trước khi được phát hiện—đây quả là một cải tiến lớn so với thể thức ngày xưa.

Người làng Mạn Hạ rất hãnh diện khi nói về cái nhà thương mới phía ven sông, về đội ngũ cấp cứu bằng phao thuyền lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ khi báo, về các chương trình sức khỏe toàn diện do phải phối hợp tất cả lực lượng tham gia, và về con số khá nhiều nhà chuyên gia bơi lội rất tận tâm phục vụ không màng hiểm nguy để cứu vớt nạn nhân thoát khỏi những luồng sóng dữ. Dĩ nhiên là tốn hao nhiều, người làng Mạn Hạ nói, nhưng họ là những người đạo đức, tử tế thì biết làm sao hơn nếu không cung cấp bất cứ cái gì cần thiết vì đây là chuyện hiểm nguy đến tính mạng.

À, cũng có vài người làng Mạn Hạ thắc mắc và hỏi đi hỏi lại rằng, “Chuyện gì xảy ra ở trên Mạn Thượng? Căn cơ nào khiến các thi thể lại xuất hiện trên sông?” Nhưng đa số mọi người thì chẳng ai quan tâm đến chuyện đang xẩy ra trên Mạn Thượng. Có lẽ là vì quá nhiều chuyện phải làm hầu giúp đỡ những nạn nhân trên sông nên không ai rảnh rỗi để tra dò nguyên do khiến các thân thể này lại có mặt trên sông nữa. Có khi chuyện là như thế rồi.

*Trích từ sách “Đỉnh cao của an vui: Một chước cách thay cho Bác Sĩ, Thuốc Men, và Bệnh Tật” của Donald Ardell (1977)

Bản tiếng Anh (English)

Các chuyện ngụ ngôn khác:

5 người bạn và 5 kẻ thù

Tái Ông Thất Mã (Góc nhìn khác)

5 người bạn và 5 kẻ thù

In Thế giới, Văn Chương on 2009/08/11 at 07:32

Chuyện dân gian Mễ tây cơ

Một người bạn dân da đỏ tên là Malaquìas kể tôi cho nghe câu chuyện dân gian về năm người bạn và năm kẻ thù trong một hôm đi dạo với nhau.

Kẻ thù trước nhất của con người là nỗi sợ hãi. Nếu bạn sống trong sợ hãi, bạn sẽ sống tựa như một con chuột trong góc tối và không khi nào thấy được ánh sáng. Sợ hãi sẽ trở thành kẻ thù của bạn, và bạn không thể nào trưởng thành. Tuy nhiên, nếu bạn không e ngại là mình có những nỗi sợ hãi, bạn sẽ sống trong ánh sáng và nỗi sợ hãi lại trở thành bạn của mình.

Nếu nỗi sợ hãi là bạn của mình thì bạn có thể nhìn sự việc chung quanh một cách tỏ tường. Nhưng nếu bạn nghĩ là mình nhìn được tỏ tường hết thảy thì thật ra là bạn đang mù quáng, và sự tỏ tường trở thành kẻ thù của bạn. Tuy nhiên, nếu bạn cố gắng thu nhận để tỏ tường thì sự tỏ tường lại thành bạn mình.

Nếu nỗi sợ hãi là bạn của mình, và bạn lại tỏ tường sự việc, thì bạn có quyền lực. Nhưng nếu bạn ôm khư khư quyền lực cho riêng mình thì bạn dần dần sẽ yếu thế đi. Tuy nhiên, nếu bạn sang sớt quyền lực thì bạn sẽ trở thành người bản lãnh, và quyền lực lại trở thành bạn mình.

Nếu nỗi sợ hãi là bạn của mình, bạn lại tỏ tường sự việc, và bạn san sẻ quyền lực thì bạn là người khôn ngoan lịch duyệt. Nhưng nếu bạn nghĩ là bạn có tất cả khôn ngoan lịch duyệt thì thật ra bạn là người ngu si, và khôn ngoan lịch duyệt trở thành kẻ thù của bạn. Tuy nhiên, nếu bạn tự thú là bạn không biết hết thảy mọi điều, giải đáp sẽ tìm đến bạn và khôn ngoan lịch duyệt lại trở thành bạn mình.

Nếu nỗi sợ hãi là bạn của mình, bạn lại tỏ tường sự việc, san sẻ quyền lực và bạn có cả khôn ngoan lịch duyệt thì bạn đến lúc về chiều. Nhưng nếu bạn chỉ thủ phận an thường, chẳng đóng góp gì và chối bỏ thân thế của mình, thì tuổi già sẽ trở thành kẻ thù của bạn. Tuy nhiên, nếu bạn đối diện tuổi già trong phong nhã, từng trải với sợ hãi, tỏ tường sự việc, sang xẻ quyền lực, và làm bạn với khôn ngoan lịch duyệt thì bạn trở thành bất tử.
Bản tiếng Anh (English)

 

Các chuyện ngụ ngôn khác:

Tái Ông Thất Mã (Góc nhìn khác)

Chuyện Ngụ Ngôn về Người Ở Cuối Nguồn

Tale of Five Friends and Five Enemies

In Thế giới, Văn Chương on 2009/08/11 at 07:00

Đọc tiếp »

Nô lệ thời hiện đại

In Chính trị (Politics), Thế giới, Việt Nam on 2009/07/22 at 17:21

Nô lệ thời hiện đại – Đại sứ CS hăm dọa giết/thủ tiêu công nhân lao động

 

Giữa tháng 2 năm 2008, chúng tôi có tham gia vận động đòi hỏi quyền lợi cho công nhân VN lao động làm việc ở hãng Esquel tại Malaysia. Một số đồng hương thành phố Seattle, Tacoma, và Olympia tiểu bang Washington, Hoa-kỳ đã viết thư cho hãng Esquel và cửa hàng Nordstrom (mua hàng từ Esquel) để áp lực họ giải quyết thoả đáng lương bổng theo hợp đồng cho công nhân VN. Chúng tôi đã gọi điện thoại trực tiếp văn phòng địa phương của Esquel tại Seattle song song với điện thư trực tiếp cho trụ sở chánh của họ ở Hong Kong để áp lực họ giải quyết vấn đề. Nỗ lực cuả Ủy Ban Cứu Nguy Người Vượt Biển (BP-SOS, Boat People SOS) cùng với Liên Minh Giải Bỏ Nô Lệ Thời Hiện Đại ở Á Châu (CAMSA, Coalition to Abolish Modern-day Slavery in Asia) và đồng bào hải ngoại đã đem lại kết quả tốt đẹp cho công nhân VN ở Malaysia.

Cùng trong thời gian đó chúng tôi đã phát hiện và gởi thông tin cho BPSOS về vấn đề công nhân lao động VN tại Jordan bị bóc lột và ngược đãi. BPSOS và CAMSA, song song với bộ ngoại giao Hoa-kỳ đã liên lạc trực tiếp với công nhân tìm hiểu vấn đề cũng như trợ giúp họ trong việc tranh đấu đòi hỏi quyền lợi chính đáng của họ. Nhân viên bộ ngoại giao cũng như bộ lao động, thương binh, xã hội của nhà nước CSVN gởi sang Jordan đã không giúp đỡ người lao động đạt được lương bổng và điều kiện lao động thoả đáng như hợp đồng mà còn trấn áp đe doạ họ.

Cuối cùng thì nhân viên nhà nước CSVN cũng như đại diện hợp đồng lao động đã đồng ý cho lao động hồi hương. Thế nhưng họ tráo trở không bồi hoàn tiền thế chấp, đặt cọc cũng như không trả lương đền bù. Hiện nay CSVN vẫn tiếp tục dùng bạo quyền trấn áp, hù dọa thủ tiêu chính những người lao động đồng bào của họ (trong đoạn 3 của phim, Tên Đại Sứ Cộng Sản Nguyễn Xuân Việt thú vật thề sẽ băm từng mảnh cô lao động VN 20 tuổi đời). CSVN không còn lương tri, không lòng nhân đạo lộ rõ bản chất bạo tàn cộng sản và bóc lột tư bản đỏ.

Mời quý vị xem ba đoạn phim tài liệu của BPSOS:

Bài liên hệ đã đăng Talawas:  “Thời Cửu Vạn, Ôsin”

Chỉnh trang đô thị, một dạng phân biệt chủng tộc mới

In Cộng Đồng, Thế giới on 2009/07/12 at 09:28

BBT Bài tiểu luận của ông Joe Debro được dịch dưới đây là một bài mô tả rất chính xác về vấn đề chỉnh trang đô thị tại thành phố San Francisco, tiểu bang California, Hoa-kỳ. Hiện tượng này xảy ra ở rất nhiều đô thị, không ngoại trừ thành phố Seattle, TB Washington. Thị trưởng Seattle, ông Greg Nickels, có tiếng về việc đẩy mạnh chỉnh trang đô thị, tạo điều kiện dễ dàng (phê chuẩn, giảm thuế) cho các nhà thầu xây cất trục lợi.


Đây là một chính sách gây tác hại xua đuổi người nghèo và ảnh hưởng đến người thuộc các sắc tộc thiểu số ra khỏi nơi họ sinh sống và làm ăn buôn bán. Đề án xây cất Dearborn/Goodwill gần khu Tiểu Sài Gòn (Little Saigon) được đề xướng bởi tập đoàn Ravenhurst và được ủng hộ mạnh mẽ của văn phòng Thị Trưởng từ năm 2006. Đề án này đe dọa phá hoại cảnh quang, tắc nghẽn đường phố, tăng giá mặt bằng nơi thương nhân Việt Nam thuê mướn. Nhóm Hoạt Động Dân Chủ Xã Hội vùng Tây Bắc Hoa-kỳ đã đấu tranh chống lại dự án vào giai đoạn cuối từ năm 2007 đến nay. Kết quả thiết thực là nhà thầu đành hủy bỏ đề án vào tháng 5 vừa qua.


Gentrification ... Just say No

Joe Debro – Ngày 9/7/2009

Từ Fillmore, Hayes Valley and Western Addition ở thành phố San Francisco, người Mỹ da đen và nhiều người trong các xóm nghèo khác đã bị xua đẩy đi. Sự xua đẩy này là một hình thức phân ly và kỳ thị chủng tộc mới. Trong xã hội học thì tên gọi định nghĩa cho sự xua đẩy này đã và vẫn là chỉnh trang đô thị (gentrification).

Cư dân San Francisco, thật ra là toàn dân California, sẽ chống đối phân ly và kỳ thị dưới bất cứ hình thức nào. Vì thế phân ly và kỳ thị phải hoạt động tầm ngầm thì mới thành công. Trong lịch sử cận đại, những thoả ước hạn chế cư sinh (homeowner covenant) đã được áp dụng để kỳ thị. Cử tri đã loại trừ thói lệ đó một khi chúng bị phơi bày ra ánh sáng.

Chỉnh trang đô thị—một dạng phân ly mới—rất hiệu quả vì người ta không hay/biết về hiện trạng bệnh lý của nó. Hệ thống truyền thông không hề loan tin mô tả loại dạng thực thi này. Truyền thông chính thống thì âm mưu toa rập che đậy không để cho những cử tri nào không thiên vị biết.

Dưới nhiệm kỳ hiện tại của thị trưởng San Francisco, chỉnh trang khu phố đang được tăng tốc. Địa hình cư dân đang dần thay đổi. Chỉ còn sót lại 2 khu Hunters Point và Visitacion để có thể khai triển đồ sộ. Dời đẩy cư dân nghèo đang trở thành/theo kỹ nghệ cấp cao. Tiến trình dời đẩy càng ngày càng rối rắm, phức tạp.

Chung cư công cộng thì đang bị tấn công. Bất hạnh nhất là khu chung cư công cộng thường nằm ở vị trí vùng địa ốc hạng ưu. Sở Nhà Đất (Housing Authority), Cơ Quan Tái Phát Triển (Redevelopment Agency) và Văn Phòng Phát Triển Cộng Đồng của Thị Trưởng là những tay chủ chốt trong quá trình Chỉnh Trang Đô Thị này. Họ xử dụng các khoảng tài khoản không phải đưa ra phê chuẩn để thuần hoá/trung hoà (co-opting) công tác nhẽ ra dùng để phát huy kỹ năng lãnh đạo tạo những đổi thay thực sự..

Vào thập niên 70, khi chỉnh trang đô thị được khởi xướng ở SF, Cơ Quan Tái Phát Triển dưới quyền một người Mỹ trắng, ông Justin Herman. Justin mướn vài người Mỹ đen có học để làm bình phong giữa ông ta và cộng đồng. Những người Mỹ đen này được mang danh hiệu giám đốc của khu vực. Họ là những người đã hứa hão với cộng đồng. Họ cũng thực sự tin rằng những người chủ nhà bị dời đẩy trong lúc xây cất sẽ được phép trở lại khu vực.

Cơ quan Tái Phát Triển này cho phép các giao kèo xây cất giả hiệu vờ diễn sự tham gia của cộng đồng. Cả văn phòng thị trưởng lẫn các cơ quan khác thì không ai tài trợ cho các tổ chức dựa gốc cộng đồng (CBOs, community-based organizations). Các công đoàn về xây cất thì chẳng cần giả bộ trong việc nhận người da đen hoặc người da trắng không “tay chân” với họ. Chuyện gọi là “phát triển nhân lực” thì chẳng có gì để kỳ vọng.

Nhà thầu người da đen và da màu là phương tiện còn sót lại cung cấp công ăn việc làm trong cộng đồng. Sảnh đường mướn người công đoàn của họ đã lộ rõ cách thức phân biệt.

Trò chơi nay đã thay đổi. Những kẻ điều hành thành phố càng ngày càng tinh vi. Các công đoàn lao động chuyên nghệ đang tìm đủ mọi kiểu để loại bỏ những kẻ thất nghiệp muốn kiếm thẻ công đoàn để đi làm.

Khi công trình xây cất bùng phát, sảnh đường mướn người công đoàn của họ đã mời gọi các công nhân không-công-đoàn (non-union workers) từ các nơi khác đến làm thay vì huấn nghệ cho người thất nghiệp ở địa phương. Nhân công ùn vào từ những tiểu bang có luật “right-to-work” [i] . Họ đã được cấp thẻ lưu động cho phép có công việc làm trong khi thanh niên trẻ ở địa phương thì bị loại ra khỏi lực lượng lao động, ngồi nhậu nhẹt hút sách nhìn người khác làm việc. Dẫu cách thức mướn người đó đang chậm dần trong hiện tại nhưng thanh niên địa phưong vẫn không có việc.

Các công đoàn ngành xây dựng như điện, nước, thép, kỹ sư và các chuyên nghệ khác thì “bán vịt trời” cho các giới chính quyền một chương trình trì hoãn việc làm. Thêm vào đó họ đã và đang đùa tiếu lâm một chuyện với tên gọi là thoả ước lao động công trình. Những ai khác nếu có khả năng và thực sự muốn giúp người thất nghiệp thì hỗ trợ chương trình tiền tập sự (pre-apprenticeship).

Cái giá mà các công đoàn lao động trả cho các chính trị gia là lời hứa tái cử. Hiện thời, nếu muốn có thẻ làm nghề điện từ công đoàn số 6 thì phải qua một khoảng thời gian dài hơn so với một người đạt được bằng bác sĩ ngoại khoa ở trường đại học California hay San Francisco. Thẻ công đoàn có được nhiều lợi hơn. Không phải trả nợ tiền mượn đi học. Lương khởi đầu là 85 đô la Mỹ một giờ. Nếu làm giờ phụ trội hoặc đóng vai trò lãnh đạo thì một người thợ điện có thể kiếm tới 200.000 đô la Mỹ một năm.

Những chương trình như thế là các cách thức mới để thuần hóa/trung hoà những ai cổ động cho các thay đổi thật dựa vào nền tảng cộng đồng. Các chương trình này lại đem hy vọng đến người vô vọng nữa. Thành phố thì quyết định ai được hỗ trợ và ai không thèm đếm xĩa tới. Thành phố chỉ hậu thuẫn những chương trình mang tính phô trương nhất..

Những chương trình nào mà trao quyền tự trị cho cộng đồng thì bị bỏ rơi cho chết đói. Những chương trình phát triển lực lượng lao động bị đẩy ra lề. Chỉ vài chương trình lẻ tẻ đem lại đồng lương đủ sống. Đa số các chương trình thì gieo hy vọng và hứa hẹn.

Thanh thiếu niên bỏ học sớm không có kỹ năng hay học vấn là người phạm pháp nhiều nhất ở SF cũng như tại các thành phố đô thị khác. Thay vì chỉ bảo cho họ các kỹ năng, chúng ta nên chuẩn bị để họ biết cách tập biết để học các kỹ năng. Các em thanh niên vô hình chung nhúng tay vào tội phạm và trở thành nguồn cung cấp phế thải cho một guồng máy tội phạm bất công khi không có kỹ năng và học vấn.

Cột bình luận này trong vòng vài tuần tới sẽ dùng để nêu danh và dẫn chứng cụ thể về các ví dụ hối lộ thối nát liên quan đến việc xua đẩy người nghèo ra khỏi đô thị. Vì đây là một vấn đề toàn tiểu bang, tôi dự định sẽ đem vấn đề này đến vài chính khách miền Nam California. Hạ nghị viên Maxine Waters và Thượng nghị sĩ Rod Wright là hai người tôi đang nghĩ đến.

Ông Joe Debro là người đồng sáng lập Liên Hiệp Nhà Thầu Thiểu Số Toàn Quốc, và vừa là một kỹ sư công trường và sinh hóa học. Mọi người có thể liên lạc với ông ta tại địa chỉ điện thư Transbayd@aol.com.
Đọc tiếp »

Kinh cầu cho sự sống còn (Litany for Survival) – Audre Lorde

In Thế giới, Văn Chương on 2009/07/10 at 09:41

Đọc lại bài thơ của Audre Lorde, xin trích gởi một đoạn đến tất cả những ai còn ở trong cái rọ của bạo quyền.

Kinh cầu cho sự sống còn

Cho những ai trong chúng ta
người bị ám bởi nỗi sợ
như nếp nhăn mờ giữa lằn trán
học cái sợ ngay từ giòng sữa mẹ
chính vì vũ khí này
nỗi ảo tưởng tìm được chút an toàn
kẻ bạo quyền mong bịt miệng chúng ta

Cho tất cả chúng ta
giây phút này và chiến thắng này
vì chúng ta chưa từng được phép sống còn
Khi mặt trời mọc chúng ta sợ
mặt trời không ở lại
khi mặt trời lặn chúng ta sợ
không mọc nữa vào sáng hôm sau
khi bụng chúng ta no ta sợ
đầy bụng
khi bụng ta trống rỗng ta sợ
sẽ không bao giờ được ăn nữa
khi ta được yêu ta sợ tình yêu tan biến
khi ta cô đơn ta sợ tình yêu không bao giờ trở lại
và khi ta thốt lên lời, ta sợ
chẳng được nghe hoặc coi rẻ
nhưng khi ta câm lặng
ta vẫn ôm nỗi sợ

thế thì cứ nói
để luôn nhớ rằng
vì chúng ta chưa từng được phép sống còn

Audre Lorde (trích tập thơ “The Black Unicorn”)

A Litany for Survival

For those of us who live at the shoreline
standing upon the constant edges of decision
crucial and alone
for those of us who cannot indulge
the passing dreams of choice
who love in doorways coming and going
in the hours between dawns
looking inward and outward
at once before and after
seeking a now that can breed
futures
like bread in our children’s mouths
so their dreams will not reflect
the death of ours:

For those of us
who were imprinted with fear
like a faint line in the center of our foreheads
learning to be afraid with our mother’s milk
for by this weapon
this illusion of some safety to be found
the heavy-footed hoped to silence us
For all of us
this instant and this triumph
We were never meant to survive.

And when the sun rises we are afraid
it might not remain
when the sun sets we are afraid
it might not rise in the morning
when our stomachs are full we are afraid
of indigestion
when our stomachs are empty we are afraid
we may never eat again
when we are loved we are afraid
love will vanish
when we are alone we are afraid
love will never return
and when we speak we are afraid
our words will not be heard
nor welcomed
but when we are silent
we are still afraid

So it is better to speak
remembering
we were never meant to survive

Audre Lorde, from The Black Unicorn