vietsoul21

Archive for Tháng Chín, 2009|Monthly archive page

Judgment: A Laozi (Lao Tzu) Parable

In Cộng Đồng on 2009/09/11 at 14:24

Note: There have been incidents to be briefly narrated and shared here this week. These “fragmented” incidents full of judgments happened here-and-there. More than a few times, my husband was inquired tactfully regarding a rumor that I have been back and forth to Vietnam for work. Or when we expressed our thoughts and feelings, we did not received any understanding or compassion but a quick response started with “Don’t do that because you would not make it!”

The most recent incident was related to our rebuttal printed on the International Examiner on September 2nd, 2009. One individual of the Vietnamese Learning & Teaching Organizing Committee of Seattle and a Board member of Vietnamese Friendship Association (VFA) sent a message to the Vietnamese internet discussion groups (yahoogroups.com) slandering us as “falsifying their names”. We found out unexpectedly such non-transparent dubious and tortuous act through a discussion group member. It occurred after we sent a general message to many community groups (including this group) inviting people to read our letter—a piece full of concerns toward the Vietnamese American younger generation growing up in America–to the International Examiner. Until today this individual has not responded to our reply letter regarding this non-transparent dubious and tortuous act. Some particular group discussions that posted this individual’s message refused to print our reply letter.

Another event coincided with the above warmed our heart when we heard an interesting parable. Our very dear physical therapist who has been mindfully applying meditative acts in life shared with us this story in spite of not knowing about the above judgmental incidents.

We in fact heard about this story when we were still in Vietnam. Its moral meaning was a focus on the immeasurable misfortune versus blessing phenomenon matched with the Vietnamese/Eastern philosophy of living. This interesting parable narrated this time is through a different lens—the lens of “judgment”. We re-printed and translated this piece into Vietnamese to help you as well as ourselves to ponder on fragment, judgment, goal, and journey.

To us, the individuals who had “judged” our acts only need to ground themselves and state them simply as the following:

“Quynh-Tram has not seen lately at the Vietnamese Senior Club.”

“VietSoul:21 just published a rebuttal on the International Examiner.”

“We were invited to read a blog piece at VietSoul:21 or “Hồn Việt Thế Kỷ 21.”

If these judgmental individuals had chosen to express as such, more than two involved parties would have not faced their heart-felt disappointment in order to grow and connect with each other.

Đọc tiếp »

Little Saigon đi dạo với Thị Trưởng (Nguyễn H. Quang)

In Cộng Đồng, LittleSaigon - Seattle on 2009/09/07 at 20:05

Ghi chú:   Bài viết của Quang Nguyễn (hay Nguyễn H. Quang) thuộc Phòng Thương Mại được đăng tải nguyên văn tiếng Anh và dịch ra ở phần dưới đây để quý vị tiện tham khảo. Bài này của Quang Nguyễn đã chính thức đăng trên báo International Examiner trên trang 5 của kỳ 36, số 15 (ngày 5-18/8/2009)

Liên kết: http://www.iexaminer.org/archives/2009/3615/3615lsta.html (Xin chú ý: Trang liên kết này đã ngưng hoạt động sau khi chúng tôi gởi bài phản biện đến chủ bút của tờ báo này.)

Đọc tiếp »

Bloggers united! Dân báo đoàn kết lại!

In Chính trị (Politics), Việt Nam on 2009/09/05 at 14:40

BBT: Sau một loạt bắt bớ các nhà hoạt động dân chủ trong vòng hơn tháng vừa qua, tập đoàn chính trị tội phạm đảng CSVN lại sử dụng cánh tay côn đồ Công An để hù doạ, cô lập, đàn áp, trấn lột và giam giữ một số nhà báo và bloggers.

Nhà báo Huy Đức, blog Osin, bị “ngừng hợp đồng” với tờ báo Sài Gòn Tiếp Thị vì Ban Tuyên giáo Trung ương đã than phiền về hơn 100 bài blog và mới đây là bài Bức tường Berlin. Nhà báo tự do Bùi Thanh Hiếu, blog Người buôn gió, bị bắt hôm thứ Năm tuần trước. Blog nguoibuongio có những bài viết về mối quan hệ giữa Đảng CSVN và Trung Quốc và các vụ tranh chấp đất đai với Giáo hội Công giáo. Phóng viên Đoan Trang của VietnamNet bị bắt ngay sau ngày hôm sau, thứ Sáu. Phóng viên Đoan Trang đã có một loạt bài viết về vụ tranh chấp chủ quyền Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa giữa Việt Nam và Trung Quốc. Blogger Mẹ Nấm, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bị bắt giữa đêm khuya ngày 2 tháng 9, ngày độc lập nhưng mất tự do của công dân Như Quỳnh. Trước đây vào cuối tháng 7, Như Quỳnh đã bị câu lưu 6 tiếng đồng hồ vì mặc áo có in dòng chữ “NO Bô-xít, Hoàng Sa Trường Sa là của VN” ở phía trước và “Người Việt Yêu Nước SOS, giữ mầu xanh và an ninh cho Việt Nam” phía sau lưng. Blogger Tô Hải, nhạc sĩ và là tác giả “Hồi ký của một thằng hèn”, đã bị cắt đường internet vào ngày 2 tháng 9 năm 2009.


Để đồng lòng cùng những tiếng nói độc lập, trung thực, vì dân chủ tự do, vì đất nước chung chúng tôi xin các blogger toàn cầu đăng tin và trích các bài viết của các blogger đang bị kềm kẹp, đàn áp dưới chế độ độc tài áp bức của đảng CSVN.

Cập nhật 06/09/2009: Theo tin mới nhất thì nhà dân báo Người buôn gió và phóng viên Đoan Trang đã được thả về nhà. Tuy nhiên tên miền blog nguoibuongio đã bị cướp và đổi khoá mã coi như Người buôn gió không còn sử dụng được blog của mình. Riêng cô Như Quỳnh, blog Mẹ Nấm vẫn còn bị giam giữ không biết tin tức.

Cập nhật 12/09/2009 blog Mẹ Nấm đăng:

Báo cáo là mẹ Nấm đã về nhà!

Bình an, mạnh khỏe.

Vì lý do cá nhân nên mN sẽ không viết nhiều..

Chuyện lề phải: Theo Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao, bà Nguyễn Phương Nga, thì cơ quan an ninh đã tạm giữ các blogger và phóng viên là Bùi Thanh Hiếu, Phạm Đoan Trang và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh để điều tra vì có những dấu hiệu “xâm hại an ninh quốc gia”. Thế nhưng nay họ đã được thả tự do mà cũng không thông báo rõ ràng có dấu hiệu gì gọi là “xâm hại an ninh quốc gia” và điều tra thì thấy thế nào. Riêng có hai dấu hiệu rõ ràng gây xâm hại an ninh quốc gia là việc để công nhân Trung Quốc khai thác Bauxite vùng chiến lược Tây nguyên và báo Đảng đăng bài viết với Hoàng sa, Trường sa thuộc về TQ. Đề nghị cơ quan an ninh bắt và điều tra Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng người chủ trương khai thác Bauxite và Tổng biên tập Đào Duy Quát để nhân viên đăng bài xác nhận chủ quyền của TQ với Hoàng sa và Trường sa.

Khi chứng kiến những cảnh rất thật, rất bất công xung quanh mình, thậm chí mình là nạn nhân nữa, thì em mới nghĩ ra là thật sự thì nhà nước không bảo vệ người dân, từ cấp nhỏ đến cấp lớn.

Cho nên trong blog của em em chia xẻ rất là nhiều điều, tại vì em là một người công giáo, em có những cái khó khăn như thế nào, thậm chí chỉ cần mình suy nghĩ khác mọi người một chút, tức là mình quan tâm tới những điều mà nó bị dạng là bưng bít, trong suy nghĩ của mọi người thì mình cũng đã là phản động rồi, cho nên em có chia xẻ về những điều đó trong blog của em.

Trăn trở nhất là quyền tự do, tức là tự do và dân chủ, tự do tìm hiểu thông tin, tự do bầy tỏ chính kiến, và dân chủ tức là mình làm chủ đất nước thì mình nói, ít nhất phải có người lắng nghe, chứ không phải là bị đàn áp như hôm nay em thấy.

Bây giờ chính xác là em đang rất sợ! Em sợ chứ! Nhưng mà em nghĩ rồi, sợ thì sợ nhưng mà em vẫn làm, tại vì đơn giản một cá nhân chỉ cần nghĩ như thế này: “Nếu như mà mình không nói thì ai nói?” Chỉ cần nghĩ như vậy thôi! Thấy bất công thì mình phải nói. Đúng mình nói đúng, sai mình nói sai. Chứ mình im lặng thì nó không có gì thay đổi hết.

Blogger Mẹ Nấm (Như Quỳnh)

Ru con xứ Vệ


Có thể lắm chứ!… Kẻ sĩ có người từng cay đắng nói rằng. Ở xã hội này mỗi công dân là một người tù dự khuyết.

Có thể lắm chứ!… Vào một ngày nào đó, ở nước Vệ xa xăm mãi ngoài giáp biển kia, tên Lái Gió sẽ bị công sai triều đình đến đóng gông xiềng, dẫn giải về lao chịu tội. Tội gì thì nước Vệ có nhiều lắm !…

Con trai của Lái Gió lủi thủi bám tay mẹ đi thăm bố. Như cách đây 35 năm Lái Gió bám tay mẹ mình đi thăm bố trong nhà lao. Lúc ấy hình như Lái Gió cũng bằng con trai của hắn bây giờ… Định mệnh có thể lặp lại từ thế hệ này sang thế hệ khác…

Trong nhà lao nước Vệ, Lái Gió không có tiền để mua quà cho con, có thể hắn chỉ còn cách viết thơ về cho con. Như nhiều năm xa xưa hắn đã từng viết thơ cho mẹ già vậy. Lời thơ cho con có thể rằng:

À ơi ! cái cò mày ngủ cho ngoan

Bố còn gánh nợ trần gian chưa về… à ơi!…

Trần gian cay đắng trăm bề

Bởi chưng phận bọt… à ơi!…

Bởi chưng phận bọt… mà ê chề nhớ con!…

À ơi !…

Con ơi ! sóng đánh mạn thuyền

Gió thì phiêu bạt tận miền xa xăm

À ơi !…

Đèo cao, núi thẳm, rừng ngàn

Bố đi lòng chất muôn vàn thương con

À ơi !…

Blogger Người Buôn Gió (Bùi Thanh Hiếu)

Trích đoạn Hồi ký của một thằng hèn của Nhạc sĩ Tô Hải:

“Trước mắt ngày nay chẳng có cái gì hết, không lý thuyết cách mạng vô sản, không đảng cộng sản, không ‘Bác Hồ’ anh minh lãnh đạo mà chỉ là một cuộc vơ vét cuối cùng của đoàn thủy thủ chuẩn bị nhảy khỏi con tầu sắp đắm với hành khách là nhân dân Viêt Nam bất hạnh! Đoàn thuỷ thủ ấy gồm những tên lưu manh vô học, những tên giám-đốc-không-vốn, những tay cầm đầu hải quan mà buôn lậu, những tay phụ trách tư pháp, toà án, thanh tra chuyên nghề kết án người vô tội, những tên quản lý nhà đất mà cướp nhà, cướp đất để chia nhau vô tội vạ, những kẻ buôn lậu ma tuý nằm ngay trong những trung tâm đầu não chống ma túy. Và ở bậc cao nhất của cung đình là những tên đại lưu manh trơ tráo, chẳng Mác chẳng Xít gì, đang trấn áp, đe dọa người dân bằng nhà tù, súng đạn, để ăn cướp bất cứ thứ gì có thể cướp, vơ vét của cải đất nước làm của riêng, lấy tiền bỏ vào các tài khoản khổng lồ ở nước ngoài do con, cháu, bồ bịch, tay chân chúng làm chủ!” (trang 79)


“Cái đểu cáng nhất của bọn cầm quyền hiện nay là chúng dám làm bất kỳ điều gì có thể làm miễn ních đầy túi tham. Chúng sẵn sàng bán nước cho bất kể kẻ nào muốn mua, dù là Tầu, Mỹ, hay Nga. Một ngày nào đó chúng sẽ tuyên bố giải tán Đảng chưa biết chừng. Đó là lúc chúng đã ‘hạ cánh an toàn’ với đống của cải chiếm được. Cũng chưa biết chừng có những tên còn tự đứng ra, hoặc cho con cháu đứng ra lập Đảng này, Đảng nọ, rồi lớn tiếng chửi cái Đảng hiện tại hơn ai hết… để lại chiếm những ghế ngon lành trong một chính quyền mới của những tên tư bản đích thực mà chính chúng sẽ là đại diện!?” (trang 404)


“Tinh hoa đất nước giờ đâu tá? Ai cũng hèn như tôi sao?… Ai sẽ đưa con thuyền Việt Nam khỏi con đường vô định này, nếu những người hèn vẫn không dám nhận là mình hèn, không kiên quyết giã từ cái ngu dại, không lên án những gì mà mình lầm tưởng là ‘vinh quang rực sáng’ lại chính là ‘tội lỗi ngút trời’, không biết khuyên nhủ con cái chớ có giẫm vào vết chân đầy máu và nước mắt mà mình đã đi qua… Phải kiên quyết giã từ cái quá khứ đầy vinh quang vô ích của mình. Chỉ có sự giác ngộ chính trị cuối cùng này mới giải toả được mọi nỗi đau. Sự ‘trở cờ’, ‘phản bội’ để ‘đi tìm một sự trung thành mới’ như Jean Paul Sartre nói không ai dám làm ư? Vì còn… sĩ diện! Vì còn bị quá khứ níu kéo? Bỏ một thứ tà đạo, một niềm tin mù quáng, vứt vào sọt rác cái chiêu bài hoen rỉ, mốc meo, chẳng khác gì ly dị một con vợ độc ác, chẳng yêu gì mình khó lắm sao? Sao rất ít ‘thức giả’ dám tuyên bố công khai: Tôi từ bỏ chủ nghĩa cộng sản?” (trang 411)

Lời ngỏ: Chữ Ký trên thư kiến nghị gởi cho DPD ngày 31/7/2008

In Cộng Đồng, LittleSaigon - Seattle on 2009/09/05 at 10:54

Lời ngỏ:

Trong tuần này (ngày 3 tháng 9 năm 2009) chúng tôi nhận được một điện thư của ông Bùi Đức Ly thuộc tổ chức Vietnamese Cultural Temple/Trần Hưng Đạo Foundation (Tổ đình Việt Nam). Ông yêu cầu bỏ tên cá nhân và tên hội của ông ra khỏi danh sách trong thư kiến nghị năm ngoái gởi cho Phòng Kế Hoạch & Phát Triển (Department of Planning and Development) thuộc thành phố Seattle. Nhân việc nhận điện thư này, chúng tôi xin ngỏ lời đến các ông/bà, tổ chức/hội đoàn, cá nhân đã ký thư kiến nghị như sau:

Chúng tôi đã thông báo và trình bày minh bạch tất cả các việc làm liên quan đến Tiểu Sài Gòn qua tài liệu và các buổi họp tường trình trực tiếp đến cộng đồng. Thư kiến nghị này (xin xem phần thư tiếng Việt ngày 20/7/2008 ở phần dưới của trang viết này và bản tiếng Anh ) đã được gởi đi hơn một năm trước đây, vào ngày 31 tháng 7 năm 2008, nhằm mục đích cảnh báo việc tái phân vùng ảnh hưởng đến khu văn hoá, thương mại Tiểu Sài Gòn. Mục đích chính là đưa ra một số đề nghị liên quan đến bảo toàn cảnh quan đặc thù, tạo ra nhiều không gian mở, an toàn cho người đi bộ, tạo phương tiện nhà cửa cho người nghèo, và giảm thiểu tác động xấu của giao lượng xe cộ.

Thư đã gởi đi hơn một năm nên không thể xoá bỏ tên được. Nếu quý vị, quý tổ chức, quý hội đoàn nay thấy rằng tinh thần hay nội dung của những điều trong kiến nghị không đúng thì tuỳ ý viết thư phản ánh điều quý vị muốn và gởi trực tiếp đến văn phòng nói trên.

Chuyện ngoài lề: Ngày 2 tháng 9 năm 2009, tức một ngày trước khi nhận điện thư của ông Bùi Đức Ly, chúng tôi được chuyển một lá thư của ông Nguyễn Xuân Dũng, một bác sĩ có phòng mạch ở Tacoma và đại diện một hội đoàn có tên “Cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Tacoma và quận Pierce”, đã gởi đến địa chỉ cơ quan làm việc của chúng tôi. Bì thư không để tên người nhận rõ ràng và lại chỉ có một hàng chữ nằm ở cuối góc trái của phong bì như sau: “ATT: Executive Office”. Thư viết bên trong thì ngược lại gởi cho cơ quan/người nhận là nhân viên thuộc Phòng Kế Hoạch & Phát Triển (Department of Planning and Development) thuộc thành phố Seattle. Nội dung yêu cầu trong thư là muốn được rút tên của năm hội đoàn ở thành phố Tacoma và quận hạt Pierce ra khỏi thư khuyến nghị ngày 31/7/2008 này. Văn phòng giám đốc nơi chúng tôi làm việc đã chuyển thư vì thấy có đề cập đến tên của chúng tôi. Tuy nhiên, đây không phải thư cho cơ quan làm việc hay cho riêng chúng tôi nên văn phòng giám đốc cơ quan cũng như chúng tôi không quan tâm.

Lời ngỏ tiếng Anh về Chữ Ký (English note re Signatures)

Tài liệu liên hệ::

Thư kiến nghị gởi DPD ngày 31/7/2008 liên hệ đến lời ngỏ (Letter to the City DPD on July 31, 2008 and notes in Vietnamese)

Thư kiến nghị tiếng Anh gởi DPD ngày 31/7/2008 liên hệ đến lời ngỏ (Letter to the City DPD on July 31, 2008 and English notes)

Các bài viết liên hệ khác:

Bài cập nhật sau khi tin chính thức loan tải trên mạng chính thống: “Xẻ cái bánh vẽ”

Thư phản hồi về cuộc họp ngày 29/6/2008: “Little Saigon: Phố nhà hay phố ma?”

Bài đã đăng Talawas: Những cái nhập nhằng không tên (Chuyện cộng đồng Việt hải ngoại rối rắm sau 30 năm)

Bài viết về sinh hoạt cộng đồng Việt địa phương: “Nhập nhằng sinh hoạt cộng đồng Việt TB WA (1)”

Bài viết về sinh hoạt cộng đồng Việt địa phương: “Nhập nhằng sinh hoạt cộng đồng Việt TB WA (2)”

Bài viết liên hệ mới:

Bài viết mới cho chủ bút báo International Examiner: “Phản hồi bài của Quang Nguyễn (Phòng Thương Mại) ngày 8/8/2009″

Bài phản biện (The Rebuttal in Vietnamese): “Thư gởi chủ bút báo International Examiner”

Thư ngỏ Anh ngữ cho giới trẻ (A letter to the second-generation Vietnamese Americans): “Critical Reflection with Vietnamese Young Readers”

Notes re: Signatures on Letter to DPD on July 31, 2008

In Cộng Đồng, LittleSaigon - Seattle on 2009/09/05 at 01:13

Note:

On Thursday, September 3/9/2009, of this week, we received a letter of Mr. Ly Duc Bui from Vietnamese Cultural Temple/Tran Hung Dao Foundation. He requested a removal of his name and his non-profit organization from the list of Vietnamese American organizations in Seattle and vicinities of Washington in the below past letter. This letter ( Vietnamese version ) was already sent to Department of Planning and Development (DPD) of City of Seattle. Because of Mr. Bui Duc Ly’s request, we’d like to inform the group representatives–whose signatures were on this letter–the following clarification:

We had informed and presented clearly all deeds related to Little Saigon Seattle through face-to-face community meetings to all concerned participants and varieties of documents via different communication means to the community at large. This past letter with detailed comments on the Final EIS and draft land use recommendations was already sent officially on July 31, 2008, in order to alert about the danger of cultural erasure as well as the negative economic impact on Little Saigon Seattle section in the International District/China Town due to the City rezoning initiative. Its main purpose was to provide suggestions and ideas to protect cultural characteristics of Little Saigon, creating more open space, safety for pedestrians, affordable housing for the poor, and minimize negative impacts of traffic congestion.

Names of organizations and individual representatives would not be able to remove due to its submission sent more than a year ago. If you, ladies and gentlemen, now consider the intent and content of this letter no longer appropriate for current time, please take your initiative in writing your own letter directly to DPD to reflect your wish and opinion.

A Tidbit: On September 2nd, 2009, one day prior to Mr. Bui’s email, a letter signed by Mr. Dung Xuan Nguyen, a medical doctor in Tacoma and representative of an organization named “Vietnamese Community of Tacoma and Pierce County”, was passed to us by our agency staff at work. The envelope did not specify the addressees; yet there was the following wording “ATT: Executive Office” placed at its lower left corner. The letter, on the other hand, was addressed directly to the DPD staff. The main content of Mr. Dung X Nguyen’s letter was about a request for signature withdrawal from the below July 31, 2008 letter, and for not only his group but also four others located in Tacoma and Pierce county. Our agency passed the letter to us due to our name mentioned in the letter. However, Mr. Dung X Nguyen’s letter has nothing to do with our agency, nor communicate directly to us so we have it in disregard.

Vietnamese note (Lời ngỏ bản tiếng Việt)

Related document:

Letter to City of Seattle Department of Planning and Development (DPD) on July 31, 2008, and English note (Thư kiến nghị cho DPD ngày 31/7/2008 liên hệ đến lời ngỏ)

Sự tương phản đối nghịch của … (The opposite of…)

In Tạp văn on 2009/09/03 at 17:27

The opposite of ignorance is not knowledge, it is curiosity.

Sự tương phản đối nghịch của ngu dốt không phải là kiến thức mà là sự hiếu kỳ.

Sự tương phản đối nghịch của can đảm không phải là hèn nhát mà là sự tòng phục theo lề thói.

The opposite of courage is not cowardliness, it is conformity.

Thấy người Hà Nội mà kinh …

In Việt Nam on 2009/09/01 at 07:36
Đoàn Đình Sáng, trannhuong.com

30.08.2009

Cách đây không lâu, tôi ngồi ngoài chờ người nhà vào UBND quận Tây Hồ xin giấy tờ, đã chứng kiến vài cảnh tượng, xin được thuật lại như sau:

Cảnh thứ nhất: Thấy hai người đàn ông đi xe máy từ quán ăn uống Minh Nguyệt ra. Hai người đỗ xịch xe dưới lòng đường chỗ điểm dừng xe buýt ( cạnh đó còn có cột điện thoại thẻ) đối diện cổng UBND quận, rồi bước lên vỉa hè, kéo vội khoá quần, chĩa vào tường bao chùa Tảo Sách…đái. Hai người đều ăn mặc sang trọng. Một người một tay chống nạnh, tay kia rút điện thoại ra nghe. Có lẽ họ uống nhiều bia nên đái lâu và bia chưa tiêu hết. Bọt và nước chảy thành dòng từ thân tường, tràn đưới đế giầy, qua vỉa hè rộng khoảng 3 mét rồi đọng thành vũng ở rệ đường. May cho họ lúc đó xe buýt chưa đến và không ai ra gọi điện.

Cảnh thứ hai: Một ông người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, mặc com lê đen, từ trong UBND quận đi ra. Phía sau là một thanh niên to cao, da trắng trẻo, cầm chiếc ô đen che cho ông đi trước, mặc dù trời không nắng, không mưa. Hai người đi đến chiếc xe con màu đen bóng loáng đỗ gần cổng. Ông này tạt vào vỉa hè và… đái vào hàng rào sắt của UBND quận, cách chỗ vọng gác khoảng 5 mét. Người thanh niên vẫn cầm ô loay hoay bên cạnh để che đầu cho ông. Xong xuôi họ mới vào xe rồi lao vút đi.

Cảnh thứ ba: Tầm hơn bốn giờ chiều, một người đàn ông ăn mặc bảnh bao dừng xe máy cách cô quét rác tầm bẩy, tám mét rồi cất tiếng hỏi: “Này! Rác ơi!…Đường Nguyễn Hoàng Tôn đâu???”. Cô quét rác dừng tay, ngước lên. Ông này lại hỏi lần nữa như thế. Cô quét rác đập đập cái chổi tre vào đám rác: “Kìa rác! Chỉ đường cho ông bạn đi!”. Ông ta nghe thấy vậy rồ ga phóng thẳng về phía công viên nước Hồ Tây mà không biết đường Nguyễn Hoàng Tôn rẽ ngay tay trái trước UBND quận.

Thấy cô quét rác cho ông kia một bài học khá hay, nên tôi hỏi thêm người bán nước về cô ấy thì được biết: Cô ấy là Nguyễn Thị Lan, nhà ở Xuân La, có trách nhiệm cao với công việc, sống rất tình cảm. Có lần nhân ngày lễ, cô ấy được giao việc nhổ hết cỏ trên triền đất trước hàng rào UBND quận. Sợ không làm kịp thời gian quy định nên cô ấy bỏ tiền túi ra thuê hai mẹ con người bên Đông Anh sang Hà Nội kiếm việc làm, làm đỡ. Trong lúc hai mẹ con lúi húi nhổ cỏ thì kẻ trộm lấy chiếc xe đạp của họ phóng đi mất. Hai mẹ con khóc lóc kêu trời, vì chiếc xe tuy cũ nhưng là phương tiện đi làm không thể thiếu được. Cô ấy động viên an ủi hai mẹ con và nói cho chiếc xe đạp cũ của mình. Trước khi cho, cô ấy còn mang xe ra hiệu thay vào đôi bàn đạp mới để hai mẹ con đi cho yên tâm. Hai mẹ con người làm thuê chỉ còn biết cảm ơn lòng tốt của cô ấy.

Gần đến 1000 năm Thăng Long rồi. Mong rằng Hà Nội ngày càng có nhiều người như cô Nguyễn Thị Lan, và càng ít đi những người như mấy đấng mày râu kể trên để bộ mặt Thủ Đô thêm tươi đẹp.

Nguồn: trannhuong.com